Nam than phong ben_Chap 79

Chương 79: Thân như chị em tốt

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy 

Ngày hôm sau ở khách sạn suối nước nóng, Tô Song Song và Tô Mộ vẫn tìm một nơi yên tĩnh ngâm suối nước nóng như cũ, vốn cho là sẽ không có người thích chỗ hẻo lánh này, nào biết hai người bọn họ mới vừa ngâm một lúc, đã có người đi tới.

Tô Song Song lễ phép ngẩng đầu nhìn sang, vừa muốn cười với người mới tới, nhưng khi nhìn thấy mặt mũi của cô ta, biểu tình trên mặt liền cứng ngắc.

Người tới chính là Dương Hinh, mái tóc dài đen nhánh được Dương Hinh tùy ý cột lên ở sau ót, cô trực tiếp ngồi xuống, còn xấu hổ cười với Tô Song Song, bộ dáng kia hết sức ôn nhu.

Tô Song Song vội vàng cố nặn ra vẻ tươi cười, trong lòng một lần lại một lần tự nói với mình không thể quá kiểu cách, nhưng cho dù Tô Song Song không nhìn chính mình, cô cũng biết rõ mình hiện tại cười rất khó coi.

Tô Mộ ngồi ở bên cạnh Tô Song Song thì không có dễ nói chuyện như vậy, cô vừa thấy Dương Hinh thì loại địch ý tỏa ra so với Tô Song Song còn sâu hơn, kỹ năng bao che cho con nhất thời đều bày ra.

Dương Hinh sau khi ngồi xuống vẫn như có như không đánh giá Tô Song Song, đôi mắt ôn nhu lộ ra một chút hiếu kỳ.

Tô Song Song cho dù thần kinh lớn hơn nữa cũng có thể cảm giác được mình bị người ta nhìn chằm chằm, cô không vui quay đầu, dự định bỏ qua ánh mắt Dương Hinh, nào biết cô ta ngược lại không thu liễm, hơn nữa càng thêm gắt gao nhìn Tô Song Song.

Tô Mộ nhất thời cảm thấy đối phương tới để gây sự, trợn trừng hai mắt, bất mãn hỏi một câu: “Tiểu thư, cô nhìn cái gì vậy!”

Dương Hinh nghe xong, hơi sửng sờ, ngay sau đó ngượng ngùng cúi đầu xuống, liên tục nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi chỉ là…”

Cô nói tới đây, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Tô Song Song, trong mắt lộ ra một chút mong đợi hỏi: “Chị có phải là tác giả vẽ < hồng hoang >, Song Song tiểu thư ?”

“!”

Tô Song Song không nghĩ tới ở đây lại có người thích truyện của mình, nhất thời quay đầu, mang theo hưng phấn gật đầu một cái, nháy nháy hai mắt to tròn của mình: “Phải! Xin hỏi cô có chuyện gì sao?”

Dương Hinh nghe xong, cả người từ trạng thái xấu hổ lập tức biến thân thành dáng vẻ hưng phấn, cô bước lên trước khiến cho sóng nước chỗ bộ ngực khẽ rung động, Tô Mộ ở một bên nhìn thiếu chút chảy máu mũi.

Sau một khắc, Dương Hinh hưng phấn đưa tay ra bắt tay Tô Song Song, đôi mắt hơi trợn to, trong mắt là ý tứ mừng rỡ: “Là thật sao! Em chính là fan trung thành *của « hồng hoang ! Vừa rồi em còn suy nghĩ có phải thật là chị không, thật là quá tốt, lát nữa chị phải ký tên cho em nha!”

(*) Cv: tử trung bột, ở đây bạn tạm dịch thành fan trung thành nhé. Có gì sai sót mong mọi người cmt góp ý phía dưới. J #mi

Đây chính là lần đầu tiên Tô Song Song gặp fan, cô cũng kích động kéo tay Dương Hinh, căn bản liền quên mất, em gái này chính là người phụ nữ bên cạnh Tần Mặc hiện tại!

