Hoa gia hi su_Chap 30

Chương 30: Chỉ cần liếc mắt ta có thể tìm được nàng

Edit: Miho
Nguồn: hyemihomesweethome.wordpress.com

Sau khi Mạnh Hoài Cẩn tiễn Hoa Thanh Vũ đi thì trong lòng luôn treo ngược, hắn cũng không biết quyết định của hắn một có chính xác hay không, bởi vì để nàng tránh ở trong phủ Diêu Cảnh Hành tuy rằng có thể tránh né sự truy tìm của Hoa gia, nhưng hắn cũng không được gặp Hoa Thanh Vũ nha. Bình thường ở trong phủ tướng quân hắn luôn có thể chăm sóc nàng, nhưng hiện tại nàng đến ở phủ Diêu Cảnh Hành, hắn không có cách nào thời thời khắc khắc quan tâm đến nàng……

“Cứ như vậy mãi cũng không phải biện pháp, cũng không thể trốn Hoa gia cả đời, ta phải nghĩ một biện pháp nhất lao vĩnh dật* mới được……” Mạnh Hoài Cẩn nhịn không được lẩm bẩm.

(*): một lần vất vả suốt đời nhàn nhã

“Cái gì mà nhất lao vĩnh dật?”

Phía sau bỗng nhiên xuất hiện thanh âm dọa Mạnh Hoài Cẩn kêu to một tiếng, hắn quay đầy nhìn lại thì thấy cửu Vương gia Trầm Ký Ngôn đứng ở phía sau hắn……

Giờ khắc này, Mạnh Hoài Cẩn đột nhiên cảm thấy đưa Hoa Thanh Vũ đến chỗ Diêu Cảnh Hành cũng không phải là quyết định tồi……

“Cửu Vương gia thật sự là xuất quỷ nhập thần, ngọn gió nào đã đem ngài thổi đến hậu viện phủ tướng quân của ta vậy ?”

“Ta đến tìm Hoa cô nương.”

Mạnh Hoài Cẩn giờ phút này cảm thấy quyết định trước đó của mình rất chính xác, bởi vì bây giờ hắn có thể đúng lý hợp tình nói: “Hoa cô nương không ở phủ tướng quân.”

“Nàng ra ngoài rồi sao ? Khi nào thì trở về?”

“Sẽ không trở lại.”

“Ngươi có ý tứ gì!” Trầm Ký Ngôn không nghĩ tới sẽ nhận được câu trả lời như vậy, lập tức nóng nảy hỏi:“Cái gì gọi là nàng sẽ không trở lại? Vì sao, nàng bị thương? Bị người Hoa gia tìm được rồi? Hay là xảy ra chuyện gì ?”

Thấy Trầm Ký Ngôn gấp gáp như vậy, trong lòng Mạnh Hoài Cẩn không rõ tư vị gì, chậm rì rì giải thích: “Cũng không phải, chỉ là ta đem nàng đi mà thôi.”

Nghe vậy Trầm Ký Ngôn trong lòng lộp bộp rơi xuống.

“Đưa đi đâu ?”

“Quên rồi, hôm nay người Hoa gia phát hiện nàng, để nàng tiếp tục ở quý phủ ta cũng không thích hợp, ta liền tùy tiện đem nàng ra ngoài.” Mạnh Hoài Cẩn đắc ý dào dạt nói:“Cửu Vương gia tốt nhất vẫn là không cần tìm nữa, tiểu Hoa nói với ta, nàng không muốn người khác biết nàng ở nơi nào.”

Mạnh Hoài Cẩn vốn tưởng rằng nghe xong thì Trầm Ký Ngôn sẽ hồi phủ, nào ngờ hắn ta thế nhưng tung một chưởng về hướng mình!

“Ngài làm gì vậy!”

Mạnh Hoài Cẩn tránh thoát một chưởng này, nhưng không ngờ Trầm Ký Ngôn căn bản là không từ bỏ ý đồ, chiêu thức càng ngày càng hung hiểm, Mạnh Hoài Cẩn không thể không nghiêm túc phản đòn lại.

Thật sự là một tên điên, Mạnh Hoài Cẩn nghĩ.

Mạnh Hoài Cẩn một mặt đỡ chiêu thức tiếp theo của cửu vương gia, một mặt quát to:“Cửu vương gia, ngài làm cái gì vậy?”

Trầm Ký Ngôn hung hăng đánh Mạnh Hoài Cẩn, một chút cũng không có ý định thu tay.

