Hoa gia hi su_Chap 40

Chương 40: Ngây thơ tới tàn khốc

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

(*) Ahihi, sau một thời gian lên núi tu hành, bạn Mi đã trở lại! ^^

“Tiểu thư nhà chúng ta đang ở trong sân nghỉ ngơi, đại tiểu thư muốn đưa cái gì thì cứ đưa ta là được rồi.”

Thanh âm Tử Điệp từ cửa viện truyền đến, đánh gãy cuộc trò chuyện của Hình Nhạn Lai và Hoa Thanh Vũ.

Chỉ nghe thấy thanh âm Hoa Trảm Nhan cũng truyền tới: “Cái gì mà tiểu thư nhà chúng ta? Ta sao không nhớ rõ Hoa gia có nha hoàn như ngươi vậy, ngươi khi nào thành người Hoa gia ta? Ngươi chỉ là một nha hoàn trong phủ tướng quân vậy mà còn dám ngăn ta đi lại ở trong viện nhà mình sao?”

Tử Điệp chưa từng bị người nào trách móc như vậy, nhưng lại không thể phản bác, đây thật sự là Hoa gia, mà nàng cũng thật là người của phủ tướng quân chứ không phải người Hoa gia……

Thật là, đều do đại tướng quân kia chậm chạp, lâu như vậy còn chưa đem người ta cưới về, một chút chỗ dùng cũng không có! Phế vật!

“Còn chưa tránh ra sao!”

Tử Điệp tức đỏ mặt, vừa trừng mắt Hoa Trảm Nhan vừa tránh đường.

Hoa Thanh Vũ sợ nhất là gặp tỷ tỷ, bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Hình Nhạn Lai, bảo hắn đỡ mình trở về phòng, đi chưa được mấy bước lại gặp Hoa Trảm Nhan ngay tại cửa phòng, theo phía sau nàng còn có một nha đầu bưng canh thuốc.

“Mẫu thân nói ta đưa canh cho ngươi.” Hoa Trảm Nhan kiêu căng nhìn Hoa Thanh Vũ, nhưng lúc nhìn đến bộ dáng không thể gầy hơn nữa của muội muội, ngữ khí cũng không còn ngang tàng như trước:“Ngươi…… Ngươi sao còn chưa khỏe hơn vậy!”

“Đem canh đặt vào đó thì cô có thể đi được rồi.” Hình Nhạn Lai ở phía sau tức giận nói.

“Ta cùng muội muội của mình nói chuyện thì liên quan gì tới ngươi?” Hoa Trảm Nhan lạnh lùng nhìn Hình Nhạn Lai nói:“Thật sự kì quái, bọn người các ngươi cùng Hoa gia đều là người xa lạ, sao mỗi ngày lại chui vào Hoa gia, không lẽ bản thân không có nhà sao?”

“Cô……”

“Bông Cải……” Hoa Thanh Vũ đè lại Hình Nhạn Lai muốn phát tác nói:“Không có việc gì, ta cùng tỷ tỷ nói một lát thôi.”

Hình Nhạn Lai lúc này mới thở phì phì trừng mắt nhìn Hoa Trảm Nhan rồi xoay người đi khỏi.

Hai tỷ muội vào phòng ngồi, vừa ngồi xuống Tử Điệp liền đi vào, vội vàng phủ thêm quần áo cho Hoa Thanh Vũ, sau đó liền đứng ở một bên, vẻ mặt cảnh giác nhìn Hoa Trảm Nhan.

“Sao có người cứ thích bám dính theo vào đây vậy?” Hoa Trảm Nhan cười lạnh nói:“Nó là muội muội ruột của ta, không lẽ còn sợ ta ăn thịt nó sao?”

“Không có việc gì đâu.” Hoa Thanh Vũ vỗ vỗ Tử Điệp.

Tử Điệp lúc này mới không cam lòng đẩy cửa đi ra, nhưng vẫn đứng ở ngoài cửa cẩn thận nghe động tĩnh bên trong.

Thấy Tử Điệp đi ra ngoài, Hoa Trảm Nhan mới nhìn hướng Hoa Thanh Vũ, cẩn thận đánh giá nàng, bộ dáng vẫn lạnh lùng như trước kia.

Hoa Thanh Vũ từ trước đến nay đều sợ vị tỷ tỷ này, hôm nay có lẽ do biết thời gian của mình không còn nhiều, ngược lại không sợ nữa, bình tĩnh nhìn nàng, chờ nàng mở miệng trước.

