Nam than phong ben_Chap 78

Chương 78: Là mơ hay là thực?

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy 

Thật ra thì Tô Song Song cũng chưa ngủ, cô nằm ở trên giường, mắt mở thật to nhìn Tần Mặc cười ngây ngô, bất quá trạng thái này của cô so với không ngủ cũng không tốt hơn là bao nhiêu.

Bởi vì đầu óc Tô Song Song giờ phút này đã không còn hoạt động nữa rồi, cô tựa hồ chỉ biết cười mà thôi.

Tần Mặc cứ an tĩnh như vậy ngồi ở mép giường, cúi đầu xuống nhìn chăm chú Tô Song Song,  đôi mắt hoa đào vốn dĩ lạnh giá vô tình giờ phút này tràn đầy cảm xúc khó có thể dùng lời diễn tả được.

Một lát sau, Tần Mặc nhẹ nhàng thở dài, đưa tay ra nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn phấn hồng của Tô Song Song, bàn tay đặt trên da thịt trơn bóng non mềm, cùng với xúc cảm trong tưởng tượng hắn giống nhau.

Tô Song Song cảm giác có người đang bóp mặt của cô, cười khúc khích, bất mãn vươn bàn tay nhỏ nắm lấy tay Tần Mặc. Khoảnh khắc hai tay chạm vào nhau, hơi lạnh truyền vào tay, Tô Song Song nhíu mày, ý thức tựa hồ thanh tỉnh một chút.

Cô hơi nheo mắt lại, muốn điều chỉnh tiêu cự, đã nhìn thấy gương mặt tuấn tú lạnh như băng cách đó không xa của Tần Mặc, Tô Song Song càng bối rối, ngay sau đó tiếp tục cười ngốc.

Tần Mặc nhìn Tô Song Song thật sâu, rút tay về, đem chăn đắp cho cô thật kín. Thời điểm Tần Mặc đứng dậy muốn đi, Tô Song Song đột nhiên dùng sức bật dậy, hai tay gắt gao vòng lấy eo của Tần Mặc.

“Tiểu Cầm thú, tại sao anh không nghe tôi giải thích?” Tô Song Song mơ hồ hỏi, thật ra thì thời khắc này cô căn bản cũng không biết rõ mình đang làm gì, chẳng qua là tuân theo ý nghĩ trong lòng, đem câu hỏi vốn luôn dằn xuống đáy lòng kia nói ra.

Tần Mặc dừng động tác lại, chậm rãi quay đầu nhìn Tô Song Song đang ôm hắn, bàn tay của hắn đặt ở trên bàn tay nhỏ bé của Tô Song Song, bọc lại tay cô, mới vừa hơi dùng sức, Tô Song Song liền chợt ngẩng đầu lên nhìn Tần Mặc.

“Tiểu Cầm thú! Tại sao!” Tô Song Song sau khi rống lên liền cảm thấy hết sức oan ức, đôi mắt cong cong lấp lánh ánh nước, cứ như vậy nhìn Tần Mặc như tố cáo.

Tần Mặc nhìn Tô Song Song như vậy, Tô Song Song giờ phút này hai gò má đỏ hồng, tròng mắt rưng rưng, cổ áo ngủ hơi rộng mở, lộ ra xương quai xanh mảnh khảnh đẹp đẽ, cộng thêm một mùi thơm thanh đạm lượn quanh ở chóp mũi của hắn, dị thường mê người.

Màu sắc trong đôi mắt Tần Mặc bất giác nồng đậm một phần, hắn tận lực đè nén hô hấp của mình, ngăn chặn tình cảm đang kêu gào trong lồng ngực.

Tô Song Song bĩu môi, cho dù say rượu nhưng cô vẫn quật cường cố nén nước mắt, cô cúi đầu xuống, chậm rãi thả lỏng vòng ôm Tần Mặc.

Cô tựa hồ có chút không cam lòng nói: “Tại sao phải tốt với tôi… Tốt đến mức tôi không muốn rời đi ngay cả lúc sau khi anh đã rời đi…”

Câu nói đầu tiên như vô ý thức của Tô Song Song áp đảo tia lý trí cuối cùng của Tần Mặc, giây phút Tô Song Song thu tay ngã xuống giường, Tần Mặc chợt đưa tay ra.