“Vốn tưởng rằng ngươi là thật lòng đối tốt với nàng, ta mới không làm trái ý nàng mà đem nàng đi, không ngờ ngươi lại làm ra loại chuyện này!”

“Ta làm sai cái gì ?” Mạnh Hoài Cẩn khó hiểu.

“Ngươi rõ ràng biết nàng sợ nhất cái gì, vì sao còn để nàng bị phát hiện?”

Trầm Ký Ngôn căn bản không để Mạnh Hoài Cẩn trả lời, ra chiêu liên tiếp công kích Mạnh Hoài Cẩn, làm cho hắn ứng phó không nổi.

“Hôm nay nàng một người ở bên ngoài xảy ra sự tình gì thì làm sao bây giờ! Nếu nàng có bất kì sơ xuất gì, cho dù ta không cần ngôi vị hoàng đế này cũng nhất định phải lấy mạng của ngươi!”

Mạnh Hoài Cẩn ngây ngẩn cả người, hắn thật không ngờ Trầm Ký Ngôn lại để ý Hoa Thanh Vũ như vậy.

Cũng vì một giây ngây ngẩn này, Trầm Ký Ngôn một quyền đánh vào ngực hắn.

Một quyền này thực sự không hề khách khí, Mạnh Hoài Cẩn bị đánh liền bị một trận đau nhức, hắn hoài nghi liệu xương cốt có phải bị đánh gãy rồi hay không .

Trên chiến trường cũng chưa từng bị đánh như vậy, nay lại bị quân vương tương lai đánh, Mạnh Hoài Cẩn thật không biết nên khóc hay nên cười.

“Ta sẽ không để nàng ở bên cạnh ngươi nữa, cho dù nàng có nói vẫn muốn ở cùng chỗ với ngươi thì ta cũng sẽ mạnh mẽ đem nàng đi.” Trầm Ký Ngôn sửa sang lại quần áo bởi vì đánh nhau mà có chút hỗn độn, ánh mắt kiên định nhìn Mạnh Hoài Cẩn nói: “Ngươi không thể bảo vệ nàng thì ta sẽ bảo vệ nàng!”

Nói xong Trầm Ký Ngôn hung hăng trừng mắt liếc Mạnh Hoài Cẩn một cái, xoay người rời đi.

Mạnh Hoài Cẩn nhìn bóng dáng Trầm Ký Ngôn, ý thức được một việc, thì ra Trầm Ký Ngôn thật sự thích Tiểu Hoa, có lẽ còn nhiều hơn so với hắn.

Là lúc nào mà hắn ta có tâm tư sâu nặng nhự vậy với nàng ?

Là nhiều năm trước, thời điểm bọn họ lúc nhỏ sao?

Nghĩ đến đây, Mạnh Hoài Cẩn lại cảm thấy có chút không rõ tư vị.

Đối thủ mạnh mẽ như vậy, xem ra hắn không thể khinh thường.

Thật may là Tiểu Hoa ở chỗ Diêu Cảnh Hành, phỏng chừng cửu vương gia trong một thời gian sẽ không nghĩ ra……

Bất quá với thế lực của cửu vương gia, muốn tra được chỗ ở của Tiểu Hoa chỉ sợ cũng không phải việc quá khó……

 Cửu vương gia tốt xấu gì cũng là hoàng tử, Tiểu Hoa lại là nữ nhi Hoa gia, Hoa gia là đại gia tộc, cùng hoàng gia còn chút điểm quan hệ họ hàng, không chừng lần này Trầm Ký Ngôn sẽ dùng thủ đoạn gì đó cứng rắn đoạt Tiểu Hoa đi.

Mạnh Hoài Cẩn hắn là thần, Trầm Ký Ngôn là quân, thần không thể tranh cùng quân ……

Xem ra, hắn vẫn là mau chóng đem gạo nấu thành cơm mới được!

————Hye Mi sweet home————-

Hoa gia dưới sự cho phép của Mạnh Hoài Cẩn phái người triệt để kiếm từ trong ra ngoài phủ tướng quân một lần, cũng không phát hiện ra Hoa Thanh Vũ. Tuy rằng Mạnh Hoài Cẩn vài lần có nói là Hoa Trảm Nhan nhìn lầm, nhưng Hoa Trảm Nhan lại khẳng định vô cùng chắc chắn.

