Than ma thu ha_Chap 31

Chương 31: Ai ở đó?!

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Mộ Dung Hình đương nhiên sẽ không ngốc tới mức để mặc địch nhân -Hàn Dục thiên phú kinh người tiềm lực vô hạn phát triển, huống chi, hắn hiện tại vô cùng nóng lòng muốn hấp thu máu tươi hồn phách của hắn để gia tăng công lực của mình.

Mà Hàn Dục cả người đều bị hận ý bao phủ, hơn nữa máu tiêu ma thể của hắn từ xưa đã là một trong công pháp thần thông  đáng sợ nhất, cường đại nhất trong tu tiên giới, cho nên, hắn rõ ràng bộc phát ra chiến lực kinh người, ngay cả Mộ Dung Hình đã bước vào Đại thừa kỳ cũng e rằng khó phân thắng bại.

Hai người ở trên bầu trời đại chiến, kiếm đến kiếm đỡ, cách khỏi quảng trường cũ nát càng ngày càng xa.

Thường Tự Cẩm thế nhưng chỉ ngơ ngác đứng tại quảng trường, trên mặt giống như khóc cũng giống như cười, không nhìn ra trên khuôn mặt khuynh thành tuyệt sắc ấy là đau khổ hay là giải thoát, làm cho người ta nhìn mà lòng chua xót tiếc hận.

Hạ Linh lơ lửng trôi bên người nàng, nhẹ nhàng thở dài nói: “Ngươi có biết tương lai ngươi sẽ bị Hàn Dục rút đi hồn phách luyện thành con rối không? Ngươi có biết bao nhiêu năm sau hai người bọn họ sẽ  thành truyền thuyết tiếng tăm lừng lẫy trong tu tiên giới, thế nhưng lại chỉ có mình ngươi hồn phi phách tán, thể xác mặc người chà đạp nhục nhã không? Thường Tự Cẩm, nếu như ngươi sớm biết như vậy … Sẽ còn làm như vậy sao?”

Người bên cạnh không có nửa điểm phản ứng, nàng ta đương nhiên không thể phản ứng. Hạ Linh tự giễu lắc đầu cười cười: “Ta thật là ngu ngốc, nếu như sớm biết như vậy, ta thà rằng muộn giờ thi, cũng tuyệt đối không băng ngang qua đường, đi vào cái thế giới xa lạ này. Thế nhưng mà thế gian này, ở đâu ra chuyện ‘sớm biết như vậy’ chứ?”

Hạ Linh vừa dứt những lời này, cảnh tượng trước mắt lại thay đổi.

Cảnh tượng trước mắt là sau khi Mộ Dung Hình và Hàn Dục đánh nhau gần nửa giờ, Hàn Dục bị thương hôn mê nằm trên mặt đất, còn Mộ Dung Hình ngoại trừ sắc mặt hơi có vẻ suy yếu, trên người có vài đạo kiếm thương, cũng không bị vết thương gì trí mạng.

Aizz, dù sao Đại thừa kỳ cùng Linh tịch kỳ cũng có sự khác biệt a, đó là khoảng cách cách biệt trời đất, Hàn Dục còn sống đến bây giờ, đã là rất không thể tưởng tượng nổi rồi.

Mộ Dung Hình thu hồi phi kiếm, chậm rãi đáp xuống, trên mặt hiển hiện một tia cuồng hỉ, nháy mắt lại bị ghen ghét biến thái cùng sát khí thay thế.

Hắn từng bước một đi về hướng Hàn Dục hôn mê bất tỉnh, trong miệng nói lẩm bẩm: “Tự Cẩm chỉ là nhất thời bị ngươi mê hoặc, chỉ cần ngươi chết, nàng sẽ lại toàn tâm toàn ý thay ta bán mạng. Tiểu tử, chớ có trách ta, muốn trách thì trách chính ngươi quá ngốc, quá yếu.”  

Hạ Linh ở một bên nghe nhìn, trong nội tâm bách vị tạp trần, chua xót khổ cay, thực sự bất lực.

Mộ Dung Hình tay phải dán lên vị trí trái tim của Hàn Dục, linh lực hắc ám ở đầu ngón tay hắn chậm rãi tụ lại …

“Ta còn tưởng là ai, ha ha … Thì ra là Phù Loan đế quốc tân hoàng Mộ Dung Hình a.” Một thanh âm  thanh thúy đột nhiên từ tiền phương phát ra, chặn ngang động tác của Mộ Dung Hình.

