Hoa gia hi su_Chap 41

Chương 41. Không biết vì sao, Mạnh Hoài Cẩn bỗng nhiên có chút hy vọng Hoa Thanh Vũ vẫn là hôn mê có vẻ tốt hơn……

Edit-beta: Miho
Nguồn: Hye Mi sweet home

Tính mạng Hoa Thanh Vũ lại bị đe dọa.

Lưu thái y tra xét bát canh kia, bên trong có hạc đỉnh hồng!

Hoa Trảm Nhan bị bắt giữ, nhốt ở chỗ khác, có người trông coi, chỉ còn chờ sau khi cứu Hoa Thanh Vũ xong mới xử trí.

Hình Nhạn Lai tức giận đến mức muốn Trảm Nhan đền mạng, rút kiếm xông lên, lại bị đại tướng quân ra lệnh cưỡng chế đứng ở gian ngoài không cho phép nhúc nhích.

Hoa gia lão gia, phu nhân sau khi nhận được tin tức cũng chạy tới Ngưng Huy tiểu trúc, trong lúc nhất thời toàn bộ Hoa gia loạn thành một đoàn!

Hoa Thanh Vũ chỉ cảm thấy mình thật sự rất xui xẻo, số mệnh xui xẻo này chắc là tồn tại vì nàng đi!

Nàng đau đầu nằm ở trên giường, mơ hồ nghe thấy bên ngoài hình như là vì chuyện của nàng mà tranh cãi, nàng khó chịu muốn chết lại nói không ra lời, xảy ra chuyện gì vậy? Mọi người ồn ào như vậy có phải vì nàng sắp chết hay không ?

Hoa Thanh Vũ rất sợ, đúng lúc này nàng bỗng nhiên cảm giác có người cầm tay nàng, nàng mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy được đại tướng quân.

Giờ khắc này, Hoa Thanh Vũ rốt cục không còn sợ hãi nữa.

“Tiểu Hoa, đừng sợ, Lưu thái y dùng châm bức độc cho nàng, chén canh kia nàng chỉ uống một hớp nhỏ, nhất định sẽ không có việc gì, nhất định sẽ không có việc gì……”

Mạnh Hoài Cẩn ngồi ở bên giường ôm đầu Hoa Thanh Vũ, gắt gao nắm tay nàng, gấp đến độ hốc mắt đều đỏ, Hoa Thanh Vũ nghĩ muốn mở miệng an ủi đại tướng quân vài câu lại phát hiện ngay cả việc phát ra thanh âm đối với mình cũng rất khó khăn.

Dần dần, không chỉ có phát ra thanh âm khó khăn, ngay cả hô hấp cũng trở nên gian khổ.

“Nàng không cần phải nói, nàng cái gì cũng không cần nói, nàng chỉ cần vẫn mở to mắt nhìn ta là đủ rồi, Trầm Ký Ngôn sẽ mau chóng đưa Địch Tam Thủy tới đây, ngựa của bọn hắn so với ta chậm hơn một chút, nhưng cũng rất nhanh sẽ đến, chờ bọn hắn đến nàng sẽ không có chuyện gì, Địch Tam Thủy tinh thông nhất là giải độc, hắn đến đây thì nàng sẽ ổn thôi, cho nên đừng nhắm mắt, nhìn ta!”

Trong người Hoa Thanh Vũ như là có đoàn liệt hỏa, thiêu cháy lục phủ ngũ tạng của nàng, nhưng mí mắt của nàng rất nặng, rất muốn cứ như vậy ngủ đi, bởi vì ngủ có lẽ sẽ không đau.

“Nhìn ta, đừng nhắm mắt, Hoa Thanh Vũ!”

Nhưng đại tướng quân muốn nàng nhìn hắn, đại tướng quân tốt với nàng như vậy, lời của hắn nàng muốn nghe theo, cho nên Hoa Thanh Vũ cố gắng mở to mắt nhìn gương mặt mặc dù phong trần mệt mỏi nhưng vẫn anh tuấn bức người của đại tướng quân.

Vì sao khuôn mặt đầy râu ria, vẻ mặt tiều tụy, nhưng hắn vẫn đẹp trai như vậy?

Quả nhiên vẫn là không thích.

“Đừng nhắm mắt! Đừng nhắm mắt!” Mạnh Hoài Cẩn ở bên tai Hoa Thanh Vũ kêu.

