Hoa gia hi su_Chap 26

Chương 26: Ta lừa nàng một nụ hôn.

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Hoa Thanh Vũ lần này thật sự là chạy như điên!

Nàng nhớ tới lời đại tướng quân dặn nàng, nói hôm nay tỷ tỷ cũng tới, bảo nàng ở yên trong phòng , không được chạy loạn, nàng sao lại không nhớ kĩ cơ chứ?

Hoa Thanh Vũ thật sự hối hận muốn chết, một bên hối hận một bên đối với đại tướng quân thành tâm xin lỗi, sớm biết đi theo đại tướng quân thì khẳng định sẽ không sẽ bị tỷ tỷ bắt gặp rồi!

“Ai u!”

Hoa Thanh Vũ chạy đến một cái chỗ rẽ thì lại đụng phải một người, lần này nàng không may mắn như lần trước, một chân bị trẹo liền té lăn quay trên đất!

Hoa Thanh Vũ tuyệt vọng ngẩng đầu lại thấy được gương mặt mà nàng thường cảm thấy nhân hậu như Quan Thế Âm Bồ Tát!

“Đại tướng quân!”

Mạnh Hoài Cẩn tức giận thở hồng hộc ở trong vườn tìm Hoa Thanh Vũ nửa ngày cũng không thấy, kết quả đụng phải Diêu Cảnh Hành cùng Phan Sương Nhi, vừa hỏi mới biết được Hoa Thanh Vũ chạy về hướng núi giả.

Hắn lập tức vào núi giả, vốn đang nghĩ sẽ thu thập nàng ra sao, không nghĩ tới lại bị hắn đụng phải!

 Thời điểm Mạnh Hoài Cẩn đang chuẩn bị phát giận, Hoa Thanh Vũ lại dùng sức ôm lấy đùi hắn, vẻ mặt cầu xin nói: “Đại tướng quân, ta vừa rồi ở chỗ núi giả gặp phải tỷ tỷ của ta !”

Mạnh Hoài Cẩn nghe xong cũng hoảng sợ, hắn biết việc này mới là việc cấp bách cần giải quyết hiện tại, liền cũng không so đo chuyện Hoa Thanh Vũ vừa rồi chọn Diêu Cảnh Hành, ôm ngang nàng chui ra khỏi núi giả, chạy tới hướng từ đường gần đó.

Từ đường này chính là nơi thờ phụng liệt tổ liệt tông Mạnh gia, bài vị cha mẹ Mạnh Hoài Cẩn cũng ở bên trong.

Trừ bỏ lần đầu tiên năm hắn mười lăm, từ đường này bình thường cũng không có người nào đến, chỉ có hai gã người hầu mỗi ngày đúng giờ đến quét tước, cho nên phi thường yên lặng. Hơn nữa bài vị cả phòng âm u ma quái cũng rất dọa người.

“Đại tướng quân, huynh sao lại đem ta đưa đến nơi này vậy?” Hoa Thanh Vũ nơm nớp lo sợ hỏi.

Mạnh Hoài Cẩn thả Hoa Thanh Vũ xuống, vừa đóng lại cửa từ đường vừa nói:“Tỷ tỷ nàng nếu đã nhìn thấy nàng, chỉ sợ hiện tại toàn bộ người hầu đang tìm nàng ở khắp mọi ngõ ngách đấy, người ở đây gặp qua nàng cũng nhiều, nàng tạm thời trước đứng ở đây, chờ ta ứng phó xong tiệc tối hôm nay thì sẽ nghĩ cách cho nàng.”

Hoa Thanh Vũ cảm thấy Mạnh đại công tử nói có đạo lý, liền ngoan ngoãn ngồi xuống trên đệm, hướng về phía hắn khoát tay nói:“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, huynh đi trước đi, hiện tại cũng sắp đến canh giờ yến tiệc, những khách nhân nên đến đều đã đến. Ta ở trong này một mình không sao đâu.”

Mạnh Hoài Cẩn xoay người định đi, lại như nghĩ tới cái gì mà dừng cước bộ.

