Nam than phong ben_Chap 77

Chương 77: Trùng hợp gặp nhau.

Edit-Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy 

Sáng sớm hôm sau, Tô Mộ liền đón Tô Song Song chạy thẳng tới khách sạn suối nước nóng vốn nổi tiếng nhất, bây giờ Tô Song Song đã có thể tự mình đi bộ, mặc dù bước chân không thể quá nhanh, nhưng so với trước kia chống gậy thì thật sự là tốt hơn rất nhiều.

Cho nên khi Tô Song Song xuống xe,  thời điểm đứng ở trước cửa khách sạn suối nước nóng, loại tâm tình kích động này khó có thể dùng lời diễn tả được, tựa như loại chua xót một mực ép ở ngực khoảng thời gian này cũng giảm bớt không ít.

Tô Mộ đậu xe xong, đứng ở bên người Tô Song Song, nhìn lên khách sạn suối nước nóng năm sao to lớn nguy nga trước mặt, nhất thời hai mắt cũng hiện lên hình trái tim, trong lòng không nhịn được cảm khái nói: Có thể hưởng thụ được loại đãi ngộ này, thật đúng là nhờ phúc Tô Song Song!

“Đi thôi, tiểu nữu nhi*,  một khắc giá trị ngàn vàng nha! Có thể ngâm bao lâu thì tốt bấy lâu!” Tô Mộ vừa nói vừa đem hành lý của hai người xách lên vai, kéo Tô Song Song đi vào bên trong.

(*) Nàng hầu nhỏ.

Tô Song Song tâm tình tốt, gương mặt cương thi kéo dài nửa tháng rốt cục cũng lộ ra nụ cười, đi theo Tô Mộ vào trong.

Nhưng khi Tô Song Song đi vào hết nhìn đông tới nhìn tây thì nhìn thấy một người không nên nhìn thấy, Tô Song Song không nhịn được suy nghĩ, nếu ông trời có thể cho cô thêm một cơ hội, cô nhất định sẽ nhu thuận cúi đầu đi đường, tuyệt đối sẽ không ngẩng đầu nhìn nhiều.

Hoặc là thời gian nếu có thể chuyển về phía trước một chút nữa, cô nhất định tình nguyện không đến hưởng thụ cái khách sạn suối nước nóng mà cô không hưởng thụ nổi này!

Giây phút nhìn thấy người kia, Tô Song Song liền cảm giác chân mình như bất động, dưới chân giống như bị vật gì đó niêm trụ, cho dù khẽ cử động cũng không được, hơn nữa thân thể cũng biến thành hết sức cứng ngắc, thậm chí cái chân bị thương cũng bắt đầu không chịu được mà mơ hồ đau.

Tô Mộ lúc này cũng phát giác là lạ, dừng bước lại quay đầu nhìn Tô Song Song một chút, vừa quay đầu, liền phát hiện người đàn ông đứng đối diện.

Tô Mộ trợn to cặp mắt, thế nhưng cũng không có quá nhiều kinh ngạc, bất quá cô lại gấp gáp vội vàng xoay  đầu khẩn trương nhìn Tô Song Song.

“Song Song?” Tô Mộ thử kêu một tiếng, Tô Song Song nhất thời hoàn hồn, vội vàng thu hồi ánh mắt lộ liễu của mình, hướng Tô Mộ cười khan.

“Đừng có cười ngốc nữa, đi lên với tôi.” Tô Mộ hạ thấp giọng ở bên tai Tô Song Song bổ sung thêm một câu: “Cô còn muốn tìm anh ta giải thích hay không ?”

Tô Song Song nghe vậy thân thể run một chút, theo bản năng quay đầu nhìn về phía người đàn ông đối diện, cho dù chỉ là một bên mặt, Tô Song Song cũng có thể chính xác nhận ra hắn.

Người đối diện không phải ai khác, chính là Tần Mặc.

Tô Song Song đột nhiên cảm thấy năm nay của mình nhất định là thời gian bất lợi, nếu không tại sao hết lần này tới lần khác, ở vào giờ phút này trùng hợp gặp phải Tần Mặc như vậy.

Ngay tại lúc cô cũng định đem hắn bỏ vào trong góc mà quên đi, bắt đầu lại khoái khoái lạc lạc sống tiếp, hắn cứ như vậy đột ngột đường hoàng xuất hiện.