Hoa Thanh Vũ cảm thấy đại tướng quân thật sự là ồn muốn chết……

Nàng không có nhắm mắt, kêu la cái gì! Hơn nữa nàng trúng độc, vốn cũng rất thống khổ, lại bị buộc nhìn người đẹp trai tới mức khiến người ta muốn khóc như hắn, thật sự không có ai so với nàng đáng thương hơn!

Mạnh Hoài Cẩn chỉ cảm thấy người Hoa Thanh Vũ càng ngày càng lạnh, giống như thể cho dù tay hắn có nắm chặt thế nào cũng không giữ được mạng của Tiểu Hoa!

Đúng lúc này Mạnh Hoài Cẩn nhìn thấy Tiểu Hoa mở miệng, như muốn nói chuyện, hắn lập tức cúi đầu, chỉ nghe thấy Hoa Thanh Vũ dùng hơi thở mong manh nói: “Đau…… Đau……”

“Ta biết, ta biết……” Mạnh Hoài Cẩn kích động nhìn về phía Lưu thái y, kêu lên:“Nàng nói nàng đau, nàng đau!”

Hoa Thanh Vũ một khắc này rốt cục hiểu được vì sao Tử Điệp thích trừng mắt với đại tướng quân như vậy, bởi vì hắn thật sự rất dài dòng!

Hơn nữa nàng đau là vì đại tướng quân nắm tay nàng quá chặt !

Hoa Thanh Vũ vừa rồi cảm giác được xương cốt của mình giống như bị xiết gãy!

Ngay tại thời điểm Hoa Thanh Vũ cảm thấy tay của mình sắp bị đại tướng quân làm cho bể vụn, ngoài phòng bỗng nhiên truyền đến một thanh âm cáu gắt cứu vớt nàng……

“Gấp cái gì, bản thần y phong trần mệt mỏi, để ta trước đổi một thân quần áo hoa lệ  rồi lại ra diễn…… Ôi chao ôi chao, ngươi đừng kéo ta nữa! Quần áo kéo hỏng rồi ngươi không đền nổi đâu! Đừng tưởng rằng ngươi là Vương gia thì rất giỏi, ta cho ngươi biết, bộ áo này cho dù hoàng đế cũng không mặc được! Ôi chao ôi chao, nói ngươi đừng kéo ta nữa mà!”

Lưu thái y cơ hồ không cần quay đầu lại cũng biết là sư huynh của hắn đã đến, phẩm hạnh của Địch Tam Thủy chết tiệt này, hơn ba mươi năm qua, một chút cũng không đổi!

Mọi người đều nhìn về phía cửa, chỉ thấy một công tử ăn mặc trang điểm xinh đẹp bị người đẩy mạnh vào trong phòng, hắn diện mạo tuấn tú, nhìn không ra tuổi, sau khi thất tha thất thểu đứng vững vàng lập tức từ phía sau lấy ra cây quạt, ra vẻ tiêu sái, một bên phe phẩy đi tới một bên nhỏ giọng than thở :“Đẩy cái gì mà đẩy, Vương gia thì giỏi lắm sao, cũng không an bài tỳ nữ ở hai bên vung hoa cho ta, hoa đâu chứ! Rõ ràng là vương gia thế nhưng nói chuyện không giữ lời, tức chết ta ……”

Địch Tam Thủy bĩu môi than vãn, chậm rãi từ từ đi tới, thấy hắn như vậy Mạnh Hoài Cẩn liền nổi nóng, hắn lúc này mới buông tay Hoa Thanh Vũ, đứng dậy chạy tới bắt lấy cổ áo Địch Tam Thủy xách hắn vào trong!

Địch Tam Thủy bị đại tướng quân xách vào trong, vẫn không quên một bên kêu to một bên chào hỏi Hoa lão gia, Hoa phu nhân.

Hoa lão gia cùng Hoa phu nhân nhìn thấy Địch Tam Thủy đều cả kinh, biểu tình vô cùng mất tự nhiên quay qua liếc nhìn nhau. Hình Nhạn Lai nhìn thấy cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng giờ phút này cũng không rảnh để truy vấn, cùng cửu vương gia đi theo Địch Tam Thủy vào buồng trong.

