Nam than phong ben_Chap 82

Chương 82: Không nghĩ ở cùng nhau

(Be her. His name is Levi.) I sigh and sit on a giant rock in the park. It's late at night so it's only me out. We'll there's also the few nocturnal animals, but I'm about the only human out. I look to my left as I hear you step on a twig. I watch you carefully with my stormy grey eyes.:

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy 

“Tần Mặc, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Hai người sao lại ở cùng nhau! Làm sao có thể?” Bạch Tiêu tựa hồ còn chưa có lấy lại tinh thần,  mắt đầy vẻ không tin nhìn chằm chằm Tần Mặc.

Trong đôi mắt sáng ngời của hắn bộc lộ ra ngoài một loại kỳ vọng, hắn mong đợi Tần Mặc lắc đầu một cái, nói cho hắn biết hết thảy thật ra đều là đùa giỡn, là một trò đùa ác mà thôi.

Bởi vì hắn biết Tần Mặc căn bản đối với Dương Hinh không có hứng thú, Bạch Tiêu trong lòng nhanh chóng cân nhắc: Tần Mặc cũng giống hắn, đều xem Dương Hinh là…  là em gái, sao lại… đột nhiên biến thành như vậy?

Nhưng nghĩ đến cuối cùng, Bạch Tiêu cũng không hiểu rõ, Tần Mặc hai năm qua ở nước ngoài cùng Dương Hinh đơn độc ở một thành phố, mà hắn thì không có ở đó, chẳng lẽ giữa bọn họ thật đã xảy ra chuyện gì?

 

Khiến cho ngọn núi băng Tần Mặc cùng cô em gái nhỏ Dương Hinh hay xấu hổ sinh ra… Tình yêu!

Cái ý nghĩ này vừa hiện ra trong đầu Bạch Tiêu, hắn liền bị dọa sợ đến mức run rẩy cả người, hoảng sợ buông lỏng cánh tay lôi kéo Tần Mặc.

Làm sao có thể, đối với Bạch Tiêu, Dương Hinh giống như em gái của bọn họ vậy, em trai cùng em gái mình ở cùng nhau, đây quả thực là chuyện mà hắn khó có thể chấp nhận được.

Tần Mặc hiếm thấy Bạch Tiêu do dự, đã vậy còn như mấy người đàn bà đanh đá chanh chua, rất kiên nhẫn đáp lại một câu: “Tại sao không thể?”

Nếu đây là lúc bình thường, Bạch Tiêu nhất định hết sức hưng phấn lại gần, mặt đầy nụ cười muốn ăn đòn trêu chọc Tần Mặc, có phải mặt trời mọc từ phía tây hay không.

Nhưng vào giờ phút này, Bạch Tiêu thật sự không có tâm tình này, hắn vẫn duy trì biểu tình ngu ngơ sợ hãi, trong lòng một lần lại một lần tự nói với mình hết thảy mọi thứ đều là giả.

“Chính là như anh thấy.” Tần Mặc lạnh lùng nói, tựa hồ cũng không tính giải thích thêm cái gì, Bạch Tiêu cũng dần dần lấy lại tinh thần.

Kinh ngạc ban đầu đã hoàn toàn từ trên mặt của hắn biến mất, hắn lấy tay tự xoa mặt mình, giây phút cánh tay vừa hạ xuống, lại khôi phục lại dáng vẻ bất cần đời cùng một chút lưu manh.

Bạch Tiêu tiến lên một bước, đôi mắt sáng ngời có chút chế nhạo, trực tiếp duỗi cánh tay, dùng cùi chỏ thúc nhẹ vào ngực Tần Mặc.

Ngay sau đó hắn cười nói: “Tiểu Tần tần, chuyện quan trọng như vậy cậu cũng không nói cho anh biết, thật là làm anh sợ muốn chết, cũng may năng lực thích ứng của anh rất mạnh nha.”

Tần Mặc vẫn không có biểu tình gì đặc biệt, chẳng qua là nhìn gương mặt cố làm ra vẻ ung dung của Bạch Tiêu, mập mờ nói một câu: “Anh thật không quan tâm?”

“Quan tâm? Quan tâm cái gì?” Bạch Tiêu bị Tần Mặc hỏi như vậy, trong lòng run lên, theo bản năng cảm thấy trong lòng không thoải mái, nhưng rốt cuộc là nơi nào không thoải mái, hắn lại không nói ra được, trực tiếp cười lấy lệ cho qua.

