Hoa gi hi su_Chap45

Chương 45. Bởi vì ta thích nàng, trên đời này người ta thích nhất là nàng.

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Ngày hôm sau, Trầm Ký Ngôn cùng Mạnh Hoài Cẩn đã tới sớm, mà Hình Nhạn Lai bởi vì quá nhiều ngày không về nhà cũng không vào triều nên bị tổ phụ cùng phụ thân hắn mắng to một trận, hắn giải thích là do nhận lệnh của cửu vương gia, nhưng Trầm Ký Ngôn lại cố ý không thay hắn giải thích, lấy việc này trừng phạt hắn vì cầu hôn Hoa Thanh Vũ ở sau lưng hắn, vì thế Hình Nhạn Lai đã bị đánh một trận thừa sống thiếu chết, nhất thời bất đắc dĩ chỉ có thể nằm trên giường.

Mạnh Hoài Cẩn vừa đến trong viện liền chặn Mộng Điệp lại hỏi nàng tình hình Hoa Thanh Vũ, Mộng Điệp lắc đầu thở dài nói: “Thoạt nhìn thì gần như là bình thường, nên ăn cơm thì sẽ ăn cơm, nên ngủ thì sẽ ngủ, nên đùa giỡn thì sẽ đùa giỡn, thế nhưng lại không chịu để nô tỳ tới gần nàng……”

“Vì sao?”

“Còn có thể vì sao đây……” Mộng Điệp bĩu môi nói,“Còn không phải bởi vì những lời hôm qua sao, Hoa cô nương cảm thấy mình là ngôi sao xui xẻo, hại chết nhiều người như vậy, không muốn hại nô tỳ…… Nhưng nô tỳ không tin những lời nói kia! Lúc trước ở chung mấy tháng không phải đều vẫn tốt sao, cái tên thích nói mấy lời thần thần bí bí hoang đường kia mới là kẻ xấu!”

Nghe vậy, Trầm Ký Ngôn cùng Mạnh Hoài Cẩn quay sang nhìn lẫn nhau, bọn họ sớm đã lén quy ước tốt, trước mắt sẽ buông bỏ ân oán cá nhân, hai người sẽ hợp tác, không từ thủ đoạn, cho dù dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào cũng phải buộc Hoa Thanh Vũ ăn trùng con Hoa Mã kia!

Trước mắt mọi chuyện phải chờ cứu sống nàng rồi mới nói sau, nếu không đợi người chết, bọn họ còn tranh cái gì?

Mạnh Hoài Cẩn cùng Trầm Ký Ngôn ở trước cửa nghĩ nên khuyên Hoa Thanh Vũ như thế nào, thời điểm đang định đi vào tìm nàng, một gã sai vặt vội vàng chạy tới, chính là gã sai vặt bên người Trầm Ký Ngôn, Nam Sơn.

“Vương gia, ngài mau tiến cung đi!”

Trầm Ký Ngôn cả kinh, vội hỏi:“Bệnh phụ hoàng lại tái phát sao?”

“Không đúng không đúng! Xảy ra chuyện lớn rồi!”

Trầm Ký Ngôn mặt nhăn mày nhó nói:“Không phải thân thể phụ hoàng có vấn đề, giờ phút này mọi chuyện khác đều không phải là đại sự. Ngươi đi về trước đi, ta làm xong việc bên này rồi sẽ về.”

“Thật sự là đại sự mà, vương gia!” Nam Sơn tiến đến bên người Trầm Ký Ngôn nhỏ giọng nói,“Có liên quan tới nữ hoàng Địch Đóa quốc!”

Trầm Ký Ngôn chấn động, nhìn thoáng qua Mạnh Hoài Cẩn nói:“Chuyện này không cần phải giấu Mạnh tướng quân, ngươi cứ nói thẳng.”

“Vâng…… Có lẽ lát nữa cũng có người đến nói cho đại tướng quân, vậy tiểu nhân nói ở đây luôn vậy.” Nam Sơn nói,“Hai năm trước không phải trong nước Địch Đóa rối loạn sao? Chuyện này hai vị khẳng định biết rõ!”

“Đương nhiên.” Mạnh Hoài Cẩn nói tiếp,“Nếu không phải nội loạn, Địch Đóa binh hùng tướng mạnh như vậy, quốc gia hung ác kia cũng sẽ không chịu ngưng chiến .”

