Hoa gia hi su_Chap 34

Chương 34: Cũng không trách Nhan nhi hận ông, là ông bất công.

534292_655944661105293_980148613_n

Edit: Miho
Nguồn: Hye Mi sweet home

Lúc còn trẻ, Lý ma ma và Phùng ma ma đều là tiêu sư, về sau, khi tiêu cục bị giết thì được Hoa Quý Lương cứu rồi trở thành người hầu trong Hoa gia, cho nên hai người bọn họ là ma ma có võ công tốt nhất ở Hoa gia.

Hiện tại mẫu thân phái hai người đó đến trông chừng nàng, Hoa Thanh Vũ cho dù có chắp cánh cũng khó lòng mà chạy thoát!

Lý ma ma canh giữ ở cửa viện, còn Phùng ma ma đưa Hoa Thanh Vũ đi tới cửa phòng.

“Bữa tối lập tức sẽ có người đưa tới, nhị tiểu thư, mời vào.”

Hoa Thanh Vũ nhìn thoáng qua chìa khóa trong tay Phùng ma ma, đáng thương nói với Phùng ma ma: “Có thể không khóa cửa được không, thỉnh thoảng ta muốn ra ngoài sân cho thoáng khí……”

“Khi nào nhị tiểu thư muốn thoáng khí thì bảo ta, ta sẽ mở cửa cho nhị tiểu thư .” Phùng ma ma mặt không thay đổi lại chỉ vào trong phòng nói:“Vào đi thôi, xin nhị tiểu thư đừng làm hạ nhân chúng ta khó xử.”

Hoa Thanh Vũ biết Phùng ma ma là người mặt sắt vô tình nhất, đành thở dài ngoan ngoãn vào phòng.

Phùng ma ma lập tức đóng cửa phòng rồi từ bên ngoài khóa lại.

Trong phòng có chút tối, Hoa Thanh Vũ liền đi tới mặt bàn định thắp sáng nến, nhưng ngay lúc đó có một người từ phía sau đi đến che kín miệng của nàng.

“Ngô……”

“Xuỵt! Là ta!”

Đại tướng quân?

Người phía sau buông tay, Hoa Thanh Vũ lập tức quay đầu nhìn lại, quả nhiên là đại tướng quân!

“Huynh……” Hoa Thanh Vũ vừa mở miệng liền ý thức được thanh âm của mình hơi lớn, vội vàng đè âm lượng xuống  nói: “Đại tướng quân, huynh vào bằng cách nào!”

Mạnh Hoài Cẩn lôi kéo Hoa Thanh Vũ đi vào buồng trong, thẳng đến cách cửa xa một chút mới dám mở miệng nói chuyện.

“Ta luôn ở trên nóc nhà nghe lén, kết quả nghe thấy mẫu thân nàng nói muốn đem nàng nhốt ở Ngưng Huy tiểu trúc, ta liền vội vàng đi trước một bước vào đây.” Mạnh Hoài Cẩn nhỏ giọng, một bên nói một bên chú ý động tĩnh bên ngoài, vui vẻ nói: “May mắn hai nhà chúng ta là thế giao, lúc trước phủ tướng quân sửa chữa lại, ta ở nhờ gian biệt viện ở kinh thành này của nhà nàng, cho nên biết Ngưng Huy tiểu trúc ở nơi nào.”

“Hai nhà chúng ta quan hệ tốt vậy sao?”

“Đúng vậy,” Mạnh Hoài Cẩn giải thích: “Cha nàng Hoa Quý Lương là thuộc hạ của cha ta, khi ta còn bé phụ thân thường hay nhắc tới vị tướng lĩnh đắc lực này, thế nhưng cha nàng mười lăm năm trước bỗng nhiên vô duyên vô cớ buông tha quân chức mà đi buôn bán. Bất quá hai người bọn họ vẫn luôn là tri kỷ hảo hữu, bằng không thời điểm phủ tướng quân sửa chữa lại nhà nàng cũng sẽ không chủ động cho chúng ta mượn biệt viện ở, nếu không năm ta mười tuổi kia cũng sẽ không cùng phụ thân đặc biệt đi đường vòng tới Cẩm Quan thành thăm cha nàng, ta khi đó cũng sẽ không gặp được nàng.”

