Nam than phong ben_Chap 76

Chương 76: Đại âm mưu

Edit-Beta: Hye Mi
Ngun: Hye Mi sweet home – Bo bình thiên th

Nửa tháng sau, Tô Song Song ngồi trước máy vi tính, nhìn kết cục cuối cùng cùa « thục tiên truyền » , có chút giật mình sững sờ.

Cô cho rằng bởi vì chuyện kết cục của  « thục tiên truyền 》 bị lộ ra ngoài, Tần Mặc nhất định sẽ sửa lại kết cục, nhưng cô thế nào cũng không nghĩ tới, kết cục này vẫn như cũ, vẫn giữ nguyên như lúc ban đầu.

Chỉ có điều Tần Mặc lại vẽ hình ảnh cuối cùng – Song Song và nam thần ở cùng nhau hết sức hoa lệ, cái loại mỹ cảm đặc biệt này nhất thời cũng khiến người ta cảm thấy đây không còn là một bộ manga nhiệt huyết trình độ chuyên nghiệp, mà là bộ manga lãng mạn của nữ sinh.

Tô Song Song nhìn đi nhìn lại hình ảnh cuối cùng  Song Song cùng nam thần nắm tay trước máy vi tính, sau đó sững sờ đưa tay ra xoa xoa cái mũi của mình.

Tô Song Song cúi đầu nhìn cái tay của mình, thấy không có máu, thở phào một cái, vừa rồi còn cảm thấy một dòng nước nóng xông lên đỉnh đầu, theo mũi rơi xuống, cô còn tưởng rằng cô bởi vì quá kích động mà chảy máu mũi.

Bất quá cô vẫn hít mũi một cái, bởi vì cô có một cái tật xấu rất không tốt, chính là kích động một chút là sẽ chảy nước mũi!

Tô Song Song vội vàng cầm giấy vệ sinh ở một bên lên, vừa muốn lau nước mũi, cửa liền mở ra, người chưa tới âm thanh đã tới trước: “Song Song, xem tôi mang cho cô món gì ngon đây… Ai u, cô làm sao vậy?”

Tô Mộ vừa thấy Tô Song Song đang lau nước mũi, còn tưởng rằng cô rốt cuộc không nhịn được bắt đầu len lén khóc, bị dọa sợ đến vội vàng buông đồ ăn trong tay xuống, chầm chậm chạy lại trước mặt cô, ôm mặt của cô nhìn một cái, nhíu mày, một bộ dạng ‘vì sao cô lại không khóc’.

Tô Song Song không nghĩ tới Tô Mộ lại đột nhiên xuất hiện, động tác này dọa cô sợ đến ngây ngẩn, thậm chí vẫn còn duy trì bộ dạng ngốc nghếch một tay lau nước mũi nữa.

Vẫn là Tô Mộ kịp phản ứng đầu tiên, thả bàn tay ôm mặt Tô Song Song ra, lui về phía sau, đứng vững, nhìn Tô Song Song: “Tôi còn tưởng rằng cô khóc đấy, làm tôi sợ muốn chết! Cô làm sao vậy? Bị cảm à?”

Nửa tháng này, Tô Mộ ngày ngày đều chạy tới nhà Tô Song Song, vốn cho là cô sẽ khó chịu khóc lớn một trận, nhưng ngoại trừ ngày đầu tiên, bề ngoài nhìn vào thì Tô Song Song chỉ lộ ra có chút cô đơn mà thôi.

Sau một thời gian, đừng nói khóc, ngay cả cô đơn cũng không tìm thấy trên mặt Tô Song Song, thật sự là ‘bình thường đến mức bất thường’.

Bởi vì càng như vậy, Tô Mộ lại càng lo lắng, cô thật sự sợ Tô Song Song tự nhẫn nhịn đến chết, nhưng là cô lại không thể trái phải hai bên cho Tô Song Song hai cái bạt tai, để cho cô khóc lên, đến cuối cùng cũng chỉ có thể đi theo cô giả bộ không có chuyện gì.

Tô Song Song lau nước mũi, ngẩng đầu nhìn Tô Mộ, nói chuyện cũng rầu rĩ: “Không có cảm mạo, chỉ là vừa rồi nhìn thấy kết cục < thục tiên truyền > , có chút hưng phấn, cô cũng biết, tôi mà hưng phấn một cái thì sẽ liền chảy nước mũi mà.”