“Đúng, chính là chuyện này!” Nam Sơn nói,“Địch Đóa quốc hơn mười năm trước trải qua một trận chính biến, nguyên nhân là Địch Đóa hoàng đế băng hà, người thừa kế duy nhất là Hoa Mạn công chúa cũng mất tích. Ngôi vị hoàng đế tưởng sẽ bỏ trống, nhưng được Hoàng hậu cũng chính là Hoàng thái hậu sau này nhiếp chính ba năm, đồng thời bà cũng cho người tìm kiếm nữ nhi thất lạc. Kết quả khi người chết vẫn không tìm được nữ nhi, ngôi vị hoàng đế liền bị quốc cữu đoạt lấy! Không nghĩ tới sau khi vị quốc cữu kia làm hoàng đế vài năm, công chúa thế nhưng đã trở lại, quốc cữu không chịu thoái vị, bọn họ liền đánh nhau, về sau là công chúa thắng, đoạt lại ngôi vị hoàng đế xưng nữ đế, nhưng thế lực quốc cữu hùng hậu, Địch Đóa còn nội loạn không ngừng…… Nữ đế này mấy năm trước bởi vì trong ngoài đều khốn đốn, trận chiến ở trên sườn núi bại dưới tay đại tướng quân, liền cáo hàng , sau đó……”

“Mấy chuyện đó chúng ta đều biết rồi, ngươi lải nhải nói nhiều như vậy làm gì, nói trọng điểm!” Mạnh Hoài Cẩn ngắt lời Nam Sơn, nhắc tới đến trận chiến ở sườn núi, hắn lại nhớ tới cái chết của cha mẹ mình, cho nên hắn không muốn tiếp tục đề tài này nữa.

“Được được được, tiểu nhân nói trọng điểm! Tóm lại chính là nữ đế này sau vài năm quét sạch nội loạn, vốn tưởng rằng nàng lại đến gây chiến, không nghĩ tới chuyện thứ nhất nàng làm lại là đến triều ta cầu hòa!”

“Cầu hòa?” Trầm Ký Ngôn lúc này thật sự kinh ngạc ,“Ngươi nói nữ đế kia hiện tại đã ở trong cung ?”

“Vâng, cho nên Hoàng thượng mới vội vàng triệu Vương gia đến ạ!”

Trầm Ký Ngôn biết chuyện này không thể chậm trễ, đành phải nói với Mạnh Hoài Cẩn:“Ta phải đi, chuyện Tiểu Hoa giao cho ngươi .”

Mạnh Hoài Cẩn cũng biết chuyện này quan trọng bao nhiêu, cũng không nhiều lời, chỉ nói một câu để Trầm Ký Ngôn yên tâm mà đi.

“Ta khẳng định khiến cho Tiểu Hoa đáp ứng, nàng không đáp ứng, ta dù có ép buộc cũng phải khiến nàng đáp ứng.”

Trầm Ký Ngôn lúc này mới yên tâm mà rời khỏi.

Hắn đi rồi, Mạnh Hoài Cẩn còn đứng ở cửa trong chốc lát, nhất thời một phần tâm tư không khỏi bị dời sang chuyện nữ đế đến cầu hòa.

Mạnh Hoài Cẩn vẫn hy vọng có thể cùng Địch Đóa tái chiến để báo thù cho phụ thân, nhưng cũng như Hoa Thanh Vũ từng nói, chiến tranh vô luận dùng lý do gì, người khổ đều là dân chúng, người chết đều là tướng sĩ.

Loại chuyện ‘một tướng công thành vạn cốt khô’ này, hắn cũng không vui nổi.

“Tướng quân, ngài đứng ngốc ở đây làm gì?” Mộng Điệp thấy Mạnh Hoài Cẩn đứng bất động, nhịn không được nhắc nhở hắn.

Mạnh Hoài Cẩn lúc này mới phục hồi tinh thần lại, chuyên tâm nghĩ về chuyện Hoa Thanh Vũ, đi về hướng phòng nàng.

Thời điểm Mạnh Hoài Cẩn đi vào phòng, Hoa Thanh Vũ đang ngồi ở trước bàn viết chữ.

Hắn đi qua nhìn, Hoa Thanh Vũ ngẩng đầu thấy hắn đến, cười cười với hắn, sau đó lại tiếp tục viết.

Mạnh Hoài Cẩn không đành lòng quấy rầy, liền đứng ở một bên xem nàng viết, thuận tiện cầm thử vài tờ nàng đã viết xong lên xem.