“Năm huynh mười tuổi kia có gặp qua ta sao?” Hoa Thanh Vũ kinh ngạc hỏi.

“Đừng nói chuyện!” Mạnh Hoài Cẩn chú ý động tĩnh bên ngoài của ma ma,“Cẩn thận bị phát hiện !”

Nhìn thấy Mạnh đại tướng quân duy ngã độc tôn, luôn không coi ai ra gì một bên nhỏ giọng nói chuyện như ăn trộm, một bên khẩn trương ló đầu nhìn bên ngoài, Hoa Thanh Vũ nhịn không được xì một tiếng bật cười, làm cho Mạnh Hoài Cẩn gấp đến độ dùng sức bưng kín  miệng của nàng.

“Xuỵt! Đã bảo nàng nhỏ giọng rồi mà!” Mạnh Hoài Cẩn mở to hai mắt nói:“Bị mấy ma ma canh chừng bên ngoài phát hiện thì họ sẽ đuổi ta đi đấy!”

Hoa Thanh Vũ nhìn dáng vẻ khẩn trương của Mạnh Hoài Cẩn, cảm thấy trong lòng vừa ấm áp vừa chua xót.

“Sao mắt lại đỏ rồi?” Mạnh Hoài Cẩn nhỏ giọng hỏi: “Ta không phải hung dữ với nàng, nàng đừng giận!”

Hoa Thanh Vũ lắc đầu, nhẹ nhàng nói:“Ta chỉ là cảm thấy, huynh đối với ta thật tốt.”

“Ta đương nhiên tốt với nàng!” Nói xong, Mạnh Hoài Cẩn nâng mặt Hoa Thanh Vũ lên nói: “Nhanh để ta xem một chút, mẫu thân nàng đánh mặt nào của nàng vậy, hi vọng nó không bị đánh hỏng.”

“Đánh hỏng rồi cũng không sao, dù sao mặt của ta cũng không đẹp.”

“Ai nói! Bản tướng quân nói đẹp thì là đẹp!” Mạnh Hoài Cẩn đau lòng nhìn mặt Hoa Thanh Vũ nói: “Đều là ta không tốt, không có bảo vệ tốt cho nàng, khi đó ta không dám xuống ngăn cản, sợ bị mẹ nàng biết ta đang nhìn lén, sẽ không cho ta tiếp cận nàng nữa .”

“Không sao,” Hoa Thanh Vũ không đành lòng nhìn đại tướng quân đang tự trách, ra vẻ thoải mái nói:“Mẫu thân đánh ta là đúng, ta không đau cũng không khổ sở.”

Mạnh Hoài Cẩn dùng sức kéo Tiểu Hoa, đem nàng gắt gao ôm vào trong lòng nói:“Chờ phụ thân nàng vừa đến kinh thành, ta sẽ đi cầu xin ông, tuyệt không để ông đem nàng gả cho tên thiếu gia bệnh lao gì đó. Về sau nàng ở cùng một chỗ với ta ai, cũng không thể đánh nàng.”

“Nhưng lỡ phụ thân và mẫu thân không đáp ứng thì sao?” Hoa Thanh Vũ có chút lo lắng hỏi: “Nếu bọn họ nhất định bắt ta gả cho Vương công tử thì sao?”

“Ta sẽ cầu xin, liều mạng cầu xin, bọn họ nếu vẫn không đáp ứng……” Mạnh Hoài Cẩn kiên định nói:“Ta cùng lắm thì không cần chức tướng quân này nữa, ta đưa nàng đi khắp giang hồ, chân trời góc biển nàng muốn đi chỗ nào ta liền đưa nàng tới chỗ đó, chỉ cần nàng nguyện ý đi cùng ta.”

Hoa Thanh Vũ trịnh trọng gật đầu, thật sự cảm thấy từ nay về sau nàng cái gì cũng không sợ .