“Anh thì có cái gì không thoải mái chứ, ngược lại thì hẳn là phải chúc mừng cậu, chẳng qua là…” Bạch Tiêu nói xong thì quay đầu, nhìn cửa phòng đóng chặt, “Chẳng qua là, cậu không phải thích nhị ngốc này sao? Tại sao lại…”

Đột nhiên Bạch Tiêu bừng tỉnh đại ngộ, hai mắt trợn to, ngay sau đó thoáng hiện một tia lửa giận, hắn nhìn chằm chằm Tần Mặc, biểu tình chưa bao giờ nghiêm túc như vậy.

“Tần Mặc, cậu sẽ không sau khi về nước gặp Tô Song Song, hiện tại đang tính toán bội tình bạc nghĩa, vứt bỏ Hinh nhi đó chứ!”

Tần Mặc không có lên tiếng, Bạch Tiêu nhất thời liền nổi giận, trực tiếp đưa tay nắm lấy cổ áo của Tần Mặc, gằn từng chữ từng câu uy hiếp nói: “Tần Mặc, nếu cậu thật làm như vậy, cậu đừng trách tôi không coi cậu là em nữa!”

Tần Mặc cũng không nổi giận, chẳng qua là rũ mắt nhìn lướt qua bàn tay Bạch Tiêu đang nắm cổ áo của mình, từ nhỏ đến lớn, người anh họ bất cần đời này của hắn, dường như là lần đầu tiên nổi giận với hắn như vậy.

“Tiêu ca, anh làm gì vậy chứ!” Một tiếng thét kinh hãi, Bạch Tiêu thuận thế buông lỏng tay ra, cảm thấy mình có hơi kích động.

Vừa rồi không biết chuyện gì xảy ra, chỉ biết hắn vừa nghĩ tới Tần Mặc muốn vứt bỏ Dương Hinh, một cổ lửa giận không tên liền bốc lên, khiến cho hắn mất đi lý trí.

Dương Hinh vội vàng đi tới, đưa tay sửa sang lại quần áo bị nắm tới nhăn nhó cho Tần Mặc, sau đó quay đầu nhìn về phía Bạch Tiêu, đôi mắt ôn nhu lộ ra một chút ánh sáng.

Dương Hinh muốn nói điều gì, nhưng còn chưa nói ra, Bạch Tiêu lại nhìn Tần Mặc mở miệng trước: “Thật xin lỗi.”

Nói xong Bạch Tiêu có chút ngượng ngùng quay đầu nhìn dưới mặt đất, một bộ dạng không được tự nhiên, hắn bình thường mặc dù bất cần đời, nhìn như đối với cái gì cũng không để ý, thật ra thì loại người như vậy mới càng thêm tinh tế, nhạy cảm.

“Tại sao đột nhiên kích động như thế?” Tần Mặc cởi một cái nút áo trên cùng áo sơ mi, ngước mắt nhìn về phía Bạch Tiêu, hiển nhiên đối với việc hắn đột nhiên nổi điên một chút cũng không để ý.

Bạch Tiêu nghe xong, sửng sốt một chút, ánh mắt hắn hơi hoảng hốt, sau đó bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Dương Hinh cười mập mờ.

“Anh chỉ có một cô em gái đáng yêu này, nếu cậu bắt nạt em ấy, sao anh có thể đồng ý? Lúc đó khẳng định sẽ đại biểu trăng sáng tiêu diệt cậu!” Bạch Tiêu nói xong còn không nghiêm chỉnh làm ra động tác đại biểu ánh trăng.

Dương Hinh nghe xong, vốn là ánh mắt sáng trong suốt nhất thời trở nên u ám, cô cố nặn ra vẻ tươi cười, lui về phía sau một bước, tự nhiên khoác lên cánh tay Tần Mặc.

“Phải không, Tiêu ca, nhưng em trước giờ chưa hề coi các anh là anh trai.” Dương Hinh lời này nói rất tự nhiên, giống như là đang nói chuyện nhà.

Nhưng Bạch Tiêu nghe vào trong lỗ tai, lại có chút biến đổi, hắn thu hồi biểu tình cười đùa, nhìn chằm chằm Tần Mặc.

Trong lòng Bạch Tiêu nhất thời đảo lộn, hắn không muốn suy nghĩ, nhưng lại không nhịn được nghĩ: Chẳng lẽ Dương Hinh từ nhỏ đã thích cái gã băng sơn Tần Mặc này, cho nên mới trước giờ chưa hề coi bọn họ là anh trai.