“Không nghĩ tới hình ảnh cuối cùng của nam thần và Song Song đẹp như vậy!” Tô Song Song vừa nói, lại bắt đầu hưng phấn, lau nước mũi nửa ngày mới dừng lại

Khóe miệng Tô Mộ hơi co quắp, đối với kỹ năng này của Tô Song Song, cô vô lực nhổ nước bọt, cô vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một người vì hưng phấn mà chảy nước mũi đấy.

Cô thở dài, cẩn thận nhìn Tô Song Song, thấy cô thực sự không có chuyện gì, nhấc chân đi tới cửa thu dọn cơm tối bị cô ném xuống đất.

Tô Song Song dùng sức ở hai chân, đem ghế xoay chuyển hướng Tô Mộ, có chút nghi ngờ hỏi: “Tô Tô, cô gần đây mua vé số trúng độc đắc à?”

Tô Mộ đang khom người nhặt bữa ăn vừa rồi bị cô ném xuống đất, nghe Tô Song Song hỏi như vậy, có chút khó hiểu, cau mày nhìn cô, tỏ ý cô nói tiếp, mà cô thì đem đồ ăn để lên bàn rồi bày biện ra.

“Nếu không thì bằng với chức danh ‘Vị thần keo kiệt’ của cô, làm sao có thể ngày ngày mang đồ ăn ngon như vậy đến cho tôi?” Tô Song Song cũng không phải nói móc Tô Mộ, chẳng qua là Tô Mộ vì còn phải trả phòng vay, bây giờ thế nhưng còn chia tiền của mình thành hai nửa lo cho hai người.

Đột nhiên ngày ngày mua cho cô đồ ăn ngon xa xỉ như vậy, thật sự ngoài việc khiến cô thụ sủng nhược kinh, còn cảm thấy lương tâm bất an.

Tô Mộ nghe xong, tay cầm đũa hơi dừng một chút, vòng vo đảo mắt, cô ngược lại đã đem chuyện này quên mất.

Cô chợt quay đầu nhìn Tô Song Song, dự định trước dùng khí thế bên trên áp đảo cô, sau đó đem chuyện này lừa bịp cho qua: “Tôi đây còn không phải vì lo lắng cô ăn không ngon, hại chân khôi phục không tốt sao.”

“Tôi cùng lắm thì khổ một tháng, nhưng cô nếu bởi vì dinh dưỡng không đầy đủ mà qua đời thì sao, tôi có thể an tâm sao? Chờ cô kiếm tiền được thì tự nhiên cũng sẽ mua đồ ăn ngon lại cho tôi thôi!”

Tô Mộ càng nói càng có lý, cuối cùng bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tô Song Song, nhưng khi nhìn cặp mắt ửng đỏ của Tô Song Song, cô lại có chút không biết làm sao: “Cô… cô làm sao vậy? Trong lòng khó chịu thì cứ khóc đi!”

Tô Mộ cho là Tô Song Song rốt cuộc không kiềm chế nổi áp lực trong lòng nữa, bắt đầu muốn gào khóc rồi, vừa định thở phào, nào biết Tô Song Song đột nhiên nhào tới, ôm Tô Mộ vào trong lòng.

“Tô Tô, cũng là cô tốt, cô yên tâm, chờ tôi kiếm tiền, nhất định sẽ mua càng nhiều đồ ăn ngon cho cô hơn!”

Tô Mộ sửng sốt một chút, trong lòng hơi có chút áy náy, nhưng vừa nghĩ tới mục đích cuối cùng của mình, biểu tình lại nhu hòa, cô đưa tay ra vỗ lưng của Tô Song Song một cái.

“Được rồi! Mấy đồ ăn bên ngoài này có thể đáng bao nhiêu tiền đây, nhìn cô cảm động kìa, nếu có ai đối với cô tốt một chút, cô cũng không thể đem hết tâm can móc ra nha!”

Tô Song Song ôm Tô Mộ, thanh âm rầu rĩ, nước mắt lại đua nhau liên tiếp chảy ra không dừng lại nổi, vì vậy cô dứt khoát khóc như vậy một hồi.

Tô Mộ không nói không rằng, cứ như vậy ôm cô, mặc cho Tô Song Song khóc, chờ đến lúc Tô Song Song khóc xong rồi, đầu vai Tô Mộ cũng đã ướt đẫm.

