Hoa gia hi su_Chap 29

Chương 29: Bà vú nói chỉ có thành thân mới được ngủ chung

Edit: Miho
Nguồn: Hye Mi sweet home

Hoa Thanh Vũ nghe mê mẩn, thấy Mạnh Hoài Cẩn không nói ti6e1p, liền truy vấn: “Sau đó thì sao? Huynh thắng trận sao? Mẫu thân huynh hẳn rất vui mừng vì huynh đã báo thù cho phụ thân đúng không.”

“Bà rất cao hứng, bà còn khóc, nói ta đã trưởng thành, về sau có thể một mình đảm đương mọi chuyện.” Mạnh Hoài Cẩn nắm tay Hoa Thanh Vũ thật chặt, dùng thanh âm rất nhẹ tiếp tục nói: “Sau đó bà đi đến trước hài cốt phụ thân …… Rút kiếm tự vận .”

Hoa Thanh Vũ nghe xong trong lòng cả kinh, nhưng Mạnh Hoài Cẩn lại nở nụ cười.

“Sau khi chiến thắng, ta kế thừa danh hiệu uy vũ đại tướng quân của phụ thân, thành đại tướng quân trẻ tuổi nhất. Nhưng có trời mới biết ta chán ghét chiến trường, máu đổ, thi thể hư thối nhiều đến dường nào.”

“Vậy huynh vì sao không thể không đi đánh giặc?”

“Sẽ luôn có người phải hy sinh, không phải ta cũng sẽ là người khác,” Mạnh Hoài Cẩn không biết nên giải thích chuyện quốc gia đại sự như thế nào với Hoa Thanh Vũ, chỉ nói đơn giản:“Vì bách tính an vui, vì bảo vệ quốc gia.”

“Các người không đánh giặc không được sao? Không đánh giặc bách tính không phải càng an vui sao? Nhi tử của bọn họ cũng không phải chết ở trên chiến trường, không phải sao?”

“Chuyện đó phải bàn với hoàng đế địch quốc.”

Hoa Thanh Vũ nghĩ một lát rồi hỏi:“Nếu hoàng đế địch quốc nói không chiến tranh, hoàng đế chúng ta có phải cũng sẽ không đánh nhau nữa phải không?”

Mạnh Hoài Cẩn bị Hoa Thanh Vũ hỏi liền sửng sốt, bởi vì đó là vấn đề mà hắn từ trước tới giờ chưa bao giờ nghĩ tới .

“Không biết. Có lẽ không đánh, có lẽ là đánh.”

“Vì sao?”

“Vì lãnh thổ.”

Hoa Thanh Vũ bĩu môi như là rất bất mãn.

“Hoàng đế là người xấu, bọn họ không phải đều có địa bàn của mình sao, vì sao còn muốn của người khác. Ta cảm thấy dân chúng đi theo ai đều có cuộc sống giống nhau, có cái gì mà phải đánh! Nếu không có chiến tranh, phụ thân và mẫu thân huynh sẽ không phải chết, ta ghét chiến tranh, ta cũng ghét hoàng đế thích chiến tranh!”

“Tiểu Hoa, nàng rất thông minh, đúng vậy, dân chúng cho dù ai là hoàng đế thì vẫn có cuộc sống giống nhau. Hưng dân chúng khổ, vong dân chúng khổ……” Mạnh Hoài Cẩn vỗ đầu Hoa Thanh Vũ nói: “Được rồi, không nói việc này nữa, ta nói với nàng quá khứ của ta cũng không phải vì muốn nói những thứ này !”

“Vậy huynh muốn nói gì với ta?”

“Nói cho nàng việc ta cũng biết cảm giác bị vứt bỏ.”

