Nam than phong ben_Chap 75

Chương 75: Không còn liên hệ

Edit-Beta: Manie – Hye Mi
Ngu
n: Hye Mi sweet home – Bo bình thiên th

Bởi vì mắt kính của Âu Dương Minh bị lấy xuống trong nháy mắt, hắn vì kinh ngạc mà để lộ một vẻ mặt bất cần đời, cái vẻ mặt này lập tức bán đứng hắn.

Tô Song Song nhất thời kịp phản ứng, tên Âu Dương Minh đứng trước mặt này nguyên lai vẫn là gã đàn ông độc địa đó! Căn bản vốn không phải là Âu Dương Minh với bản tính ôn nhu dịu dàng.

Âu Dương Minh giương mắt nhìn Tô Song Song ở đối diện đang trợn mắt, lập tức biết rõ mình không thể lừa người nữa, hắn dứt khoát trực tiếp bày ra vẻ lười biếng, mặc cho Tần Cầm lôi kéo cà vạt của mình.

Hắn một tay cào tóc, ngay sau đó ngả ngớn tiến lên một bước, đến gần Tần Cầm, hắn nhìn cô từ trên cao xuống, câu môi xấu xa cười một tiếng, sau một khắc, hắn bất ngờ không đề phòng cúi sát tai Tần Cầm, mập mờ nói: “Thế nào? Thích tôi?”

Tần Cầm vẫn không thả lỏng cà vạt Âu Dương Minh ra, đối với cái kiểu trêu đùa ngả ngớn này của hắn thì không hề động lòng. Tần Cầm ngước mắt nhìn Âu Dương Minh một cái, một đôi mắt hoa đào chẳng khác gì Tần Mặc lộ ra vẻ cười nhạo.

Ngay sau đó Tần Cầm trực tiếp cong gối, làm bộ dáng chuẩn bị đá Âu Dương Minh, nào biết cái tên tính cách thứ hai luôn bất cần đời Âu Dương Minh này lại khẩn trương lùi về sau một bước, khó khăn lắm mới tránh được cước này của Tần Cầm, tựa hồ rất hoảng.

Tần cầm đánh giá bề ngoài của Âu Dương Minh, tay vẫn như cũ không lôi kéo Âu Dương Minh, hơn nữa còn dùng thêm lực, lôi hắn đi ra ngoài, còn sảng khoái phất tay với Tô Song Song :  “Đi đây! Tự cô chăm sóc tốt cho mình.”

Tô Song Song sững sờ ngồi ở trên giường, nhìn hai người kia, giống như đối với chuyện hai người họ đến đi vội vàng không có kịp phản ứng.

Ngay tại một khắc sắp đóng cửa này, Âu Dương Minh lại đột nhiên thò tay chế trụ khung cửa, quay đầu lại nhìn Tô Song Song vô lại cười, nói: “Tôi không phải thằng ngốc kia, tôi tên là Âu Dương Cẩm.” Nói xong Âu Dương Cẩm  làm một động tác hôn gió vô cùng ngả ngớn hướng Tô Song Song.

 Lúc này Tô Song Song có thể hoàn toàn khẳng định, Âu Dương Minh quả thật có nhân cách thứ hai, nhưng chính hắn lại không biết, nhưng tên Âu Dương Cẩm này giống như hiểu rõ tất cả về Âu Dương Minh, còn ngụy trang thành hắn, thật sự là quá xảo trá rồi!

Lúc cánh cửa đóng lại, Tô Song Song chầm chậm ngồi trượt xuống ôm đầu gối của mình, ngồi trên giường nhưng có chút khó xử, bởi vì cô mơ hồ cảm thấy, Âu Dương Cẩm cứ một mực quấn lấy mình, giống như hắn có mục đích gì đó.

Nhưng rốt cục là mục đích gì, Tô Song Song vắt hết óc cũng không có nghĩ ra được, cuối cùng cô ngã ngửa về sau một cái, một bộ dạng vò đã mẻ lại sứt thêm.

Trong lòng cô nghĩ đến, cô bây giờ còn ngược lại tứ cố vô thân, đòi tiền không có tiền, muốn người cũng không có người, sợ gì nữa! Nghĩ như vậy, tâm tình lại thấy buông lỏng.

Có thể do cả người rảnh rỗi, đầu óc Tô Song Song không nhịn được bắt đầu suy nghĩ miên man, cô theo bản năng thò tay vào moi túi áo mình một chút.