#Mi: hí hí, thế là Idol của Mi lên sàn rùi ^0^ ~

Mộ Dung Hình đột nhiên cả kinh, sắc mặt đại biến ngẩng đầu.

Hạ Linh cũng rất kinh ngạc, nàng đảo mắt chung quanh, lúc này mới kinh ngạc phát hiện, thì ra nơi này là một vườn rau, không phải là nơi dã ngoại hoang vu nào đó.

Chỉ là cây trồng trong vườn rau  này có chút kỳ quái, đông một mảnh tây một mảnh, hơn nữa cỏ dại bộc phát, nhìn mặt ngoài giống như đã lâu không có người quản lý vậy.

Tại vườn rau không rõ phương hướng xây một gian nhà gỗ đơn sơ, trong phòng tựa hồ còn có bóng người lắc lư.

Mộ Dung Hình nhìn qua căn nhà gỗ kia, thần sắc cả kinh nghi hoặc: “Người nào?”

Người trong phòng dường như trầm thấp nói câu gì đó, đột nhiên từ trong cánh cửa gỗ cũ nát hiện ra một bóng người, nháy mắt đã đến trước mặt Mộ Dung Hình, vài động tác mau lẹ, rõ ràng căn bản không coi hắn ra gì, trực tiếp mang Hàn Dục đang hôn mê đi.

Mộ Dung Hình  nổi giận gầm lên một tiếng, liền vội vàng rút ra trường kiếm đuổi theo.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Chỉ nghe “Phanh ——” một thanh âm vang lên, Mộ Dung Hình đang lấy tốc độ bay nhanh vào trong dường như đập phải cái gì, chật vật té ngã trong vườn rau.

Hạ Linh lúc này mới phát hiện, nguyên lai xung quanh nhà gỗ bố trí một cái kết giới đơn giản.

Kết giới này chỉ bao phủ phạm vi khoảng 10m², tinh thạch cung cấp năng lượng lại chỉ là nhị phẩm, linh quang thoắt ẩn thoắt hiện, như có như không. Chỉ là một cái kết giới nhìn như đơn sơ tới cực điểm như vậy, thế nhưng lại che giấu hoàn toàn khí tức người trong nhà gỗ, càng đem Mộ Dung Hình mạnh mẽ chắn bên ngoài.

Mộ Dung Hình dùng sức đức dậy, mặt hiện lên vẻ kinh nghi: “Các hạ đến tột cùng là người nào? Vì sao lại đoạt mất con mồi của tại hạ?”

Trong phòng truyền đến vài tiếng vui cười, lập tức một thanh âm thanh vui như gió ngâm chậm rãi vang lên: “Đây là lần đầu ta nhìn thấy huyết tiêu ma thể, Mộ Dung Hình, người này cho ta, như thế nào?”

“Ngươi tính toán ngon vậy sao?” Mộ Dung Hình giận quá hóa cười, trường kiếm ngưng tụ linh lực hắc ám hướng về phía kết giới kia hung hăng đánh xuống, “Ngươi muốn liền muốn, chẳng lẽ ngươi nghĩ rằng Mộ Dung Hình ta thực phá không được kết giới chó má này của ngươi sao?”  

Trong phòng lại truyền ra tiếng cười, Hạ Linh nghe được, tiếng cười này là của người đầu tiên nói chuyện, cắt ngang Mộ Dung Hình giết Hàn Dục.

Lập tức thanh âm thanh vui kia lại thản nhiên nói tiếp: “Thế gian này cũng không phải có kết giới nào không phá được, ngươi muốn xông vào, chỉ cần huy kiếm chém khoảng năm sáu ngày, tự nhiên là có thể vào được. Được rồi … Ngươi nếu thật không nỡ bỏ người này cũng không có gì, dù sao, ta đối với ngươi- người luyện qua thân thể ‘Đồng khế quy nguyên’ cũng rất cảm thấy hứng thú. Ngươi nếu chịu đem chính mình giao cho ta ba ngày, ta sẽ đem người trả lại cho ngươi, như thế nào?

Trong phòng truyền đến một hồi đập bàn cười to, ẩn ẩn có một thanh âm thiếu niên truyền đến: “Thiếu gia, người quá ác độc!”