Nghe vậy Hoa Thanh Vũ lập tức cúi đầu yên lặng

Mạnh Hoài Cẩn biết nàng khổ sở trong lòng, ôn nhu nói: “Lúc đầu ta cũng cho rằng mình bị cha mẹ vứt bỏ, cho nên ta cuối cùng hoài nghi có phải mình có điểm nào không tốt hay không, vì vậy nên cha mẹ mới không thương ta, nhưng về sau ta biết bọn họ là có nỗi khổ tâm.”

“Cho nên mẫu thân vứt bỏ ta cũng có nỗi khổ sao?” Hoa Thanh Vũ bỗng nhiên ngẩng đầu, đầy mong chờ nhìn Mạnh Hoài Cẩn hỏi.

Mạnh Hoài Cẩn nhìn ánh mắt sáng lấp lánh của Hoa Thanh Vũ, tuy rằng không đành lòng nhưng vẫn dứt khoát nói:“Ta không biết có nỗi khổ gì sẽ khiến một người mẹ vứt bỏ đứa con của mình, huống chi bà còn giữ lại một đứa con khác.”

Ánh lửa trong mắt Hoa Thanh Vũ lập tức bị dập tắt, nàng lại cúi đầu, cười khổ mà nói:“Ta chỉ biết, mẫu thân muốn vứt bỏ ta, là do ta không tốt……”

“Hoa Thanh Vũ…… Nhìn ta……”

Mạnh Hoài Cẩn khó được lúc gọi tên Hoa Thanh Vũ, Hoa Thanh Vũ cũng khó có lúc nhìn thấy hắn nghiêm túc như vậy, liền ngẩng đầu nhìn hắn.

“Ta không biết mẫu thân của nàng vì sao muốn vứt bỏ nàng, có lẽ bà có nỗi khổ, mà cũng có lẽ bà không có nỗi khổ, ta không thể cho nàng ôm hi vọng gì cả. Nhưng ta biết rõ, một người làm việc gì thì luôn có nguyên nhân, bà sở dĩ muốn vứt bỏ nàng, khẳng định có nguyên nhân. Nhưng bất luận nguyên nhân đó là cái gì thì cũng không phải lỗi của nàng. Không phải bởi vì nàng không tốt, cũng không phải bởi vì nàng không đáng được yêu, biết không?”

Hoa Thanh Vũ có chút kinh ngạc khẽ nhếch môi, ánh mắt ướt át nhìn Mạnh Hoài Cẩn, có chút nghẹn ngào hỏi:“Đại tướng quân, huynh làm sao biết ta suy nghĩ cái gì?”

Vì sao biết nàng vừa mới suy nghĩ, chính mình có phải không tốt hay không, có phải không đáng được yêu hay không , cho nên mới bị mẫu thân vứt bỏ.

“Bởi vì ta cũng biết rõ……” Mạnh Hoài Cẩn vỗ đầu Hoa Thanh Vũ nói:“Thời điểm mẫu thân ta vì phụ thân tự tử, ta cũng không thể hiểu rõ. Ta không rõ vì sao bà không thể vì ta mà sống tiếp, có phải vì ta không quan trọng, cho nên bà không quan tâm ta về sau sẽ không có cha mẹ, cũng không để ý ta có thương tâm hay không, liền ở trước mặt ta tự vận như vậy. Có một đoạn thời gian ta suy nghĩ, ta có phải đã bị vứt bỏ hay không, ta có phải không đáng để mẫu thân yêu hay không……”

“Nhưng về sau lại ta phát hiện, có lẽ cả đời này ta cũng sẽ không thể biết được đáp án này. Như vậy, ta nên làm cái gì bây giờ? Vẫn nghĩ chính mình không tốt, hay là vẫn tự trách chính mình? Hoa Thanh Vũ, cha mẹ chúng ta có đôi khi cũng chỉ là người thường mà thôi. Bởi vì lúc nhỏ thế giới của chúng ta rất nhỏ, cho nên tình yêu của cha mẹ liền biến thành chuyện đại sự, bọn họ giống như là thần của chúng ta.”

