Hoa gia hi su_Chap 35

Chương 35: Có mệnh không vận

Edit: Miho
Nguồn: Hye Mi sweet home

Hoa Thanh Vũ đã bị cấm túc ba ngày, ở suốt trong biệt viện chán tới mức hận không thể mọc nấm trên đầu! Ngay tại thời điểm nàng yên lặng khẩn cầu ông trời hy vọng có người đến chơi với nàng, nàng lập tức nghe thấy tiếng bước chân!

Bất quá, khi nàng nghe được tiếng của người bên ngoài, nàng chỉ hy vọng nàng chưa từng cầu nguyện……

“Đại tiểu thư, phu nhân có dặn dò, bất luận ai cũng không được tới thăm nhị tiểu thư.”

“Cút ngay!” Thanh âm của Hoa Trảm Nhan nghe như là đang rất tức giận,“Mẫu thân của ta còn nói ngươi không được để ta chịu bất kì thương tổn gì đấy, hôm nay ta muốn đi vào đó, ngươi cản ta thử xem?”

Nhất định phải tận chức tận trách ngăn cản tỷ ấy nha! Hoa Thanh Vũ dưới đáy lòng kêu thảm.

“Này……” Phùng ma ma bất đắc dĩ trầm ngâm .

Kiên trì! Hoa Thanh Vũ vì Phùng ma ma hò hét.

“Vậy đại tiểu thư vào đi ……”

Phùng ma ma, bà rất không có khí tiết!

Hoa Thanh Vũ xoay người chạy vào trong phòng, muốn tìm một chỗ kín đáo để trốn, nhưng rõ ràng đã không còn kịp rồi.

Nha đầu bên cạnh Hoa Trảm Nhan một cước đá văng cửa phòng, sau đó đi nhanh về phía trước, túm lấy cổ áo Hoa Thanh Vũ đẩy nàng ngã xuống đất.

Hoa Thanh Vũ nhận mệnh nhìn về phía tỷ tỷ, không biết mình lúc nào lại xui xẻo chọc phải tỷ tỷ. Hoa Thanh Vũ đang còn suy nghĩ, tỷ tỷ Hoa Trảm Nhan liền giáng xuống một cái tát lên mặt của nàng……

Đây vẫn là lần đầu tiên tỷ tỷ thật sự động thủ đánh nàng, Hoa Thanh Vũ sửng sờ nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại.

Mấy ngày nay sao cứ bị người ta đánh hoài vậy……

Hoa Thanh Vũ che mặt không hiểu ngẩng đầu liền thấy tỷ tỷ không biết vì sao khóc trước cả nàng……

Không phải người bị đánh mới nên khóc sao?

Hoa Thanh Vũ nghĩ lại mấy chuyện từ nhỏ đến lớn, phát hiện một quy luật, đó là tỷ tỷ không khóc thì hoàn hảo, nhưng một khi bắt đầu khóc liền hoàn toàn không nghe người khác nói cái gì, chỉ biết nổi điên .

Thấy tỷ tỷ sau khi tát nàng một cái vẫn không bình tĩnh lại, ngực vẫn thở phập phồng giống như còn đang trong cơn thịnh nộ, Hoa Thanh Vũ không nói hai lời, đứng lên bỏ chạy!

Nàng cũng không thể đứng ngốc ở đó để tỷ tỷ đánh, đúng không?

Hoa Thanh Vũ chạy khiến Hoa Trảm Nhan liền thêm tức giận đuổi theo phía sau nàng, một bên vừa đuổi một bên vừa mắng:“Ta đánh chết ngươi, cái thứ có mệnh vô vận, liên luỵ cha mẹ! Ngươi hại cha mẹ sống không thoải mái mười mấy năm không nói, còn muốn hại ta không thể sống thanh thản sao!”

Hại cha mẹ?

Nghe thấy tỷ tỷ nói như vậy Hoa Thanh Vũ liền dừng chân, mạnh mẽ đứng lại, làm hại Hoa Trảm Nhan đang đuổi theo nặng nề đụng vào người nàng, hai tỷ muội cứ như vậy ngã xuống đất.