Cô mặt không biểu tình nắm góc áo Tô Song Song, quay đầu lại chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhìn Tô Song Song một cái, đưa tay chỉ đồ ăn sắp lạnh trên bàn thức ăn: “Mau ăn đi! Đừng tưởng rằng chân có thể  đi bộ là xong chuyện rồi, cẩn thận lưu lại hậu di chứng gì đó!”

Tô Song Song khóc đầu óc choáng váng, chợt nghe Tô Mộ nói, còn có chút không phản ứng kịp, chờ đến khi nghe được Tô Mộ hừ lạnh một tiếng, cô rốt cuộc lấy lại tinh thần, há miệng to ăn cơm.

Nhưng khi tầm mắt đảo qua bông cải xanh, sắc mặt Tô Song Song nhất thời cũng thay đổi thành màu sắc thức ăn, mặc dù cái này rất có dinh dưỡng, nhưng tốt xấy gì cũng nên cho cô vài khối thịt mỡ chứ!

Tô Mộ từ phòng vệ sinh đi ra, đã nhìn thấy Tô Song Song bày ra một bộ dạng chưa thỏa mãn dục vọng, cô ngồi xuống, hừ hừ: “Đừng có không hài lòng, chị vì tốt cho cô, cùng với cô ăn chay, lại còn bất mãn, ngày mai một mẩu thịt cũng không có!”

“Đừng! Tô Tô là tốt nhất.” Tô Song Song nghe xong, vội vàng đem hai khối thịt nạc đáng thương nhét vào trong miệng, hàm hồ nói không rõ: “Tô Tô, tôi cũng không giống cô theo chủ nghĩa ăn chay nha, không có thịt tôi thật sự không sống nổi.”

“Cứng cỏi lên! Chờ thời điểm cô kiểm tra xong, bác sĩ nói không thành vấn đề, tôi sẽ đưa cô xuống quán ăn, cho cô ăn thịt thoải mái! Nếu cô ăn không trôi, xem tôi như thế nào thu thập cô!”

Tô Mộ quơ quơ quả đấm, bạo lực nói một câu, sau đó bắt đầu cúi xuống ăn cơm. Tô Song Song đối diện vừa nghĩ tới một bàn đầy thịt, nước miếng liền từ từ chảy ra ngoài, cô nuốt nước miếng một cái, lại cúi đầu xuống nhìn cải xanh lãnh đạm trước mặt, nhất thời càng không có cảm giác thèm ăn.

“Ồ! Đúng rồi! Có một phúc lợi lớn nữa.” Tô Mộ vừa nói vừa từ trong túi áo móc ra hai tờ voucher, để chúng lên bàn, đẩy về phía Tô Song Song.

“Bạn tôi cho tôi hai voucher suối nước nóng, ngày mai hai ta đi hưởng thụ đi!”

Tô Song Song đang cùng cải xanh  trong chén chiến đấu, vừa nghe tới suối nước nóng, liền giật mình một cái, hai mắt cong cong hình trăng lưỡi cũng trừng thật tròn, vội vàng cầm hai voucher trên bàn lên, nhìn một cái, miệng nhỏ nhất thời kinh ngạc thành hình chữ O.

“Tô Tô… Tô Tô… Đây là khách sạn suối nước nóng năm sao nha! Cô sao lại có vật xa xỉ như vậy!” Tô Song Song nhìn này hai tờ voucher, ánh mắt như phát ra lục quang.

Nhìn hai tờ giấy tối thiểu phải có giá trị mấy ngàn! Mấy ngàn dùng đi ngâm suối nước nóng, thật là xa xỉ…

Tô Mộ chuyển động ánh mắt, suy nghĩ kĩ rồi nói: “Cái này… Tôi giúp người bạn đó một việc, vì vậy người ta dùng cái này trả nhân tình, ngu sao mà không lấy!”

Tô Song Song lập tức hưng phấn, bất quá ngay sau đó lại ỉu xìu, đem hai tờ voucher thả lại trên bàn, Tô Mộ nhìn một cái, tâm nhất thời liền nhảy lên.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Tô Song Song nếu không đi, cô nên làm sao bây giờ! Tô Mộ cuống cuồng, vội vàng hỏi: “Thế nào?”

