Nam than o phong ben_Chap 74

Chương 74: Những người khách bất ngờ.

Edit-Beta: Hiểu Dương-Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tô Mộ sợ Tô Song Song xảy ra chuyện, liền đứng cạnh cô mà nhìn, nhưng sau khi Tô Song Song khóc xong, lại giống như người chưa từng có chuyện gì, vẫn như cũ nên làm gì thì làm cái đó.

Nhưng chính là như vậy, Tô Mộ mới không yên lòng, sau lần thứ n Tô Song Song  giục Tô Mộ đi làm, Tô Mộ xem xét một hồi, rốt cuộc cảm thấy Tô Song Song bình thường, mới yên tâm rời đi.

Tô Mộ vừa đi, Tô Song Song không nhịn được vỗ vỗ hai gò má của mình, cô thở dài, trong lòng như có hàng ngàn con ngựa chạy qua.

Cô lui về phía sau, dựa vào ghế, bắt đầu rên rĩ, nhất định là vừa rồi đầu có vấn đề, là do di chứng chấn động của não, nếu không cô làm sao lại đột nhiên nói những lời giống như thích tiểu cầm thú chứ!

Chủ yếu nhất là, còn nói ra ngay trước mặt bà tám Tô Mộ, không biết qua hôm nay, có phải tất cả mọi người đều biết cô thầm mến Tần Mặc hay không?

Tô Song Song nhất thời im lặng, cô kéo quần áo, hối hận muốn chết, nhưng nghĩ tới lời đã nói, tâm lại phanh phanh nhảy loạn.

Trong phòng yên tĩnh, ngay cả Tứ Gia cũng phá lệ ngoan ngoãn, Tô Song Song định nhắm mắt lại, không suy nghĩ chuyện này nữa.

Cô dựa vào ghế nghỉ ngơi một hồi, đột nhiên điện thoại vang lên, Tô Song Song vội vàng đứng dậy, vừa nhìn đến tên người gọi, nhất thời tâm trầm xuống.

Cô nhíu mày, nắm lấy điện thoại, nhấn nút nghe, đối phương còn chưa kịp lên tiếng, Tô Song Song liền không nhịn được mở miệng: “Anh rốt cuộc muốn làm cái gì? Nếu anh còn đùa giỡn tôi, đừng trách tôi không khách khí!”

Tô Song Song mặc dù chưa nghĩ đến mình không khách khí là như thế nào, nhưng cô cảm thấy khí thế của mình nhất định không được thua, cổ họng phá lệ trầm trọng.

Tô Song Song nói liên thanh một hồi, đầu bên kia trong nháy mắt yên lặng một chút, ngay sau đó vang lên âm thanh ôn nhu: “Song Song, em làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”

Tô Song Song vừa nghe, sửng sốt một chút, ngay sau đó kịp phản ứng, thì ra tên này không phải là Âu Dương Minh tính cách ác độc, mà là Âu Dương Minh nguyên bản.

Cô vòng vo đảo mắt, thở phào một cái, sau đó vội vàng làm ra một bộ kinh ngạc: “Ai nha! Tôi nhìn nhầm người gọi, cho là Tô Tô! Ha ha… Ha ha…”

Tô Song Song biết tài nghệ nói dối của cô không cao, nhưng cô thật sự không có tâm tình đối phó Âu Dương Minh!

Bây giờ cô chỉ muốn ở một mình. Đừng hỏi cô vì sao như vậy, dù sao cô muốn chính là muốn thôi!

Đối phương như cũ dừng một lúc, sau đó nhẹ nhàng cười lên, tiếng cười phá lệ ôn nhu, như một cỗ gió xuân thổi tới, nhẹ nhàng phất qua lòng Tô Song Song, hết sức thoải mái.

Thần kinh căng thẳng của Tô Song Song cũng thả lỏng một ít, cô cầm điện thoại, điều chỉnh tâm tình, hỏi: “Âu Dương… Phó tổng, ngài có việc gì sao?”