Chỉ thấy tờ thứ nhất viết là: “Mỹ trung bất túc hảo sự ma, nhạc cực sinh bi nhân vật hoán. Nguyên bất quá vạn kính quy không, cứu cánh thị đáo đầu nhất mộng. Đảo bất như bất khứ.”

Tạm dịch: “Theo thời gian mọi chuyện rồi sẽ ổn, vui buồn luôn chuyển dời cho nhau. Mọi thứ sẽ quay lại điểm ban đầu, đến tột cùng chỉ là một giấc chiêm bao. Chẳng bằng không đi.” **

Mạnh Hoài Cẩn xem xong trong lòng liền trầm xuống, không tốt, đây chính là ý tứ hoàn toàn không quyến luyến nhân thế!

Hắn lại nhìn sang tờ thứ hai, chỉ thấy mặt trên viết là:”Tam sinh thạch thượng mộng tinh hồn, uổng nhập hồng trần nhược hứa niên. Thử hệ thân tiền thân hậu sự, hoặc tình hoặc huyễn hoặc thái si.”

Tạm dịch: “Trên đá Tam sinh mộng tinh hồn, tiếc thay con người nhập hồng trần bấy nhiêu năm. Tiếc nuối sau khi chết, hoặc tình hoặc huyễn hoặc quá si.” **

(**): Tất cả đều là Mi tự dịch, có câu sẽ thoáng ý hay gần nghĩa tương tự, không đảm bảo đúng 100%, ai có góp ý thì cmt nha. ^^

Mạnh Hoài Cẩn xem xong trong lòng lại thêm trầm xuống, không tốt, đây chính là tâm hoàn toàn như tro tàn, tuyệt tình tuyệt ái!

Hắn lập tức nhìn về phía Hoa Thanh Vũ đang viết thêm mấy chữ, mới nhìn liền thấy ba chữ khiến hắn bị dọa tới choáng váng – khóc hoàng tuyền! (khóc dưới suối vàng :v)

Mạnh Hoài Cẩn mạnh mẽ đoạt lấy bút của Hoa Thanh Vũ, cầm lấy tay nàng kêu lên:“Đừng viết nữa, ta sẽ không để nàng chết! Cho dù ta chết nàng cũng không thể chết!”

Hoa Thanh Vũ bị Mạnh Hoài Cẩn bắt mà sửng sốt, trong lòng còn sợ hãi giơ lên bàn tay trái  bị băng bó kín mít của mình nói:“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, huynh có thể dùng lực nhẹ một chút không, ta không muốn ngay cả tay phải cũng bị gãy ……”

Mạnh Hoài Cẩn lúc này mới nhìn đến tay trái bị bao thành một cục tròn của Hoa Thanh Vũ, lập tức buông lỏng tay, đau lòng cầm tay trái Hoa Thanh Vũ nói:“Thực xin lỗi, hôm qua ta rất sợ hãi, nhất thời dùng hơi nhiều lực, không nghĩ tới sẽ xiết gãy tay nàng …… Ta thật đáng chết……”

“Huynh không đáng chết.” Hoa Thanh Vũ chặn lại lời Mạnh Hoài Cẩn,“Là ta đáng chết, ta là yêu tinh hại người.”

“Nói hưu nói vượn!” Mạnh Hoài Cẩn trừng mắt mắt nói,“Sao lại đi tin mấy kẻ đó lừa gạt vậy chứ, nàng xem ta đâu có bị nàng hại chết, nàng ở phủ tướng quân ta sống vài tháng, sao không có ai bị nàng khắc chết, mỗi người ở quý phủ tướng quân ta đều sống khỏe mạnh, nhất là ta! Về sau ai còn dám nói nàng là yêu tinh hại người, nàng liền gọi uy vũ đại tướng quân ta ra, đánh nát cái miệng thối của hắn!”

Hoa Thanh Vũ bị Mạnh Hoài Cẩn chọc cười, nàng nhìn Mạnh Hoài Cẩn, hốc mắt ẩm ướt , có chút nghẹn ngào nói:“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, huynh đối với ta thật tốt……”

“Ta đương nhiên tốt với nàng!” Mạnh Hoài Cẩn lại bắt đầu đắc ý, kéo Hoa Thanh Vũ vào trong ngực nói,“Bởi vì ta thích nàng, trên đời này người ta thích nhất là nàng.”

