Hoa gia hi su_Chap 27

Chương 27: Đợi nàng khóc xong, nàng sẽ trưởng thành hơn.

Editor: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Giờ khắc này Mạnh Hoài Cẩn vô cùng thấu hiểu thế nào gọi là tan nát cõi lòng!

Thế nhưng câu tiếp theo của Hoa Thanh Vũ lại lập tức dấy lên cho hắn hy vọng!

“Bởi vì huynh rất đẹp trai!”

“Gì?” Mạnh Hoài Cẩn kinh ngạc hỏi:“Nàng không thích ta, là vì ta rất đẹp trai?”

“Đúng rồi!”

Mạnh Hoài Cẩn có chút khó hiểu, nhưng rất nhanh liền hiểu được !

“Thì ra là thế!” Mạnh Hoài Cẩn kinh hỉ bắt lấy tay Hoa Thanh Vũ nói:“Hoa Thanh Vũ, ta biết nàng nghĩ cái gì, nàng cảm thấy ta rất đẹp trai, nên mới cảm thấy nàng không xứng với ta đúng không? Yên tâm, ta một chút cũng không ghét bỏ nàng, mặc dù ta biết ta vô cùng anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm, cũng biết ta là đối tượng ngàn vạn cô gái truy đuổi, nhưng nàng yên tâm, trong lòng ta chỉ có một mình nàng! Nàng cũng không cần quản người khác nghĩ như thế nào, thấy thế nào, chỉ cần ta cảm thấy tốt, thì nàng chính là người tốt nhất thiên hạ! Cho nên nàng căn bản không cần để ý sự chênh lệch bề ngoài của chúng ta!”

#Mi: Càng ngày bản tính tuky của đại tướng quân càng tăng cao….chậc….=.=!!!

Hoa Thanh Vũ rút tay mình về, bất đắc dĩ nhìn Mạnh đại tướng quân đang tự kỉ nói: “Ta nghĩ đại tướng quân huynh không hiểu được ý tứ của ta rồi……”

“A?” Không phải ý tứ này vậy thì là ý gì?

“Ý của ta chính là, ta chán ghét người có bộ dạng đẹp.”

“Nàng chán ghét người có bộ dạng đẹp?” Mạnh Hoài Cẩn hoàn toàn sốc, truy vấn: “Cái gì gọi là nàng chán ghét người có bộ dạng đẹp? Nàng chán ghét người có bộ dạng đẹp là ý gì? Nàng là muốn nói chán ghét gương mặt đẹp trai của ta, hay là chán ghét toàn bộ người có gương mặt đẹp? Nàng nói đi! Nàng mau nói đi!”

Hoa Thanh Vũ nhịn không được ném qua ánh mắt khinh thường, nàng có chút hiểu được vì sao thời điểm đại tướng quân nói chuyện, Mộng Điệp liền thích trợn mắt trắng, bởi vì hắn quả thật rất dài dòng nha……

“Chính là ý tứ trên mặt chữ, chính là không thích người có bộ dạng đẹp, nhìn thấy người nào có gương mặt đẹp ta liền không thoải mái, cũng giống như các huynh thấy người có bộ dạng xấu liền không thoải mái vậy.” Hoa Thanh Vũ sợ đại tướng quân không hiểu, liền giải thích chi tiết hơn: “Huynh nhìn tên Trạng nguyên quái dị kia có tâm tình gì, thì ta nhìn huynh cũng có tâm tình đó nha……”

Mạnh Hoài Cẩn ngã ngồi trên mặt đất, cẩn thận lĩnh hội lời của Hoa Thanh Vũ……

Cho nên nói, ở trong lòng Hoa Thanh Vũ, hắn “xấu” như tên Trạng nguyên kia, mà tên Trạng nguyên kia lại “đẹp” như hắn? Giống như kiểu hai người bọn họ thay đổi mặt cho nhau sao?

Mạnh Hoài Cẩn lập tức liền hiểu được Hoa Thanh Vũ ngày đó vì sao lại đem hoa đưa cho Trạng nguyên  ……

“Tiểu Hoa, ta hỏi nàng một vấn đề.”

“Huynh hỏi đi.”

“Nàng mỗi ngày đứng cạnh ta, còn có Trầm Ký Ngôn, Hình Nhạn Lai, trong lúc đó, nàng có cảm giác gì?”