Không biết vì sao mọi người tìm khắp phủ tướng quân cũng tìm không thấy người, Hoa gia cũng chỉ có thể từ bỏ, liên tục xin lỗi Mạnh Hoài Cẩn mới rời đi, qua mấy ngày sau còn tặng một đống lễ vật lớn đến phủ tướng quân  để xin lỗi……

Thời điểm Mạnh Hoài Cẩn nhìn đến đống lễ vật vô giá này cũng cảm thấy có chút áy náy, bởi vì hắn chứa chấp tiểu Hoa không lâu……

Về phương diện khác hắn cảm thấy…… Hoa gia không hổ là thủ phú*, thực sự nhiều tiền nha!

(*) Nhà giàu nhất.

————Hye Mi sweet home————-

Hoa Thanh Vũ ban đầu cũng có chút lo lắng, nhưng thấy Hoa gia không có động tĩnh khác, liền an tâm lại, tuy rằng Diêu phủ so ra kém phủ tướng quân, càng không bằng phủ đệ Hoa gia, nhưng Hoa Thanh Vũ vẫn là khá thích nơi này .

“Cái gì gọi là vẫn khá thích?” Tử Điệp nhìn chằm chằm Hoa Thanh Vũ đang đảo giá sách hỏi.

Biệt viện này của Diêu gia ở kinh thành cũng coi như rất nổi danh nha.

“Bởi vì nơi này vẫn có điểm nhàm chán nha……” Hoa Thanh Vũ nhịn không được thở dài :“Cái sân này nhỏ như vậy, đại tướng quân lại không cho ta chạy khắp nơi……”

“Đợi một chút!” Tử Điệp kinh ngạc hỏi: “Cô cảm thấy chỗ này mà vẫn còn nhỏ sao?”

Đây chính là biệt viện lớn nhất mà Mạnh đại tướng quân cố ý ép buộc Diêu Cảnh Hành bỏ ra đó nha!

“Đúng vậy, cô không thấy thế à?” Hoa Thanh Vũ chỉ chỉ tòa núi giả nhỏ ở giữa sân nói:“ Tòa núi giả trong cái viện nhỏ của ta lớn hơn nó gấp mười lần, cho nên lúc còn bé, mỗi lần thấy nhàm chán ta đều đi chơi trong mê cung núi giả, nhưng cái này nhỏ như vậy, muốn đi cũng không được.”

Tử Điệp kinh sợ, không thể tin hỏi:“Cô nói đại viện nhà cô có cái núi giả to hơn cái này gấp mười lần?”

“Không phải đại viện của nhà ta, đại viện của nhà ta so với viện của ta lớn hơn nữa.” Hoa Thanh Vũ như đối với chuyện này không có hứng thú, nhìn quyển sách trong tay, không chút để ý nói: “ Cái ta nói đó là tòa núi giả ở Bắc uyển của ta, Bắc uyển là nơi nhỏ nhất trong bốn biệt viện nhà ta …… ừm…… Bất quá nơi đó cũng rất tốt, tuy không có hồ nước lương đình như Đông uyển của tỷ tỷ, nhưng nó cũng có một rừng trúc nhỏ…..”

Tử Điệp vốn có nghe nói qua Cẩm Quan thành vô cùng giàu có và đông đúc, cũng nghe nói qua Hoa gia Cẩm Quan thành có rất nhiều tiền, nhưng lại không biết nhiều tiền như vậy!

Hoa Thanh Vũ vẫn chăm chú đọc sách, nhưng Tử Điệp lại cảm thấy Hoa Thanh Vũ trở nên có chút khác biệt……

Có lẽ Hoa Thanh Vũ mới là đại tiểu thư trong tất cả tiểu thư mà nàng biết!

“Ai, quyển này ta cũng xem qua rồi ……” Hoa Thanh Vũ khép sách lại, nghẹn khuất nhìn Tử Điệp nói: “Nơi này cũng chỉ có một chút sách như vậy thôi sao?”

“Một chút ……” Tử Điệp trừng to mắt gật đầu, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Hoa Thanh Vũ nói:“Ta đoán sách trong thư phòng nhà cô khẳng định so với nơi này nhiều hơn đúng không?”

“Cô hỏi của nhà ta hay là của ta ?” Hoa Thanh Vũ nghiêng đầu nhìn Tử Điệp nói:“Bởi vì thư phòng của nhà ta là của phụ thân nên ta không được phép tùy tiện vào……”

“Nhà cô…… cô…… cô có……” Tử Điệp lắp bắp không biết nói cái gì .

“Ta cái gì?”

“Không, không có gì……” Tử Điệp nhìn hơn mười cái giá sách trong phòng, bỗng nhiên không muốn biết đáp án ,“Hoa cô nương, không bằng ta dạy cô thêu hoa nhé?”