Chiếc chìa khoá phòng Tần Mặc vốn luôn được cô thả trong túi giờ đã không còn, lòng của cô cũng bắt đầu không phấn chấn.

Tô Song Song vội vàng đưa hai tay ra nặng nề vỗ gò má của mình một cái, đem cái loại phiền muộn không nên có này của cô quăng đi thật xa, nhưng là căn phòng càng yên tĩnh, cô lại càng xuống tinh thần.

Cái cảm giác nhớ nhung này vốn chỉ là ẩn giấu ở một góc nhỏ trong lòng, tựa hồ do căn phòng trống trải, trong nháy mắt nhanh chóng lan rộng ra.

Tô Song Song cuối cùng hít một hơi thật sâu, trực tiếp ôm chặt đầu gối mình, đem đầu mình vùi vào trong, không nhịn được bắt đầu thấp giọng gào thét, đẩy hết áp lực trong lòng mình ra ngoài.

Lúc này, từ lầu trọ Tô Song Song xuống, Tần Cầm một mực khinh thường kéo cà vạt Âu Dương Cẩm, đem hắn từ trên lầu trọ kéo xuống.

Âu Dương Cẩm lại không hề tức giận, cứ như vậy mà khom nửa người mặc cho cô kéo, bước chân nhàn nhã cùng khóe miệng nhếch lên bất cần đời nhìn theo bóng lưng nóng bỏng đầy quyến rũ của Tần Cầm.

Cho đến khi Tần Cầm kéo Âu Dương Cẩm tới cạnh chiếc xe thể thao màu đỏ của mình, tay cầm cà vạt hắn mới nới lỏng ra.

Ngay sau đó Tần Cầm tiêu sái xoay người một cái, tựa vào chiếc xe thể thao màu đỏ, ngước đầu nhìn Âu Dương Cẩm lười biếng đứng đối diện cô.

Âu Dương Cẩm cũng không màng chỉnh lại chiếc cà vạt bị Tần Cầm nắm kéo làm lệch đi, ngược lại còn tiện tay kéo xuống phía dưới, lại còn cởi thêm hai chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi ra.

Hai cái cúc vừa bị cởi, lồng ngực màu đồng cổ của hắn lập tức lộ ra, gợi cảm dị thường, cái loại khí chất công tử đào hoa này nhất thời lộ ra không thể nghi ngờ được.

“Thế nào? Tần đại tiểu thư đây vừa ý tôi?” Âu Dương Cẩm mở miệng, giọng nói sặc mùi ngả ngớn, nói xong tựa hồ cảm thấy cái áo khoác Tây câu nệ này hết sức không thoải mái, hắn lại tiện tay đem cúc áo khoác cởi toàn bộ, càng lộ ra vẻ bất cần đời.

“Vừa ý anh đấy, thì sao?” Tần Cầm nhướng đuối lông mày, một bộ dạng chị đây chính là  vừa ý cậu, cậu có tới luôn hay không.

Âu Dương Cẩm nghe xong thì hơi dừng lại, ngay sau đó cười khẽ, thân thể của hắn nghiêng về trước, trực tiếp ngả ngớn đưa tay ra nắm mái tóc dài xuôi ở bên người Tần Cầm, đặt dưới mũi ngửi một cái.

 

“Tôi thích mùi hương….” Hắn vừa cảm thán xong, trực tiếp nghiêng người, căn bản không để ý đây là nơi công cộng, liền hung tợn hôn đôi môi đỏ mọng của Tần Cầm.

Tần Cầm không ngờ Âu Dương Cẩm sẽ khinh bạc như vậy, còn đang tốn sức sửng sốt, Âu Dương Cẩm đã một tay vòng lấy chiếc eo thon của cô, tay còn lại hơi dùng sức bóp cằm Tần Cầm một chút, tay vừa dùng lực, đầu lưỡi liền linh hoạt duỗi vào trong.

Nhất thời trời đất quay mòng mọng!

Tần Cầm nhìn trông gợi cảm, nhưng thật ra đối với chuyện tình cảm lại như tờ giấy trắng, bị người khác hôn mạnh như vậy vẫn là lần đầu tiên, thời điểm cô cảm nhận được một loại cảm giác khô nóng lan khắp toàn thân, Âu Dương Cẩm đã mở cửa chiếc xe thể thao của cô ra, đem cô đè lên ghế ngồi trên xe rồi giở trò.