Bởi vì đại tướng quân chính là phu quân của nàng. hmsh

Tuy rằng giấc mộng từ nhỏ đến lớn của Hoa Thanh Vũ đều là lấy một phu quân diện mạo xấu xí, tâm địa thiện lương, nhưng vậy thì có sao đâu?

Trên đời này không có người tốt hơn đại tướng quân.

“Tiểu Hoa……” Một lát sau Mạnh Hoài Cẩn yếu ớt kêu Hoa Thanh Vũ một tiếng, cười gượng nói:“Có chuyện này, nàng giúp ta một chút.

“Chuyện gì?”

Mạnh Hoài Cẩn u buồn nhìn thoáng qua đại môn đang đóng chặt nói:“Nàng giúp ta ở dưới mí mắt của hai vị ma ma võ công cao cường nhà nàng chuồn ra đi……”

Hoa Thanh Vũ bỗng nhiên cảm thấy đại tướng quân kỳ thật cũng không có tài giỏi như nàng nghĩ……

————Hye Mi sweet home———-

Hoa lão gia Hoa Quý Lương rất nhanh đã tới kinh thành, tuy rằng ông đã ra ngoài buôn bán nhiều năm nhưng thói quen ở quân đội vẫn không sửa được, một mình một người ra roi thúc ngựa chạy suốt ba ngày ba đêm tới kinh thành.

Mạnh Hoài Cẩn vừa nghe tin tức Hoa lão gia đến kinh thành liền lập tức tìm bà mối tới cửa cầu hôn, không ngờ chưa đến nửa ngày đã có tin tức, Hoa lão gia mời hắn tới nhà gặp mặt.

Mạnh Hoài Cẩn cảm thấy Hoa Quý Lương cũng đã mời mình tới nhà gặp mặt, xem chừng chuyện của hắn và Tiểu Hoa chuyện là có khả năng rồi! Hắn đắc ý dào dạt, rêu rao khắp nơi đi Hoa gia, không ngờ tới nơi không thấy Hoa Thanh Vũ mà chỉ gặp Hoa Trảm Nhan vẻ mặt mất hứng ngồi chờ.

“Mạnh tướng quân!” Hoa Quý Lương thấy Mạnh Hoài Cẩn liền lập tức tiến đến chào đón nói:“Không thể tiếp đón từ xa!”

“Thế bá gọi cháu là Hoài Cẩn được rồi.” Mạnh Hoài Cẩn vừa ngồi xuống liền không kìm được tìm bóng dáng Hoa Thanh Vũ,“Sao chỉ thấy đại tiểu thư, không thấy nhị tiểu thư?”

“À, Thanh Vũ nha đầu kia đang bị phạt cấm túc, tạm thời nó không thể gặp khách.” Nói xong Hoa Quý Lương nhìn thoáng qua đại nữ nhi của mình, có chút xấu hổ nói với Mạnh Hoài Cẩn:“Ta cùng với phụ thân cháu nhiều năm là hảo hữu, nên hôm nay sẽ không vòng vo dài dòng với cháu, thúc cháu chúng ta đi thẳng vào vấn đề luôn nhé?”

“Dạ vâng.” Mạnh Hoài Cẩn cung kính nói:“Thúc thúc có chuyện gì thì cứ nói thẳng là được.”

“Hôm nay có bà mối đến quý phủ ta cầu hôn, nói là phủ tướng quân phái tới, nhưng đối tượng cầu thân lại là nhị cô nương Hoa Thanh Vũ của ta, ta nghĩ hỏi lại tướng quân một chút, trong chuyện này có hiểu lầm gì không?”

Hoa Trảm Nhan đứng ở một bên đã sớm bị vấn đề này làm cho tức đỏ mặt, Mạnh Hoài Cẩn ngượng ngùng nhìn nàng một cái sau đó trịnh trọng nói với Hoa lão gia:“Người cháu cầu thân thật sự là nhị cô nương Hoa Thanh Vũ của người, không có hiểu lầm gì cả.”