Mộ Dung Hình thần sắc rốt cục đại biến, thanh âm không khống chế cao thêm vài phần: “Ngươi sao lại biết ‘Đồng khế quy nguyên’? ! Thế gian này căn bản không thể có ai biết …”

“Đồng khế quy nguyên thì có gì đặc biệt hơn người chứ.” Người trong phòng hơi có chút không để ý nói, “Hấp máu huyết oan hồn của người khác, tuy có thể làm cho tu vị nhanh chóng tăng mạnh, lại không cần thừa nhận đau khổ kịch liệt … Nhưng hấp thu càng nhiều bất đồng căn bất đồng nguyên máu huyết, càng dễ nghịch loạn kinh mạch, lẫn lộn tâm trí, cuối cùng có một ngày sẽ gặp phải cắn trả. Thực tế ngươi còn ngu đến mức dùng máu huyết phàm nhân, khiến linh lực rườm rà không nói, còn làm đan điền nghiền nát, năng lượng khô héo suy tàn. Ngược lại còn không bằng huyết tiêu ma thể, nếu có thể sống qua âm sát chi nguyệt 300 năm một lần, cùng dương sát chi nhật mười năm một lần, ngàn năm sau, có thể thật sự đột phá Hóa thần kỳ cũng không chừng.”  

Mộ Dung Hình sắc mặt chợt tím nhợt, đột nhiên trong mắt sáng ngời, trầm giọng nói: “Ngươi là người Khúc gia?”

Người Khúc gia? Hạ Linh trong lòng rơi lộp bộp một cái, người trong phòng này y thuật cao siêu như thế, nếu còn mang họ Khúc, chẳng lẽ … lại là y thần Khúc Lâm Uyên trăm năm sau?

Chuyện này là gì đây? Sự kiện lần đầu Tam cường trong tương lai tụ họp sao? Thời khắc vĩ đại mà sách sử nên ghi chép à?

Người trong phòng giống như có chút không kiên nhẫn được nữa, thanh âm hơi trong trẻo nhưng vô cùng lạnh lùng: “Ta hiện tại đã đối với ‘Đồng khế quy nguyên’ không còn hứng thú rồi, cho nên người này ta nhất định phải lưu lại. Bình đan dược này có thể trì hoãn đan điền của ngươi trong 60 năm không bị nghiền nát, coi như đổi cho ngươi.”

Nói xong, một nam tử mặc áo gai vải thô từ trong nhà gỗ ra ngoài, thần sắc lạnh lùng bình tĩnh xuyên qua kết giới, đưa cho Mộ Dung Hình một cái bình sứ màu trắng, lạnh lùng nói: “Cút!”

Đồng tử Mộ Dung Hình mạnh mẽ co rút, sắc mặt trở nên có chút trắng bệch: “Ảnh quỷ Mộc Thành Tu … Ngươi không phải đã chết rồi sao?”

Nam tử cười lạnh nói: “Mộ Dung Hình, có lẽ sau lưng ngươi có toàn bộ Phù Loan đế quốc làm chỗ dựa, có lẽ tương lai ngươi tu vị sẽ vượt qua ta, nhưng hôm nay ngươi nếu muốn bước qua kết giới này nửa bước, ta cũng có thể dễ dàng giết ngươi.”

Mộ Dung Hình sắc mặt tái nhợt tiếp nhận bình sứ, trong mắt hiện lên tia tức giận cùng ghen ghét rõ rệt, nhưng sau cùng cũng chỉ là câu dẫn ra khóe môi nụ cười giả tạo nói: “Tốt, tiểu tử Khúc gia … Khoản nợ này, Mộ Dung Hình ta nhớ kỹ!”

Nói xong, hắn cũng không dừng lại, đạp lên phi kiếm, vút cao lên trời bỏ đi.

Sau khi Mộ Dung Hình rời đi, trong phòng lại truyền ra thanh âm tươi cười của thiếu niên : “Thiếu gia, thời điểm ngài lấy ra bình sứ có phải bỏ cái gì vào trong rồi hay không ?”

“Thì sao?” Thanh âm thanh vui kia hoàn toàn không quan tâm.

Thiếu niên ho khan hai tiếng, nghe được ra là đang cố nén vui vẻ: “Thiếu gia, rốt cục người bỏ cái gì  vào đó vậy?”

“Tam nhật thanh lệ tán, sau khi dùng thì cứ cách mỗi ba ngày sẽ rơi lệ không ngớt, một năm sau không thuốc tự lành.” Thanh âm thanh vui kia tựa hồ hơi có chút tiếc nuối, “Nghe nói người luyện ‘Đồng khế quy nguyên’ là người vô huyết vô lệ a, ta chỉ là muốn chứng minh sự thật thôi, người vô huyết vô lệ có thể chống đỡ phản ứng tự nhiên của thân thể hay không … Chỉ tiếc là không thể tận mắt thấy rồi.”