Một khắc cuối cùng, Tần Cầm cũng kịp phản ứng, cô cau mày, cho tên Âu Dương Cẩm một cái bạt tai không kịp trở tay, “Bốp! ” một tiếng.

Âu Dương Cẩm dừng lại, gương mặt ngả ngớn lộ ra vẻ kinh ngạc cùng bối rối, ngay sau đó hắn nhắm mắt lại, dáng vẻ tựa hồ hết sức thống khổ.

Tần Cầm nằm ở ghế ngồi trên xe, bị Âu Dương Cẩm kịch liệt đè liền thở dốc hai cái, mới vừa định đẩy ra Âu Dương Cẩm không biết bị gì, đột nhiên Âu Dương Cẩm khôn mặt lộ thống khổ đang ép ở trên người nàng chậm rãi mở hai mắt ra.

Tần Cầm cau mày nhìn hắn, lúc thấy rõ kinh ngạc trong hai mắt hắn, cô liền kém cỏi mắng một câu, ngay sau đó bầu không khí giữa hai người tựa hồ ngưng trệ một khắc.

Giây kế tiếp, người đàn ông ép ở trước người cô liền hốt hoảng chống đỡ thân thể, do quá đột ngột, thân thể nặng nề của hắn đập vào nóc xe, hắn đau tới nhíu mày, nhưng vẫn không quên mình muốn xoay người xuống xe.

Hắn liền lăn một vòng xuống xe, đứng ở bên cạnh xe, ánh mắt cùng hàng mi ôn nhu lóe lên vẻ hốt hoảng thật sâu, nhìn Tần Cầm bên trong xe đang ung dung thong thả sửa sang lại quần áo.

Tần Cầm chỉnh lại quần áo xong, bước xuống, tựa vào bên cạnh xe, nhỏ nhẹ thở hổn hển, sau đó đốt lên một điếu thuốc, nhìn người đàn ông đối diện cô đang cố ra vẻ trấn định, đột nhiên cười một tiếng, nhướng mày hỏi một câu: “Âu Dương Minh?”

Âu Dương Minh nghe Tần Cầm gọi hắn, vội vàng ngẩng đầu lên, mi mắt ôn nhu lóe lên một tia khó xử, hắn há miệng, tựa hồ còn không biết phải nói lời nào để giải thích hết thảy chuyện vừa xảy ra

Thật ra thì vừa mới nãy đầu óc hắn còn trống rỗng, căn bản cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, hắn làm sao biết được mình như thế nào lại cùng chị gái Tần Mặc ở đây dây dưa với nhau?

“Tôi đây còn đau đầu hơn anh, được rồi, anh cũng đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, vừa mới nãy tôi và anh còn chút gây gổ, chỉ đơn giản là vậy, đi thôi, có một số chuyện tôi muốn nói với anh, thuận tiện cùng uống với nhau một ly.”

Tần Cầm cảm thấy bây giờ cần phải cùng Âu Dương Minh nói một chút về chuyện nhân cách thứ hai của hắn, nếu không sau này không biết liệu hắn sẽ còn đem tới cho cô và Tần Mặc phiền toái gì nữa.

Âu Dương Minh sửng sốt một chút, theo sát Tần Cầm lên xe, bởi vì hiện tại hắn cũng có một số chuyện cần phải hiểu rõ, hắn luôn cảm giác mình đã bỏ sót chuyện gì đó quan trọng.

————————————–

Tô Song Song ở trên giường lăn qua lăn lại bi thương gào thét, chợt ngồi dậy, cô lập tức tìm ngay việc gì đó để làm, không thể cứ tiếp tục chán chường như vậy.

Cô dùng sức lắc lắc cái đầu của mình, chẳng qua là không nắm giữ tốt độ mạnh yếu, nhất thời làm đầu choáng váng hoa cả mắt, cô bi thương kêu rên một tiếng, lại ngã xuống giường.

Cũng may ngày hôm sau, Tô Song Song liền trở lại bình thường, cứ ăn cơm như thường lệ, vẽ bản thảo như thường lệ, giống như là vì không muốn để cho bản thân rảnh rỗi, cô trở nên phá lệ chăm chỉ, tuần lễ này bản thảo rất sớm đã được nộp rồi.