Mạnh Hoài Cẩn xách Địch Tam Thủy tới trước giường bệnh của Hoa Thanh Vũ, Trầm Ký Ngôn cũng tiến vào theo. Trầm Ký Ngôn nhìn thoáng qua Hoa Thanh Vũ nằm ở trên giường, chưa biết nàng lại trúng hạc đỉnh hồng, ngữ khí không tốt hỏi Địch Tam Thủy nói:“Ngươi không phải nói thời điểm chúng ta trở về nàng hẳn sẽ tỉnh sao? Vì sao còn nằm như vậy!”

“Ngươi gấp cái gì!” Địch Tam Thủy trừng mắt liếc Trầm Ký Ngôn, cười tủm tỉm với Lưu thái y nói:“Tiểu Xuân Xuân, ngươi không ngại ta xem qua chứ?”

Tiểu Xuân Xuân?

Hoa Thanh Vũ từ từ nhắm hai mắt, trong lúc hấp hối vẫn nhịn không được nghĩ, Lưu thái y này thoạt nhìn là một lão ngoan đồng, không nghờ lại có nhủ danh mềm mại như vậy, thật sự là người không thể xem bề ngoài, quả nhiên trông mặt mà bắt hình dong là không đúng, nàng nếu có thể sống sót, sẽ không trông mặt mà bắt hình dong nữa.

Địch Tam Thủy đi đến trước giường Hoa Thanh Vũ, cười tủm tỉm với Hoa Thanh Vũ đang hôn mê :“Tiểu muội muội, chúng ta lại gặp nhau.”

Lại gặp nhau?

Mọi người nghe thấy đều không hiểu, Hoa Thanh Vũ khi nào thì quen biết Địch Tam Thủy?

“Nàng là trúng hạc đỉnh hồng, ai độc ác muốn nàng ta chết đau đớn như vậy chứ?” Địch Tam Thủy quay đầu nhìn nhìn gian ngoài, thở dài vươn tay nói với Trầm Ký Ngôn nói:“Vật kia.”

“Vật gì?”

Địch Tam Thủy nhướng mi nói:“Là bao đồ bảo ngươi cầm cho ta dọc đường đi đấy! Lấy ra đi!”

Trầm Ký Ngôn đời này chưa từng bị người nào hô hào qua, nhưng vì Tiểu Hoa, hắn chỉ có thể nhịn, cởi bao thuốc bằng lông chồn trên người xuống đưa cho Địch Tam Thủy.

Địch Tam Thủy cầm lấy y bao chỉ có bề ngoài của hắn, thâm tình vuốt ve, sau đó mở ra lấy vài loại dược liệu bên trong, bỏ vào miệng nhai nhai liền nhét vào miệng Hoa Thanh Vũ.

Thấy Hoa Thanh Vũ đem dược nuốt vào, Địch Tam Thủy lại bảo Tử Điệp cầm vào một chén nước nóng rót vào miệng Hoa Thanh Vũ, sau khi rót nước xong, Địch Tam Thủy đem ngón trỏ cùng ngón giữa dùng sức khuấy trong miệng Hoa Thanh Vũ, vừa động Hoa Thanh Vũ liền bắt đầu từ từ nhắm hai mắt nôn mửa, ói ra nước đen đầy mặt đất.

Mọi người nhìn thấy Hoa Thanh Vũ ói thảm như vậy đều vô cùng đau lòng, có thể thấy được Hoa Thanh Vũ ói sạch sẽ, Địch Tam Thủy lại bảo Tử Điệp tiếp tục rót, uống rồi lại nôn, cứ thế lặp lại liên tục đến khi nước đen Hoa Thanh Vũ ói ra dần dần nhạt màu, cuối cùng chỉ ói ra nước bình thường mới dừng.

Hắn lại sai người cầm lên bốn năm quả trứng gà, lấy lòng trắng trứng bỏ vào miệng Hoa Thanh Vũ, cuối cùng mới lại đem thảo dược nhai đút cho nàng, sau đó lại chậm rì rì đi kê đơn để nha đầu đi nấu thuốc.

Làm xong hết thảy Địch Tam Thủy vỗ vỗ tay, cười tủm tỉm nói:“Đại công cáo thành, ta hiện tại có thể đi thay quần áo chứ? Bản thần y vì tới đây, cả ba ngày chưa thay quần áo nha!”

Ở đây trừ bỏ Lưu thái y, những người khác đều có chút hoài nghi nhìn Địch Tam Thủy.

Hình Nhạn Lai trực tiếp đem hoài nghi của mình hỏi ra ngoài.

