Hoa gia hi su_Chap 32

Chương 32: Chúng ta bây giờ có được tính là lưỡng tình tương duyệt không?

Edit: Miho
Nguồn: Hye Mi sweet home

Lần đầu tiên Mạnh Hoài Cẩn gặp Hoa Thanh Vũ đã cảm thấy có loại cảm giác kỳ quái, loại cảm giác này giống như là ngươi tìm kiếm một vật rất lâu, sau đó bỗng nhiên có một ngày, ngươi phát hiện vật đó ở ngay chỗ này.

Chính là cái ngày tại ven đường đó, Mạnh Hoài Cẩn không muốn thừa nhận người mà hắn vẫn luôn tìm kiếm lại bình thường như vậy, không muốn tin tưởng nàng là một cô nương cưỡi con lừa xấu xí.

Mọi thứ của Mạnh Hoài Cẩn đều là thứ tốt nhất, hắn chỉ thích tốt nhất, hắn muốn là thiên hạ đệ nhất, cho dù là thiên hạ đệ nhị hắn cũng không cần, hắn không thể chịu được người mà mình tìm kiếm lâu như vậy lại là một người bình thường chỉ cần liếc qua liền quên.

Nhưng cái gì mới gọi là tốt nhất? Rốt cuộc như thế nào mới được cho là thiên hạ đệ nhất?

Mạnh Hoài Cẩn luôn tự hỏi mình vấn đề này.

Nhớ lại năm hắn mười tuổi đi theo phụ thân cùng mẫu thân hồi kinh, thuận tiện đi một chuyến tới Cẩm Quan thành thăm thuộc hạ cũ của phụ thân, toàn bộ chuyến đi hắn đều cảm thấy rất bực bội, nhóm người lớn tán gẫu cái gì hắn một chút cũng không cảm thấy hứng thú, chỉ có thể lấy cái nón của mình chơi giết thời gian.

Nhưng sau đó có một tiểu cô nương tiến vào trong phòng.

Đó là một tiểu cô nương vô cùng bình thường, mặc dù nhìn bộ dạng có vẻ đã sáu bảy tuổi, nhưng người lại gầy yếu hơn so với mấy đứa nhỏ cùng tuổi, nếu không phải do ánh mắt của nàng, Mạnh Hoài Cẩn nhất định sẽ không nhớ rõ nàng.

Vì sao lại có người lộ ra loại ánh mắt này? Loại ánh mắt thuần túy tràn đầy khát vọng .

Thời điểm nhìn thấy ánh mắt của nàng, Mạnh Hoài Cẩn trong lòng có cảm giác kỳ lạ, giống như có chút tê tái, hắn cầm lấy một khối phù dung cao, lại ăn không ra mùi vị gì, cũng không có cách nào loại bỏ cảm xúc vô cùng khó hiểu này.

Mãi cho đến thật lâu sau đó, khi Mạnh Hoài Cẩn trưởng thành, lại một lần nữa gặp lại cô nương có ánh mắt thuần túy kia, hắn mới biết được cái loại cảm giác này thì ra tên là đau lòng.

Khi còn bé, Mạnh Hoài Cẩn không hiểu cảm xúc này là gì, cho nên hắn lựa chọn bỏ qua nó, thế nhưng vẫn nhớ kĩ ánh mắt kia.

Hắn nhìn ánh mắt của tiểu cô nương, nghĩ nhớ kỹ bộ dáng của nàng, nghĩ nhìn một cái, rốt cuộc cái gì mới có thể khiến mình cũng có loại ánh mắt khát vọng này, nếu tìm được, vậy hắn nhất định sẽ tìm được thứ mà chính mình muốn nhất là gì.

Thế nhưng chẳng được bao lâu, tiểu cô nương kia lại bắt đầu khóc nức nở, không ai chú ý nàng, nhưng nước mắt của nàng vẫn như trân châu đứt đoạn rớt xuống đất, bộ dáng rất đau lòng.

Nàng như vậy lại càng khiến hắn cảm giác được loại cảm giác đau nhức kia, cho nên thời điểm nàng ngẩng đầu nhìn về phía hắn, hắn liền bối rối xoay đầu.

Nhưng hắn cũng biết được một việc, nếu không chiếm được thứ đó, ánh mắt khát vọng sẽ biến thành nước mắt, biến thành đau lòng.