Tần Mặc an tĩnh đứng ở góc đối diện, vị trí rất bình thường, hơi cúi đầu tựa như đang suy nghĩ cái gì, nhưng cho dù vậy, sự hiện hữu của hắn vẫn mạnh mẽ như vậy.

Sau một khắc, quản lí khách sạn hết sức sợ sệt bước nhanh về hướng Tần Mặc, giống như đối với việc mình không có ra ngoài nghênh đón hắn cảm thấy có lỗi.

Tần Mặc vẫn là gương mặt lạnh lùng, khinh thường cùng với người không liên quan nói chuyện, đột nhiên cửa khách sạn mở ra, Tần Mặc tựa như cảm giác được cái gì, ngẩng đầu lên nhìn qua.

Tô Song Song biết rõ mình nên đi, nhưng cô vẫn bất động như cũ, ý nghĩ sớm đã buông tha trong lòng kia lại dâng lên.

Cô cảm thấy cho dù Tần Mặc không muốn cùng cô qua lại, cô cũng phải đem đầu đuôi sự tình giải thích rõ, cũng như vì sự trong sạch chính mình.

Cho nên cô dự định hướng Tần Mặc giải thích rõ, thời điểm cô dự định bước chân đi về phía Tần Mặc, ở cánh cửa mở ra có một người phụ nữ thanh lịch đi tới.

Tần Mặc vừa nhìn thấy cô ta, liền sãi bước đi qua phía cô, khuôn mặt vốn dĩ băng hàn tựa hồ hiện lên một tia ôn nhu nhàn nhạt.

Bước chân Tô Song Song ở giữa không trung dừng lại một khắc, sau đó lại rụt trở về, nhưng cô vẫn sững sờ đứng tại chỗ như cũ, nhìn Tần Mặc đối diện.

Mỹ nữ tiến vào có mái tóc dài màu đen, khoác lên chiếc váy màu trắng, hết sức ra dáng thục nữ, vừa cười lên liền cho người ta cảm giác ôn nhu dị thường, trong đôi mắt thật to của cô tràn đầy quyến luyến nhìn Tần Mặc, công khai lòng ái mộ.

Tần Mặc đứng ở bên người cô, đưa bàn tay khoác lên đầu vai của cô, hơi ghé mắt nhìn cô, khó được quan tâm.

Bức tranh trai tài gái sắc này phá lệ khiến người ta hâm mộ, Tô Song Song cảm thấy cô nên chúc phúc Tần Mặc, nhưng không biết tại sao, cô lại thấy tim của mình đập càng thêm nặng nề, liền ngay cả hô hấp cũng bị đè nén một phần.

“Cái đó… Song Song à! Chúng ta mau vào đi thôi, một lát nữa sẽ không có căn phòng tốt đâu!” Tô Mộ thật sự là không nhìn nổi, nhưng lại không dám hành động lộ liễu, để tránh kích thích đến lòng tự ái của Tô Song Song.

Lúc này trong phòng khách đã không còn thân ảnh của Tần Mặc, Tô Song Song lấy lại tinh thần, giống như không có chuyện gì hướng Tô Mộ ngây ngốc nở nụ cười.

“Đi thôi đi thôi, tôi vừa rồi đang suy nghĩ một lát nữa ăn món gì thì ngon, liền quên chúng ta còn đứng ở phòng khách đây, thật là xin lỗi!”

Tô Song Song nói xong cố nở ra nụ cười ung dung, chẳng qua là nụ cười kia thật sự là… là nụ cười khó coi nhất mà Tô Mộ từng thấy.

“Được, đi nhanh thôi, hôm nay dùng cái voucher này, muốn ăn cái gì còn không phải chuyện nhỏ sao!” Tô Mộ không có phơi bày lời nói dối kém chất lượng kia của Tô Song Song, cùng với cô giả bộ không có chuyện gì, kéo cô cười ha hả đi lên bàn tiếp tân phía trước.

Chẳng qua là trong lòng cô lại bắt đầu chửi bới lung tung: Tên Boss này, làm sao có thể hành động rõ ràng như vậy, đây không phải là muốn nghiền nát trái tim trì độn của Tô Song Song sao!