Âu Dương Minh hiển nhiên có chút không thích ứng với cách gọi của Tô Song Song, nhưng bây giờ hắn đang là nguyên bản, cho dù không vui, cũng sẽ không biểu lộ ra, ngược lại sẽ suy nghĩ cho đối phương.

“Không có chuyện gì lớn, chẳng qua là hôm nay biết em bị… sa thải, có chút ngoài ý muốn, cho nên… mở cửa cho tôi đi, tôi đang ở trước cửa nhà em.”

“Cái gì?” Tô Song Song nghe xong kinh hãi kêu một tiếng, vội vàng đứng lên, nhưng vì không có giữ vững tốt, chân bị thương chống trên đất, đau đến mức sắc mặt cô trong nháy mắt trắng bệch.

Đầu bên kia điện thoại Âu Dương Minh cũng nghe thấy tiếng hít khí lạnh của Tô Song Song, cảm thấy không đúng lắm, gõ cửa một cái: “Song Song, em làm sao vậy?”

Tô Song Song giật giật khóe mắt, cảm thấy Âu Dương Minh bây giờ bình thường, để hắn đứng ngoài cửa gõ loạn như vậy ngược lại không tốt, để hắn đi vào chắc sẽ không có vấn đề lớn gì.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

 Tô Song Song chống giường, nhảy đến cửa, một tay mở cửa ra. Cánh cửa vừa mở, Âu Dương Minh liền thấy sắc mặt Tô Song Song trắng bệch, trên trán chảy mồ hôi lạnh, hắn vội vàng đưa tay ra đỡ cô về phía giường.

Thật ra thì vừa rồi dưới chân đột nhiên truyền tới cơn đau, Tô Song Song nhất thời không chịu nổi, vào lúc này ngồi ở trên giường cô đã chậm rãi tốt lên nhiều.

Chẳng qua là khi cô lấy lại tinh thần, lại nhìn thấy Âu Dương Minh nửa ngồi trước mặt cô, đem cái chân bị thương gác lên đầu gối hắn, sau đó muốn kéo ống quần cô lên.

Tô Song Song cho là Âu Dương Minh trong nháy mắt lại biến thái, vừa muốn ra đòn sát thủ đạp hắn, nào biết Âu Dương Minh ngẩng đầu lên ôn nhu cười với cô một tiếng.

“Song Song, thả lỏng, tôi xem chân em có phải lại bị thương hay không, nếu bị thương, tôi lập tức đưa em đến bệnh viện.” Âu Dương Minh nói xong tiếp tục vén ống quần Tô Song Song lên, tỉ mỉ kiểm tra.

Tô Song Song cảm giác Âu Dương Minh không có chút kỳ quái nào, thở phào nhẹ nhõm, giật giật cái chân bị thương, cảm thấy không có vấn đề gì lớn.

“Không có việc gì, ngài đứng lên đi, mời ngồi.” Tô Song Song nói xong đưa tay chỉ cái ghế của mình, vừa thấy trên ghế bày loạn quần áo của mình, liền hận không thể tìm được một cái lỗ để chui vào.

Cô ngàn vạn không nghĩ đến có người đến thăm mình, ngay cả thời cơ dọn dẹp cũng không cho, thật sự là quá giảo hoạt.

Âu Dương Minh liếc mắt nhìn thấy cái ghế chất đầy quần áo của Tô Song Song, hơi sửng sờ, có lẽ hắn cho tới bây giờ chưa nhìn thấy căn nhà bừa bộn như vậy, nhưng một giây kế tiếp, thần thái của hắn liền khôi phục như lúc đầu.

Chẳng những như thế, con ngươi ôn nhu dưới mắt kiếng tựa hồ lộ ra một chút vui vẻ, hắn tự nhiên đỡ Tô Song Song lên ghế, sau đó thu dọn từng món trên giường, rồi ngồi lên.

Tô Song Song mắc cỡ, mặt đỏ bừng, nhưng chuyện đã xảy ra, cô chỉ có thể cười khan hai tiếng, giải thích: “Cái đó, hai ngày nay cần manga gấp, chưa dọn được phòng, thứ lỗi!”

