Hoa gi hi su_Chap 39

Chương 39: Không biết vì sao, Hình Nhạn Lai có chút hoài niệm Tiểu Hoa lúc tinh thần còn chưa tốt ……

Edit: Miho
Nguồn: Hye Mi sweet home

Từ trong ký ức trở về, Hình Nhạn Lai nhìn Hoa Thanh Vũ bảy ngày qua chưa từng tỉnh dậy một lần, lộ ra nụ cười ôn nhu.

“Lúc đó hắn khẳng định đã coi trọng muội, ta sao bây giờ mới nghĩ ra chứ! Aizz…… Ta cuối cùng là so với hắn chậm một bước, cứu muội cũng chậm một bước, thích muội cũng chậm một bước……”

Tiểu Hoa còn đang hôn mê đương nhiên là sẽ không để ý Hình Nhạn Lai, Hình Nhạn Lai nhân cơ hội nhéo mặt của nàng, thở phì phì nói: “Ta thật sự không hiểu rõ muội, rõ ràng cửu hoàng tử khi đó vẻ mặt bánh bao xấu tới đòi mạng, vì sao muội lại vẫn thích hắn hơn ta, thà nguyện ý nói chuyện với hắn, bồi hắn chơi, cũng không thèm để ý ta? Còn nói muội thích diện mạo của hắn? Có phải do muội biết người trộm hành lý của muội là ta hay không ?”

Hoa Thanh Vũ không trả lời, vẫn như một pho tượng đá nằm ở trên giường.

Hình Nhạn Lai khóe mắt rơi lệ, nghẹn ngào hỏi: “Hoa Thanh Vũ, nếu khi đó là ta tiến lên ôm muội trước, vậy muội có đối xử với ta giống muội đối với Thổ Bao ca ca không?”

Nếu khi đó người đầu tiên mà muội mở mắt ra nhìn thấy là ta, muội có thể thích ta hơn cửu hoàng tử một ít hay không ?

Nếu sau này là ta ở đầu đường cứu muội chứ không phải Mạnh Hoài Cẩn, muội có thể cả ngày gọi tên Hình Nhạn Lai ta mà không phải anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử nhà muội hay không ?

“Tiểu Hoa, nếu muội hiện tại có thể mở mắt ra thì tốt rồi, bởi vì chờ cửu vương gia cùng đại tướng quân trở về, ta sẽ không thể lại đứng gần muội như vậy nữa, ta cuối cùng vẫn không thể tranh với cửu vương gia…… Cho nên hiện tại muội mở mắt ra thì tốt rồi, như vậy lúc này người đầu tiên mà muội mở mắt ra nhìn thấy sẽ là ta.”

Tiểu Hoa vẫn không trả lời, Hình Nhạn Lai thút tha thút thít lau nước mắt, thì thào nói:“Xin muội, muội mở mắt ra được không, nhìn ta, lúc này đây, nhìn ta trước tiên……”

“Bông cải…… Huynh…… huynh sao lại khóc rồi……”

Khiến cho Hình Nhạn Lai vạn lần không nghĩ tới chính là, hắn vừa nói xong thì Hoa Thanh Vũ liền thật sự chậm rãi mở mắt!

“Hoa…… Tiểu Hoa! Muội tỉnh rồi!”

Hình Nhạn Lai cả kinh vừa cười vừa khóc, cũng không kịp cùng Hoa Thanh Vũ nói thêm mấy câu liền lập tức nhảy dựng lên ra cửa tìm Thái y.

Lưu thái y mang theo Tử Điệp chuẩn bị sắc thuốc cho Hoa Thanh Vũ, đã thấy Hình Nhạn Lai vọt vào phòng kêu lên:“Tiểu Hoa, muội ấy tỉnh! Tỉnh!”

Mọi người lúc này mới vô cùng kinh hỉ đến trước phòng Hoa Thanh Vũ, chỉ thấy nàng cả người vẫn tím đen, nhưng người đã tỉnh , ý thức cũng thanh tỉnh.