Tô Mộ ngồi ở bên cạnh, theo như dự đoán của cô hẳn là tiết mục tình địch gặp nhau hết sức đỏ mắt, hết lần này tới lần khác lại biến thành cảnh hai người cầm tay nhìn nhau hai mắt ngấn lệ, chỉ hận gặp nhau quá trễ, nhất thời Tô Mộ nổi da gà toàn thân.

Tô Mộ ho nhẹ một tiếng, nhưng hai người kia hoàn toàn không đem cô để vào mắt, mà đúng hơn là, căn bản trong tầm mắt họ không hề có cô, cô đưa tay ra xoa xoa cái trán hơi đau của mình.

Cô dứt khoát đá một cước về phía Tô Song Song không có nửa điểm đầu óc, để cho cô thanh tỉnh một chút, làm sao lại có thể khéo như vậy!

Rõ ràng cô gái này là người phụ nữ bên cạnh Tần Mặc, thế nhưng hết lần này tới lần khác lại chủ động nói mình là fan trung thành của Tô Song Song, trong này nếu không có âm mưu gì, cô mới không tin đó!

Chẳng qua Tô Mộ biết Tô Song Song đáy lòng hiền lành, không muốn nghĩ xấu về người ta, nếu như không có căn cứ chính xác, cho dù nói với cô, cô cũng không tim không phổi không coi đó là thật.

Nói trắng ra là, nha đầu ngốc này có chút thiếu thông minh. Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà

“Em tên là Dương Hinh, chị gọi em là Hinh nhi được rồi, em có thể gọi chị là Song Song không?” Dương Hinh vừa nói vừa ngượng ngùng, hơi cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thuần hơi ửng hồng.

“Có thể, dĩ nhiên có thể! Hinh nhi, cám ơn em ủng hộ!” Tô Song Song có thể nói là cây si với manga, từ việc cô có bao nhiêu yêu thích « thục tiên truyền 》 là có thể nhìn ra cấp bậc si mê của cô.

Bây giờ có người sống sờ sờ ở trước mặt cô nói thích tác phẩm của mình, cô tự nhiên cao hứng đến mức không phân rõ phương hướng, càng đừng nói tới việc quan tâm người trước mắt này có phải tình địch hay không!

Tô Mộ ở một bên buồn chán làm một cái khẩu hình: Ngu ngốc!

Sau đó mặc cho hai người kia ở chỗ này diễn cảnh “Tỷ muội tình thâm”, cô rũ mắt quan sát Dương Hinh nhìn như không có tâm cơ gì này, cô luôn cảm thấy, người có thể đánh bại đông đảo cô gái, ở lại bên người Tần Mặc, khẳng định không phải nhân vật đơn giản.

“Song Song, lát nữa chúng ta cùng nhau ăn cơm đi, em đem bạn trai mình giới thiệu cho chị biết, anh ấy cũng là họa sĩ vẽ truyện, rất nổi tiếng đó nha!”

Cả người Dương Hinh toát ra vẻ vô hại hiền lành, nói xong còn có chút ngượng ngùng nhìn Tô Song Song, bộ dáng căn bản khiến cho người ta không đành lòng cự tuyệt.

Tô Song Song vừa nghe đến bạn trai, thần kinh chậm nửa nhịp của cô rốt cục lấy lại tinh thần, cô hơi há miệng, lại không nói ra được câu nào.

Bởi vì cô vừa nghĩ tới lát nữa sẽ thấy cảnh Tần Mặc cùng … bạn gái hắn ân ân ái ái ăn cơm, Tô Song Song đã cảm thấy cả người lạnh lẽo, cho dù ngâm trong suối nước nóng, cũng không có cách nào khiến cho thân thể lạnh như băng của cô trở nên ấm áp.

Tô Song Song đưa tay ra sờ trán của mình, nhiệt độ bình thường, nhưng cô lại có cảm giác mình tuyệt đối bị bệnh! Hơn nữa bệnh cũng không nhẹ.

“Cái đó, người chị thật sự như muốn sốt, không thì hẹn hôm khác đi! Hôm khác!” Tô Song Song ha ha cười khan, vừa nói vừa run run người, làm ra bộ dạng ta đây rất lạnh.

Ngay sau đó cô vội vã đứng lên, đi tới bên bể tắm, khoác quần áo khô lên, nhìn Dương Hinh ha ha cười ngốc.