“Cháu……” Hoa Quý Lương kinh ngạc trừng mắt nhìn Mạnh Hoài Cẩn nửa ngày mới hoàn hồn, không thể tin hỏi:“Cháu đã thấy qua diện mạo của nhị cô nương nhà ta chưa?”

“Gặp rồi!” Mạnh Hoài Cẩn chẳng hề để ý nói:“Cháu biết vẻ đẹp của nàng người bình thường không thể hiểu, nhưng cũng không sao, cả nhà có một người đẹp là đủ rồi!”

Dù sao Mạnh Hoài Cẩn cảm thấy chỉ bằng bộ dạng tuấn tú của mình, không cần lo lắng sinh ra nhi tử không soái, nữ nhi không đẹp!

Nhìn Mạnh Hoài Cẩn đắm chìm trong ảo tưởng rồi ngây ngô cười, Hoa lão gia không khỏi nhíu mày, bỗng nhiên có chút hoài nghi người trước mắt này có phải thiếu niên năm đó đánh lui mười vạn quân địch không?

Cuối cùng Hoa lão gia quyết định không đi sâu vào vấn đề này nữa, hắn không muốn nghi ngờ trí thông minh của anh hùng dân tộc……

“Mạnh gia chất nhi* à, nhị nữ nhi này của ta không thể gả cho cháu, nhưng ta có thể đem đại nữ nhi Hoa Trảm Nhan gả cho cháu, được không?” Hoa Quý Lương chỉ nữ nhi của mình nói:“Đại nữ nhi của ta nổi tiếng với danh xưng thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, từ khi nó tới tuổi cập kê đến nay, người tới cửa cầu thân gần như muốn đạp sập cửa, chỉ là ta luyến tiếc không nỡ để nó xuất giá quá sớm cho nên vẫn không đáp ứng, thầm nghĩ giữ nó ở bên người thêm vài năm nữa. Nhưng Mạnh tướng quân thiếu niên anh hùng, là nhân tài trụ cột của quốc gia, hơn nữa hai nhà Hoa Mạnh từ trước đến nay đều là chỗ giao hảo, Hoa mỗ nghĩ đại tướng quân và Nhan nhi rất xứng đôi……”

(*) chất nhi = cách gọi cháu.

Thời điểm Hoa Quý Lương cằn nhằn liên miên nói xong chuyện Mạnh Hoài Cẩn cùng Hoa Trảm Nhan có bao nhiêu điểm xứng đôi, Hoa Trảm Nhan đã sớm ở một bên vụng trộm khóc, Mạnh Hoài Cẩn cũng choáng váng, không biết hiện tại là tình huống gì, Hoa gia không phải vẫn luôn có ý định đưa Hoa Trảm Nhan vào trong cung sao?

“Nhưng……” Mạnh Hoài Cẩn nhìn thoáng qua Hoa Trảm Nhan yên lặng khóc đến thương tâm, nhỏ giọng nói với Hoa lão gia:“Người mà cháu muốn kết hôn là Hoa Thanh Vũ……”

Hoa Quý Lương lắc đầu, cười cáo già.

“Chất nhi tốt của ta, cháu vẫn là nên chết tâm đi, nhị cô nương của nhà ta tuyệt đối sẽ không gả cho cháu.”

“Vì sao?” Mạnh Hoài Cẩn nóng nảy,“Bởi vì Hoa Thanh Vũ đã có hôn ước?”

“Hôn ước với Vương gia đã hủy bỏ rồi.”

“Một khi đã như vậy, vì sao không thể đem Tiểu Hoa gả cho cháu?” Mạnh Hoài Cẩn trịnh trọng nói:“Nếu thế bá lo lắng cháu sẽ không đối tốt với Tiểu Hoa, thì cháu có thể thề lại, cuộc đời này cháu tuyệt không thú người khác! Cả đời chỉ có một mình Hoa Thanh Vũ!”

Hoa Quý Lương vẫn lắc đầu, khoát tay thở dài nói:“Vị cao tăng kia quả thật không lừa ta…… Quả nhiên là nghiệp chướng…… tạo nghiệt…… tạo nghiệt a……”

“Lão hòa thượng?” Mạnh Hoài Cẩn càng nghe Hoa lão gia nói càng hồ đồ, truy vấn hỏi:“Cao tăng gì cơ? Là ai tạo nghiệt?”

