Nam than phong ben_Chap 80

Chương 80: Rốt cục muốn như thế nào.

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy 

Cửa chậm rãi bị đẩy ra, phát ra thanh âm rất nhỏ, nhưng loại âm thanh rất nhỏ này vốn dĩ không nên bị người chú ý tới thì giờ khắc này ở trong tai Tô Song Song lại phá lệ chói tai.

Giây phút khóe mắt Tô Song Song quét qua đôi giày da đen nhánh, cô vội vàng cúi đầu xuống, tận lực giảm cảm giác về sự tồn tại của chính mình, không biết tại sao, tim cô lại bắt đầu không nghe lời nhanh chóng đập loạn lên.

Tô Mộ nhìn bộ dạng như con rùa đen rúc đầu của Tô Song Song, nhất thời giận không chỗ phát tiết, đưa chân đá giày Tô Song Song.

Cái này thua người không thua trận, cũng không thể còn chưa giao thủ, Tô song song đã thất bại hoàn toàn trước mặt Tần Mặc nha! Thật sự là quá mất mặt.

Tần Mặc nhàn nhạt liếc nhìn Tô Song Song, loại ánh mắt lãnh đạm kia giống như căn bản không quen biết Tô Song Song vậy, hắn hướng Dương Hinh gật đầu một cái, coi như là chào hỏi, sau đó ngồi vào ghế.

Dương Hinh vội vàng đứng lên đưa tay ra giới thiệu: “Mặc ca ca, đây là Tô Song Song, tác giả « hồng hoang 》 đó nha! Vị này là biên tập của Song Song, Tô Mộ, người của công ty anh đấy! Song Song, Tô Mộ, đây là Tần Mặc! Em nghĩ hai người hẳn đã nghe nói qua!”

Tần Mặc không có biểu tình gì đặc biệt, thái độ cũng lãnh đạm, sau khi “ừ” một tiếng, lại bổ sung một câu: “Anh biết.”

“À?” Dương Hinh làm ra một bộ biểu tình kinh ngạc, nhìn Tần Mặc, lại nhìn Tô Song Song, ngay sau đó lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.

“Đúng nha! Mọi người đều cùng công ty, truyện của Song Song nổi tiếng như vậy, Mặc ca ca  khẳng định có chú ý tới, xem em kìa, thực ngốc mà!”

Đầu óc Tô Song Song giờ phút này càng cúi thấp hơn, cô nhìn chằm chằm chén đĩa trước mặt, không nói một lời, trong lòng lại nhanh chóng dao động, có chút không biết tư vị gì.

Chẳng lẽ Tần Mặc không có nói cho Dương Hinh quan hệ trước đó của cô và hắn, không nói bọn họ là hàng xóm sao. Nhìn Tần Mặc như vậy, giống như giờ phút này cũng không muốn giải thích điều gì, vậy cô có phải là không cần nhiều lời hay không.

Nhưng Tô Song Song lại không nghĩ ra, Tần Mặc tại sao không nói cho Dương Hinh biết, chẳng lẽ là sợ Dương Hinh hiểu lầm điều gì sao, nghĩ như vậy, lòng của Tô Song Song nhất thời có chút khó chịu.

Hiếm thấy Tần Mặc lại có lúc tỉ mĩ quan tâm như vậy, thật là hiếm thấy… hiếm thấy…

Khóe mắt Tần Mặc vẫn luôn nhìn Tô Song Song cúi đầu làm con rùa đen, hắn không cần hỏi, cũng biết Tô Song Song nhất định là lại đang suy nghĩ lung tung rồi.

Tần Mặc nhất thời cảm thấy có chút phiền não, muốn nói cô không cần suy nghĩ nhiều, nhưng bây giờ lại không phải lúc thích hợp, chỉ có thể im lặng không lên tiếng, sắc mặt càng thêm khó coi.

“Đúng rồi, chúng ta ăn nhanh lên một chút đi, Mặc ca ca, Song Song có hơi sốt, cho nên chúng ta gọi hai món thanh đạm nhé?”

Dương Hinh nói xong thì  thân mật khoác cánh tay Tần Mặc, một bộ dạng y như là chim non nép vào người, Tô Song Song vừa mới ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy một màn này, không biết vì sao, lòng dạ hẹp hòi cảm thấy có chút nhức mắt.