Bởi vì Hoa Thanh Vũ nghĩ tỷ tỷ còn có thể khi dễ nàng như thế nào đây, nàng dù sao cũng đã thành cái dạng này rồi……

Nhưng Hoa Trảm Nhan không có hung dữ ác ngôn giống như Hoa Thanh Vũ nghĩ, nét mặt của nàng có chút không được tự nhiên, ngữ khí cũng không kiêu ngạo ương ngạnh giống như bình thường, nhẹ giọng hỏi:“Bọn họ nói với ta ngươi sắp chết rồi, là thật sao?”

“Bọn họ?” Hoa Thanh Vũ bị hỏi liền sửng sốt, là nô tài trong quý phủ hay là cha mẹ nói như vậy? Hoa Thanh Vũ nghĩ đến đã bộ dáng Thái y sầu mi khổ kiểm nhiều ngày nay, gật đầu nói: “Có lẽ vậy.”

Nếu không Bông Cải sao có thể luôn tìm chỗ lén khóc?

Nếu không Tử Điệp sao có thể luôn dùng một loại ánh mắt không nỡ nhìn nàng?

Nếu không nàng sao có thể cảm thấy ngay cả hô hấp cũng mệt nhọc ?

“Có lẽ là sắp chết rồi.” Hoa Thanh Vũ nói.

Hoa Trảm Nhan sửng sốt, hơi hơi gục đầu xuống, trong mắt tựa hồ có chút ẩm ướt.

“Thực xin lỗi……”

Hoa Thanh Vũ nghe tỷ tỷ nói thực xin lỗi với mình liền cả kinh đến mức tròng mắt sắp rớt ra ngoài, nàng không phải bị bệnh nên hồ đồ chứ?

“Tỷ nói cái gì? Tỷ lặp lại lần nữa!”

“Ta nói thực xin lỗi……” Hoa Trảm Nhan thế nhưng thành thành thật thật lặp lại lần nữa.

Hoa Thanh Vũ vẫn không tin lỗ tai của mình, thẳng đến khi nhìn thấy hai giọt lệ rơi xuống từ trong mắt tỷ tỷ mới ý thức được chính mình không có nghe sai, tỷ tỷ thật sự nói xin lỗi nàng……

“Ta…… Ta chưa từng thấy qua người chết……” Hoa Trảm Nhan rớt hai giọt lệ liền ngừng khóc, chỉ là có chút đau buồn nhìn Hoa Thanh Vũ nói: “Thật không nghĩ tới ngươi sẽ chết, ta từ trước đều nghĩ ngươi là yêu tinh không chết được.”

Bằng không cha mẹ sao không thể vứt bỏ nàng, vô luận ném nàng ở bên ngoài bao lâu, thời điểm tìm thấy thì nàng vẫn luôn một dạng sinh long hoạt hổ ……

Hoa Thanh Vũ bị lời nói của tỷ tỷ biến thành dở khóc dở cười, không nghĩ tới nàng sẽ chết sao?

“Cho nên tỷ mới luôn khi dễ muội sao? Mùa đông đem ta đẩy ngã xuống hồ nước, mùa hè khóa muội ở ngoài phơi nắng cả ngày, cố ý giấu kim châm ở trong chăn bông của ta, phân phó đầu bếp mang đồ ăn lạnh tới cho muội, rồi còn bảo hạ nhân đem than ẩm nước cho muội? Đây đều là bởi vì tỷ cảm thấy muội không thể chết, cho nên mới làm như vậy, đúng không?”

Hoa Trảm Nhan chưa từng nghĩ sẽ có một ngày muội muội xấu xí của mình sẽ chất vấn mình như vậy.

Đối mặt với ánh mắt trong suốt của muội muội, Hoa Trảm Nhan cảm thấy mình không có chỗ nào để ẩn trốn, cho dù nàng luôn luôn nhanh mồm nhanh miệng nhưng cũng không thể biện giải cho chính mình, bởi vì nàng thật sự đã làm như vậy.

Thế nhưng lúc trước nàng không biết làm như vậy thì có gì sai, thẳng đến ngày hôm nay.

Hôm nay nàng biết Hoa Thanh Vũ sắp chết, mới rốt cục sinh ra một chút hối hận và áy náy.