Hoa Thanh Vũ suy nghĩ một chút rồi nói:“Đại khái giống như cảm nhận của Tử Điệp khi bị ba tên Trạng nguyên vây quanh đi.”

Mạnh Hoài Cẩn cảm thấy trong lòng lại trúng một mũi tên, đồng thời bắt đầu đồng tình sâu sắc với Hoa Thanh Vũ……

“Vậy nàng làm sao có thể nhẫn nhịn được ?”

“Quen rồi thì sẽ ổn thôi, nếu huynh mỗi ngày đều đối diện với một xấu nữ, thời gian lâu cũng sẽ không cảm thấy nàng xấu như vậy nha, còn không phải đều có hai lỗ tai hai con mắt một cái lỗ mũi và một cái miệng sao?” Nói xong Hoa Thanh Vũ có chút ủ rũ gục đầu xuống nói: “Bất quá ta cũng biết ta như vậy là sai, nhìn người thì không nên trông mặt mà bắt hình dong, ta luôn luôn cố gắng sửa đổi ……”

Mạnh Hoài Cẩn nhìn Hoa Thanh Vũ, nhất thời cũng không biết có nên vì chính mình khổ sở hay không. Hắn vươn tay vỗ vỗ bả vai Hoa Thanh Vũ nói: “Không sao cả, không có người nào là hoàn hảo, từ từ vượt qua điểm này là tốt rồi.”

“Ừ!” Hoa Thanh Vũ cười tủm tỉm nhìn Mạnh Hoài Cẩn nói:“Cám ơn huynh an ủi ta! Ta về sau sẽ tận lực không đi chán ghét người có bộ dạng đẹp nữa! Ta cảm thấy ta có thể làm được, huynh xem, ta không chán ghét huynh! Tuy rằng bộ dạng huynh đẹp trai như vậy, nhưng ta lại rất thích huynh!”

Nghe Hoa Thanh Vũ nói như vậy Mạnh Hoài Cẩn liền sửng sốt, nói không nên lời là cảm thấy buồn cười hay là cảm thấy cảm động.

Tiểu Hoa cố gắng thích hắn, hẳn cũng giống như cô nương bình thường cố gắng đi thích tên Trạng nguyên quái dị kia đi. Mà việc khó như vậy, nàng lại vẫn cố gắng làm.

Mạnh Hoài Cẩn nhịn không được vươn tay ôm lấy Hoa Thanh Vũ.

Hoa Thanh Vũ trong lòng cả kinh, cảm thấy tim đập loạn nhịp, đang định sống chết đẩy đại tướng quân ra, đại tướng quân lại vỗ vỗ lưng của nàng hỏi:“Vậy bây giờ thì sao, không nhìn thấy mặt của ta, trong lòng nàng có cảm thấy thoải mái hơn chút nào không?”

Hoa Thanh Vũ híp mắt mỉm cười, cố ý trêu hắn:“Sẽ không.”

Mạnh Hoài Cẩn trong lòng vang lên tiếng loảng xoảng, nhưng ngay tại thời điểm mất mát định buông tay lại nghe Hoa Thanh Vũ nói: “Bởi vì lúc nhìn mặt của huynh, tâm tình của ta cũng không hẳn xấu nha. Đại tướng quân, ta không chê huynh đẹp trai, tuy rằng gương mặt huynh rất đẹp, nhưng thời điểm nhìn mặt của huynh ta sẽ nghĩ rằng, huynh chính là người tốt nhất với ta khắp thiên hạ này! Đại tướng quân, ta cả đời này đều biết ơn huynh, thích huynh…… Chỉ là thích này không phải cái loại thích muốn gả cho huynh…… Bởi vì…… Bởi vì……”

“Bởi vì sao?” Mạnh Hoài Cẩn cảm thấy trong lòng ấm áp, tiếp tục ôm Hoa Thanh Vũ hỏi: “Không sao, ta hiểu, nàng cứ tiếp tục nói.”

“Bởi vì ta đã hạ hạ quyết tâm phải gả cho một người có diện mạo xấu xí tâm địa thiện lương rồi, từ nhỏ ta đã quyết định như vậy, cho nên ta không thể thích huynh.”

