Nam than phong ben_Chap 86

Chương 86: Gia tộc Âu Dương.

Edit-Beta: Hiểu Dương-Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tô Song Song vốn dĩ muốn tùy cơ ứng biến, nhưng tình huống bây giờ, cô làm sao có thể tỉnh táo lại, một mực hoảng sợ thét chói tai.

Âu Dương Cẩm không nghĩ tới công phu sư tử hống của Tô Song Song lại lợi hại như vậy, bị cô rống hai tiếng, cảm giác màng nhĩ của mình muốn bị hỏng, tay trái lập tức đưa ra bất đắc dĩ che miệng Tô Song Song.

Tô Song Song há miệng muốn cắn bàn tay đang che miệng cô, tiếc rằng hàm răng của cô không có loại chức năng xuyên thủng, cô chỉ có thể trừng mắt hung tợn hoảng sợ nhìn chằm chằm Âu Dương Cẩm.

Âu Dương Cẩm rốt cuộc làm cho Tô Song Song ngậm miệng, thần sắc có vẻ phiền não của hắn lại khôi phục dáng vẻ bất cần đời ác liệt, tay phải hắn quơ quơ máy quay trong tay.

“Nha đầu, Âu Dương Minh rất thích cô, không bằng hôm nay tôi thay hắn hoàn thành nguyện vọng này, cô nói xem?”

Âu Dương Cẩm đợi một hồi, thấy Tô Song Song không có phát biểu ý kiến gì, chẳng qua chỉ là ô ô kêu loạn, lúc này mới phát hiện mình còn che miệng Tô Song Song.

Hắn thấy Tô Song Song đã hơi tỉnh táo lại, sẽ không đầu không đuôi khai triển công phu sư tử hống, lúc này mới buông tay ra.

Tô Song Song vừa có thể nói chuyện, liền không nhịn được chất vấn hắn: “Rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi không có đắc tội anh! Tại sao lại đùa giỡn tôi như thế này?”

Âu Dương Cẩm vừa nghe, mâu sắc trong mắt trầm xuống, hắn câu môi khinh bạc cười một tiếng, ngay sau đó cúi người, nhìn Tô Song Song chằm chằm.

Vốn là động tác hết sức mập mờ, nhưng trong đôi mắt lúc này của Âu Dương Cẩm có loại ánh sáng như rắn độc, căn bản không làm cho người ta liên tưởng tới bất kỳ cái gì khác.

Tô Song Song vốn còn ôm hy vọng, cảm thấy chẳng qua Âu Dương Cẩm tính tình ác liệt cố ý trêu chọc cô, nhưng giờ phút này, Tô Song Song có thể xác định, Âu Dương Cẩm nhất định còn có âm mưu khác.

“Đùa giỡn sao? Nha đầu, cô là quá ngây thơ hay là quá ngu vậy?” Âu Dương Cẩm vừa nói vừa chống thân thể lên, nhìn chằm chằm Tô Song Song, giống như đang lên kế hoạch gì.

“Kia… Rốt cuộc anh muốn làm cái gì?” Tô Song Song nuốt nước bọt, thận trọng hỏi một câu.

Âu Dương Cẩm vừa nghe, loại tính tình ác liệt lại trỗi dậy, hắn giống như cố ý muốn làm Tô Song Song sợ, lúc nói chuyện tay cố tình cầm máy quay nhắm vào cô.

“Làm gì à? Đương nhiên là làm chút chuyện tình cảm, sau đó quay lại, gửi cho Tần Mặc, để hắn giữ lại làm kỉ niệm.”

“Cái gì?” Tô Song Song cả kinh trợn to cặp mắt, cô không nghĩ đến Âu Dương Cẩm lại có chủ ý này, cô nhất thời luống cuống, nhưng ý niệm vừa chuyển lại cảm thấy không đúng.

“Làm sao có thể? Tần Mặc đã có bạn gái, anh làm như vậy là có ý gì?” Đây chính là chuyện liên quan đến trong sạch của Tô Song Song sau này, cô nói có chút gấp, suýt nữa cắn phải lưỡi của mình.