Hốc mắt Hoa Thanh Vũ hồng hồng, quyến luyến nhìn Mạnh Hoài Cẩn nói:“Mấy ngày ta bệnh luôn sợ không kịp nhìn huynh một lần cuối đã chết, bây giờ huynh cho ta nhìn nhiều một chút được không?”

“Nàng có ý gì?” Mạnh Hoài Cẩn biểu tình lạnh lùng, trong giọng nói xen lẫn vài phần tức giận,“Cái gì gọi là ‘nhìn nhiều một chút’ ? Về sau không phải sẽ nhìn thoải mái sao, hay là nàng đã hạ quyết tâm không cho Địch Tam Thủy cứu nàng, hạ quyết tâm đi tìm chết ?”

Hoa Thanh Vũ biết đại tướng quân nổi giận, nhưng nàng cũng không có biện pháp, cúi đầu nói: “Ta không có cách nào, ta không thể hại huynh a……”

“Cho nên nàng lựa chọn phản bội ta sao?”

Lời Mạnh Hoài Cẩn nói rất nặng khiến Hoa Thanh Vũ như bị một tảng đá ngăn chận yết hầu.

“Hoa Thanh Vũ, nàng có biết hay không, tự cho là đúng rồi hy sinh cũng là một loại phản bội.” Mạnh Hoài Cẩn lần đầu tiên dùng ánh mắt nghiêm khắc như vậy nhìn Hoa Thanh Vũ, không lưu tình chút nào nói,“Nàng hiện tại ngay cả rốt cuộc là chuyện gì xảy ra cũng không muốn làm rõ ràng, liền tự ý không muốn sống nữa, nàng có nghĩ tới nàng đi như vậy, bọn ta sau này phải sống ra sao hay không ?”

“Ta……”

“Nàng có nghĩ tới Thổ Bao ca ca của nàng, Bông Cải của nàng, Mộng Điệp của nàng, phụ thân của nàng, người mẫu thân liều mạng mới sinh hạ được nàng kia hay không? Còn có, nàng có nghĩ tới ta hay không? Nàng cảm thấy nàng dựa vào cái gì mà đi tìm chết?” Mạnh Hoài Cẩn càng nói càng nóng,“Có phải chúng ta thương tâm khổ sở hay không nàng cũng không để ý, chúng ta sống không bằng chết nàng cũng không quan tâm?”

“Không phải……” Hoa Thanh Vũ dùng sức lắc đầu nói,“Sao lại không quan tâm, ta sợ nhất chính là mọi người không tốt!”

“Ta đây nói cho nàng, hảo hảo còn sống, chính là tốt với chúng ta!” Thấy Hoa Thanh Vũ có ý tứ lay động, Mạnh Hoài Cẩn cũng dùng ngữ khí nhu hòa hơn nói,“Chuyện mười mấy năm trước, chúng ta đều chỉ là nghe nói, không có chính mắt nhìn thấy, ta cùng với cửu vương gia đều phái người đi thăm dò, sẽ làm rõ ràng nội tình, nàng lại quyết định như vậy thì phải làm sao đây. Đừng ngốc nghếch nữa, nàng và cha nàng thật giống nhau, người khác nói cái gì thì sẽ tin cái đó!”

Hoa Thanh Vũ bĩu môi hỏi:“Chẳng lẽ phụ thân gạt ta sao?”

“Cha nàng không lừa nàng, chỉ sợ có người lừa cha nàng.” Nhìn Hoa Thanh Vũ vẻ mặt mê mang, Mạnh Hoài Cẩn khoát tay nói,“Thôi, hiện tại cái gì cũng chưa rõ ràng, nói nhiều cũng bằng thừa. Nàng chỉ cần biết, nếu nàng chết, nếu nàng không còn sống, chính là có lỗi với mọi người, có lỗi với ta. Nàng muốn có lỗi với ta sao?”

Hoa Thanh Vũ mãnh liệt lắc đầu.

“Không muốn, không muốn!”

“Nàng muốn khiến ta thương tâm, làm cho ta thất vọng, để ta sống không bằng chết sao?”

“Không muốn, không muốn!”

“Vậy không cần phải nghĩ tới chuyện muốn chết kia nữa, hảo hảo ăn giải dược rồi sống tốt cho ta!”

“Nhưng……” Hoa Thanh Vũ cúi đầu do dự.