Thẳng đến khi hai người ăn no ngâm trong suối nước nóng, Tô Song Song cũng lộ ra vẻ phá lệ bình thường, vẫn là cười cười nói nói, tựa hồ không nhìn ra nửa điểm khó chịu.

Nhưng Tô Song Song càng như vậy, Tô Mộ trong lòng lại càng không thoải mái, nhưng cũng chỉ có thể phụng bồi cô cười, cũng không thể khi người ta rõ ràng không muốn biểu hiện ra ngoài chính mình rất khó chịu, cô lại đem chút điểm khó chịu trong nội tâm của cô làm lớn ra.

“Song Song, thể chất cô không tốt, ngâm một lúc thôi, đỡ phải lát nữa lại chóng mặt!” Tô Mộ uống rượu vang, nhắc nhở Tô Song Song.

Tô Song Song vui cười khiến hai gò má có chút đau, vào lúc này buồn rầu ngâm trong suối nước nóng, nhìn chằm chằm ly rượu vang trong tay Tô Mộ, ánh mắt có chút biến hóa.

Tô Mộ vừa thấy, vội vàng đem ly rượu vang trong tay thu trở về, cau mày nhìn Tô Song Song, có chút khinh bỉ: “Cô… bỏ cái tính toán đó đi, dựa vào tửu lượng kém cỏi của cô, tôi rất sợ cô uống xong lại mượn rượu nổi điên nha!”

Tô Song Song không biết cái gì là thể chất phá sản, một ly đã ngã, bất quá tửu lượng của cô cũng không tệ lắm, uống xong không náo không loạn, giống như người bình thường, nhưng cơ bản đầu sẽ như trạng thái máy chết.

Chờ đến ngày thứ hai hỏi cô xảy ra chuyện gì, cô dứt khoát cái gì cũng không biết! Lúc này mới biết nguyên lai cô tối hôm qua uống quá nhiều.

Từ đó về sau, chỉ cần Tô Mộ ở cạnh tuyệt đối sẽ không để cho Tô Song Song uống rượu, bởi vì thật sự là quá nguy hiểm, người khác đem cô gài bẫy, phỏng chừng ngày hôm sau cô còn cảm tạ người ta buổi tối thu nhận cô đấy.

“Tô Tô, dù sao cô cũng ở đây mà, cô để cho tôi uống một hớp đi!” Đối với Tô Song Song mà nói, vào lúc này bốn phía thật sự là quá an tĩnh, an tĩnh tới mức khiến cho trái tim cô không biết vì sao lại bắt đầu đau.

Cô nhìn chằm chằm ly rượu vang trong tay Tô Mộ, nhất thời cảm thấy, tựa hồ một lần say có thể giải ngàn nỗi sầu, chấp niệm này càng ngày càng sâu, cuối cùng đôi mắt nhìn ly rượu vang cũng sắp phát sáng lên.

Tô Mộ đảo mắt suy nghĩ một chút, đột nhiên ý thức được cái gì, vội vàng cầm ly rượu vang trong tay nhét vào tay Tô Song Song.

“Uống đi, uống đi! Hôm nay đặc biệt cho phép cô uống, bất quá chỉ một ít thôi đó, không được uống nhiều, tôi không thể khiêng nổi cô đâu!” Tô Mộ lúc nói lời này, cặp mắt sáng lấp lánh, Tô Song Song bị cô nhìn mà cả người sợ hãi, không biết tại sao, đột nhiên có một loại cảm giác rất xấu.

Bất quá trong lòng Tô Song Song bây giờ bực bội, cũng không có sức lực suy nghĩ nhiều như vậy, trực tiếp ngửa đầu, một hơi đem ly rượu vang uống cạn sạch.

Tô Mộ vừa thấy, nhất thời ngây người, vội vàng cướp ly rượu trong tay Tô Song Song, đáng tiếc đã chậm một bước, Tô Song Song đã uống ngay cả cặn cũng không thừa rồi.

Tô Song Song nguyên bản là không biết uống rượu, lúc này còn uống vội như vậy, lại bị suối nước nóng chưng. Men rượu cùng hơi nhiệt kết hợp dâng lên, khiến cho hai gò má cô ửng hồng, cặp mắt mơ màng nhìn Tô Mộ đối diện, nhất thời cảm thấy nhiều có nhiều thân ảnh.