Sau khi Mạnh Hoài Cẩn dần dần trưởng thành, hắn trở thành kinh thành đệ nhất mĩ nam, không chỉ võ công đệ nhất mà tài văn chương cũng kiệt xuất, ở trên chiến trường đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.

Đồ hắn dùng đều là tốt nhất, thậm chí cả bằng hữu của hắn cũng đều là những người tiếng tăm lừng lẫy.

Hình Nhạn Lai vừa trưởng thành liền nổi danh, mười lăm tuổi đã là Trạng Nguyên, mà Diêu Cảnh Hành thì lại là đại học sĩ trẻ tuổi nhất nội các.

Nhưng mặc dù hắn dùng thanh đao tốt nhất, mặc trên người vải vóc tốt nhất, có cuộc sống tốt nhất, kết giao bằng hữu tốt nhất, hắn vẫn tìm không thấy ánh mắt kia.

Từ sau năm mười tuổi thăm cố nhân về nhà kia, hắn mỗi ngày đều ăn thủy tinh phù dung cao, hắn muốn biết thứ này có phải ngon như tiểu cô nương kia nghĩ hay không, nhưng sau khi ăn hắn lại cảm thấy rất thất vọng, mỗi một ngày đều thất vọng, thẳng đến khi hắn gặp lại một cô nương  mười lăm tuổi ở quý phủ hắn một mình ăn hết cả bàn điểm tâm.

Cho tới nay hắn đều nghĩ mình không thể tìm được thứ tốt nhất, mãi đến lúc hắn gặp Hoa Thanh Vũ, phát hiện nàng chính là tiểu cô nương ở nhà cố nhân kia, hắn mới hoàn toàn tỉnh ngộ.

Thì ra không có gì là tốt nhất, cũng không có cái gì là thiên hạ đệ nhất.

Nàng có lẽ không phải thiên hạ đệ nhất, nhưng nàng chính là thiên hạ vô song của hắn.

—————Hye Mi sweet home—————-

Mạnh Hoài Cẩn một đường mang theo Hoa Thanh Vũ đến bờ sông, thẳng đến lúc tiến vào bụi cỏ lau mới dừng lại, đỡ Hoa Thanh Vũ xuống ngựa.

Hoa Thanh Vũ nghi hoặc nhìn bụi cỏ lau chung quanh, hỏi: “Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, trễ như vậy rồi huynh còn mang ta tới nơi này làm cái gì?”

“Không biết……” Mạnh Hoài Cẩn bỗng nhiên có chút ủy khuất, tội nghiệp nhìn Hoa Thanh Vũ nói: “Chỉ là nghĩ muốn mang nàng tới đây nên làm như vậy thôi, không được sao?”

Thấy Mạnh Hoài Cẩn lộ ra bộ dáng ủy khuất, thái độ Hoa Thanh Vũ lập tức trở nên mềm mỏng, vỗ vỗ bả vai Mạnh Hoài Cẩn nói: “Không có việc gì, không có việc gì, ta kỳ thật rất thích bụi cỏ lau!”

Mạnh Hoài Cẩn trong lòng như có vô số lời muốn nói với Hoa Thanh Vũ, nhưng lại cố tình đến bên miệng lại một câu đều nói không được .

Hắn nghĩ  có lẽ yêu thích một người chính là như vậy, càng thích lại càng trầm mặc.

Hoa Thanh Vũ bị ánh mắt nóng bỏng của Mạnh Hoài Cẩn làm cho ngượng ngùng, có chút cứng ngắc xoay người làm bộ nhìn mặt sông, xấu hổ cười nói:“Đại tướng quân, huynh xem…… Có…… Có sông ở đây này……”

“Hoa Thanh Vũ, nàng thích ta không?” Mạnh Hoài Cẩn đột nhiên hỏi.

“A?!”

Hoa Thanh Vũ không nghĩ tới ý tưởng mình vừa mới xác định trong lòng lại lập tức bị người ta phát hiện!

Hoa Thanh Vũ theo bản năng nghĩ lảng tránh vấn đề này, lại không biết nói dối, liền đỏ mặt chỉ vào đằng trước ra vẻ trấn định nói:“Đại tướng quân, huynh xem, có sông!”

Mạnh Hoài Cẩn xác định Hoa Thanh Vũ quả thật không có năng lực nói dối.