“Bạn gái?” Âu Dương Cẩm nghe được câu này, giống như bị khơi dậy hứng thú, hắn cúi đầu nhìn Tô Song Song, ống kính một mực quay lại vẻ mặt hoảng sợ của cô.

“Lúc đầu tôi cũng tưởng nhầm đó là em gái thanh mai trúc mã của hắn, chẳng qua hôm qua tôi mới nghĩ ra, hắn chẳng qua chỉ là giương đông kích tây, muốn dẫn dụ tôi đi bắt Dương Hinh, sau đó rơi vào cái bẫy hắn bố trí mà thôi.”

Tô Song Song bối rối, căn bản không hiểu Âu Dương Cẩm nói cái này là có ý gì, Tần Mặc muốn bắt Âu Dương Cẩm, tại sao vậy chứ? Nếu như quả thật như vậy, Âu Dương Cẩm vẫn luôn ở đây, tại sao lại phải lao tâm như vậy.

Hơn nữa… Lòng Tô Song Song run lên, bạn gái của Tần Mặc là giả? Làm sao có thể! Đó không phải thanh mai trúc mã của hắn sao?

“Không… Không thể nào, Âu Dương Cẩm, anh mau thả tôi ra, bây giờ tôi và Tần Mặc không có nửa điểm quan hệ, anh làm vậy cũng vô dụng!”

Âu Dương Cẩm vừa nghe, khinh thường hừ lạnh một tiếng, sau đó nhìn trong mắt Tô Song Song lộ ra thần sắc ngu ngốc: “Không, Tô Song Song, người Tần Mặc quan tâm chính là cô!”

“Không… Không thể nào!” Tô Song Song căn bản không có cách nào nhận thức lời nói của Âu Dương Cẩm, thật ra thì coi như lòng cô nghĩ như vậy cũng không dám nói ra!

Bây giờ rất rõ ràng Âu Dương Cẩm chính là nhằm vào Tần Mặc, mà cô lại bi thảm trở thành vai nữ bị người ta làm hại trong vở kịch, nhưng chỉ e cô không phải vai nữ chính được nam chính tới cứu, mà là nữ phụ phụ trách nhiệm vụ làm bia đỡ đạn!…

Cho nên trong lòng Tô Song Song ủy khuất vô cùng, nói không chừng ở đây cô bị Âu Dương Cẩm gieo họa xong rồi, sau khi tiểu cầm thú máu lạnh Tần Mặc xem xong, đoán chừng còn phải suy nghĩ một chút xem vai nữ kia là ai!

Tô Song Song càng nghĩ càng thấy ủy khuất, nhìn Âu Dương Cẩm bắt đầu tận tình khuyên bảo  hắn, hy vọng hắn có thể có khí tiết mà tha cho mình một mạng.

“Cái đó… Âu Dương Cẩm, nhất định anh hiểu lầm rồi, căn bản Tần Mặc bây giờ không còn để ý tới tôi, chúng tôi như hai người xa lạ, ngài cũng liền giơ cao đánh khẽ bỏ qua cho tôi đi!”

Thật ra trong lòng Tô Song Song rất sợ, cô cảm thấy Âu Dương Cẩm chính là một tên điên, chuyện gì cũng có thể làm được.

Âu Dương Cẩm vừa nghe, nhìn mặt Tô Song Song sắp nhăn lại như cái bánh bao, không biết có phải do ảnh hưởng của Âu Dương Minh hay không, hắn nhất thời cảm thấy Tô Song Song nhìn cũng thật đáng yêu.

Hắn đưa tay nhéo mặt của Tô Song Song một cái, Tô Song Song nhất thời bị dọa sợ đến nhắm mắt lại, bắt đầu kêu loạn, đem công phu sư tử hống phát huy triệt để.

Âu Dương Cẩm vừa nghe, phiền muộn nhíu mày, trực tiếp kéo rách một bên ga giường, rất không khí phách nhét vào miệng Tô Song Song.