Tô Song Song ý thức được chính mình đang suy nghĩ gì, nhất thời xấu hổ cúi đầu, cô trong lòng một lần lại một lần khiển trách mình thật sự không biết chừng mực.

Tần Mặc vừa nghe Tô Song Song lên cơn sốt, rốt cục ngẩng đầu nhìn Tô Song Song, trong đôi mắt hoa đào lạnh như băng không nhìn ra vui giận, cũng không có biểu hiện dư thừa trên mặt.

Hắn nhìn xong lại cúi đầu xuống nhìn thực đơn trong tay, giống như cho tới bây giờ cũng không có ngẩng đầu dư thừa liếc mắt nhìn Tô Song Song vậy.

Tô Mộ ngồi ở một bên nhất thời liền không vui, cô nhìn Tô Song Song cúi thấp đầu, gương mặt nhăn nhó, theo bản năng bắt cánh tay của cô.

“Tôi thấy Song Song không được thoải mái, chúng tôi vẫn là nên trở về phòng ăn, không quấy rầy hai vị nữa!” Tô Mộ vừa nói vừa kéo tay Tô Song Song muốn đứng dậy.

Dưới cái nhìn của cô, hai người bọn họ không cần phải ở chỗ này nhìn Tần Mặc cùng người khác phô bày tình yêu, đây không phải tự tìm phiền phức sao?

Cô mặc dù không biết Tần Mặc rốt cục muốn làm gì, nhưng cô không muốn thấy Tô Song Song vốn dĩ luôn vui vẻ vô vưu vô lo lại lộ ra biểu tình tự ti phiền muộn như thế.

Đây không phải biểu hiện mà Song Song nên có!

Nào biết Tần Mặc từ lúc mới bắt đầu liền coi Tô Song Song cùng Tô Mộ như cảnh nền đột nhiên lên tiếng: “Nếu đã tới thì ăn chung bữa cơm đi.”

Tô Mộ do dự một chút, nhớ tới lúc trước đã cùng Tần Mặc tiếp xúc và đồng ý chuyện của hắn, cô lại có chút không cam lòng kéo Tô Song Song ngồi xuống.

Tô Song Song một mực đắm chìm trong tâm tình nhỏ bé của mình, căn bản không phát giác chuyện gì xảy ra, chẳng qua là cảm thấy mình đứng lên lại ngồi xuống, đợi cô lấy lại tinh thần, ba người kia đã tự động bỏ qua cô mà gọi hết thức ăn rồi.

Tô Song Song hòa hoãn trong chốc lát, tâm tình trong lòng đã điều chỉnh xong, trong lòng cô giờ phút này chỉ muốn nhét đầy cái bao tử.

Vào lúc này Tô Song Song đối với việc không thể ngang ngược chọn thật nhiều thức ăn, khiến cho Tần Mặc đau lòng chảy máu, cảm giác có chút mất mác, cô liền với lấy một tờ khăn giấy ở bên cạnh, giờ phút này, mọi vướng mắc trong lòng liền được trút hết lên tờ giấy sắp bị cô vò nát thành mảnh vụn.

Chẳng qua khi thức ăn vừa được dọn lên, Tô Song Song có chút sững sờ, cô ngẩng đầu nhìn trên bàn đều là món ăn cô thích, theo bản năng nhìn về phía Tần Mặc vẫn luôn trầm mặc đối diện.

Trong con mắt cong cong hình trăng lưỡi liềm của Tô Song Song lộ ra một chút ánh sáng, còn có một tia tìm tòi nghiên cứu.

Dương Hinh ngồi ở đối diện lại chớp mắt một cái, cười kéo cánh tay Tần Mặc nói: “Mặc ca ca, anh thật là, làm sao có thể gọi toàn món em thích ăn vậy!”