“Nàng không muốn trả lời vấn đề này, vậy chúng ta đổi đề tài khác nhé?” Mạnh Hoài Cẩn cười đến vẻ mặt vô hại đề nghị.

“Tốt!” Hoa Thanh Vũ nhẹ nhàng thở ra, hưng trí bừng bừng hỏi:“Đổi đề tài gì?”

“Ngày đó ở từ đường, chuyện chúng ta đang làm đột nhiên bị người khác quấy nhiễu. Chúng ta tiếp tục được không?”

“Chuyện gì?” Hoa Thanh Vũ suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ tới là chuyện gì,“Chúng ta tiếp tục làm cái gì?”

“Nàng không nhớ rõ sao?” Mạnh Hoài Cẩn khóe miệng dương dương tự đắc nở nụ cười, “Nàng không phải nói để ta giúp nàng xác định một chút, nàng có phải thích ta hay không sao?”

Mạnh Hoài Cẩn nói xong cũng không quản biểu tình khiếp sợ của Hoa Thanh Vũ, lập tức liền cúi đầu hôn lên môi của nàng ……

Hoa Thanh Vũ đầu óc trống rỗng, tuy rằng lúc trước đại tướng quân cũng đã từng hôn nàng, nhưng lúc này nàng lại cảm thấy không giống, cùng với trước kia một chút cũng không giống nhau.

“Nàng có cảm giác gì?” Mạnh Hoài Cẩn chậm rãi rời khỏi môi Hoa Thanh Vũ, nâng mặt của nàng cẩn thận hỏi:“Nàng thích ta không?”

“Không…… Không có cảm giác gì……” Hoa Thanh Vũ đỏ mặt nói.

Bởi vì đầu óc nàng vừa rồi trống rỗng……

“Ta không tin!” Mạnh Hoài Cẩn chọc chọc khuôn mặt đỏ bừng của Hoa Thanh Vũ nói:“Không có cảm giác gì thì sao mặt nàng lại đỏ thành như vậy? Không có cảm giác gì sao nàng không đẩy ta ra? Không có cảm giác gì mà bây giờ nàng còn giữ chặt ta không buông? Nàng chính là thích ta!”

Tiểu Hoa lúc này mới ý thức được lập tức buông lỏng tay ra, nhưng Mạnh Hoài Cẩn làm sao có thể để nàng chạy được, một bả liền kéo nàng vào trong lòng của mình.

Thời điểm chờ Mạnh Hoài Cẩn cúi đầu nhìn, Tiểu Hoa trong lòng đã muốn hồng như con tôm bị nướng chín.

“Còn không thừa nhận nàng thích ta, nàng chính là thích ta!”

Hoa Thanh Vũ cũng nóng nảy, trừng mắt nói:“Ta vừa rồi không có không thừa nhận ta thích huynh, chỉ là lúc nãy huynh hôn ta, ta thật sự không có cảm giác gì thôi!”

Mạnh Hoài Cẩn quả thực không dám tin tưởng lỗ tai của mình, thanh âm hắn có chút run rẩy hỏi:“Nàng không gạt ta?”

“Ta mới không lừa huynh!” Hoa Thanh Vũ cau mày có chút không kiên nhẫn nói.

Mạnh Hoài Cẩn cười ngây ngô  nhìn Hoa Thanh Vũ, hỏi:“Tiểu Hoa, chúng ta hiện tại rốt cuộc có được tính là lưỡng tình tương duyệt không*?”

(*) Hai bên cùng có tình cảm với đối phương.

Hoa Thanh Vũ nghĩ nghĩ, trảm đinh chặt sắt gật đầu nói:“Tính!”

Mạnh Hoài Cẩn dùng sức kéo Tiểu Hoa lại, đem nàng gắt gao ôm vào trong lòng, đắc ý nở nụ cười!

“Chúng ta hôn lại một lần nữa, lúc này ta cam đoan khiến nàng có cảm giác!”

Nhưng thời điểm Mạnh Hoài Cẩn cúi đầu định hôn Hoa Thanh Vũ, bỗng nhiên cảm giác có người bắt lấy cánh tay Hoa Thanh Vũ, sau đó dùng sức kéo nàng ra đằng sau.

Chờ Hoa Thanh Vũ phục hồi tinh thần lại, nàng đã bị hai gia đinh giữ chặt, đứng ở phía sau  mẫu thân mình.

“Mẫu thân!”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 32

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s