Tô Song Song cảm giác miệng mình bị bịt kín, đầu lưỡi cũng không cử động được, trong mắt ẩn chứa nước mắt, vẫn rất lạc quan nghĩ: Thật may không phải vớ cũ, nếu không trước khi cô ném khí tiết đi, thì mạng nhỏ này phải ném một nửa rồi.

“Ô ô ô ô ô ô … ô! (Anh rốt cuộc muốn làm gì?)” Tô Song Song nói không ra lời, chỉ có thể bi phẫn nhìn chằm chằm Âu Dương Cẩm.

Tô Song Song nhìn máy quay Âu Dương Cẩm cầm trong tay, bị dọa sợ đến thân thể cũng run theo, không biết có phải do bị tắc trong miệng hay không, nước miếng trong cổ họng ngày càng nhiều, trực tiếp thấm ướt miếng ga trải giường.

Âu Dương Cẩm nhìn Tô Song Song như con thỏ nhỏ bị dọa đến run rẩy cả người, cái loại khí chất ác liệt từ trong xương bị kích thích đi ra.

Hắn cúi sát mặt Tô Song Song, nhìn cô hoảng sợ trợn to hai mắt, kịch liệt phản kháng, sau đó đứng dậy, đợi đến thời điểm cô thở phào nhẹ nhõm, hắn liền nhanh chóng cúi đầu, lại gần sát cô.

Cứ lập lại nhiều lần như vậy, hắn chơi đến quên mất trời đất, đợi đến lần thứ mười, rốt cuộc Tô Song Song cũng phát hiện Âu dương Cẩm đang trêu đùa cô.

Mặc dù bây giờ cô chỉ là miếng thịt nằm trên thớt, không có lập trường phản kháng, nhưng đưa đầu cũng là một đao, rụt đầu cũng là một đao, tiểu bạo khí trong xương cô rốt cuộc phát tác.

Trong mắt Tô Song Song bắn ra lửa giận, miệng cô không thể nói, liền từ mũi hừ một tiếng, một bộ dáng vẻ xả thân vì nghĩa.

Âu Dương Cẩm thấy Tô Song Song không bị lừa nữa, cũng bắt đầu cảm thấy không còn thú vị, hắn dứt khoát ngồi dậy, hai chân dùng chút lực hướng về phía sau, nhảy xuống giường.

Hai chân Tô Song Song đạt được tự do, theo bản năng đạp vào chỗ hiểm, Âu Dương Cẩm đoán trước Tô Song Song sẽ giở chiêu này nên vừa vặn đỡ được. Nếu không trúng một kích này của Tô Song Song, hắn khẳng định sẽ phải tuyệt tử tuyệt tôn, Âu dương Cẩm nhìn Tô Song Song đau chân, muốn ngồi dậy, tính cách ác liệt lại bị kích thích ra.

Mỗi khi Tô Song Song muốn ngồi dậy, tay trái hắn liền dùng chút lực, đẩy cô tới, cứ như vậy không dưới mười lần, Tô Song Song thở hồn hển nằm trên giường nhận mệnh.

Tô Song Song cả người vô lực, hai mắt choáng váng, sau lưng lần lượt đụng vào bản giường cứng rắn, đau đến khóe mắt nhanh chóng ngập nước.

Trong lòng Tô Song Song ủy khuất, cô như thế nào cũng cảm thấy chuyện của Tần Mặc không thể tính tới trên đầu cô, tại sao cô lại phải làm hình nhân thế mạng chứ!

Thời điểm thể xác và tinh thần bị giày vò tới mỏi mệt, Tô Song Song coi như hoàn toàn từ bỏ cam chịu, dù sao cô cũng không dậy nổi, còn mệt tới ngất ngư.

Trong lòng Tô Song Song biết, Âu Dương Cẩm chính là ác ma, nếu hắn có chủ ý hành hạ cô, cô cho dù có phản kháng cũng không thể thay đổi được gì.

Đoán chừng nơi này không có người, cô có kêu đến rách cổ họng cũng chẳng có ai chú ý tới, huống chi cô còn không nói được.