“Không có chuyện gì, như vậy lại lộ ra chút ấm áp.” Âu Dương Minh nhìn căn phòng nhỏ của Tô Song Song một chút, nơi này không lớn, lại bị đồ đạc của Tô Song Song trải đầy, khắp nơi đều là những vật nhỏ đáng yêu.

“Đúng rồi, Âu Dương Phó tổng, ngài tới tìm tôi có phải vì chuyện tôi bị đuổi việc hay không?” Tô Song Song lúng túng nói, bây giờ cô muốn nhất chính là mang Âu Dương Minh đi gặp bác sĩ.

Cô luân lạc đến mức này, tất cả đều do người này ban tặng có được hay không, Tô Song Song cảm giác mình chính là người tốt nhất thiên hạ, nếu không đối mặt với kẻ thù như thế này, làm sao có thể có loại hòa khí bình thường, cùng hắn nói chuyện nhà.

Tô Song Song trong lòng khẳng định một lần nữa, cô nhất định là đụng hỏng đầu, không bình thường!

“Đúng vậy, hai ngày nay tôi cảm thấy mệt mỏi, ở nhà nghỉ ngơi một ngày, không nghĩ đến hôm nay đến công ty, cư nhiên lại nghe thấy tin tức em bị đuôit việc, nguyên nhân còn là…”

Âu Dương Minh nói đến đây dừng một chút, giống như không biết nói chuyện này thế nào mới tốt.

Tô Song Song lại tiếp lời của Âu Dương Minh: “Cái đó… kì thật chỉ là hiểu lầm, nhưng dù sao việc này tôi cũng có trách nhiệm trong đó, nhiệm vụ nên làm cũng làm xong rồi, bị đuổi việc cũng không có gì.”

Lúc Tô Song Song đang nói những lời này, trong đầu nhanh chóng chuyển động, nghĩ ra cách làm sao có thể thần không biết quỷ không hay gạt Âu Dương Minh đến bệnh viện, để kiểm tra một chút, xem rốt cuộc có phải hắn là người đa nhân cách hay không.

Ấn tượng của cô đối với Âu Dương Minh rất tốt, cho nên không muốn thấy chết không cứu, nhìn hắn thất thủ vào tay giặc.

Chẳng qua cô luôn cảm thấy Âu Dương Minh đối diện có điểm gì đó không đúng, mà rốt cuộc là không ổn ở nơi nào, cô lại không nghĩ ra được, cuối cùng quyết định không nghĩ tới nữa.

Đột nhiên linh quang trong đầu Tô Song Song chợt lóe, cô có thể nói chân của mình lại đau, sau đó bảo hắn đưa mình đến bệnh viện, tiếp theo là tìm cách gì đó, bảo hắn kiểm tra toàn diện một lần.

Tô Song Song cảm thấy cái kế hoạch này thật sự là quá tốt! Cô vừa muốn mở miệng, lại có tiếng gõ cửa vang lên.

Tô Song Song lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, theo lý thuyết sẽ không có ai tới tìm cô. Chẳng lẽ Tô Mộ trở lại? Tô Song Song muốn đứng dậy ra mở cửa, Âu Dương Minh đưa tay ra làm dấu, liền đứng dậy ra mở cửa.

Ngay khi cửa mở, biểu lộ trên mặt Âu Dương Minh hơi cứng ngắc, ngay sau đó vẫn như cũ lộ ra nụ cười chiêu bài.

Tô Song Song rướn cổ liếc mắt nhìn, khi thấy rõ người tới, liền sửng sốt một chút, ngay sau đó trong lòng liền cảm thấy căng thẳng.

Chị ấy đến làm gì? Dường như hai người cũng không thân lắm nha!

“Cái đó… Tần tiểu thư, mời chị vào!” Tô Song Song nói một câu, Tần Cầm đứng ở cửa, đưa tay vuốt tóc, nhìn Âu Dương Minh cười như không cười một cái.