“Nhưng trên thực tế, bọn họ không phải là thần, bọn họ chỉ là con người. Mà con người thì sẽ có đủ loại nhược điểm, sẽ có mặt không tốt, sẽ có mặt u ám. Thời điểm bọn họ biểu hiện ra nhược điểm cùng mặt tối tăm với chúng ta, chúng ta phải tự nói với chính mình, đó không phải lỗi của chúng ta.”

Thời điểm Mạnh Hoài Cẩn nói xong những lời này, Hoa Thanh Vũ đã ngã vào trong lòng hắn mà khóc.

“Ta luôn nghĩ mẫu thân đem tình yêu của bà chia làm một vạn phần, trong đó 9999 phần là cho tỷ tỷ, còn ta có lẽ chỉ có một phần. Nhưng chỉ một phần thôi ta cũng thỏa mãn, ta không hận bà cũng không trách bà, có được một phần vạn đó, ta liền có thể vui vẻ sống thật lâu, thật lâu, nào biết rằng, ngay cả một phần vạn ta cũng không có……” Hoa Thanh Vũ nhìn phía trước, thì thào nói:“Ta cũng không có lòng tham mà, ta chỉ cần một phần vạn là tốt rồi.”

“Đại tướng quân, ta cũng không có tham muốn nhiều, ta chỉ muốn có một mẫu thân, muốn một mẫu thân thật sự. Sẽ không bỏ quên ta ở trong viện vào mùa đông, sẽ không bỏ quên ta ở vùng quê xa lạ, sẽ không bỏ quên ta ở trên núi hoang vắng. Bà sẽ cười ôn nhu với ta, sẽ mua quần áo cho ta, sẽ giúp ta chải đầu. Bà còn có thể đốc thúc ta học đàn, thời điểm ta sinh bệnh thì sẽ đau lòng mà khóc, sẽ vì ta không nghe lời mà mắng ta, sẽ vì ta không thể gả cho một người tốt mà thương tâm.”

Mạnh Hoài Cẩn không nói lời nào, bởi vì hắn biết hắn không thể cho Hoa Thanh Vũ tình yêu của mẫu thân nàng, hắn cũng không thể cho nàng một tuổi thơ ấu hạnh phúc. Cho nên hắn chỉ có thể ôm Hoa Thanh Vũ, như muốn an ủi một tiểu hài tử, một mặt vỗ lưng, một mặt chậm rãi đong đưa, thẳng đến lúc Hoa Thanh Vũ khóc mệt, bất tri bất giác ở trong lòng hắn nhắm mắt lại……

“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử……” Hoa Thanh Vũ từ từ nhắm hai mắt, dùng thanh âm mang theo buồn ngủ chậm rãi nói:“Ta cảm thấy, ta giống như có một chút thích huynh.

Mạnh Hoài Cẩn cười cười, như là sợ làm ồn nàng, dùng thanh âm cực nhỏ hỏi:“Một chút là bao nhiêu?”

“Ta cũng không biết,” Hoa Thanh Vũ ngáp một cái, chậm rì rì nói:“Dù sao là có một chút, cũng không nhiều.”

“Được rồi……” Mạnh Hoài Cẩn thở dài một hơi, nói:“Tóm lại, nàng phải mau mau thích ta đi, ta cũng không thể chờ nàng quá lâu được.”

Bởi vì nếu quá lâu, hắn nhất định sẽ rất thích rất thích nàng, thích đến mức nàng vĩnh viễn không cản nổi tình cảm của hắn.

Cho nên hắn nhất định phải xuất tất cả vốn liếng để nàng thích hắn sớm một chút mới được, tựa như hắn thích nàng vậy.

Bởi vì mẫu thân hắn từng nói, tình yêu phải bình đẳng thì mới có thể lâu dài.

Hoa Thanh Vũ không nói tiếp, từ từ nhắm hai mắt nằm ở trong lòng Mạnh Hoài Cẩn, hô hấp dần dần đều đều.