Tô Song Song định giả chết trì hoãn thời gian, sau đó dự trữ thể lực, phải ra một chiêu xác định! Coi như Âu Dương Cẩm muốn khi dễ cô, cô cũng muốn để cho hắn nếm thử mùi vị đoạn tử tuyệt tôn là như thế nào.

Âu Dương Cẩm trêu chọc Tô Song Song đủ rồi, cúi đầu nhìn cô giả chết trên giường, cặp mắt hắn vòng vo chuyển, đang suy nghĩ biện pháp nào làm cho Tô Song Song thoạt nhìn thảm hại hơn một chút.

Hắn đi tới, vừa muốn trêu chọc cô, nào biết vừa nhìn lại thấy Tô Song Song đã ngủ.

Biểu cảm trên mặt Âu Dương Cẩm trong nháy mắt sụp đổ, khóe miệng hắn co quắp, không biết nên tán dương tinh thần dũng cảm này của Tô Song Song hay là bội phục tính cách không tim không phổi của cô.

Âu Dương Cẩm không nhịn được xoa xoa cằm, hắn khẽ ngẩng đầu nhìn về phía vách tường, trong lòng lại nghĩ: Không lẽ hắn nhìn không giống người xấu như vậy, nên Tô Song Song mới không để hắn vào mắt?

Âu Dương Cẩm cúi đầu nhìn máy quay trong tay mình một chút, vừa liếc nhìn Tô Song Song đang ngủ an ổn trên giường.

Hắn đột nhiên câu môi cười ác liệt một tiếng, hiện tại hắn bằng lòng chờ Tần Mặc mắc câu vì tin tức khó quên, sau đó hắn chậm rãi chơi cùng Tô Song Song, xem cô còn dám không để ý tới uy nghiêm của hắn nữa hay không.

———hmsh-bbtt————-

Tần Mặc lúc này đang ở trong khu nhà cổ, uống trà bên cạnh là Dương Hinh, Dương Hinh uống một chén trà, ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, bộ dáng muốn nói lại thôi.

Tần Mặc cảm nhận được ánh mắt của Dương Hinh, thả văn kiện trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn cô, cô chưa kịp mở miệng hắn đã nói trước: “Đợi đến chiều, em đi dạo cửa hàng một vòng, sẽ có người âm thầm bảo vệ em.”

Dương Hinh gật đầu một cái, vẫn đem nghi ngờ trong lòng nói ra: “Mặc ca ca, nếu anh có thể xác định người giở trò quỷ sau màn là Âu Dương Cẩm, sao không trực tiếp bắt hắn?”

Tần Mặc là người chuyện gì cũng không nói với người khác, lần này tìm cô giúp một tay, trừ chuyện cô phải làm bên ngoài, hắn nửa điểm không tiết lộ bất cứ thứ gì, cho nên qua thời gian, nghi ngờ trong lòng Dương Hinh càng lớn.

Tần Mặc lại cầm văn kiện trên tay lên, tựa như không có ý muốn giải thích, Dương Hinh hiểu rõ tính khí của Tần Mặc, hắn không muốn nói thì dù có uy hiếp hắn cũng sẽ không nói.

Dương Hinh vô cùng nhàm chán, định cầm chén trà trên bàn lên, tinh tế thưởng thức, ở trong khu nhà cũ này có thể gợi cho cô hứng thú, chính là loại thưởng trà này.

“Thân phận Âu Dương Cẩm không đơn giản, không thể tùy tiện xuất thủ, khi nào có chứng cứ, một kích là đủ!” Tần Mặc đột nhiên mở miệng, Dương Hinh vừa nghe lời của hắn, kinh ngạc đến run tay.

Nước trà sóng sánh tràn ra, Dương Hinh tự biết thất thố, vội vàng cầm một bên khăn tay lau sạch, suy nghĩ cẩn thận, Âu Dương… Âu Dương…

Nhất thời cô mở mắt thật to, không thể tin nhìn Tần Mặc, kinh hô: “Chẳng lẽ là người của Âu Dương gia?”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

 

 

 

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 86

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s