Lưu thái y lập tức tiến lên bắt mạch, phát hiện thân thể của nàng tuy rằng như vẫn suy yếu như trước, nhưng không còn gì đáng ngại, hắn lúc này mới cho người đi bẩm báo lão gia và phu nhân Hoa gia.

Hoa lão gia cùng Hoa phu nhân lập tức đến xem Hoa Thanh Vũ, nhưng biểu lộ không có kinh hỉ cũng không kinh ngạc, mà lộ ra vài phần ưu sầu, Hoa phu nhân muốn nói cái gì đó, lại bị Hoa lão gia ngăn cản, bất quá một màn này vẫn bị Tử Điệp cẩn thận phát hiện.

Hoa Quý Lương một mình đến trước giường Hoa Thanh Vũ an ủi Hoa Thanh Vũ vài câu, sau đó liền đi tới ngoại đường nói với Lưu thái y :“Mấy ngày nay vất vả cho Lưu thái y rồi, nếu tiểu nữ bệnh đã không còn đáng ngại, bên Thái y viện cũng bận rộn, Hoa gia chúng ta cũng không dám lại làm phiền Lưu thái y .”

“Nói gì vậy!” Hình Nhạn Lai đã sớm đau lòng Hoa Thanh Vũ chịu ủy khuất, cũng không cho Hoa lão gia mặt mũi, hùng hổ nói: “Muội ấy vừa mới vừa tỉnh ông liền đuổi thái y đi, nguyên do căn bệnh còn chưa biết rõ ràng đâu, nếu bỗng nhiên lại tái phát thì sao? Lại hôn mê nữa thì sao? Dù sao Hoa gia các người chính là không để ý tới sống chết của muội ấy đúng không!”

Hoa Quý Lương tuy chỉ là dân chúng thấp cổ bé họng, nhưng cũng là thủ phủ cả nước, kết giao quan to hiển quý cũng không thiếu, tổ phụ và phụ thân Hình Nhạn Lai cũng phải cho ông vài phần mặt mũi, vậy mà tiểu tử mới mọc vài cọng lông này lại dám giáo huấn ông.

Thời điểm ông đang muốn phát tác, Lưu thái y lại đúng lúc mở miệng. Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

“Màu tím đen trên người lệnh ái tử còn chưa rút đi, lão hủ vẫn là nên tiếp tục ở đây thì tốt hơn, tránh bệnh tình lặp lại hoặc là chuyển biến xấu lại trở tay không kịp, còn nữa, lão hủ nếu hiện tại trở về Thái y viện, chờ cửu vương gia cùng đại tướng quân trở lại chỉ sợ sẽ trách cứ lão hủ không tận chức tận trách chiếu cố tốt cho Hoa cô nương ……”

Lưu thái y nhắc tới cửu vương gia và đại tướng quân khiến cho Hoa Quý Lương nhất thời nói không ra lời, Hoa phu nhân thấy thế lập tức tiến lên đỡ lời cho Hoa Quý Lương:“Lão gia, người làm sổ sách một ngày cũng mệt mỏi rồi, người cũng không phải Thái y, ở đây cũng chẳng giúp được cái gì, chẳng bằng chăm sóc tốt bản thân, như vậy Hoa gia mới có thể dựa vào, Thanh Vũ cũng có nơi nương tựa, đúng không?”

Hoa phu nhân kê bậc thang để Hoa Quý Lương leo xuống, Hoa Quý Lương cũng thuận theo, hướng Lưu thái y cáo từ liền rời khỏi Ngưng Huy tiểu trúc.

Hoa Thanh Vũ cách màn trướng nghe mấy người bên ngoài nói chuyện, tâm lại từng chút một nguội lạnh.

Mẫu thân ngay cả liếc mắt cũng không buồn liếc nàng một cái liền xoay người bước đi.

————-Hye Mi sweet home————-

Tuy rằng Hoa Thanh Vũ thoạt nhìn tính mạng đã không có đáng lo, nhưng Lưu thái y vẫn mặt ủ mày chau như trước, bởi vì hắn rất nhanh liền phát hiện từ khi màu tím đen trên da Hoa Thanh Vũ theo từng ngày rút đi, thân thể của nàng cũng ngày một suy yếu, giống như hoa sau khi nở rộ sẽ dần dần héo tàn.