“Địch thần y, ngươi trị xong rồi? Đây chính là hạc đỉnh hồng, ngươi chỉ cho uống chút nước, đút ăn vài quả trứng gà, lại đút một vài loại thảo dược không rõ, chỉ vậy liền trị xong?”

“Ngươi không thấy nàng ói hết nước đen ra sao, hơn nữa ta không phải đã đút thuốc cho rồi sao, còn không ổn à?” Địch Tam Thủy khinh bỉ nhìn Hình Nhạn Lai một cái nói:“Đừng tưởng rằng mấy thứ đồ kì bí gì đó mới tốt, đại phu có thể trị khỏi bệnh mới là đại phu giỏi, mấy kẻ bề ngoài hào nhoáng thoạt nhìn cảm thấy rất lợi hại, nhưng trị không hết bệnh thì có ích lợi gì? Chân lý này vô cùng đơn giản dễ hiểu, càng là hoa lệ thì càng vô dụng, biết chưa tiểu tử!”

Còn giáo huấn ta?

Hình Nhạn Lai không khỏi cao thấp đánh giá Địch Tam Thủy ăn mặc trau chuốt kiểu cách, không thể tin được người này còn hiểu được chỉ có vẻ hào nhoáng bên ngoài thì vô dụng có nghĩa là gì! Hừ, ở đây còn có người trau chuốt hơn hắn sao!

“Đau……”

Lúc này Hoa Thanh Vũ nằm ở trên giường phát ra thanh âm!

Mọi người lập tức vây quanh, khẩn trương nhìn Hoa Thanh Vũ, chỉ thấy nàng chậm rãi mở mắt, thanh âm khóc nức nở nói:“Đau, ta đau quá……”

“Đau?” Mạnh Hoài Cẩn nóng nảy, trừng mắt Địch Tam Thủy nói:“Ngươi không phải nói trị hết rồi sao, nàng sao lại còn đau!”

“Ngươi không phải nói cách thức đơn giản dễ hiểu kia của ngươi có thể trị khỏi cho Tiểu Hoa sao!” Hình Nhạn Lai gấp đến mức muốn cùng Địch Tam Thủy liều mạng.

Trầm Ký Ngôn tuy rằng không nói gì, nhưng tay đã đưa bến hông, ý định muốn rút kiếm ……

Địch Tam Thủy cũng u mê, hắn nhìn thấy ba người muốn phát tác liền sợ tới mức ngã ngồi ở trước giường, vẻ mặt cầu xin nói:“Ta không biết, thật sự trị khỏi rồi, sao lại còn đau chứ? Tiểu muội muội, ngươi đau ở đâu?”

Hoa Thanh Vũ khóc nức nở, hơi thở mong manh, thanh âm đứt quãng nói:“Tay…… Tay đau……”

Tay?

Địch Tam Thủy lập tức cầm lấy tay Hoa Thanh Vũ xem, chỉ thấy năm ngón tay đều sưng lên, lại nhìn kỹ, hốc mắt Địch thần y không khỏi cũng ướt, hắn lắc đầu giận dữ nói:“Ai độc ác như vậy, ngay cả xương cốt trên tay ngươi cũng khiến cho gãy đoạn!”

Mọi người lúc này mới buông lỏng một hơi, thì ra là tay gãy đau, còn sống là tốt rồi!

“Nói cho ta biết, là ai bẻ gãy tay nàng!” Mạnh Hoài Cẩn hùng hổ nói:“Ta làm thịt hắn!”

“Thế nhưng lại có người thừa dịp ta không có mặt ra tay độc ác như vậy,” Trầm Ký Ngôn âm trầm nói:“Nếu bị bổn vương điều tra ra là ai, xem ta có lấy mạng hắn không.”

“Chuyện xảy ra lúc nào?” Hình Nhạn Lai cũng nóng nảy,“Ta mỗi ngày đều đi theo muội, sao lại không biết, không phải vừa rồi bị nha đầu Hoa Trảm Nhan chết tiệt kia gây ra chứ!”

Mọi người ngươi một câu ta một câu hỏi.

“Là huynh a……” Hoa Thanh Vũ ủy khuất nhìn Mạnh Hoài Cẩn nói:“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, huynh vừa rồi ngồi trước giường cầm lấy tay của ta…… Kết quả là dùng quá sức …… Chính là lúc đó bị gãy ……”

Không biết vì sao, Mạnh Hoài Cẩn bỗng nhiên có chút hy vọng Hoa Thanh Vũ vẫn là hôn mê có vẻ tốt hơn……

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 41

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s