“Cái gì?” Mạnh Hoài Cẩn kéo Hoa Thanh Vũ ra, trừng mắt hỏi:“Cho nên nàng không phải là không thích ta?”

“Ta chính là không thích huynh nha! Bởi vì ta không muốn gả cho huynh!”

“Ai nha, giải thích như thế nào với nàng đây……” Mạnh Hoài Cẩn có chút sốt ruột nói: “Không phải cứ muốn gả mới là thích, thích phức tạp hơn! Tỷ như nói……”

Mạnh Hoài Cẩn nói một nửa, mặt bỗng nhiên đỏ, thấy hắn không nói tiếp, Hoa Thanh Vũ thúc giục nói: “Tỷ như nói cái gì?”

“Tỷ như nói thời điểm nàng hôn ta, cảm giác của ta chính là thích,” Mạnh Hoài Cẩn có chút đỏ mặt nói:“Nếu thời điểm nàng hôn ta, nàng có cảm giác giống ta, vậy nàng chính là thích ta .”

“Thời điểm ta hôn huynh, huynh có cảm giác gì ?”

“Cảm thấy tim đập nhanh như lúc hồi hộp, giống nhau tùy thời đều có thể từ trong cổ họng nhảy ra ngoài, cảm thấy chóng mặt say xẩm giống như tùy thời đều có thể ngất đi, cảm thấy vô cùng cao hứng. Cao hứng giống như đây là chuyện lớn nhất trên đời này vậy.” Mạnh Hoài Cẩn ra vẻ trấn định nhìn về phía Hoa Thanh Vũ, dò hỏi: “Nàng có cảm thấy như vậy không?”

“Ta……” Hoa Thanh Vũ nghĩ nghĩ rồi nói:“Ta đã quên rồi……”

Đã quên sao?

Mạnh Hoài Cẩn mất mát nghĩ, đã quên chính là không thích đi, bởi vì cảm giác lúc nàng hôn hắn, hắn cả đời này đều quên không được.

“Nếu không huynh hiện tại hôn ta một cái đi?” Hoa Thanh Vũ bỗng nhiên nói:“Huynh hôn ta một cái, ta liền biết là cảm giác gì.”

Mạnh Hoài Cẩn trợn to mắt nhìn Hoa Thanh Vũ, không dám tin tưởng lỗ tai của mình.

Còn có chuyện tốt như vậy sao?!

“Nàng không gạt ta chứ? Thật sự có thể sao?”

“Ta mới không lừa huynh!”

Vì thế Mạnh đại tướng quân lập tức bỏ qua tâm trạng bi thảm mới vừa rồi, ôm Hoa Thanh Vũ cười tủm tỉm nói: “Một khi đã như vậy thì ta cần phải hôn nàng nha.”

Cũng không chờ Tiểu Hoa trả lời, Mạnh Hoài Cẩn liền cúi đầu xuống, nhưng ngay tại thời điểm môi hắn sắp đụng tới môi Tiểu Hoa muội tử, thì bên ngoài từ đường bỗng truyền đến tiếng bước chân.

“Cám ơn ông, lão quản gia, lần trước tới quá vội, chưa kịp bái tế cô nãi nãi của ta, lần này lại làm phiền ông đặc biệt đưa mẹ con ta đến đây rồi.”

“Không sao không sao, Hoa phu nhân quá khách khí.”

“Vậy phiền lão quản gia ở ngoài cửa chờ một lát, mẹ con chúng ta nói với cô nãi nãi hai câu rồi sẽ đi.”

“Hảo hảo, Hoa phu nhân, Hoa tiểu thư xin cứ tự nhiên.”

Bên ngoài từ đường dĩ nhiên là hai mẹ con Hoa gia.

“Mẫu thân và tỷ tỷ của ta đến rồi, làm sao bây giờ?”

Mạnh Hoài Cẩn lập tức che miệng Hoa Thanh Vũ nói:“Nhỏ giọng thôi, đừng sợ, có ta ở đây.”

Nói xong Mạnh Hoài Cẩn liền xốc khăn trải bàn lên, kéo Hoa Thanh Vũ nấp phía dưới bàn thờ.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Mạnh Hoài Cẩn cùng Hoa Thanh Vũ vừa trốn vào phía dưới cái bàn thì cửa từ đường đã bị người đẩy ra, chỉ nghe thấy tiếng bước chân từ xa tới gần, cuối cùng đứng ở trước cái bàn mà hai người đang trốn.