Tô Song Song cau mày, đưa tay ra muốn bắt Tô Mộ, nhưng căn bản không bắt được, cô không nhịn được hừ hừ: “Tô Tô, bà lão cô lộn xộn cái gì, cử động nữa tôi sẽ nổi nóng đó! Cứ đong đưa mãi như vậy khiến đầu tôi cũng choáng váng rồi!”

“…”

Tô Mộ thở dài, nhìn Tô Song Song say rượu, nhất thời cảm giác tự mình làm bậy thì không thể sống được, cô chịu đựng đứng dậy, vớt Tô Song Song lên, sau đó mặc quần áo ngủ cho cô.

Cũng may tửu lượng Tô Song Song cũng không đến nỗi, ngoan ngoãn mặc cho Tô Mộ giày vò, cuối cùng cô khiêng Tô Song Song trở lại chỗ ở của các cô .

Tô Mộ còn chưa mở cửa, đã nhìn thấy người đàn ông đứng trong góc, liền ngây ngẩn.

Phòng Tô Song Song và Tô Mộ ở nhà là ở trên tầng cao nhất khách sạn, có thể nói là khu khách quý, căn bản không có người ngoài, cho nên người đàn ông đứng ở góc kia cũng không sợ người khác nhìn thấy hắn.

Hắn chậm rãi đi ra, lộ ra vẻ mặt lạnh như băng, đôi mắt đào hoa quét qua Tô Song Song đang được Tô Mộ khiêng , nhất thời đôi mày nhíu lại.Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

“Đưa tôi.” Hắn tiến về phía trước hai bước, đi tới trước người Tô Mộ, thân hình to lớn kia cùng với thanh âm lạnh như băng, nhất thời khiến cho Tô Mộ cảm thấy vô cùng áp lực.

Cô nuốt nước miếng một cái, sau đó ngoan ngoãn đem Tô Song Song giao cho Tần Mặc, Tần Mặc im lặng không lên tiếng, hết sức quen thuộc đem Tô Song Song ôm ngang lên, sau đó nhìn lướt qua Tô Mộ, tỏ ý cô mở cửa.

Tô Mộ sửng sốt một chút, vội vàng móc ra thẻ mở cửa phòng, cửa phòng mở ra, Tần Mặc liền ôm Tô Song Song đường hoàng tiến vào, lưu lại Tô Mộ đứng ở cửa một mình xốc xếch.

Sau một khắc, Tô Mộ hốt hoảng đi theo vào, nhìn Tần Mặc đem Tô Song Song đặt lên giường, cô hít một hơi thật sâu, to gan nói: “Tần tổng, xin ngài đừng thương tổn Song Song, nếu như ngài hiện tại muốn làm loại chuyện đó, tôi thề sống chết cũng không đồng ý!”

Tần Mặc nghe xong, quay đầu lại nhìn Tô Mộ, Tô Mộ nhất thời cảm thấy một cổ áp lực cực lớn như dời núi lấp biển hướng cô đánh tới, mồ hôi lạnh trên trán không khống chế chảy xuống.

Cô lại nuốt nước miếng một cái, lui về phía sau một bước, nhưng sau một khắc, cô lại ưỡn ngực, không lùi nửa bước.

Cô dùng đôi mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm Tần Mặc, kiên định lập trường của mình, cô thế nào cũng sẽ không bỏ lại Tô Song Song một người ở chỗ này, bán đứng cô!

Tần Mặc nhìn Tô Mộ như vậy, trong đôi mắt hoa đào lạnh như băng lóe lên một tia tán thưởng hiếm thấy, ngay sau đó hắn quay đầu, lạnh lùng nói: “Cô ra ngoài trước, tôi lập tức đi.”

Tô Mộ nghe xong, thở phào nhẹ nhõm, cầm thật chặt thẻ mở cửa phòng trong tay, nhìn Tô Song Song nằm ở trên giường ngây ngô cái gì cũng không biết một cái, lúc này mới xoay người đi ra ngoài.

Vừa ra, Tô Mộ liền dựa vào bên cạnh cửa, lấy điện thoại di động ra nhìn thời gian, cô nhiều lắm là sẽ chờ ở bên ngoài nửa giờ, nếu như sau nửa giờ Tần Mặc còn không ra, cô liền xông vào!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 77

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s