Nàng thật sự không muốn tiếp tục cái đề tài này nữa!

Nàng cũng có chút biết vì sao ngày đầu tiên Hoa Thanh Vũ đến phủ tướng quân  lại vô cùng bình tĩnh, chưa bao giờ như các tiểu thư khác vừa đi vào liền kinh ngạc bởi sự xa hoa của phủ tướng quân……

“Đúng rồi……” Tử Điệp nhịn không được hỏi:“Cẩm Quan thành sẽ không phải phồn hoa hơn kinh thành đó chứ?”

“Đương nhiên là không!” Hoa Thanh Vũ trợn tròn mắt nói:“Cô không biết kinh thành rất náo nhiệt sao! Cẩm Quan tuy phồn hoa nhưng làm sao có thể so với kinh thành! Cô có biết sau khi ta đến kinh thành mới thấy được bao nhiêu thứ ta chưa từng gặp qua không?”

Tử Điệp rốt cục mỉm cười, tốt xấu gì nàng cũng tìm về một chút tự hào cho người kinh thành.

“Đi, chúng ta đi thêu hoa!”

————Hye Mi sweet home————-

Bởi vì đại tướng quân không cho Hoa Thanh Vũ chạy loạn, mấy ngày nay nàng buồn tới phát sợ, cho nên vừa nghe nói sắp tổ chức giải đánh cầu, nàng liền lập tức đứng ngồi không yên.

Nhưng cho dù nàng xin đại tướng quân mấy ngày, xum xoe như thế nào hắn cũng bất vi sở động, không cho nàng đi, mãi cho đến ngày diễn ra giải đánh cầu, Mạnh Hoài Cẩn vẫn không đồng ý.

“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, huynh cho ta đi xem đi mà!”

“Không được, tỷ tỷ và mẫu thân nàng cũng sẽ đi xem, nàng không thể đi.”

“Tỷ tỷ mới sẽ không chú ý đến ta đâu, ta sẽ đứng lẫn vào đám đông, ai cũng không nhìn thấy ta!” Hoa Thanh Vũ cầu xin Mạnh Hoài Cẩn:“Đại tướng quân, ta không có cảm giác tồn tại đâu, muốn phát hiện ra ta là chuyện rất khó! Cho nên huynh hãy rũ lòng thương đi mà!”

“Mới không phải,” Mạnh Hoài Cẩn trợn to mắt nhìn Hoa Thanh Vũ nói:“Nàng không phải không có cảm giác tồn tại, nếu nàng không có cảm giác tồn tại thì vì sao ta mỗi lần đều chỉ cần liếc mắt một cái là thấy được nàng!”

Hoa Thanh Vũ sửng sốt, sau khi nghĩ một lát mới trịnh trọng nói:“Đó là vấn đề của huynh, không phải của ta. Ta chính là không có cảm giác tồn tại, ta sống mười lăm năm, ngay cả bà vú của ta cũng thường xuyên không thấy ta mặc dù ta ở ngay trước mặt nàng! Huynh liếc mắt một cái liền có thể thấy ta tuyệt đối là vì huynh có bệnh, tốt nhất là huynh tự xét lại mình đi!”

Mạnh Hoài Cẩn nghe xong không có hảo ý nhướng mi, trầm bổng du dương nói: “Ta đã tự mình xét lại rồi, ta cảm thấy đó là vì ta rất thích nàng……”

Mạnh Hoài Cẩn nói xong liền tự mình đắc ý nở nụ cười, Hoa Thanh Vũ mặt đỏ, Tử Điệp khinh bỉ nhìn trời, mà Diêu Cảnh Hành vừa mới đi tới cửa ……

“Thật là ghê tởm buồn nôn quá đi!”

Diêu Cảnh Hành mới vừa đi tới cửa chợt nghe câu buồn nôn kia của Mạnh Hoài Cẩn, lại vừa nghĩ tới bộ dáng ở trên chiến trường của hắn, Diêu Cảnh Hành không khỏi hoài nghi Mạnh Hoài Cẩn có phải bị yêu quái gì đó nhập hay không ……

“Cái này gọi là chân tình!” Mạnh Hoài Cẩn đắc ý dào dạt nhìn thoáng qua vẻ mặt đỏ bừng của Hoa Thanh Vũ, sau đó đi đến trước mặt Diêu Cảnh Hành vỗ vai hắn hỏi:“Sao huynh lại chạy tới nơi này vậy?”