“Thắp hương đi.” Người mở miệng nói chuyện là Hoa phu nhân.

Đã lâu chưa được nghe thấy thanh âm của nương, Hoa Thanh Vũ cầm lấy mép váy, cảm thấy mũi có chút ê ẩm. Nàng theo bản năng giật giật thân mình, vươn tay định kéo khăn trải bàn lên, lại bị Mạnh Hoài Cẩn ngăn lại.

Mạnh Hoài Cẩn đem Hoa Thanh Vũ gắt gao ôm vào trong ngực, ra hiệu nàng chớ có lên tiếng, ý bảo nàng không cần nói, cẩn thận nghe. Hoa Thanh Vũ lúc này mới phục hồi tinh thần, nhớ tới mình là vì sao lại phải trốn dưới bàn thờ.

Nàng thật vất vả mới chạy thoát, không thể bởi vì nhất thời dao động mà khiến cho củi kiếm ba năm thiêu một giờ bị bắt trở về được.

Sau khi Hoa Trảm Nhan thắp hương xong, mẫu thân nàng lại đi lên, bà một mặt bái tế một mặt nói: “Thanh Hàn, chúng ta nhiều năm làm tỷ muội, hiện tại nữ nhi của muội xuất hiện ở  quý phủ của tỷ, xin tỷ phù hộ muội nhanh chóng tìm được nàng, phù hộ Hoa gia muội một nhà bình an……”

Thanh Hàn là tên mẫu thân của Mạnh Hoài Cẩn.

“Mẫu thân, còn tìm nha đầu chết tiệt kia làm cái gì?” Hoa Trảm Nghiên không kiên nhẫn nói: “Nó chạy trốn không phải càng tốt sao? Không cần phải vất vả tìm nó làm gì!”

“Nó là muội muội của con đấy……” Thanh âm Hoa phu nhân vẫn ôn nhu như nước,“Con sao có thể gọi muội muội mình là nha đầu chết tiệt kia chứ?”

“Con cứ thích kêu nó là nha đầu chết tiệt đấy!” Tính tình điêu ngoa của Hoa Trảm Nghiên lại nổi lên, thở hổn hển nói: “Mẫu thân, từ nhỏ đến lớn người cùng phụ thân đều vẫn không quan tâm tới nó! Các người rõ ràng không muốn có một nữ nhi như nó! Dù sao đem nó gả cho tên thiếu gia bệnh lao kia cũng là muốn sớm đuổi nó ra khỏi nhà, mà nó hôm nay lại đào hôn, vậy chúng ta cũng không cần phải gặp lại nó nữa, đỡ phải mất đồ cưới! Đây không phải là chuyện tốt sao? Hơn nữa tháng trước người cùng phụ thân đều nói sẽ mặc kệ nó, bây giờ sao lại bỗng nhiên lo lắng muốn tìm nó như vậy ?”

“Câm miệng!” Hoa phu nhân hung hăng trừng mắt nhìn nữ nhi của mình, nói:“Được rồi, chúng ta đi yến hội thôi, thu liễm lại chút đi.”

Thấy mẫu thân mắng mình, Hoa Trảm Nghiên mới ngậm miệng, ngoan ngoãn theo sau mẫu thân, vừa đi vừa than thở :“Vứt bỏ nhiều lần như vậy mà không được, lúc này không cần lại phải tốn công vứt bỏ nữa, còn tìm làm gì chứ……”

Nói xong, mẹ con Hoa gia liền mở cửa rời khỏi từ đường.

Mạnh Hoài Cẩn không dám xem biểu tình hiện tại của Hoa Thanh Vũ, hắn chỉ cảm thấy bàn tay nhỏ bé mà hắn nắm lạnh như tay người chết vậy. Hắn dùng lực ôm chặt nàng, giống như sợ nàng sẽ cứ như vậy mà biến mất.

Bất quá rất nhanh hắn liền cảm thấy chính mình thật sự rất ngốc, con người sao có thể thương tâm đến biến mất đây?

Người mở miệng trước vẫn là Tiểu Hoa,

“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, bọn họ đi rồi, chúng ta có thể đi ra ngoài.”