Chẳng lẽ hai người bọn họ đã sớm bí mật yêu đương, chỉ một mình hắn ngây ngô coi bọn họ là em trai em gái?

Bạch Tiêu không nói rõ ràng tâm tình của mình giờ khắc này, ê ẩm chua chát, còn có thêm mất mác to lớn cùng với khó nhịn.

“Tiêu ca, bọn em đi ngâm suối nước nóng, anh đi không?” Dương Hinh vẫn duy trì dáng vẻ em gái nhà bên, thịnh tình mời Bạch Tiêu.

Bạch Tiêu nghe xong, lui về phía sau một bước, ngay sau đó cố ra vẻ tiêu sái cười nói: “Anh mới không thèm đi, các em đi ngâm uyên ương, anh đây đi theo làm con kỳ đà cản mũi làm cái gì?”

“Tiêu ca!” Dương Hinh oán trách kêu một tiếng, mới định giải thích cái gì, nhưng lại đem câu nói kế tiếp nuốt vào trong bụng.

dáng vẻ muốn nói lại thôi này ở trong mắt của Bạch Tiêu, giống như cô bị người ta nói trúng mà ngượng ngùng, dáng vẻ thẹn thùng như vậy, thật sự là dáng vẻ của cô gái nhỏ rơi vào bể tình.

Bạch Tiêu cho tới bây giờ chưa từng thấy Dương Hinh như vậy, mà phần thẹn thùng này, quả thật vì em họ của hắn mà lộ ra, Bạch Tiêu không nói ra tâm tình của mình giờ khắc này, chẳng qua hắn rất muốn rời khỏi nơi này, tìm một chỗ, hảo hảo uống một ly.

“Anh đi trước! Vừa vặn tìm cái cô Nhã mặt tê liệt uống một ly!” Bạch Tiêu nói xong cũng không đợi Tần Mặc cùng Dương Hinh phản ứng, trực tiếp chạy trối chết.

Bạch Tiêu vừa đi, Tần Mặc nghiêng đầu nhìn vẻ mặt cô đơn của Dương Hinh, lạnh nhạt nói: “Anh ta rất quan tâm.”

“Là rất quan tâm, chẳng qua chỉ là quan tâm của anh trai đối với em gái.” Thời điểm Dương Hinh nói lời này, trên mặt không có biểu tình gì, đôi mắt ôn nhu cũng không có bất kỳ ánh sáng nào.

“Hơn nữa anh ấy nói anh ấy đi tìm Đông Phương Nhã, người mà anh ấy nghĩ tới trước tiên là Đông Phương Nhã.”

Những lời này, Tần Mặc ngược lại không thể nào phản bác, dừng một chút, Dương Hinh kéo hắn lại lộ ra nụ cười thẹn thùng cùng ngọt ngào, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng trong suốt, chỉ là loại ánh sáng lấp lánh này lại là do nước mắt kìm nén trong đôi mắt.

“Mặc ca ca, chúng ta đi nhanh tới chỗ suối nước nóng đi, còn chậm nữa, Tô tiểu thư chờ lâu, sẽ dễ nghi ngờ.” Tần Mặc không nói gì, để mặc Dương Hinh kéo hắn qua chỗ suối nước nóng.

————hmsh—bbtt————-

Tô Song Song sau khi tỉnh lại đã là buổi tối, cô vừa mở mắt, đã nhìn thấy gương mặt phóng đại của Tô Mộ vì nghe động tĩnh mà lại gần.

Tô Song Song bị dọa sợ đến mức lập tức lăn một vòng về phía sau chạy trốn, ổn định thân hình mới nhìn rõ trước mặt là Tô Mộ, Tô Song Song vỗ tay nhỏ lên bộ ngực của mình một cái, khàn giọng phàn nàn: “Tô Tô, cô làm gì vậy… Híz-khà-zzz…”

Vừa mở miệng, Tô Song Song nhất thời cảm giác mình miệng đau gần chết, cô theo bản năng đưa tay ra sờ một cái, nhất thời hoảng sợ khắp nơi tìm gương.

“Tô Tô Tô Tô Tô! Miệng của ta sao vậy? Sao lại sưng như vậy?” Tô Song Song cầm lấy gương nhỏ trên tủ ở đầu giường, bên trái chiếu chiếu, bên phải chiếu chiếu, gương mặt kinh hoàng, hoàn toàn không thể tiêu hóa tại sao cô chỉ ngủ một chút, miệng liền biến thành cái lạp xưởng?