Tô Mộ nhìn Tô Song Song như vậy, cảm thấy trong lòng bực bội, nhắm mắt lại thở dài, cô đương nhiên biết Tô Song Song đang tránh cái gì, cũng không muốn vạch trần cô, ngược lại đứng lên, cùng cô diễn kịch.

“Song Song, cô không thoải mái sao! Tôi đưa cô trở về, Dương tiểu thư, thật xin lỗi!” Tô Mộ nói theo hình thức, sau đó cũng đứng dậy theo Tô Song Song.

Dương Hinh nghe xong, nhìn Tô Song Song đầy lo âu, cũng đứng lên theo các cô.

“Cái đó, em có thuốc, em đi lấy cho chị.” Dương Hinh vừa nói vừa khẩn trương đi theo Tô Song Song các cô ra ngoài.

Tô Song Song nghe xong, trong lòng nhất thời lệ rơi đầy mặt, cô đây là lần đầu tiên giả bộ bệnh, vốn là không thành thạo, em gái này có thể đừng cố chấp như vậy hay không!

Tô Song Song tiến vào phòng khách sạn, nhìn Tô Mộ đứng ở bên cạnh cô mặt cười đầy âm hiểm, nhất thời cảm thấy thân thể vốn bình thường đột nhiên có chút hơi lạnh.

“Cái đó… tôi vừa rồi hơi kích động, không phân rõ địch ta…” Tô Song Song có chút chột dạ nói, nói xong nhanh chóng cúi đầu xuống.

Tô Mộ hai tay chống nạnh cúi đầu nhìn Tô Song Song, một bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, rất muốn quở trách Tô Song Song, để cho cô tăng thêm chút thông mình, nhưng đột nhiên nghĩ đến một chuyện rất nghiêm trọng.

“Song Song, cô rốt cục có thích Tần tổng hay không ?” Tô Mộ cảm thấy bây giờ quan trọng nhất chính là để Tô Song Song hiểu rõ lòng mình, nếu như cô không quan tâm Tần Mặc, các cô còn ở đây cùng Tần Mặc kéo cái gì! Trực tiếp rút lui là được rồi.

Tô Song Song chỉ cảm thấy trái tim của mình đập “bang bang” nhanh đến mấy lần, cô theo bản năng đưa tay ra chạm ngực của mình, nuốt nước miếng một cái, sau đó chợt lắc đầu.

Nhưng vừa lắc đầu xong, Tô Song Song lại có chút không chắc chắn nói: “Cái đó… Làm sao có thể… Tôi cùng anh ta chêch lệch nhiều như vậy, làm sao có thể…”

Tô Mộ nghe xong, trong lòng gào thét bi thương một tiếng, xong rồi! Nhìn Tô Song Song như vậy, cho dù bây giờ chưa rơi vào hố bẫy, phỏng chừng không lâu sau, dưới các đợt tấn công của Tần Mặc, cô cũng sẽ rơi vào tay giặc.

“Song Song à!” Ngữ điệu của Tô Mộ nhất thời trở nên sâu xa, chẳng qua là câu sau còn chưa nói hết, ngoài cửa liền vang lên tiếng gõ cửa.

 

Tô Mộ cùng Tô Song Song đồng thời ngoảnh đầu nhìn lại, đã nhìn thấy bên ngoài cánh cửa nửa khép, Dương Hinh hơi ló đầu vào, xấu hổ cười nhìn Tô Song Song: “Em mang thuốc tới.”

Tô Mộ cùng Tô Song Song cũng không nghĩ tới Dương Hinh thật sự mang thuốc tới, dù sao Tô Song Song cũng là giả bộ bệnh, hai người có chút hốt hoảng, căn bản quên mời người ta đi vào.

Dương Hinh đứng ở ngoài cửa có chút ngượng ngùng, cười cười hỏi “Em có thể đi vào không?”

“Có thể, có thể! Mời vào, mời vào!” Tô Song Song vội vàng đứng lên, nhìn trong tay Dương Hinh cầm mấy hộp thuốc, nhất thời cảm thấy có chút không ổn.

Cô theo bản năng nhìn về phía Tô Mộ, dùng ánh mắt cùng cô trao đổi.