Hắn một tay vòng quanh eo của Tô Song Song, đem cô áp vào ngực mình, một cái tay khác chế trụ sau gáy của cô, ngay sau đó cúi đầu xuống, môi mỏng dán lên miệng nhỏ đỏ hồng của Tô Song Song.

Vốn chỉ là nghĩ uống rượu giải khát, lại không nghĩ rằng mũi tên đã bắn ra thì không thể thu hồi, Tần Mặc dừng một chút, liền bắt đầu điên cuồng hôn Tô Song Song.

Tô Song Song bây giờ đầu óc trống rỗng, chỉ cảm giác môi mình hơi ngứa, thắt lưng cũng hơi ngứa, cô theo bản năng há miệng muốn cười, đột nhiên có cái gì trượt vào trong miệng của cô.

Ngay sau đó một lực hút to lớn mút lấy đầu lưỡi của cô, khiến lưỡi cô có chút đau, đôi mắt vốn dĩ mệt mỏi dần dần điều chỉnh tiêu điểm, khi thấy rõ khuôn mặt đẹp trai đối diện của Tần Mặc, còn chưa kịp đợi cô phản ứng, dưỡng khí bên trong phổi tựa hồ tất cả đều bị hút ra ngoài.

Tô Song Song mơ mơ màng màng, hô hấp càng ngày càng dồn dập, cuối cùng đại não bởi vì thiếu dưỡng khí, cặp mắt vừa mới tập trung lại bắt đầu tan rã.

Tần Mặc nhận ra Tô Song Song không đúng, vội vàng dừng lại, chẳng qua cái trán vẫn thân mật dán lên cái trán Tô Song Song như cũ, môi mỏng cùng miệng nhỏ đỏ hồng của cô như có như không ma sát.

Giây phút hấp thụ dưỡng khí vào phổi, trước mắt Tô Song Song cũng bắt đầu hiện lên mấy ngôi sao quay vòng, cô mơ mơ màng màng híp mắt lại, lại bắt đầu ha ha cười ngốc, chẳng qua lăn qua lăn lại như vậy, cô tựa hồ lại khôi phục một chút ý thức.

Tô Song Song ngước nhìn gương mặt đẹp trai trước mặt, cặp mắt hơi kém trợn tròn lên, cuối cùng cô nhíu mày một cái, chậm rãi lẩm bẩm: “Mẹ, con nhìn thấy tiểu cầm thú.” Sau đó cô không tỉnh táo lắm hừ một tiếng, “Ta tại sao lại mơ thấy anh ta chứ?”

Tần Mặc nghe xong, dừng một chút, ngay sau đó lại hung tợn hôn lên đôi môi đỏ hồng của cô, tuy môi răng chạm nhau khắng khít, nhưng Tần Mặc vẫn mở đôi mắt hoa đào, tỉ mỉ nhìn cô.

Thời diểm Tô Song Song lần nữa thiếu dưỡng hít thở không thông, Tần Mặc buông cô ra, lúc này hắn hơi kéo ra khoảng cách giữa hai người, nhìn dáng vẻ mơ màng đáng yêu của Tô Song Song, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Tô Song Song bị Tần Mặc ôm chặt, đầu óc cô hơi có chút quay cuồng, say rượu cùng thiếu dưỡng khí khiến cô căn bản không suy nghĩ gì được, cô mơ hồ không rõ hỏi: “Không phải là mơ?”

Sau một khắc, Tô Song Song chợt đưa tay ra bắt lấy bàn tay Tần Mặc, ô a một ngụm cắn lên, mặc dù hàm răng nhỏ bé căn bản không dùng được lực, nhưng cô vẫn nghiêm túc cắn.

Tần Mặc khẽ nhíu mày một hồi, cũng liền tùy ý Tô Song Song giống như làm nũng cắn tay của mình.

Tô Song Song cắn xong, đưa tay ra lau nước miếng trên miệng, cau mày nhìn Tần Mặc, hàm hồ nói: “Quả thật là mơ… Mình không có đau.”

Tần Mặc nghe xong, rốt cục không nhịn được cười khẽ, mặc dù nụ cười cứng ngắc nhưng cũng rất ôn nhu.

Tô Song Song gật đầu một cái, dáng vẻ khẳng định, tự lẩm bẩm: “Quả thật là mơ, vì vậy Tiểu cầm thú mới cười.”