Lưu thái y không thể làm gì, chỉ phải tiếp tục sắc thuốc, dùng các loại thuốc trân quý để kéo dài tính mệnh của nàng, mà Hình Nhạn Lai đem hết thảy thu vào trong mắt lại không thể nói một lời, chỉ có thể ở thời điểm Hoa Thanh Vũ ngủ say tìm một chỗ vụng trộm khóc một chút.

Ngày hôm đó tinh thần Hoa Thanh Vũ tốt lên một chút, Hình Nhạn Lai liền mang nàng đi ra ngoài, Tiểu Hoa nhìn ánh nắng ngập tràn mọi nơi trên sân liền nhớ tới Mạnh Hoài Cẩn.

Bởi vì đại tướng quân hắn luôn là người chói mắt nhất trong đám người, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy hắn.

Hoa Thanh Vũ không khỏi nhớ tới trận đấu đánh cầu ngày hôm ấy, đại tướng quân của nàng tóc đen áo trắng cưỡi ngựa đỏ thẫm đạp gió mà đến, nhìn từ xa xa như một ngọn núi đơn độc, mang theo một loại khí phách uy phong vạn người không ai địch nổi.

Cảnh tượng như vậy, cũng không biết nàng còn có thể chứng kiến một lần nữa hay không.

“Bông cải, huynh có biết khi nào đại tướng quân trở về không?”

Hình Nhạn Lai trong lòng chua xót, sao vừa mới tốt lên một chút lại hỏi Mạnh Hoài Cẩn cơ chứ, người khác không có ở đây cũng không thấy nàng nhắc tới.

“Sao muội chỉ hỏi đại tướng quân vậy, cửu vương gia cũng đi cùng hắn, muội sao không hỏi ngài ấy? Ngài ấy cũng là Thổ Bao ca ca của muội đấy!”

“Bởi vì ta nhớ đại tướng quân, cho nên mới hỏi huynh ấy.” Hoa Thanh Vũ trả lời như đương nhiên.

Hình Nhạn Lai trong lòng lại càng không rõ tư vị, tiếp tục chua xót hỏi:“Nếu lần này là ta đi núi Vô Kê, muội có nhớ ta không? Có tìm bọn họ hỏi ta khi nào trở về không?”

Hoa Thanh Vũ đang bị bệnh, thân thể không tỉnh táo, không muốn nghĩ nhiều liền nói thật:“Chắc sẽ không nhớ huynh đâu, bởi vì đại tướng quân vẫn là người đầu tiên mà ta nhớ tới nhiều như vậy.”

Hình Nhạn Lai cảm thấy chính mình như ăn một miệng đầy hạt sen, khổ đến độ tan nát cõi lòng.

Hắn lúc này mới biết, nhiều khi thành thật là một việc vô cùng tàn khốc.

“Muội thực bất công.”

Hoa Thanh Vũ mỉm cười, gương mặt đen sì càng có vẻ khó coi.

“Đúng vậy, ta cũng phát hiện.” Hoa Thanh Vũ đi đến bên cạnh hồ nước, nhìn hình ảnh phản chiếu còn xấu xí hơn trước của mình nói:“Ban đầu ta không hiểu vì sao cha mẹ tốt với tỷ tỷ như vậy nhưng một chút cũng không thích ta. Lúc trước ta sẽ tự trách mình, nghĩ có phải ta không tốt, không đúng, không ngoan hay không, cho nên mới không được cha mẹ thích. Hiện tại ta hiểu được, giống như Thổ Bao ca ca đã nói, cha mẹ cũng là người. Người chính là sẽ bất công, đây là chuyện không thể khác được. Hôm nay ta cũng bất công, cho nên ta hiểu cha mẹ, cũng không còn tự trách mình .”