Hoa Trảm Nhan tức giận đến mức lấy tay nện lên người Hoa Thanh Vũ, Hoa Thanh Vũ cũng không cản, chỉ hỏi:“Tỷ tỷ, tỷ nói muội có mệnh vô vận, liên luỵ cha mẹ là có ý gì? Còn có, muội sao lại hại tỷ ?”

Hoa Thanh Vũ nghĩ, đây có phải chính là nguyên nhân mà cha mẹ không cần nàng không?

“Ngươi chính là……”

Hoa Trảm Nhan đang định nói thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng gầm sau lưng!

“Bộ dạng hai người các ngươi như vậy còn ra thể thống gì!” Hoa phu nhân chạy tới trong viện, vẻ mặt tức giận nhìn Hoa Thanh Vũ và Hoa Trảm Nhan nói: “Nếu truyền ra ngoài thì người ta sẽ nghĩ Hoa gia ta là dạng người gì mà lại dưỡng ra hai nữ nhi không biết nghe lời như vậy đây!”

“Mẫu thân…… Không phải con…… là……” Hoa Trảm Nhan lại muốn đem trách nhiệm đổ lên trên ngườimuội muội.

“Câm miệng!” Hoa phu nhân khó được lúc đứng về phía Hoa Thanh Vũ, nói với hai vị ma ma:“Bắt đầu từ bây giờ, các ngươi không cần trông chừng nhị tiểu thư nữa, đổi thành trông chừng đại tiểu thư đi!”

“Vâng……”

Lý ma ma cùng Phùng ma ma nghe lệnh đưa đại tiểu thư rời khỏi, nhất thời trong viện chỉ còn lại Hoa phu nhân, Hoa Thanh Vũ cùng mấy người nha hoàn.

Hoa phu nhân sai người nâng Hoa Thanh Vũ dậy, cũng không xem qua mặt của nàng, còn có chút không kiên nhẫn nói:“Ở yên trong phòng cho tốt, ngày mai chúng ta trở về Cẩm Quan, việc hôn sự với Vương gia cũng đã hủy bỏ, con cũng không cần thiết phải đào hôn nữa, chúng ta ở nhà nuôi con cả đời là được.”

“Nhưng mà……”

“Không có nhưng mà.”

Hoa phu nhân liếc mắt quét qua, Hoa Thanh Vũ sợ tới mức run rẩy, lập tức không dám nói chuyện .

“Ta để một ma ma tới chiếu cố con, lát nữa sẽ mang bữa tối đến, trước khi về quê ta sẽ không nhốt con lại nữa, con nếu còn niệm chút ân dưỡng dục của cha mẹ thì hãy ngoan ngoãn ở yên đây, đừng gây ra chuyện khôi hài như đào hôn nữa.”

Hoa Thanh Vũ gật đầu, ngoan ngoãn một câu cũng không nói, nàng nhìn mẫu thân rời khỏi cái sân nhỏ của nàng, bỗng nhiên nhớ tới một việc, từ khi nàng về nhà, mẫu thân ngay cả một câu quan tâm cũng không có, ngay cả một câu nhớ nàng cũng không nói……

Có phải vì nàng quá hư hỏng cho nên không xứng được mẫu thân quan tâm hay nhung nhớ?

Hoa Thanh Vũ không muốn nghĩ tiếp, tự mình vỗ bụi trên người, sau đó liền quay trở về trong phòng.

Giờ khắc này nàng có chút nhớ đại tướng quân, trên đời này, có lẽ chỉ có đại tướng quân mới không ghét bỏ nàng, nhưng ngày mai nàng sẽ về Cẩm Quan, thời điểm tiếp theo gặp đại tướng quân không biết là lúc nào ……

————Hye Mi sweet home————

“Hoa Thanh Vũ……”

Buổi tối Hoa Thanh Vũ đang ngủ bỗng nhiên nghe thấy có người gọi nàng, nàng sợ tới mức vội vàng ngồi dậy, thấy lão ma ma vẫn ngủ say, giống như không có nghe thấy thanh âm gì khác.