Hắn bỗng nhiên xoay người đi đến trước mặt Hoa Thanh Vũ ngồi xổm xuống, mặt lộ ra vẻ khó xử.

“Làm sao vậy?”

“Thực xin lỗi.” Mạnh Hoài Cẩn nói.

Hoa Thanh Vũ sửng sốt, nghi hoặc hỏi:“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, sao lại biến thành huynh nói với ta thực xin lỗi rồi nha?”

Chẳng lẽ không phải là nàng khiến hắn mất hứng sao?

“Có một việc ta đã nói dối nàng.”

Hoa Thanh Vũ ngây người, trong lòng như là bị người ta bắn một mũi tên, sửng sốt nửa ngày vẫn chưa phục hồi tinh thần lại.

Bởi vì ở trong lòng Hoa Thanh Vũ, anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử sẽ không lừa nàng.

Ai cũng có thể lừa nàng, nhưng đại tướng quân sẽ không, cho tới nay nàng đều nghĩ như vậy .

“Huynh gạt ta cái gì ?” Hoa Thanh Vũ có chút tổn thương hỏi.

“Ta lừa nàng một nụ hôn……”

“Một nụ hôn?”

Mạnh Hoài Cẩn cúi đầu, ngữ khí trầm thấp nói:“Không phải một nam một nữ một mình đi ra ngoài là hẹn hò, hẹn hò thực sự là khi hai bên cùng một lòng, nếu không, chỉ có thể xem như chúng ta đi ra ngoài chơi thôi. Còn có chính là……”

“Còn có?”

“Còn có……” Mạnh Hoài Cẩn có chút ngượng ngùng nói: “Cũng không có quy định nào là nam nhân tặng cô gái thứ gì, cô gái đó sẽ hôn nam nhân một cái…… Thật ra lần đó nàng không cần phải hôn ta, cũng không cần hôn cửu vương gia …… Ta nghĩ cửu vương gia hẳn là cũng rất kinh ngạc vì nàng bỗng nhiên hôn hắn đấy……”

Cái gì!

Xong rồi xong rồi xong rồi xong rồi xong rồi!

Thì ra không cần phải hôn a, vậy chuyện kia không phải Thổ Bao sẽ cảm thấy nàng chiếm tiện nghi của hắn sao!

Xong rồi xong rồi xong rồi xong rồi xong rồi!

Thổ Bao còn có Diêu Cảnh Hành, bọn họ khẳng định đều cảm thấy nàng là cô nương không đứng đắn !

Xong rồi xong rồi xong rồi xong rồi xong rồi!

Chuyện này nếu để người khác biết thì nàng khẳng định sẽ không thể gả ra ngoài!

“Oa……” Hoa Thanh Vũ oa một tiếng bật khóc.

“Nàng, nàng…… Nàng đừng khóc!” Mạnh Hoài Cẩn bối rối lau nước mắt cho Hoa Thanh Vũ.

Hoa Thanh Vũ không cảm kích, tức giận đến mức không ngừng đánh Mạnh Hoài Cẩn.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

“Huynh hại chết ta rồi, hiện tại mọi người nhất định đều cho ta là cô nương không đứng đắn, khẳng định sẽ không có người nguyện ý đi chơi với ta. Nếu như thanh danh ta khinh bạc người khác truyền đi, ta khẳng định sẽ không gả ra ngoài được, oa……”

Nếu không có người nguyện ý chơi cùng nàng, không có người nguyện ý lấy nàng thì càng tốt, Mạnh Hoài Cẩn nghĩ.

“Không có ai không muốn chơi cùng nàng, nàng yên tâm, cũng không có người cảm thấy nàng là cô nương không đứng đắn, tin tưởng ta. Hơn nữa……” Mạnh Hoài Cẩn có chút ngượng ngùng nói:“Nàng sẽ không gả không được, khẳng định có người nguyện ý lấy nàng……”

“Mới không có đâu!” Hoa Thanh Vũ khóc sướt mướt nói: “Chỉ có tên thiếu gia sắp chết của nhà kia mới nguyện ý lấy ta, mà tất cả cũng chỉ vì để xung hỉ! Thậm chí ngay cả Trạng nguyên xấu xí như vậy cũng chê ta xấu! Ta khẳng định gả không được!”