Hình Nhạn Lai bắt đầu cảm thấy khó chịu thay Tiểu Hoa, nghĩ đến đám người Hoa gia hắn vẫn còn tức giận.

“Muội sao lại tự trách mình, người muội nên trách chính là cha mẹ muội, thiên hạ nào có cha mẹ lãnh huyết như vậy!”

Hoa Thanh Vũ cũng không tức giận, chỉ cười khổ.

“Nào có đứa con lại oán trách cha mẹ, khi còn nhỏ cha mẹ là cả bầu trời, ai sẽ thật sự oán trách trời đây? Cho dù có thời điểm người ta oán trách ông trời bất nhân, nhưng đó cũng chỉ là nói ngoài miệng mà thôi, kết quả là hoặc là oán người khác, hoặc là oán chính mình. Cho nên tiểu hài tử rất đáng thương, không biết rằng ‘bầu trời’ này bất quá cũng chỉ là người mà thôi.” Hoa Thanh Vũ nhìn bóng mình trong nước, sờ sờ mặt mình, phiền muộn nói: “Cũng may hiện tại ta đã trưởng thành, không phải tiểu hài tử ……”

Hình Nhạn Lai cảm thấy mình bị Hoa Thanh Vũ làm cho rung động, hắn phát giác tiểu Hoa muội tử của hắn luôn luôn sẽ có thời khắc làm cho hắn cảm thấy xa lạ mà kinh ngạc như vậy.

“Tiểu Hoa, ta có lúc nghĩ rằng, rốt cuộc muội là thật sự ngốc hay là giả ngốc? Rõ ràng có thời điểm ngốc nghếch đến mức làm cho người ta muốn khóc, lại có thời điểm giống như tất cả mọi việc muội đều nhìn thấu ?”

Hoa Thanh Vũ cau mày, không biết vì sao Hình Nhạn Lai lại hỏi loại vấn đề này.

“Ta không phải thật sự ngốc hay là giả ngốc, bởi vì ta không ngốc nha……” Nàng nghiêng đầu nhìn Hình Nhạn Lai, giống như đứa trẻ thật thà nói:“Ta chỉ có chút ngốc mà thôi, nhưng là ta rất thông minh. Huynh có nhớ lão hòa thượng ở Tĩnh An tự mà chúng ta ở lúc bé nói gì hay không ?”

“Lão hòa thượng? Lão hòa thượng nào?”

Hoa Thanh Vũ cảm thấy Hình Nhạn Lai rất ngốc, không kiên nhẫn nói:“Còn có ai là lão hòa thượng nữa, đương nhiên là trụ trì hòa thượng!”

“A, nhớ rồi, ông ta nói cái gì ?” Hình Nhạn Lai không thích lão hòa thượng kia lắm, bởi vì lão hòa thượng kia mắng hắn là kẻ ngốc!

“Ông nói ta là cô nương thông minh nhất mà ông từng gặp qua, ta là thiên hạ đệ nhất thông minh!” Hoa Thanh Vũ trịnh trọng như nói chuyện lạ với Hình Nhạn Lai:“Huynh không thể nói ta ngốc, đó là oan uổng ta !”

Hình Nhạn Lai âm thầm khinh bỉ lão lừa trọc kia dưới đáy lòng, một chút cũng không tự đáy lòng nói:“Thực xin lỗi thực xin lỗi, ta sai rồi, muội không ngốc, muội rất thông minh.”

“Đó là đương nhiên, ta dĩ nhiên thông minh, huynh mới ngốc, lão hòa thượng luôn nói huynh là một kẻ ngốc, huynh không nhớ rõ sao?” Tiểu Hoa nghiêng đầu có chút khinh thường nhìn Hình Nhạn Lai nói:“Huynh ngốc như vậy còn không biết xấu hổ nói ta ngốc, da mặt huynh thực dày. . . Da mặt của huynh là đệ nhất thiên hạ dày!”

Không biết vì sao, Hình Nhạn Lai có chút hoài niệm Tiểu Hoa lúc tinh thần còn chưa tốt ……

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gi hi su_Chap 39

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s