“Nàng không cần ta ôm nàng thêm chốc lát sao? Nếu không nàng trước ở trong lòng ta khóc một chút cũng được?”

Hoa Thanh Vũ lắc đầu, thoát khỏi vòng tay Mạnh Hoài Cẩn ra ngoài bàn thờ.

“Tiểu Hoa, nàng có ổn không?”

Hoa Thanh Vũ lắc đầu nói:“Không ổn. Không đúng, là đặc biệt không ổn.”

Mạnh Hoài Cẩn sửng sốt, dưới loại tình huống này không phải bình thường sẽ nói là ‘ta không sao’ sao?

Kế tiếp nàng sẽ một mình cam chịu khóc lóc chạy đi, sau đó hắn lại hợp thời xuất hiện cổ vũ nàng, đem nàng từ trong vực sâu tuyệt vọng cứu vớt, trở thành điểm tựa duy nhất của nàng ……

Không phải mạch truyện nên phát triển như vậy mới đúng sao?

Nàng hiện tại nói thẳng rằng nàng đặc biệt không ổn…vậy, hắn nên làm sao bây giờ?

“Ta đây hiện tại nên làm như thế nào? Nàng muốn ta làm cái gì?” Mạnh Hoài Cẩn ăn nói khép nép hỏi.

Hoa Thanh Vũ lắc đầu nói: “Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, huynh không cần lo lắng, ta chịu đả kích quen rồi, cho nên ta muốn ở một mình, tự thương tâm một lát…… Tiệc tối không phải sắp bắt đầu sao? Dù đây là huynh tự tổ chức nhưng cũng không thể chậm trễ, huynh đi trước đi, không cần lo cho ta, huynh không phải muốn ta ngồi ngốc  trong phòng huynh sao? Ta liền đi tới phòng huynh ngồi ngốc đây.

Hoa Thanh Vũ nói xong liền cúi đầu đi ra ngoài, nàng không nghĩ sẽ lại ở trong này ngốc tiếp.

“Tiểu Hoa, nàng thực không sao sao?”

Mạnh Hoài Cẩn nhìn bóng lưng của nàng không khỏi đau lòng, nhịn không được gọi lại nàng.

“Ta không phải đã nói ta có việc sao? Cho nên ta hiện tại đi tới phòng huynh ngồi thương tâm nha.” Nói xong Tiểu Hoa bất mãn than thở một tiếng nói: “Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, huynh cũng thật ngốc, sao lại nghe không hiểu lời người ta nói chứ, quên đi, ta không thèm nghe huynh nói nữa, ta đi đây.”

Hoa Thanh Vũ chạy khỏi từ đường, nàng biết, nói không có việc gì sẽ càng khiến người ta biết nàng có việc, nói có việc thì người ta mới có thể nghĩ rằng nàng không có việc gì.

Có người từng nói với nàng, mọi người chỉ tin lời nói dối, không tin vào sự thật, chỉ có làm cho lời nói thật biến thành lời nói dối, mọi người mới có thể tin tưởng ngươi.

Vừa đi ra khỏi từ đường, Hoa Thanh Vũ liền bắt đầu rơi nước mắt, nàng bình thường rất hay khóc, động một chút liền khóc, một chút việc nhỏ cũng có thể làm cho nàng cảm thấy thương tâm hoặc là đau xót, bởi vì nàng có rất nhiều rất nhiều tình cảm không có chỗ đặt xuống. Còn bởi vì tình cảm của nàng không có ai nguyện ý quan tâm, cho nên nàng mới luôn tràn ngập tò mò đối với hết thảy mọi thứ chung quanh, cho nên nàng mới có thể đa sầu đa cảm.

Nhưng là lúc này đây, Hoa Thanh Vũ mơ hồ cảm thấy nàng khóc cùng với trước đây không giống nhau, lúc trước khóc, khóc đó sẽ không có ý nghĩa gì đặc biệt mà cũng sẽ không thương tâm, nhưng lúc này đây, từ lúc vừa mới khóc, nàng tuy khóc cũng không bi thương, nhưng lại cảm thấy có cái gì đó đang dần xói mòn trong thân thể.

Nàng nghĩ, chờ nàng khóc xong, nàng sẽ trưởng thành hơn.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 27

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s