“Ta không chê nàng! Ta lấy nàng!” Mạnh Hoài Cẩn la lên.

Lúc đó Hoa Thanh Vũ dừng khóc, Mạnh Hoài Cẩn cũng sửng sốt……

Đây đã là lần thứ hai Mạnh Hoài Cẩn kìm lòng không đậu thốt ra những lời nói này .

Nhưng có một điểm khác với lần trước, lúc này trong lòng Mạnh Hoài Cẩn thật sự ngay cả một chút hoài nghi cũng không có .

Vừa rồi, thời điểm hắn cùng cửu vương gia lôi kéo giằng co tay Hoa Thanh Vũ, hắn liền biết, hắn là thật sự thích Hoa Thanh Vũ, thậm chí nguyện ý vì nàng mà phản kháng cửu vương gia.

Khi đó Mạnh Hoài Cẩn nghĩ, cho dù có một ngày cửu vương gia làm Hoàng thượng, dùng tính mạng của hắn bức bách hắn, hắn cũng sẽ không nguyện ý buông tay Hoa Thanh Vũ.

Hắn chính là thích nàng, thích cô nương có diện mạo bình thường hơn nữa còn không hề có cảm giác tồn tại này, thích tới chết, thích tới không muốn sống, thích tới mức nguyện ý vì nàng cùng khắp thiên hạ đối nghịch!

“Ta mới không tin huynh, huynh gạt ta.” Hoa Thanh Vũ nói.

Mạnh Hoài Cẩn vạn vạn không thể nghĩ tới đáp án này, bất quá hắn cẩn thận suy nghĩ, câu đáp án này so với câu “Ta chết cũng sẽ không gả cho ngươi” lần trước còn tốt chán……

“Nàng tin tưởng ta, ta không có lừa nàng.”

“Ta không tin,” Hoa Thanh Vũ trừng mắt nhìn Mạnh Hoài Cẩn nói:“Ta vốn dĩ tin tưởng huynh như vậy, huynh nói cái gì ta đều tin! Nhưng huynh xem huynh đi! Huynh thế nhưng lại gạt ta! Ta về sau sẽ không bao giờ tin tưởng huynh nữa.”

“Thực xin lỗi, nàng tha thứ cho ta đi.” Mạnh Hoài Cẩn sốt ruột nói:“Ta sở dĩ lừa nàng là vì……”

“Là vì sao?” Hoa Thanh Vũ khóc thút thít hỏi:“Bởi vì lừa ta rất thú vị có phải hay không?”

“Không phải!” Mạnh Hoài Cẩn cầm lấy tay Hoa Thanh Vũ nói:“Ta lừa nàng là vì ta thích nàng!”

“Ta thích nàng mới có thể lừa gạt nàng, nếu nàng cũng thích một người như vậy nàng sẽ biết. Bất quá ta hiện tại biết sai rồi, biết là càng thích một người thì lại càng không thể lừa nàng, nếu không sẽ tự rước lấy cay đắng, biết vậy chẳng làm. Cho nên ta về sau không bao giờ lừa nàng nữa, ta thề đó. Cho nên nàng tha thứ cho ta, lại tin ta thêm một lần nữa được không?”

Lúc này Hoa Thanh Vũ rốt cục cũng dừng khóc, nàng không xác định chính mình có thật sự nghe hiểu lời Mạnh Hoài Cẩn nói hay không.

“Thích?” Hoa Thanh Vũ chớp hai mắt, theo bản năng hỏi:“Huynh thích ta?”

“Đúng…… Ta thích nàng.”

Hoa Thanh Vũ vẫn là vẻ mặt khó hiểu, nhíu mày nói:“Nhưng là loại thích gì? Là thích giống như công tử thích tiểu thư trong tiểu thuyết truyền kỳ đúng không?”