Ngay sau đó cô chậc chậc một tiếng, đầu choáng váng khiến cô khó chịu, cô dứt khoát nhắm mắt lại, lười biếng tựa người về phía sau.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Tần Mặc ôm chặt cô, thấy Tô Song Song sắp ngủ, hắn chậm rãi đem cô thả lại trên giường, kéo lại vạt áo hơi rộng mở của cô, rồi lại vụng về đắp kín mền cho cô.

Trước khi đi, Tần Mặc cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán Tô Song Song một cái, chậm chạp trịnh trọng nói: ” Chờ tôi.”

Hai chữ đơn giản lại bao hàm rất nhiều tình cảm khó có thể dùng lời diễn tả được, Tần Mặc chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Tô Song Song ngủ cũng nhíu lại chân mày, đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt mi tâm của cô, lại nói thêm một câu: “Ngoan ngoãn.”

Ngay cả Tần Mặc cũng không ý thức được, hắn lại có một ngày nói ra lời buồn nôn như thế.

Nói xong Tần Mặc đứng dậy sửa sang lại Âu phục của mình, sãi bước đi về phía cửa, vừa mở cửa đã nhìn thấy gương mặt đầy cảnh giác của Tô Mộ.

Tô Mộ vừa thấy Tần Mặc đi ra, theo bản năng đưa cổ ngó vào bên trong một chút, còn chưa nhìn thấy cái gì, Tần Mặc liền đi ra ngoài, nói một câu: “Cô làm rất tốt.”

Tô Mộ nghe xong, mạnh mẽ xoay người, nhìn bóng lưng Tần Mặc nói: “Tần tổng, tôi giúp ngài chẳng qua là vì muốn… muốn để Song Song hạnh phúc, nhưng nếu như ngài …”

“Yên tâm.” Tần Mặc hiếm thấy cùng người khác giải thích, nhàn nhạt phun ra hai chữ này, sau đó lại tiếp tục cước bộ về phía trước.

Tô Mộ đứng tại chỗ sửng sốt một khắc, ngay sau đó vội vàng đi vào trong phòng, nhìn Tô Song Song ngây ngô ngủ say ở trên giường, cô nhất thời thở phào một cái.

Tô Mộ xoay người đóng cửa phòng, đưa tay ra xoa xoa mi tâm của mình, cảm giác mình cũng sắp vượt qua vai trò bà mẹ già rồi.

Cô hoạt động một chút gân cốt đau nhức, đi về phía giường, dự tính ngủ một giấc thật ngon, sau đó ngày mai sẽ mang theo Tô Song Song chơi đùa ở chỗ này một ngày, để cho cái đầu nhỏ ngốc nghếch của cô không phản ứng kịp, tiết kiệm cô nghĩ bậy.

———-hmsh—bbtt——————

Tần Mặc trực tiếp đi về căn phòng cuối hành lang, vừa đi vào, đã nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi ở mép giường, người phụ nữ này đúng là người phụ nữ dịu dàng chờ hắn ở cửa.

Tần Mặc nhìn thấy cô không có bất kỳ kinh ngạc nào, tự nhiên bỏ áo khoác ra, sau đó đem áo khoác treo trên cánh tay, hướng ghế sa lon bên cạnh đi tới, nói: “Dương Hinh, em ngủ ở giường, anh nằm ở ghế sa lon.”

Dương Hinh nghe xong, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đột nhiên cười lắc đầu một cái, đứng dậy đi tới bên cạnh hắn, đưa tay ra kéo cánh tay Tần Mặc : “Mặc ca ca, dáng người anh lớn như vậy sao có thể ngủ trên ghế sa lon chật chội vậy chứ, người ta sẽ đau lòng nha.”

Thanh âm của Dương Hinh cũng giống như dáng vẻ cô, hết sức ôn nhu, cô nói xong, kéo Tần Mặc về phía giường, sau đó đẩy một cái, đem hắn đẩy lên giường, còn cô thì tự ôm lấy tấm chăn, hướng về phía ghế sa lon.