Một câu nói, ánh sáng trong mắt Tô Song Song trong nháy mắt lụi tắt, cô cúi đầu nhìn những món ăn trên bàn vốn khiến cô chảy nước miếng, giờ phút này nhất thời không còn cảm giác thèm ăn. hye mi sweet home

Tô Song Song cảm thấy đầu mình có chút đau, mắt cũng ê ẩm, mũi cũng không tốt lắm, cô bĩu môi một cái, theo bản năng đưa tay sờ trán của mình, trong lòng bi ai nghĩ: Xong rồi, không phải linh nghiệm vậy chứ, chẳng lẽ cô thật sự lên cơn sốt rồi sao?

Tần Mặc trầm mặc như trước, chẳng qua đôi mắt hoa đào rũ xuống kia lóe lên một tia không kiên nhẫn, mà khóe mắt Tô Song Song đúng lúc bắt được tia không kiên nhẫn lóe lên một cái rồi biến mất trong mắt Tần Mặc.

Cô nhất thời cảm thấy Tần Mặc như vậy là vì mình, dù sao thì ai cũng sẽ không thích có người quấy rầy thế giới hai người của mình và bạn gái, Tô Song Song cảm thấy lỗ tai của mình nóng ran, cô vội vàng thu tay về, khôn khéo ngồi xuống, lúc này ngay cả đầu cũng không dám ngẩng.

Bữa cơm này ăn rất yên tĩnh, nếu như không có Dương Hinh thỉnh thoảng nói hai câu điều chỉnh bầu không khí, phỏng chừng Tô Song Song sẽ cảm thấy một ngày dài bằng một năm.

Lúc Tô Song Song ăn xong một miếng cuối cùng trong đĩa thức ăn, Tần Mặc cuối cùng mở miệng, Tô Song Song nhất thời thở phào nhẹ nhõm, rốt cục có thể rời đi.

Nếu còn không cho cô đi, Tô Song Song cảm thấy mình sẽ bị hóa đá ở chỗ này luôn cũng không chừng! Vừa ra khỏi phòng, Tô Song Song liền thấy dạ dày bỗng nhiên quặn đau, đầu cũng chóng mặt.

Cô theo bản năng duỗi tay vịn chặt vách tường, Tô Mộ vừa thấy liền vội vàng tới dìu cô, vừa đụng cánh tay của cô, không nhịn được kêu lên một tiếng: “Song Song, cô thật sự bị sốt rồi!”

Ý thức Tô Song Song có chút mơ hồ, cô quay đầu nhìn Tô Mộ, rất hung hăng trợn mắt nhìn Tô Mộ, sau đó bi thiết nói: “Không thể nào! Tôi không thể thất bại như vậy được!”

Lúc này Tần Mặc cũng cùng Dương Hinh đi ra ngoài, Tô Song Song vội vàng nghiêng người, nhường đường cho hai người bọn họ. Khoảnh khắc tựa vào trên bức tường lạnh như băng kia, Tô Song Song nhìn Dương Hinh thân mật kéo cánh tay Tần Mặc, không biết tại sao hai mắt lại nóng ran đau nhức.

Dương Hinh quay đầu lại ôn nhu xấu hổ nở nụ cười với Tô Song Song, có chút thẹn thùng nói: “Song Song, chị phải chăm sóc tốt thân thể nha! Em đi trước!”

Tô Song Song vội vàng cưỡng ép nặn ra nụ cười, ngay sau đó phất phất tay, thời điểm nhìn Dương Hinh quay đầu, cô giống như được giải thoát, một tay kéo tay Tô Mộ, chống đỡ thân thể của mình.

Tô Mộ ở bên cạnh nhìn Tô Song Song, lại nhìn Tần Mặc cùng Dương Hinh dần dần rời đi, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà thở dài.

“Song Song, cô sẽ không thật bị sốt chứ ?” Tô Mộ cầm tay Tô Song Song, trong lòng run lên, tay Tô Song Song thật sự là rất nóng, cô vội vàng vươn tay sờ trán Tô Song Song, nhất thời lo lắng.

Tô Song Song lắc lắc đầu, muốn thanh tỉnh một chút, nhưng vừa cử động, cô càng thêm choáng váng, vốn còn có thể thấy rõ cảnh vật trước mắt, lúc này mọi thứ cũng trở nên hoàn toàn mơ hồ.