Mạnh Hoài Cẩn cười cười, nhìn người trước mắt, ánh mắt toát ra tràn ngập yêu thương.

“Ta không biết công tử thích tiểu thư trong tiểu thuyết truyền kỳ là như thế nào, bất quá ta biết thích của ta là loại gì.”

“Vậy thích của huynh là gì ?”

“Là khi nhìn thấy nàng thì trái tim liền đập liên hồi; Là khi nàng làm cái gì, nói cái gì ta đều cảm thấy đặc biệt có ý tứ; Là khi thấy nàng cười, nàng khóc, nàng nhíu mày, nàng ngáp, chỉ cần nhìn đến nàng ta liền cảm thấy cao hứng. Người khác nói chuyện với nàng ta sẽ không thoải mái, nàng cười với người khác ta liền tức giận, cho dù là cười với Mộng Điệp ta cũng tức giận; Nàng biểu hiện ngốc nghếch ta lại càng đau lòng vì nàng, nàng biểu hiện càng thông minh ta lại càng kiêu ngạo; Có đôi khi ta hận không thể khiến người khắp thiên hạ thích nàng vì nàng rất tốt, có đôi khi lại hận không thể khiến người khắp thiên hạ không thể thấy nàng, chỉ một mình ta biết nàng tốt là được rồi……” Mạnh Hoài Cẩn nói xong, cười khổ nhìn vẻ mặt mê mang của Hoa Thanh Vũ, hỏi:“Nàng đã hiểu thích của ta chưa?”

Hoa Thanh Vũ không chút do dự lắc đầu nói:“Huynh nói dài quá ……”

Mạnh Hoài Cẩn nghĩ cần phải sửa chữa một chút lời hắn vừa nói, cũng không phải Hoa Thanh Vũ làm cái gì, nói cái gì hắn đều cảm thấy đặc biệt có ý tứ , tỷ như một câu vừa rồi, hắn liền cảm thấy một chút cũng đều không có ý tứ!

“Aizz……” Mạnh Hoài Cẩn thở dài một hơi, một tay đỡ sau gáy, một tay đỡ cái trán nói: “ Vậy ta nên đổi một phương thức lý giải dễ hiểu hơn để giải thích cho nàng vậy.”

“Tốt.” Hoa Thanh Vũ gật gật đầu nói:“Nhớ là ngắn gọn một chút.”

Mạnh Hoài Cẩn nghẹn họng, bất đắc dĩ nhìn về phía Hoa Thanh Vũ nói: “Thích chính là ta nghĩ muốn lấy nàng, thích nhau chính là ta nghĩ muốn lấy nàng, nàng muốn gả cho ta, hiểu chưa?”

“Đó không phải là kiểu thích của các công tử tiểu thư trong tiểu thuyết truyền kỳ!” Hoa Thanh Vũ nhịn không được khinh bỉ nhìn lướt qua đại tướng quân nói:“Ta vừa rồi nói dối đấy, vậy mà huynh còn giải thích nửa ngày, phiền tới mức khiến ta muốn ngất xỉu luôn!”

Mạnh Hoài Cẩn quyết định buông tha cho việc cùng Hoa Thanh Vũ giải thích, hắn lại nhìn về gương mặt còn chưa khô nước mắt của nàng, thay nàng xoa xoa mặt nói: “Ta thích nàng, vậy còn nàng? Hoa Thanh Vũ, nàng có thích ta hay không ?”

Hoa Thanh Vũ nghĩ nghĩ, sau đó dứt khoát đáp:“Không thích.”

Nếu thích chính là ý tứ muốn gả cho hắn.

“Hoàn toàn không thích!”

Mạnh Hoài Cẩn nghĩ tới Hoa Thanh Vũ trả lời, cũng nghĩ qua nàng có khả năng sẽ cự tuyệt hắn, nhưng là hắn vạn lần không ngờ Tiểu Hoa thế nhưng lại tuyệt tình như thế, lại dứt khoát như thế, lạnh lùng cự tuyệt hắn như thế!

Vì sao cơ chứ!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 26

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s