Tần Mặc ngồi ở trên giường, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của Dương Hinh, sắc mặt khá là khó coi, hắn nói một câu: “Dương Hinh…”

Còn chưa nói hết, Dương Hinh liền quay đầu nhìn Tần Mặc, nở nụ cười đầy ôn nhu, cắt đứt lời hắn, nói: “Mặc ca ca, anh nếu còn khách sáo với em như vậy, em sẽ thật sự giận đấy.”

Tần Mặc im lặng không nói, ngồi ở trên giường một chút, sau đó xoay mình nằm xuống, cứ để nguyên quần áo như vậy mà ngủ.

Dương Hinh nhìn Tần Mặc, thở dài, chậm rãi đi qua, nắm một bên chăn, đắp cho hắn, mí mắt Tần Mặc hơi giật giật, nhưng không có mở hai mắt ra.

Dương Hinh đứng ở bên cạnh nhìn Tần Mặc hai lần, liền xoay người đi tới ghế sa lon nằm xuống.

Ghế sa lon đối với Tần Mặc vô cùng chật hẹp, nhưng đối với vóc người nhỏ bé của Dương Hinh lại rất rộng rãi, cho nên cô ngủ ở chỗ này cũng sẽ không cảm thấy ủy khuất.

Hai người thật ra thì ai cũng không có ngủ, qua một hồi lâu, Tần Mặc chậm rãi mở miệng: “Khiến em bị cuốn vào…”

Dương Hinh vẫn không để cho Tần Mặc nói xong, giọng nói của cô hơi mang theo một chút vui vẻ: “Anh quên rồi sao, chúng ta là hợp tác cùng có lợi, chỉ là khi chuyện này xong, Mặc ca ca, anh đừng quên chuyện đáp ứng với em là được.”

Tần Mặc nghe xong, chợt mở hai mắt ra, sau đó “ừ” một tiếng, trong phòng lại lâm vào yên lặng lần nữa.

———————————

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Song Song dùng sức ngồi dậy, quay đầu nhìn Tô Mộ đang ngủ say ở bên người cô, trực tiếp đưa tay ra lay: “Tô Tô Tô Tô Tô Tô Tô!”

“!”

Tô Mộ còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì, bị dọa sợ giật mình một cái, mạnh mẽ ngồi bật dậy, kéo Tô Song Song muốn chạy ra ngoài.

Tô Song Song bị điệu bộ này của Tô Mộ làm cho bối rối, kéo cô lại: “Tô Tô, cô chạy cái gì?”

Tô Mộ quay đầu nhìn chung quanh, thấy không có phát sinh hỏa hoạn cướp bóc rỉ nước, nhìn Tô Song Song: “Vậy cô gọi tôi làm gì?”

“Tôi…” Tô Song Song suy nghĩ điều mình muốn hỏi một chút, liền có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn không khống chế được mở miệng: “Ngày hôm qua tôi không phải nhìn thấy Tần Mặc rồi đấy chứ?”

Tô Mộ ngồi ở mép giường, biểu tình trên mặt rất ngưng trọng, sau đó gật đầu một cái.

“Tôi… Không có làm gì đó chứ, sao tôi lại có cảm giác mình nói chuyện với Tần Mặc cơ chứ?” Tô Song Song suy nghĩ một chút, đầu của cô đau đến muốn chết, khiến cô không phân rõ trí nhớ ấn tượng mơ hồ kia là nằm mơ hay là sự thật.

Tô Mộ nhìn cô chằm chằm một khắc, ngay sau đó nói như chém đinh chặt sắt: “Mơ đi cưng! Ngày hôm qua cô vẫn luôn ở cạnh tôi, làm sao có thể cùng Tần tổng nói chuyện!”

Tô Song Song gật đầu một cái, cũng cảm thấy không thể, chẳng qua là tay theo bản năng đặt lên môi, có chút ngẩn ra.

Vừa nghĩ tới giấc mơ của mình tối hôm qua, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song nhất thời liền đỏ gay, cô vội vàng xoay người, làm bộ như phải đi rửa mặt, che giấu lúng túng chỉ có chính mình hiểu.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

3 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 78

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

  2. Híhí cái khoảnh khắc em mong chờ bấy lâu…..
    Nghẹn ngào lệ rơi em ơi anh mong đã từ lâu lắm câu iu này…
    Và cũg mún nói với em anh thật nhớ em ~~~ nhớ rất nhìu 🤗🤗💖💟💘❤️💛

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s