Tô Mộ vòng vo đảo mắt, suy nghĩ một hồi rồi mượn cớ nói: “Cái đó, lúc cô choáng váng ngã xuống, môi liền tiếp đất!”

“Cái gì?” Tô Song Song không thể tưởng tượng nổi hô nhỏ một tiếng, ngay sau đó mặt đầy dáng vẻ ngu ngốc nhìn Tô Mộ, một bộ ‘cô lừa kẻ ngu chắc’.

“Mặt chạm đất thì cũng là dập mũi đầu tiên nha!” Tô Song Song nhướng mày, chất vấn Tô Mộ, cô luôn cảm thấy chuyện này rất kỳ quặc!

Tô Mộ trong lòng nhất thời hung hãn chửi rủa Tần Mặc, Tần tổng tại sao có thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, trộm hôn Tô Song Song, đáng giận nhất là còn đưa cái cục diện rối rắm này ném lại cho cô.

“Cái đó… Dập đầu trên bậc thang, lỗ mũi của cô được bảo vệ, miệng thì bị phế.” Tô Mộ nói xong còn trịnh trọng gật đầu một cái, sau đó mặt đầy hung thần, gầm nhẹ một tiếng: “Cô thích tin hay không thì tùy!”

Tô Song Song vẫn một bộ không hiểu kịp tình huống, cuối cùng cảm thấy Tô Mộ không có lý do gì phải lừa cô, có thể là cô không cẩn thận bị đụng đầu, cô phản ứng chậm “ừ” một tiếng.

Tô Mộ vốn là cũng chuẩn bị xong tinh thần ‘đánh chết cũng không thừa nhận’, nếu cô còn hỏi lại liền thì sẽ ra vẻ nổi giận, không nghĩ tới Tô Song Song lại tin.

Cô nhất thời thở phào nhẹ nhõm, bất quá ngay sau đó lại lo lắng, bằng vào trí thông minh Tô Song Song như vậy, thật có thể đấu thắng Tần Mặc, xoay mình làm chủ sao? Không phải sẽ bị người ta bắt nạt đó chứ?

Cũng giống bây giờ, người ta mang theo bạn gái nghênh ngang khắp nơi phô bày tình yêu, bên này thì để lại mình Tô Song Song vì hắn mà nóng ruột nóng gan, thỉnh thoảng còn chiếm tiện nghi nhỏ, Tô Mộ càng nghĩ càng thấy không yên tâm.

Tô Mộ bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt tựa hồ sáng lên nhìn chằm chằm Tô Song Song, nhìn đến mức Tô Song Song không nhịn được lại dời về phía sau một chút, cho đến khi áp vào đầu giường mới dừng lại, run run rẩy rẩy hỏi một câu: “Tô Tô, cô làm sao vậy?”

Tô Mộ một bộ nghiêm hình bức cung, nửa nghiêng người, híp mắt, nghiêm túc hỏi: “Tô Song Song, cô thành thật trả lời tôi, cô có phải là đối với Tần Mặc có ý tứ hay không?”

“Cái gì!” Tô Song Song bị Tô Mộ hỏi thẳng thừng như vậy làm cho sửng sốt, chợt nhỏm dậy, “Phanh! ” một tiếng trực tiếp đụng phải đầu Tô Mộ.

Hai người đau ôm đầu ngã xuống giường lăn lộn một trận, một lát sau Tô Mộ nhảy dựng lên, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Tô Song Song.

Lúc này cũng không cần hỏi đáp án, nhìn Tô Song Song sợ thành dạng này liền biết, cô nàng khẳng định là thích Tần Mặc rồi!

“Cô sao lại không có tiền đồ như vậy!” Tô Mộ cắn răng nói một câu, còn muốn nói tiếp cái gì, cô chớp mắt một cái, đem câu nói kế tiếp nhịn xuống.

Cô nhìn bộ dạng trì độn này của Tô Song Song, nhất định là không phản ứng kịp mình thích Tần Mặc, chỉ là cảm thấy mình đối với Tần Mặc không giống.

Tô Mộ dự định không cho Tô Song Song xuyên phá tầng cửa sổ này, nếu không, Tô Song Song nếu thấy rõ tim của mình, vậy thì thật ‘nước đổ khó hốt’ rồi!

Tô Mộ trong lòng nhất thời có một dự định, ánh mắt cô cổ quái nhìn Tô Song Song, nhìn tới mức Tô Song Song lại đổ một thân mồ hôi lạnh.

Advertisements

4 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 82

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s