Tô Song Song trong lòng cũng sợ hãi, cô bắt lấy cánh tay Tô Mộ, ngay sau đó cảm thấy trước mắt mình tối sầm lại, cô mất đi tri giác. bao binh thien thuy

“Tô Song Song! Song Song!”

Thời điểm Tô Song Song hoàn toàn vì chóng mặt mà hôn mê, nghe Tô Mộ hét thảm một tiếng, trong nội tâm cô không nhịn được nhổ nước bọt: Cô nha, có thể gọi văn nhã một chút được không, có cần làm giống như cô chết đi không vậy, lúc này cô không muốn nổi tiếng cũng bị người ta chú ý rồi.

Chẳng qua một giây kế tiếp, Tô Song Song cảm giác thân thể của mình như bay lên, trong nội tâm lại cảm khái một tiếng: Tô Mộ này, gần đây thật sự khỏe nha, lại có thể ôm cô mà không tốn sức.

Bất quá cô luôn cảm thấy có chỗ là lạ, bộ ngực này hình như có chút quá mức rộng rãi, cường tráng rồi, Tô Song Song muốn mở cặp mắt mệt mỏi ra nhìn một chút, nhưng ông trời không cho cô cơ hội này, cô vinh quang ngất xỉu.

Tô Song Song nằm ở trên giường mềm mại, cảm thấy cả người như vô lực, hơn nữa đầu rất choáng váng, cô muốn mở hai mắt ra, nhưng cặp mắt tựa hồ có sức nặng nghìn cân vậy.

Cô tận lực gắng sức nhưng cũng không có cách nào mở mắt ra, cuối cùng Tô Song Song liền quyết định không tốn sức vô ích nữa.

Trong mơ mơ màng màng, Tô Song Song cảm giác có một đôi bàn tay lạnh như băng như phất qua gương mặt của cô, cái loại nhiệt độ thoải mái này khiến cho cô rất không tiền đồ ưm một tiếng.

Ngay sau đó, cho dù Tô Song Song ở trạng thái hôn mê, thân thể cũng không chịu khống chế tiến sát lại nguồn nhiệt ấy, nếu như giờ phút này Tô Song Song thanh tỉnh, phỏng chừng cô đối với loại hành động ‘yêu thương nhung nhớ’ này của mình, nhất định hận không thể trực tiếp dùng sức chạy về phía tường đập đầu vào đậu hũ!

Rèm cửa sổ trong phòng đều được khép lại, cho dù là ban ngày, trong phòng cũng có chút u tối, hết sức thích hợp cho người ngủ.

Trên mép giường rộng lớn dễ chịu, Tần Mặc ngồi ở đó, khẽ nghiêng thân thể dựa vào Tô Song Song, hắn một mực nắm lấy bàn tay nhỏ nóng hổi của Tô Song Song, một tay kia không nhịn được khẽ vuốt gò má đỏ hồng của cô.

Tần Mặc cứ an tĩnh như vậy ngồi ở bên cạnh chuyên chú nhìn Tô Song Song, cảm nhận được nhiệt độ của người cô dần dần hạ xuống, thân thể vẫn luôn căng thẳng mới chậm rãi buông lỏng.

Đột nhiên cửa bị đẩy ra, Dương Hinh nhỏ giọng đi vào, trong tay bưng một ly nước ấm cùng tăm bông, cô trực tiếp ngồi vào mép giường bên cạnh Tần Mặc, ôn nhu cười nhìn Tần Mặc.

Tần Mặc ngẩng đầu nhìn cô, thấy đồ vật trong tay của cô liền biết cô muốn làm gì, chẳng qua Tần Mặc lại không nói tiếng nào thu hồi bàn tay đặt ở trên mặt Tô Song Song, nhận lấy ly nước, để nó lên đầu giường, lại cầm lấy tăm bông trong tay Dương Hinh.

Bàn tay to lớn hơi lộ có chút vụng về cầm tăm bông nho nhỏ, thấm ít nước trong ly, sau đó thận trọng đem nó nhẹ nhàng thấm ướt đôi môi khô khốc của Tô Song Song.

Dương Hinh an tĩnh như vậy nhìn Tần Mặc vụng về làm hết thảy các thứ, trên gương mặt ôn nhu thẹn thùng nhất thời hiện lên một tia sáng.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 80

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s