“Huynh hỏi ta vì sao tới nơi này? Ta thấy huynh chính là vui đến quên cả trời đất đi!” Diêu Cảnh Hành trợn to hai mắt nhìn nói:“Cách trận đấu còn một canh giờ nữa! Mọi người phỏng chừng đều đang đợi huynh, chúng ta khi nào thì xuất phát?”

Mạnh Hoài Cẩn lúc này mới ý thức được sắp đến giờ thi đấu, hình như không thể lề mề nữa. Hắn xoay người nói với Tử Điệp:“Tử Điệp, phát huy tài năng của ngươi, hảo hảo ‘trang điểm’ cho Hoa cô nương, sau đó đưa nàng đến hội trường!”

“Huynh để ta đi xem các huynh đánh cầu sao?” Hoa Thanh Vũ kích động nhảy dựng lên.

“Sao có thể để nàng thất vọng! Nàng yên tâm, vô luận Tử Điệp ‘trang điểm’ cho nàng thành bộ dạng gì đi nữa, ta chỉ cần liếc mắt một cái là có thể tìm được nàng!”

Hoa Thanh Vũ nhìn Tử Điệp cùng Diêu công tử đau mắt, nhịn không được trừng mắt nhìn Mạnh Hoài Cẩn.

Hắn sao lại luôn nói loại lời lẽ không đứng đắn này vậy!

Mạnh Hoài Cẩn ngược lại là càng thêm đắc ý, hắn không thèm để ý ánh mắt ghét bỏ của Tử Điệp và Diêu Cảnh Hành, nhéo nhéo khuôn mặt Hoa Thanh Vũ, sau đó mới nói với Diêu Cảnh Hành:“Đi thôi Diêu huynh! Chúng ta đi cho đám tiểu tử Cẩm Quan thành kia đẹp mặt!”

“Hoa cô nương, chúng ta cũng đi trang điểm thôi!”

—————-Hye Mi sweet home—————

Nửa canh giờ sau, khi Hoa Thanh Vũ nhìn bộ dạng mình hoàn toàn thay đổi trong gương, nàng vô cùng cảm thấy Mộng Điệp chắc chắn là cố ý .

“Mộng Điệp, cô là cố ý để đại tướng quân tìm không thấy ta sao?”

“Đúng vậy!” Mộng Điệp hài lòng nhìn lớp hóa trang trên mặt Hoa Thanh Vũ nói:“Cho hắn đắc ý! Cả ngày nhìn bộ dáng đắc ý dào dạt của đại tướng quân thật sự khiến người ta chán ghét! Thật hận không thể khiến hắn ăn nghẹn chết!”

Cho nên vì để hắn kinh ngạc liền biến nàng thành nam nhân sao?

Bất quá vẽ cũng rất đẹp……

“Ta giả trang tốt rồi, hiện tại chúng ta có phải hẳn là đi xếp hàng hay không, chậm nữa chỉ sợ không mua được vé đâu .”

Hoa Thanh Vũ sáng sớm vô tình nghe nói vé của giải đánh cầu này rất khó cầu, rất nhiều người trước ngày thi xếp hàng mua vé suốt ba ngày ba đêm, các nàng hiện tại mới đi không biết còn có thể mua được hay không.

“Không cần,” Tử Điệp từ trong túi áo lấy ra hai tấm thiệp mời màu vàng nói:“Đại tướng quân đã sớm chuẩn bị tốt vé cho chúng ta rồi ! Là chỗ ngồi đầu tiên! Vị trí tốt nhất!”

Hoa Thanh Vũ nhìn thiệp mời ánh vàng rực rỡ trong tay Tử Điệp, thoáng có chút khó hiểu hỏi: “Vậy vừa rồi đại tướng quân vì sao còn một bộ dạng không cho ta đi ?”

“Cô nói vì sao?”

Hoa Thanh Vũ lập tức liền hiểu được, nàng nhịn không được xem thường nói:“Huynh ấy là cố ý muốn ta cầu xin huynh ấy đúng không……”

Tử Điệp dùng một loại ánh mắt nhìn tiểu động vật đáng thương nhìn thoáng qua Hoa Thanh Vũ, xoa đầu của nàng, sau đó nặng nề thở dài một hơi.

Hoa Thanh Vũ lại nhìn bộ mặt râu quai nón của mình trong gương, bỗng nhiên tự dưới đáy lòng đối với Tử Điệp sinh ra tán thưởng.

“Làm tốt lắm!”

Thật muốn làm cho khuông mặt luôn đắc ý của đại tướng quân phải một phen kinh ngạc!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 30

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s