Thời điểm Tô Mộ nhận được bản thảo, trực tiếp gọi lại một cú điện thoại, và kết quả là một trận sói tru không thể tưởng tượng nổi, chủ yếu là khen ngợi Tô Song Song gần đây siêng năng hơn. Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Nhưng là đến cuối cùng, Tô Mộ dừng lại, hai người cách điện thoại trầm mặc, từ lúc đó tới nay cũng chưa từng có chuyện, nhưng là vào giờ phút này, Tô Mộ thật không biết làm thế nào để an ủi Tô Song Song.

“Tô Tô, cô làm gì vậy, chẳng lẽ bị người khác bỏ rơi?” Tô Song Song mặc dù phản ứng chậm, nhưng cho cô thời gian dài như vậy cô cũng kịp phản ứng, cô còn đang lo lắng cho Tô Mộ có hơi kì lạ.

Tô Mộ nghe một chút, liền có chút phát hỏa, cô lầm bầm một câu, suy nghĩ một chút, trong lòng luôn cảm thấy Tô Song Song bình tĩnh như vậy ngược lại cảm thấy hơi lạ, hơn nữa cô chợt nhớ ra, bản thân mình dường như cũng có một nhiệm vụ quan trọng.

Tô Mộ cũng lười để ý Tô Song Song trêu chọc mình, vội vàng nói thêm một câu: “Mấy ngày này vào buổi tối tôi sẽ tới tìm cô ăn cơm, cô cũng không cần nấu cơm, tôi mang đến!”

Tô Song Song không nghĩ tới Tô Mộ nổi danh tiết kiệm lại sẽ chủ động nói mang cơm lên cho cô, nhất thời cô cảm thấy ông trời vẫn không đối xử tệ với cô, vội vàng nói thêm một câu: “Cái đó… Cô mang một ít vịt xương quai xanh đi, tôi thèm sắp chết rồi!”

“Cái đó không được! Cô không thể ăn cay!” Tô Mộ cơ hồ không hề nghĩ ngợi trực tiếp liền bác bỏ đề nghị của Tô Song Song.

Tô Song Song nhất thời ỉu xìu, bĩu môi, bộ dáng có chút đáng thương nói: “Cô biết tôi không ăn chỗ nào cay mà, cho nên không sợ! Tô Tô tốt bụng, mang cho tôi một chút đi, miệng tôi cũng nhạt như trứng rồi!”

“Vậy hãy để cho chim trong miệng cô đẻ xuống cho ta hai quả trứng, tôi cho cô ăn trứng chim xào!” Tô Mộ nhất thời nhớ tới lời Tô Song Song vừa mới trêu chọc mình, lập tức phản kích một câu.

“…” Tô Song Song thoáng chốc không nói gì, nói nhỏ một tiếng, quơ quơ cái chân đã bớt đau của mình, như cũ vẫn chưa từ bỏ ý định nói: “Chân của tôi cũng tốt hơn nhiều rồi, hai ngày nữa không chừng sẽ hết thôi, Tô Tô,  nếu cô không chịu mang cho tôi, tôi sẽ tuyệt thực luôn!”

“Được rồi được rồi! Mang cho cô hai con, được chưa!” Tô Mộ thật sự là không trị được Tô Song Song, cô biết nha đầu này nói được làm được, có khả năng bởi vì hai vịt xương quai xanh, cô cũng có thể tuyệt thực.

Tô Song Song nghe xong liền vui vẻ, trực tiếp mạnh mẽ hôn Tô Mộ qua điện thoại một cái.

Chẳng qua là vào thời điểm cúp điện thoại, nụ cười ở khóe miệng cô nhất thời liền biến đâu không thấy, Tứ Gia đang nằm ngủ và phơi nắng trên sân thượng.

Tô Song Song chỉ cảm thấy vào giờ phút này, trong căn phòng yên tĩnh có chút khủng bố, cô theo bản năng mở nhạc lên, âm nhạc huyên náo bỗng chốc nổi lên, nhưng là không biết vì sao, ca khúc bình thường này kết hợp với giờ phút này lại làm cho cô cảm thấy buồn tẻ thêm.

Tô Song Song mấp máy miệng, mờ mịt nhìn chằm chằm màn ảnh máy vi tính, nhưng không biết phải làm gì, cô dứt khoát nhắm mắt lại, dựa về phia sau một chút, một lần lại một lần thơ thẫn mặc niệm: Tôi không có gì đặc biệt… Không có gì đặc biệt….

Nhưng là mỗi một lần như vậy tựa hồ lại càng nhắc nhở cô và Tần Mặc đã không còn liên hệ nào nữa!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 75

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s