Hoa lão gia cũng không muốn trả lời tiếp vấn đề này, cười khổ lắc đầu nói:“Đại tướng quân có biết hôm nay cửu vương gia Trầm Ký Ngôn cũng đến nhà ta cầu hôn ?”

“Cái gì!” Mạnh Hoài Cẩn tức giận đến nhảy dựng lên, cũng bất chấp cái gì lễ tiết, chất vấn Hoa lão gia nói:“Thế bá, người đáp ứng tên cửu vương gia kia rồi sao?”

“Cũng không có……” Hoa Quý Lương bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Mạnh Hoài Cẩn đang kích động:“Ta không đem Hoa Thanh Vũ gả cho cháu, cũng không đem Hoa Thanh Vũ gả cho cửu vương gia, ta đây là vì tốt cho Hoa gia, cũng là cho các ngươi, vì tốt cho thiên hạ, đại tướng quân đừng truy vấn thêm nữa.”

Mạnh Hoài Cẩn cũng không muốn cứ như vậy mà buông tha, không cam lòng tiếp tục truy vấn: “Cháu thú tiểu Hoa liên quan gì tới việc thiên hạ? Hoa lão gia có phải lo lắng cháu sẽ cùng cửu vương gia trở mặt thành thù không? Người yên tâm, từ giây phút cháu quyết định thú Tiểu Hoa kia, cháu đã chuẩn bị gánh vác hết thảy hậu quả rồi ……”

Nghe thấy Mạnh Hoài Cẩn nói câu bất kể hậu quả, Hoa lão gia liền thay đổi sắc mặt, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại.

Hoa lão gia đứng dậy, không muốn lại cùng Mạnh Hoài Cẩn nhiều lời thêm.

“Vô luận như thế nào, ta cũng sẽ không đem Hoa Thanh Vũ gả cho cháu, Mạnh đại tướng quân hãy chết tâm đi. Tiễn khách!”

Hoa lão gia đều đã nói đến mức này, Mạnh Hoài Cẩn cũng không thể làm gì khác, đành phải đứng dậy cáo từ.

Hắn mơ hồ cảm thấy Hoa gia hình như có bí mật gì đó không thể cho ai biết, gì mà cao tăng, nghiệp chướng, Hoa lão gia thế nhưng lại giữ kín như bưng, không chịu tiết lộ cho người ngoài.

Ra khỏi Hoa gia, Mạnh Hoài Cẩn lập tức cho người đi điều tra, hắn muốn xem xem, rốt cuộc là cái gì ngăn cản Hoa lão gia, không cho ông đem Hoa Thanh Vũ gả cho hắn.

Mạnh Hoài Cẩn vừa đi, Hoa Trảm Nhan liền đứng lên, nước mắt trên mặt còn chưa khô, cười lạnh hỏi Hoa Quý Lương: “Phụ thân, người vừa lòng chưa? Một ngày liên tiếp nhục nhã con hai lần? Phụ thân có cao hứng không? Hay là muốn một lần nữa mới được?”

“Nhan nhi……” Hoa Quý Lương cố an ủi Hoa Trảm Nhan, kéo tay nàng nói:“Con khác với Thanh Vũ, con tội gì vì việc nhỏ như vậy mà tức giận với phụ thân?”

“Con khác với nó, là con không bằng nó.”

Hoa Trảm Nhan dùng sức gạt tay phụ thân, cười lạnh một tiếng rồi lau khô lệ, xoay người mang theo nha đầu bên người đi mất.

Thấy nữ nhi tức giận, Hoa Quý Lương cũng không thể làm gì khác.

Ông có biện pháp gì đây?

Ông luyến tiếc nữ nhi bảo bối Hoa Thanh Vũ, cũng không muốn thành kẻ bất nghĩa hại thiên hạ, chỉ đành phải ủy khuất đại nữ nhi của mình.

Cũng không trách Nhan nhi hận ông, là ông bất công.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 34

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s