“Còn nhưng nhị cái gì?” Mạnh Hoài Cẩn trừng mắt nói,“Ta thấy nàng chính là chưa bị giáo huấn đủ!”

“Nhưng……” Hoa Thanh Vũ bĩu môi ủy khuất nói,“Nhưng nếu ta hại chết mọi người thì sao?”

Mạnh Hoài Cẩn biết nàng từ đầu đến cuối là có ý tốt, cũng không nhẫn tâm trách cứ nàng, giữ chặt tay nàng nói:“Đại tướng quân của nàng phúc lớn mạng lớn, sẽ không bị nàng khắc chết, Trầm Ký Ngôn kia không khiến người khác chết đã là tốt lắm rồi, nàng sao có thể làm hắn chết được? Còn có Hình Nhạn Lai, ngốc như vậy, nàng không biết đứa ngốc là sẽ không chết sao? Về phần Mộng Điệp, nàng yên tâm đi, Mộng Điệp bưu hãn như vậy, cho dù ta có chết thì cô ta cũng không chết được!”

“Vậy người khác thì sao?”

“Người khác?” Mạnh Hoài Cẩn nghĩ nghĩ, hỏi Hoa Thanh Vũ,“Tiểu Hoa, nàng tin ta không?”

Hoa Thanh Vũ gật đầu.

“Ta đây nói cho nàng biết, đừng nói nàng căn bản không phải là tai tinh, cho dù nàng phải, ta cũng có thể vì nàng bình thiên hạ, cho nàng cuộc sống yên ổn suốt đời.” Mạnh Hoài Cẩn dùng ngữ khí gần như thành kính nói với Hoa Thanh Vũ,“Đây là hứa hẹn của ta với nàng , nàng nguyện ý tin ta không?”

Hoa Thanh Vũ sửng sốt, chỉ cảm thấy có một dòng nước ấm xuyên qua lòng của nàng.

Nàng không chút do dự nói:“Ta tin, lời huynh nói ta đều tin.”

Mạnh Hoài Cẩn gắt gao ôm Hoa Thanh Vũ, Hoa Thanh Vũ cũng dựa vào hắn, hai người chưa bao giờ cảm thấy khoảng cách đôi bên lại gần như vậy.

“Cốc cốc -”

Chỉ tiếc khoẳng khắc dịu dàng thắm thiết này trong nháy mắt bị Hoa lão gia phá hỏng .

Hoa Quý Lương ánh mắt phức tạp nhìn nam nhân ôm ái nữ của mình, nói không rõ là mình muốn cảm tạ tình cảm của hắn hay là muốn đuổi hắn đi……

Mạnh Hoài Cẩn nhìn thấy Hoa lão gia đến, nhanh chóng buông tay, ngượng ngùng đứng bên cạnh.

“Hoa lão gia.”

Hoa Quý Lương gật đầu, nói với Mạnh Hoài Cẩn:“Mạnh đại tướng quân nếu không ngại, lão phu muốn nói chuyện một mình cùng tiểu nữ.”

Mạnh Hoài Cẩn nhìn về phía Hoa Thanh Vũ, như là đang hỏi ý tứ của nàng.

Điều này lại làm cho Hoa Quý Lương tâm tình phức tạp, vì sao mình gặp nữ nhi của chính mình, kẻ ngoài như Mạnh Hoài Cẩn lại không yên tâm cơ chứ? Ông còn chưa đem con gái gả cho hắn đâu!

Thấy Hoa Thanh Vũ gật đầu, Mạnh Hoài Cẩn mới nói:“Vậy hai người tán gẫu, ta quay về phủ tướng quân một chuyến , tối nay lại qua.”

Hoa Quý Lương còn đang mất hứng biểu hiện vừa rồi của Mạnh Hoài Cẩn, hừ lạnh một tiếng nói:“Mạnh tướng quân thật đúng là không ngại mệt, cả ngày cứ chạy tới Hoa phủ của ta!”

“Đương nhiên!” Mạnh Hoài Cẩn cũng không khách khí, cười tủm tỉm nói,“Không chạy tới cháu lại sợ vợ của mình bị người ta lừa chạy!”

Hoa Quý Lương tức giận trừng mắt, Mạnh Hoài Cẩn biết chính mình lỡ miệng nói lời trong tâm ra, vội vàng chạy ra ngoài.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gi hi su_Chap45

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s