“Ta…… Ta cũng không phải thật tâm muốn khi dễ của ngươi,” Hoa Trảm Nghiên khó được lúc mềm mỏng, dùng ngữ khí nhẫn nhịn hờn dỗi nói:“Ta đúng là đối với ngươi không tốt, nhưng không phải ngươi cũng không xảy ra chuyện gì sao? Ngươi không thể không đề cập tới mấy chuyện nhỏ nhặt này à……”

“Tỷ không phải không tốt với muội,” Hoa Thanh Vũ trảm đinh chặt sắt nói:“Tỷ là rất xấu xa với muội.”

Tính tình điêu ngoa của Hoa Trảm Nhan lại nổi lên, đôi mắt hạnh xinh đẹp trợn tròn, buồn bực nói:“Lúc trước khi dễ ngươi, cũng không thấy ngươi khóc, ngươi xoay người lại là bộ dáng vô cùng cao hứng! Có thể thấy được ta khi dễ ngươi, ngươi cũng không khó chịu. Hôm nay ngươi sắp chết, ta hảo tâm đến thăm ngươi, ngươi còn nhắc tới mấy chuyện lúc trước làm cái gì, cũng không phải là ta hại chết ngươi!”

Hoa Trảm Nhan kỳ thật cũng biết mình không phân rõ phải trái, nhưng nàng chính là không muốn cúi đầu trước Hoa Thanh Vũ .

Nàng không thích muội muội của mình! Đối với người mà mình không thích thì sắc mặt sẽ không tốt không phải là chuyện rất bình thường sao?

Thời điểm Hoa Trảm Nhan còn nhỏ đã phát hiện, cha mẹ không thích Hoa Thanh Vũ, luôn vì nàng lén thở dài, nàng nhìn thấy liền cảm thấy mất hứng.

Tình cảm của Hoa Trảm Nhan đối với muội muội duy nhất của mình ngay từ đầu rất đơn giản, cha mẹ không thích nàng, cho nên nàng cũng không thích.

Bất quá dần dần trưởng thành, cảm tình của nàng với Hoa Thanh Vũ có chút phức tạp.

Bởi vì cuộc đời Hoa Trảm Nhan chưa từng gặp thất bại, tướng mạo của nàng là thiên hạ vô song, gia thế cũng là thiên hạ vô song, từ nhỏ nhận hết sủng ái, không có ai không thích nàng.

Mà thất bại duy nhất của nàng chính là muội muội Hoa Thanh Vũ này, nàng vĩnh viễn đều không có biện pháp khiến nàng ta khóc, vĩnh viễn đều không có biện pháp khiến nàng ta sống không thoải mái.

Mùa đông Hoa Trảm Nhan đẩy mạnh Hoa Thanh Vũ xuống ao, Hoa Thanh Vũ cũng không khóc kể với cha mẹ, còn tự mình đứng lên trở về thay đổi quần áo sạch sẽ, sau đó một người ở trong sân chơi.

Mùa hè Hoa Trảm Nhan nhốt Hoa Thanh Vũ ở ngoài sân, để nàng phơi nắng suốt giờ ngọ tới mức khát tới hôn mê, được mẹ cứu trở về phòng, nhưng uống no nước rồi lại chỉ tránh suốt ở trong thư phòng đọc sách.

Hoa Trảm Nghiên trộm thơ Hoa Thanh Vũ viết nói là của mình, được cha mẹ khen thưởng, Hoa Thanh Vũ cãi lại nói đó là chính nàng viết, cha mẹ không tin ngược lại mắng nàng một trận, nhưng nàng cũng không tức giận, cũng không tìm mình tính sổ, vẫn tiếp tục viết thơ, xong đặt trên bàn học, từ đó cho dù nàng có trộm đi nói là của chính mình thì nàng cũng không bao giờ cãi lại nữa, giống như nàng căn bản không cần hư danh kia, ngược lại biến thành Hoa Trảm Nhan chính mình khó chịu, cảm thấy chính mìnhbị nàng bố thí!

Cho nên nàng càng sử dụng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, oan uổng nàng, khi dễ nàng, vụng trộm ngáng chân nàng, nhưng Hoa Thanh Vũ vẫn cố tình bỏ qua hết thảy, ngơ ngác ngây ngốc sống, cả ngày trốn trong cái viện nhỏ của mình, sống vô cùng khoái hoạt.

Kết quả là Hoa Thanh Vũ thoải mái còn Hoa Trảm Nhan không thoải mái.

Có trời mới biết Hoa Trảm Nhan nàng vì muội muội xấu xí này mà cuộc sống có bao nhiêu không thoải mái!

Hôm nay Hoa Thanh Vũ vân đạm phong khinh trách nàng, nói nàng xấu xa, Hoa Trảm Nhan cảm thấy ủy khuất muốn khóc.