Không phải nàng bị ảo giác đó chứ? Hơn nửa đêm rồi thì có ai tới?

“Thanh Vũ……”

Đúng lúc này Hoa Thanh Vũ lại nghe tiếng gọi một lần nữa, sợ tới mức lăn xuống giường, ngẩng đầu liền thấy ở ngoài cửa có một bóng người, nàng bị dọa sợ tới mức tim như muốn nhảy ra ngoài.

“Tiểu Hoa muội tử……”

Ôi chao?

Thanh âm này có chút quen tai, hình như đã nghe qua ở đâu đó?

“Là ta, mở cửa.”

Thổ Bao ca ca!

Hoa Thanh Vũ lúc này mới nghe ra là ai, lập tức đứng lên mở cửa cho hắn.

Ban đêm rất lạnh, cũng không biết Trầm Ký Ngôn đứng ở cửa bao lâu mới cố lấy dũng khí gõ cửa, trên người hơi ướt do sương sớm, mà ngay cả trên tóc cũng dính vài giọt sương đêm.

“Thổ Bao ca ca, sao huynh lại tới đây?” Hoa Thanh Vũ si ngốc nhìn cửu Vương gia như vẫn còn chưa phục hồi tinh thần lại.

“Ta có việc muốn hỏi muội.”

Ánh mắt Trầm Ký Ngôn ban đêm ôn nhu như nước, mang theo một loại u buồn cơ hồ muốn dìm chết người, điều này khiến Hoa Thanh Vũ không tự giác nhớ tới truyền kỳ tiểu thuyết mà mình đọc qua, trong sách nói về chuyện… hồ ly tinh hoặc là nữ quỷ xinh đẹp chính là như vậy gõ cửa phòng thư sinh.

Chỉ là hiện tại, nàng thành thư sinh, Thổ Bao thành hồ ly tinh.

Thấy Hoa Thanh Vũ ngơ ngác, Trầm Ký Ngôn nhu hòa nở nụ cười, vươn tay quơ quơ ở trước mắt nàng, nhẹ giọng nói:“Phát ngốc gì vậy?”

Hoa Thanh Vũ mở to mắt, ngơ ngác nhìn Trầm Ký Ngôn nói:“Thổ Bao ca ca, huynh chính xác là hồ ly tinh……”

Trầm Ký Ngôn ngẩn người, sau đó mới ý thức được ý của Hoa Thanh Vũ, hắn nhịn không được bật cười, xoa tóc Hoa Thanh Vũ nói:“Thấy hồ ly tinh giống Thổ Bao ca ca, muội cao hứng sao?”

Hoa Thanh Vũ còn thật sự gật đầu, nàng là thật cao hứng.

Ngày mai nàng sẽ về Cẩm Quan, sẽ nói lời chào tạm biệt với những ngày tự do tự tại ở kinh thành, nói nàng không đau lòng là gạt người, bây giờ có thể nhìn thấy  “Cố nhân” kinh thành, nàng sao có thể mất hứng đây?

Thấy Hoa Thanh Vũ gật đầu, nụ cười trên mặt Trầm Ký Ngôn càng thêm rạng rỡ, hắn lại hỏi: “Vậy muội có thích ở cùng một chỗ với ta không?”

“Thích!”

Nhớ lại thời điểm ở trên núi, bọn họ mỗi ngày đều chơi rất vui, tuy rằng sau này Thổ Bao ca ca trở nên tuấn tú khiến nàng rất không thích ứng, nhưng nàng đã dần dần học được cách không trông mặt mà bắt hình dong .

“Tốt lắm, vậy ta đưa muội đi.”

Trầm Ký Ngôn lôi kéo Hoa Thanh Vũ đi về phía sân, Hoa Thanh Vũ bị dọa sợ, nửa ngày mới phản ứng lại, giữ chặt hắn nói:“Thổ Bao, huynh làm gì vậy? Ta không đi đâu cả.”