“Tô Tô, cái này cô nên cùng bạn trai đi đi! Đi cùng tôi còn ra chuyện gì nữa!” Tô Song Song mặc dù muốn đi, nhưng quân tử không lợi dụng người tốt, bĩu môi, tiếp tục cắm đầu ăn cơm.

Tô Mộ nghe xong, cắn răng một cái, bởi vì quá gấp, đưa tay vỗ lên bàn: “Bạn trai gì chứ! Ngày hôm qua mới vừa chia tay rồi, đừng nói nữa, cô có đi hay không, dài dòng văn tự mãi, cô không đi tôi cũng không đi!”

“Đi đi đi!” Tô Song Song nghe xong, bỗng nhiên ngẩng đầu, trực tiếp xem nhẹ chuyện Tô Mộ chia tay, cũng không phải cô không hiểu chuyện nên an ủi người ta, mà là tốc độ đổi bạn trai của Tô Mộ cũng sắp nhanh bằng việc thay quần áo rồi.

Bất quá cũng không phải Tô Mộ hoa tâm, chẳng qua là theo như cô nói, cô muốn tìm kiểu bạn trai khéo ăn nói lại không có mưu đồ, cho nên khi vừa tiếp xúc hai ngày, nếu cảm thấy có gì không đúng, cô liền chia tay.

Kỳ thật ban đầu Tô Song Song vẫn còn an ủi Tô Mộ đôi câu, nhưng trải qua mấy năm, Tô Song Song cũng lười nói, bất quá trong lòng vẫn trông đợi, Tô Mộ sẽ có một ngày có thể đạt được ước nguyện.

Hoặc là có một gã đàn ông mạnh mẽ có thể thu thập được cái người ưa sĩ diện cãi cùn này! Cô vậy cũng coi như cám ơn trời đất, nếu không cô ấy lại cứ tiếp tục tìm mẫu người ‘khéo ăn nói lại không có mưu đồ’, mà cũng không biết ở trên đời này còn vai diễn này nữa hay không!

“Cứ quyết định như vậy đi, sáng sớm ngày mai tôi tới đón cô, chúng ta hảo hảo vui chơi hai ngày!” Tô Mộ vừa thấy Tô Song Song đáp ứng, trong nháy mắt thở phào nhẹ nhõm, ăn cơm cũng cảm thấy phá lệ ngon hơn.

Tô Song Song không nghĩ tới Tô Mộ gấp gáp như vậy, đưa tay chỉ máy vi tính của mình: “Nhưng Tô Tô, tôi còn dự định tuần này tăng ca, nếu không chúng ta ngày kia…”

“Tăng cái gì mà tăng? Chút bản thảo này của cô vẫn là nên lưu trữ đi, tiết kiệm sau này không có chương mới!” Tô Mộ vội vàng lên tiếng cắt đứt, đùa sao, ngày kia mới đi thì còn cái rắm gì nữa!

Tô Song Song nghi ngờ nhìn Tô Mộ, luôn cảm thấy cô có gì đó không đúng lắm, nếu là trước kia, cô chỉ mong mình một ngày làm 10 chương mới đúng.

Tô Song Song đứng dậy, đưa tay ra sờ trán Tô Mộ, sau đó ở dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Mộ ngồi lại vào ghế, nói lầm bầm: “Cô cũng không lên cơn sốt, thế nào cảm giác lại bất thường đây?”

Tô Mộ nghe xong, hừ hừ, trong lòng nghĩ đến bây giờ không thể phát hỏa với tiểu tổ tông này, tránh cho cô giận dỗi, ngày mai không đi khách sạn suối nước nóng nữa, liền đem khẩu khí nuốt vào: “Tôi đây không phải thương tiếc cô sao, cô mà còn dài dòng nữa, sau này cũng không có vịt xương quai xanh đâu!”

“Đừng mà! Tô Tô, tôi sai rồi, ngày mai tôi nhất định chà lưng thật tốt cho lão nhân gia ngài!”

Tô Mộ nghe xong, ngẩng đầu nhìn gương mặt cười đầy bỉ ổi của Tô Song Song, không nhịn được cười, gật đầu một cái, bất quá vừa nghĩ tới chuyện ngày mai, cô ngoài vui thích, còn có một chút lo lắng.

Lúc này, cô có chút đắn đo, chính mình không biết làm như vậy đến cùng là đúng hay sai đây.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 76

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s