“Nhìn đi, tỷ luôn là cái dạng này……” Hoa Thanh Vũ nói.

Hoa Trảm Nhan lau nước mắt hỏi:“Ta bộ dạng gì chứ?”

Hoa Thanh Vũ suy yếu hứng thú nhìn bộ dáng ủy khuất động lòng người của tỷ tỷ nói :“Tỷ rất đẹp, cho dù tức giận cũng rất đẹp, ủy khuất cũng rất đẹp, thương tâm cũng rất đẹp, chỉ cần tỷ vừa khóc, người chung quanh liền hướng về tỷ, bởi vì tỷ khóc cũng rất đẹp. Cho nên muội vì sao phải khóc, muội khóc cũng không đẹp hơn, trong lòng mọi người đương nhiên không đứng về phía muội. Nhưng tỷ tỷ khóc rất đẹp, cũng không có nghĩa là tỷ đúng. Tỷ vẫn là người sai, tỷ đối với muội rất xấu, muội cũng khó chịu .”

“Đừng nói như ta là người xấu tội ác tày trời vậy, ta thì sao chứ? Chẳng qua đẩy ngươi một chút, mắng ngươi một câu, liếc ngươi một cái, đánh ngươi một bạt tay, nhưng vậy thì sao, hết thảy cũng không phải chuyện gì to tát? Ngươi không có chỗ nào thương tổn, cũng không có chết, cũng không có đói chết đông chết, sợ cái gì! Còn không phải vô cùng cao hứng hay sao?”

Hoa Thanh Vũ cúi đầu, than nhẹ một hơi nói:“Muội cuối cùng vẫn cao hứng là vì mọi người đều xấu với muội, nếu muội không tự làm cho mình cao hứng thì sẽ sống không nổi.”

Hoa Trảm Nhan sửng sốt, không ngờ Hoa Thanh Vũ vô tâm không phế sẽ nói như vậy.

Kỳ thật nàng biết chính mình không tốt, nhưng nàng chính là một đại tiểu thư bị chiều hư, đã quen ích kỷ, đương nhiên cũng sẽ không tự hỏi ngôn hành của mình có để lại cho người ta tổn thương không thể xóa nhòa nào hay không.

Mà nàng ngang ngược bởi vì vẻ đẹp của nàng đáng yêu khiến người ta đau lòng, tất cả mọi người đều chuyển động quanh nàng, ai cũng không nỡ chỉ trích nàng, mỹ mạo tuyệt thế của nàng khiến mọi người luôn dễ dàng tha thứ cho sai lầm của nàng, Hoa Trảm Nhan cũng liền như vậy cảm thấy mình không có sai, cảm thấy mọi thứ nàng làm là đúng.

Nhưng hôm nay Hoa Thanh Vũ lại nói như vậy, nàng khiến nàng ta sống không nổi nữa.

Nàng nghẹn họng, dùng thanh âm rất nhẹ nghẹn ngào nói:“Ta quả thật là không phải với ngươi, hôm nay ngươi sắp chết, không thể tha thứ cho ta sao, chẳng lẽ lại muốn cùng ta làm kẻ thù cả đời?”

Hoa Thanh Vũ chậm rãi lắc lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài, chấp nhận lời của Hoa Trảm Nhan.

“Ngươi tha thứ cho ta?” Hoa Trảm Nhan cười tủm tỉm hỏi.

“Ừ.” Không tha thứ thì có thể thế nào đây?

Hoa Thanh Vũ là thật sự tha thứ cho tỷ tỷ, không phải bởi vì lời giải thích của tỷ tỷ hay là vì lời xin lỗi của nàng, mà là bởi vì nàng phát hiện tỷ tỷ có lẽ không phải rất xấu, nàng chỉ là ngây thơ tới tàn khốc.

Tỷ tỷ không hiểu cái gì gọi là thương tổn, nàng làm sao có thể trông cậy tỷ tỷ hiểu được nàng đã phá hủy những gì?

Có một số người ngươi không thể giảng đạo lý với nàng, lại càng không thể cắn ngược lại nàng, bởi vì ngươi là người giảng đạo lý .

Đến cuối cùng cũng chỉ có cách quên đi.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

“Đây là mẫu thân nấu canh cho ngươi, ngươi uống một chút đi.” Hoa Trảm Nhan cảm thấy không có việc gì, liền không được tự nhiên cầm chén canh mang tới trước mặt Hoa Thanh Vũ, vừa mở nắp chén vừa nói: “Thừa dịp còn nóng uống đi, ngươi có cầm được thìa không, nếu không thì để ta đút cho ngươi!”