Ngay sau đó, cô sải bước đi vào, lộ ra một nụ cười với Tô Song Song.

“Chào Tô tiểu thư!” Tần Cầm lên tiếng chào hỏi, Tô Song Song vừa muốn đứng lên đáp lễ, Tần Cầm lại đến bên người Tô Song Song, đè bả vai cô xuống, ý bảo cô không cần động.

“Tần tiểu thư, chị tới là để…?” Tô Song Song cũng không cảm thấy Tần Cầm có chuyện đến nơi này của cô, cô thấy Tần Cầm đến, theo bản năng nghĩ đến chuyện của Tần Mặc.

Nghĩ như vậy, lòng Tô Song Song trong nháy mắt liền căng thẳng, khẩn trương nhìn Tần Cầm đang mỉm cười, ngay cả hô hấp cũng trở nên cẩn thận, sợ hô hấp quá lớn nghe nhầm chữ gì.

“Cũng không phải chuyện gì quan trọng, chuyện thứ nhất là đi ngang qua giúp em trai lấy lại chìa khóa nhà đang để ở chỗ Tô tiểu thư.”

Tần Cầm nói xong đưa tay ra, trên mặt vẫn là nụ cười lễ phép như cũ.

Lúc Tô Song Song nghe xong những lời này, tâm tư vừa rồi còn đang treo tại cổ họng trong nháy mắt rớt xuống, ngã vào đáy cốc, cô giống như nghe một tiếng “đùng” rất lớn.

Cô cảm giác cổ họng đặc biệt khô khốc, Tô Song Song nuốt nước miêng một cái, ngay sau đó hốt hoảng lục lọi trên người, sờ nửa ngày mới lấy cái chìa khóa ở trong túi ra.

Cô đặt lên tay Tần Cầm, cố làm vẻ trấn định nói: “Cái đó… Tần… Tần tổng muốn chuyển đi sao?”

“Ừ, vốn nó muốn ở nơi nhỏ bé này để tránh né các cuộc xem mắt ông nội an bài cho nó, nếu bây giờ ông nội đã đến nước ngoài, nó cũng không muốn ở lại nơi này nữa.”

Tần Cầm tuy nói rất lễ phép, nhưng Tô Song Song không ngốc, nhất thời có thể nghe được, theo lời Tần Cầm, cô và Tần Mặc không phải là người cùng thế giới.

Thật ra thì Tô Song Song đã suy nghĩ nhiều, Tần Cầm lúc này giải thích những lời này chính là sợ Tô Song Song hiểu lầm, cô muốn nói cho Tô Song Song, Tần Mặc chuyển khỏi nơi này chẳng qua là dựa theo kế hoạch bình thường mà thôi, không có nửa điểm quan hệ tới chuyện không vui của bọn họ.

Chỉ tiếc Tần Cầm giải thích không rõ, lập tức tạo ra tác dụng phụ.

“Còn có một việc, tôi muốn mang anh ta đi!” Tần Cầm nói xong, xoay người đưa tay kéo cà vạt Âu Dương Minh, khinh thường cười một tiếng, một tay khác trong nháy mắt lấy mắt kiếng trên sống mũi hắn xuống.

Âu Dương Minh bị Tần Cầm làm cho ứng phó không kịp, mắt kiếng trên sống mũi nhanh chóng bị cô lấy xuống, Âu Dương Minh trong nháy mắt nhíu mày.

Tô Song Song cũng rất kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn lại, này vừa nhìn, cô nhất thời hiểu tại sao mình cảm thấy Âu Dương Minh có chỗ không đúng!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

 

Advertisements

3 thoughts on “Nam than o phong ben_Chap 74

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

  2. Tần Mặc àh rốt cuộc anh mún troy trốn tìm tới khi nèo?? Còn kéo pà chị của anh theo đóg kịch giùm nữa ah, bộ anh ko pk bh 2 cái nhị ng ta ở nhà đag hóng anh tới mức sưng cả mắt lun hả!!

    Liked by 2 people

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s