Tô Song Song: Tôi thật phải uống sao!

Tô Mộ: Tự mình làm bậy thì không thể sống được!

Tô Song Song: Tôi thật phải uống sao!

Tô Mộ: Tự mình xử lý đi!

Tô Song Song: …

“Song Song, uống hai cái này, bảo đảm chị ngày mai sẽ tốt hơn.” Dương Hinh vừa nói vừa vội vàng đem cái hộp trong tay chuyển qua, Tô Song Song khó khăn nhận lấy.

Tô Song Song lúng túng nhìn thuốc trong tay, Dương Hinh thật sự là thiện lương đến đáng giận, cô căn bản không nhẫn tâm cự tuyệt cô ấy.

Cuối cùng Tô Song Song cắn răng một cái, cảm thấy uống một hai viên thuốc cũng sẽ không chết, trực tiếp mở hộp định uống, Tô Mộ lại đưa tay ra bắt lấy cổ tay Tô Song Song.

“Song Song, ăn cơm xong rồi hãy uống thuốc, dạ dày của cô không được tốt!”

Tô Song Song nghe xong, nhất thời trong lòng mừng thầm, ngẩng đầu nhìn Tô Mộ, cho cô một ánh mắt ‘cô thật thông minh’.

Tô Mộ lập tức ném một ánh mắt lại cho cô: Nhìn bộ dạng gấu con của cô, không có tôi đúng là không được mà!

“Như vậy đi! Vừa vặn, chúng ta ăn chung đi, em nghĩ rằng bạn trai mình nhất định cũng rất muốn gặp chị một lần!” Dương Hinh vừa nói vừa xấu hổ cúi đầu xuống, bộ dáng kia hết sức khiến người ta thương yêu, không đành lòng cự tuyệt.

Tô Song Song không nghĩ tới đề tài vòng tới vòng lui lại vòng trở lại, cô lúc này cũng không cần nhìn Tô Mộ tìm chỉ thị, hơi có chút bất đắc dĩ gật đầu một cái.

Sự tình coi như đã đến mức ‘không trâu bắt chó đi cày’ rồi, Tô Mộ cũng không tiện nói gì nữa, chỉ có thể ở trong lòng lặng lẽ vì Tô Song Song cầu nguyện, hi vọng lát nữa cô đừng làm ra chuyện gì ngu ngốc.

Dựa theo yêu cầu cao của Tần Mặc, chỗ ăn cơm đương nhiên sẽ không tệ, là căn phòng xa hoa nhất cả khách sạn, Tô Song Song vừa đi vào, nhìn trong này trang trí vàng son lộng lẫy, liền cảm thấy nhức nhối.

Cũng may cuối cùng cô một lần lại một lần xác định, chỗ này không cần cô bỏ tiền, Tô Song Song mới chậm rãi khôi phục trái tim nhỏ không quá bình ổn của mình .

Lúc này Tần Mặc còn chưa đến, Dương Hinh lôi kéo Tô Song Song, dẫn hai người bọn họ nhập tọa, Tô Song Song cùng Tô Mộ ngồi một bên, Dương Hinh ngồi ở đối diện Tô Mộ.

Tô Song Song nhìn chỗ trống trước mặt cô, không biết tại sao đột nhiên cảm thấy tâm có chút hoảng, cô thiếu chút nữa không khống chế được mà muốn đứng dậy rời đi.

Cũng may cuối cùng chút điểm lý trí còn sót lại của cô không để cho cô làm ra chuyện mất mặt như vậy, chẳng qua là Tô Song Song ngồi ở trên chiếc ghế đẹp đẽ quý giá không cảm thấy nửa phân thoải mái, ngược lại có chút đứng ngồi không yên.

“Song Song, chị bị bệnh, một hồi nữa kêu một ít món ăn thanh đạm đi.” Thanh âm quan tâm của Dương Hinh truyền tới, Tô Song Song căn bản không có đa nghi liền gật đầu một cái.

Đột nhiên cô nghe tiếng mở cửa, thoáng chốc lòng cô thắt chặt lại, cô không nhúc nhích ngồi tại chỗ, căn bản không dám quay đầu nhìn lại.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 79

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s