Cũng không biết có phải trước khi Hoa Thanh Vũ chết tìm cơ hội bồi thường nàng hay không, Hoa Trảm Nhan thế nhưng chủ động cầm lấy thìa đút cho Hoa Thanh Vũ.

Từ nhỏ đến lớn tỷ muội các nàng chưa từng có hành động nào thân mật như vậy, cho nên Hoa Thanh Vũ cũng không biết nên phản ứng như thế nào mới tốt!

“Há mồm a!” Hoa Trảm Nhan sai sử nói.“Mẫu thân nói ta phải đốc ngươi uống hết, cho dù ngươi không thích ta, nhưng cũng không thể lãng phí một phen tâm ý của mẫu thân!”

Hoa Thanh Vũ chỉ phải há miệng, để Hoa Trảm Nhan đút cho nàng, kết quả nước súp nóng bỏng vừa vào miệng, nàng lập tức bị phỏng phun hết nước canh ra ngoài!

“Bỏng chết rồi!” Hoa Thanh Vũ kêu lên.

Nàng nghĩ tỷ tỷ quả nhiên vẫn là đến để tra tấn của nàng đi, cái gì tỷ muội tình thâm căn bản là không có khả năng xuất hiện ở trong cuộc đời nàng! Nàng quả nhiên vẫn là quá ngây thơ rồi!

Hoa Trảm Nhan hoảng sợ, nàng cũng chưa từng hầu hạ ai, nào biết trước khi đút còn phải thử độ ấm?

Nàng vội vàng thu tay, đem thìa để bên miệng mình nói:“Ngươi đừng kêu nữa! Ta thổi thổi cho ngươi là được!”

Hoa Trảm Nhan thổi nửa ngày, cảm thấy lúc này khẳng định sẽ không bị bỏng nữa mới lại đút cho Hoa Thanh Vũ, Hoa Thanh Vũ lòng còn sợ hãi hé miệng uống.

Lúc này không bỏng mà là lạnh ……

Cũng không biết có phải bởi vì nguyên nhân rất lạnh hay không, Hoa Thanh Vũ cảm thấy hương vị chén canh này là lạ ……

Nhìn thấy tỷ tỷ còn muốn đút nữa, Hoa Thanh Vũ gấp đến độ ngăn lại!

Nàng nghĩ tấm lòng của tỷ tỷ bày ra như vậy đã được rồi, tốt nhất vẫn là nên tự mình uống đi, nhưng Hoa Trảm Nhan lại không muốn, cứng rắn tự mình đút……

Thời điểm hai người đang tranh giành, lại nghe tiếng hô kinh hỉ ngoài cửa của Tử Điệp.

“Cô nương, đại tướng quân đã trở lại!”

Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử đã trở lại!

Hoa Thanh Vũ lập tức đứng lên, chỉ thấy cửa phòng bị mở ra, Mạnh Hoài Cẩn phong trần mệt mỏi xuất hiện ở trong phòng.

“Tiểu Hoa, nàng tỉnh rồi!”

Mạnh Hoài Cẩn vừa bước tới vừa mở rộng hai cánh tay như muốn ôm Hoa Thanh Vũ, Hoa Thanh Vũ cũng không quản tỷ tỷ có phải còn ở trong phòng hay không, đứng dậy đã nghĩ bổ nhào vào trong lòng Mạnh đại công tử.

Hình Nhạn Lai đi theo phía sau Mạnh Hoài Cẩn không rõ tư vị nhìn một màn này, quyết định xoay người rời đi.

Hắn không muốn xem người ta ân ái, không được sao?

Nhưng thời điểm hắn xoay người, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng ‘bịch’!

Hắn quay đầu lại, chỉ thấy Hoa Thanh Vũ chuẩn bị nhào về phía đại tướng quân còn chưa chạm tới đại tướng quân liền ngừng lại, biểu tình nàng dữ tợn, một tay chống bàn, một tay che ngực, sau đó “Phốc” một tiếng phun ra một ngụm máu đen!

“Tiểu Hoa!”

Thời điểm ngã vào trong lòng đại tướng quân, Hoa Thanh Vũ nghĩ, nàng quả nhiên vẫn là quá ngây thơ rồi……

Bát canh tỷ tỷ đưa tới có độc!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 40

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s