Mạnh Hoài Cẩn nhẹ nhàng hôn trên trán nàng, dùng thanh âm như hơi thở nói:“Ngủ đi, ngủ đi…… Tỉnh ngủ thì Tiểu Hoa của chúng ta sẽ trưởng thành……”

Trong mộng Hoa Thanh Vũ như đáp lại lời của Mạnh Hoài Cẩn, nàng từ từ nhắm hai mắt lại, ở trong lòng Mạnh Hoài Cẩn cọ cọ đầu lên trên bộ cẩm phục đẹp đẽ của hắn, đem nước mắt nước mũi đều bôi hết lên, sau đó nặng nề đi vào giấc ngủ.

——–HMSH———

Thời điểm Hoa Thanh Vũ mở mắt ra nhìn thấy cái giường xa lạ, đưa tay sờ sờ, cảm giác cũng là đệm giường xa lạ , nàng quay đầu liền thấy……

Cũng may, đó là một gương mặt quen thuộc.

Đợi chút……

“Đại tướng quân! Huynh sao lại ngủ bên cạnh ta vậy!” Hoa Thanh Vũ dùng sức ngồi dậy, ôm chăn lui đến chân giường.

Mạnh Hoài Cẩn bị Hoa Thanh Vũ đánh thức có chút không kiên nhẫn, mở mắt nhìn thì thấy bên ngoài trời vẫn còn tối, hắn bất đắc dĩ chống người ngồi dậy, ngáp một cái nói:“Kêu la cái gì, nàng không phải đã thích ta một chút rồi sao?”

“Như vậy cũng không thể……” Hoa Thanh Vũ sốt ruột nói:“Như vậy cũng không thể ngủ cùng một cái giường nha!”

“Cũng đâu phài do ta nguyện ý !” Mạnh Hoài Cẩn được tiện nghi còn khoe mã,“Nàng ngày hôm qua giữ chặt quần áo ta không buông tay, ta cũng không có biện pháp nha! Chỉ có thể bất đắc dĩ ngủ cùng nàng ……”

“Huynh câm miệng!” Hoa Thanh Vũ đánh gãy lời Mạnh Hoài Cẩn, nói:“Bà vú nói chỉ có thành thân mới được ngủ chung, huynh đừng nói bừa!”

“Nhưng chúng ta chỉ là ngủ……”

“Bảo huynh câm miệng!” Hoa Thanh Vũ gấp đến độ che kín miệng Mạnh Hoài Cẩn.

Mạnh Hoài Cẩn thế này mới buông tha Hoa Thanh Vũ, cười tủm tỉm bắt lấy tay Hoa Thanh Vũ nói:“Yên tâm đi, ta là chính nhân quân tử, mới sẽ không làm gì với nàng đâu! Lúc này trời vẫn còn tối, nàng ngủ tiếp đi, ta về phủ tướng quân trước, trời sáng ta sẽ bảo Tử Điệp tới đây chăm sóc nàng.”

“Về phủ tướng quân?” Hoa Thanh Vũ lúc này mới chú ý phòng này không giống phòng trong phủ tướng quân,“Đây là đâu? Huynh vì sao đưa ta đến đây?”

“Đây là phủ đệ của Diêu Cảnh Hành .”

“Phòng của Tiểu Tinh Tinh?” Hoa Thanh Vũ kinh ngạc hỏi.

Mạnh Hoài Cẩn nhướng mày hỏi:“Ai là Tiểu Tinh Tinh?”

“Diêu công tử nha! Ta nghe Phan Sương Nhi gọi huynh ấy như vậy !” Hoa Thanh Vũ cười tủm tỉm đáp.

Mạnh Hoài Cẩn cảm thấy sau khi hắn cưới Hoa Thanh Vũ về nhà chồng nhất định phải sửa tật xấu này của nàng, không thể gặp ai cũng thích kêu nhủ danh thân thiết như vậy được!