“Ha ha ha … Tam nhật thanh lệ tán? !” Thiếu niên đập bàn cười to, cười đến mức thở không thông, “Thiếu gia người thật xấu nha, người lại để cho Mộ Dung Hình, một đế vương ở trước mặt quần thần rơi lệ đầy mặt, hắn tương lai còn không hận người chết đi sao.”

Hạ Linh ở ngoài phòng nghe được vô cùng thoải mái, nghĩ đến bộ dạng Mộ Dung Hình ở trước mặt chúng thủ hạ nước mắt nước mũi chảy đầy mặt, nhịn không được cũng cười theo.

“Ai ——?” Trong phòng bỗng nhiên truyền đến thanh âm ngạc nhiên nghi ngờ.

Hạ Linh đột nhiên ngừng cười.

Thiếu niên thích cười kia cũng hiếu kỳ nói: “Thiếu gia, ở đây không có người khác, chỉ có chúng ta ba người nha!”

Cửa nhà gỗ mở ra, một bóng dáng cao to từ bên trong đi ra ngoài.

Đây là một nam tử trẻ tuổi, hắn từ bóng tối trong phòng chậm rãi ra ngoài, Hạ Linh vì ngược sáng nên thấy không rõ diện mạo của hắn, thế nhưng lại chẳng biết vì sao lại cảm thấy người này có một đôi mắt thanh tịnh.

Hắn ở ngay cửa nhà gỗ dừng lại, lập tức hướng chỗ Hạ Linh đứng chậm rãi đi tới, thanh âm thanh vui hơi do dự: “Ai ở đó?”

“Thiếu gia, người rốt cục là trông thấy ai vậy?” Một bóng dáng nhỏ gầy từ trong nhà gỗ lao tới, nhấc tay che trán, nghiêm túc hướng chỗ Hạ Linh nhìn quanh, “Rõ ràng không có cái gì a!”

Nam tử từng bước một chậm chạp lại ngoan cường hướng chỗ Hạ Linh đi tới, thân ảnh của hắn từ chói mắt mơ hồ, đến dần dần rõ ràng.

Hạ Linh gần như sắp thấy rõ mặt của hắn, thế nhưng ngay lúc đó, cảm giác choáng váng đánh úp lại, trời đất quay cuồng, nàng lập tức mất đi tri giác.

Bên tai hình như có tiếng ca quanh quẩn, dường như đến từ mội nơi rất xa.

Bụi quy bụi, đất về với đất, tận cùng phồn hoa, bất quá một vốc cát mịn.

Tình kiếp này, nợ kiếp sau, luân hồi qua lại, nhưng lại như một hồi mộng.

Thời điểm lại mở mắt ra, dĩ nhiên đã trở về bên trong long vực, trước mắt hiện lên chính là mặt nạ tươi cười vạn năm không thay đổi của Hàn Dục.

Trong đầu Hạ Linh hiện lên hình ảnh thiếu niên mặt tái nhợt, thân thể hư thối nằm trong sơn động, cùng Thường Tự Cẩm vẻ mặt tràn ngập bi thống hối hận cùng tuyệt vọng đứng trên quảng trường.

Nàng nhắm mắt lại nghĩ: Đây bất quá chỉ là một tháng, ta lại cảm thấy dài như cả đời vậy.

Hàn Dục nhìn hai đầu lông mày nàng không hiểu vì sao lại ưu thương, buồn cười nói: “Cùng lắm là ở hai mươi năm, có cần uể oải thành như vậy không?”

Hắn thu lại tất cả chăn nệm vào nhẫn trữ vật, thản nhiên nói: “Ngươi đi chặt vài khúc cây, chúng ta sẽ xây một tòa nhà gỗ.”

“Chặt? ! Ta ——? !”

Hạ Linh mau chóng từ trong chuyện cũ ưu thương giật mình tỉnh lại, nhìn Hàn Dục nói xong lời châm chọc đã ngồi xếp bằng bên cạnh thần long mộc nhắm mắt, rốt cục giận không kềm được nói, “Vì sao ngươi không tự mình đi chặt?”

Hàn Dục mở mắt ra, thanh âm ôn nhu thanh tịnh, bày ra chiêu bài nụ cười hơi ngại ngùng, nhẹ nhàng chậm chạp nói: “Bởi vì ngươi là con rối, ta là chủ nhân.”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

12 thoughts on “Than ma thu ha_Chap 31

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s