“Vì sao? Muội không phải không muốn gả cho tên thiếu gia bệnh lao kia sao? Muội theo ta đi, ta cam đoan nhất định bảo vệ tốt cho muội, ta tuyệt đối sẽ không như Mạnh Hoài Cẩn để muội bị bắt về.”

Hoa Thanh Vũ dùng sức lắc đầu, nói:“Không phải anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử khiến ta bị bắt trở về, huynh ấy rất tốt với ta .”

“Muội đến bây giờ còn che chở cho hắn……”

Thổ Bao cảm thấy vô cùng đau đớn, bởi vì Tiểu Hoa đến bây giờ còn cảm thấy Mạnh Hoài Cẩn anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm……

“Hơn nữa ta hiện tại không cần sợ,” Hoa Thanh Vũ cười tủm tỉm nói:“Bởi vì phụ thân nói ông đã giúp ta từ hôn, tuy nhiên ta cũng không biết vì sao ông bỗng nhiên nghĩ thông suốt như vậy.”

Nghe vậy Trầm Ký Ngôn vui mừng nhướng mày, lúc trước hắn nghĩ, vì trên người Thanh Vũ có hôn ước, nếu hắn cứng rắn đi cầu phụ hoàng hay Thái hậu tứ hôn, bọn họ có khả năng bởi vì chuyện không hợp lễ nghi mà cự tuyệt hắn, nhưng hiện tại phụ thân Hoa Thanh Vũ nguyện ý từ hôn, vậy hắn có thể danh chính ngôn thuận nói phụ hoàng tứ hôn rồi.

“Cha mẹ muội khi nào thì đưa muội về Cẩm Quan?”

“Ngày mai sẽ đi nha.”

Trầm Ký Ngôn gật đầu nói:“Được, sáng sớm ngày mai ta phải đi tìm phụ hoàng và hoàng tổ mẫu nói chuyện của chúng ta.”

Chuyện của chúng ta?

Chúng ta có chuyện gì?

Hoa Thanh Vũ còn chưa kịp hỏi, Trầm Ký Ngôn liền cầm tay nàng nói:“Ta có thứ này muốn cho muội, muội nhìn thấy nhất định sẽ rất cao hứng!”

“Cái gì vậy?” Lực chú ý của Hoa Thanh Vũ lập tức bị dời đi .

“Vòng tay hồng ngọc của mẹ ta!”

Trầm Ký Ngôn thò tay vào trong tay áo lấy, nhưng đào nửa ngày cũng không đào ra được.

Kỳ quái, rõ ràng đặt ở trong tay áo mà?

“Làm sao vậy? Tìm không ra sao?”

Trầm Ký Ngôn đột nhiên nhớ tới hôm nay vì gặp Tiểu Hoa, đặc biệt thay bộ đồ vừa mới được đặt may, nhất thời kích động trực tiếp chạy tới đây, e là vòng tay kia vẫn còn nằm trong tay áo cũ!

“Ta quên ở nhà rồi.” Trầm Ký Ngôn có chút kích động cầm lấy tay Hoa Thanh Vũ nói:“Không cần lo lắng, ta bây giờ về lấy, muội đứng đây chờ ta.”

Hoa Thanh Vũ còn chưa kịp nói chuyện, Thổ Bao liền nhảy lên tường, nháy mắt một cái đã không thấy tăm hơi.

Người có võ công thật tốt, cả ngày nhảy tới nhảy lui, đi quý phủ người ta mà cứ như đi dạo hậu hoa viên nhà mình vậy!

Hoa Thanh Vũ nhìn bóng dáng biến mất của Trầm Ký Ngôn im lặng nghẹn lời, kỳ thật nàng rất muốn nói nàng không cần vòng tay của hắn, nàng sao có thể vô duyên vô cớ lấy đồ của Thổ Bao ca ca chứ……

Chỉ là Trầm Ký Ngôn vốn không cho nàng cơ hội nói chuyện, Hoa Thanh Vũ chỉ biết ngơ ngác nhìn tường, bỉu môi nói: “Ta có thể chờ ở trong phòng được không…… Bên ngoài lạnh lắm……”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 35

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s