“Mẫu thân và tỷ tỷ nàng không phải đều biết nàng ở quý phủ của ta sao? Nàng nếu còn gây chuyện ngốc nghếch gì thì chỉ sợ lập tức sẽ bị người khác phát hiện. Ta cũng không dám để nàng tới những căn nhà trên danh nghĩa khác của ta, sẽ dễ dàng bị tra được. Nàng yên tâm, ta đã nói với Diêu Cảnh Hành rồi, chuyện nàng ở đây chỉ có nàng, ta, hắn, và Tử Điệp sẽ tới chăm sóc nàng, bốn người biết, cam đoan không để nàng bị cha mẹ bắt trở về, được không?”

“Được!” Hoa Thanh Vũ gật đầu, lại nghĩ tới một việc, ấp úng hỏi:“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử…… Kia…… Ta về sau……”

“Nàng về sau cái gì?” Mạnh Hoài Cẩn vừa đi giày vừa hỏi.

Hoa Thanh Vũ cố lấy dũng khí hỏi:“Ta về sau có phải không còn được gặp huynh nữa không ?”

Mạnh Hoài Cẩn mạnh mẽ quay đầu nhìn về phía Hoa Thanh Vũ, thấy bộ dáng thẹn thùng của nàng, hắn lập tức đắc ý .

“Như thế nào? Nhanh như vậy đã luyến tiếc ta? Không nỡ rời khỏi ta……” Mạnh Hoài Cẩn vẻ mặt đắc ý tiến đến trước mặt Hoa Thanh Vũ nói.

“Ai…… Ai luyến tiếc huynh chứ !”

“Nàng đó!” Mạnh Hoài Cẩn nhấn mạnh từng chữ:“Hoa! Thanh! Vũ!”

“Ta mới không có!” Hoa Thanh Vũ dùng sức ném gối về phía mặt Mạnh Hoài Cẩn, nói:“Huynh đi nhanh đi!”

Mạnh Hoài Cẩn một bả bắt lấy cái gối, dùng sức hôn lên trên một cái, sau đó ném lên trên giường, đứng dậy nói:“Đi đây!”

Nói xong hắn liền nhảy ra ngoài cửa sổ, sau đó nhảy khỏi tường viện, biến mất không thấy.

Mãi cho đến khi Mạnh Hoài Cẩn đã đi rất lâu, Hoa Thanh Vũ mặt vẫn còn hồng, nàng ôm cái gối bị Mạnh Hoài Cẩn ném tới trên giường rồi lại gối đầu nằm xuống.

Thời điểm chợp mắt trong đầu nàng không khỏi nhớ lại câu mà hôm nay anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử nói đến……

Thích chính là khi nhìn thấy nàng thì trái tim liền đập liên hồi;

Là khi nàng làm cái gì, nói cái gì ta đều cảm thấy đặc biệt có ý tứ;

Là khi thấy nàng cười, nàng khóc, nàng nhíu mày, nàng ngáp, chỉ cần nhìn đến nàng ta liền cảm thấy cao hứng;

Người khác nói chuyện với nàng ta sẽ không thoải mái, nàng cười với người khác ta liền tức giận;

 Nàng biểu hiện ngốc nghếch ta lại càng đau lòng vì nàng, nàng biểu hiện càng thông minh ta lại càng kiêu ngạo;

Có đôi khi ta hận không thể khiến người khắp thiên hạ thích nàng vì nàng rất tốt;

Có đôi khi lại hận không thể khiến người khắp thiên hạ không thể thấy nàng, chỉ một mình ta biết nàng tốt là được rồi.

Hoa Thanh Vũ ôm gối đầu, bỗng nhiên nghĩ, nàng có một chút hiểu được ‘thích’ trong lời của đại tướng quân là gì rồi.

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 29

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s