Hoa gia hi su_Chap 48

Chương 48.  Trở nên xa lạ.

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Nhiều ngày nay, chủ đề nóng hổi được bàn tán nhiều nhất ở kinh thành chính là chuyện nữ hoàng Địch Đóa quốc tới chơi.

Nhiều năm qua đánh trận, dân chúng đã sớm chán ghét chiến tranh, đương nhiên sẽ hy vọng thiên hạ thái bình, cho nên khi biết tin Địch Đóa nữ hoàng tới chơi, dân chúng đều hoan hô nhảy nhót, hơn nữa còn có lời đồn nói rằng Địch Đóa nữ vương vô cùng xinh đẹp, chuyện đó càng thêm khơi gợi hứng thú của dân chúng kinh thành.

Đây đại khái cũng là đặc tính dân chúng, hơn hai năm chưa từng chiến tranh, huyết tinh trên chiến trường bọn họ cũng không có nhìn thấy, dần dần cũng quên đi cừu hận cùng đau xót.

Bất quá đây cũng là chuyện tốt, không còn chiến tranh thì sẽ không còn cảnh dân chúng oán khóc, dễ quên mới có thể sống khoái hoạt chút ít, cũng mới có thể sống được lâu một chút.

Chỉ là Hoa gia cũng không có không khí vui mừng khi thiên hạ này thái bình mà vẫn chìm đắm trong chuyện xưa.

Hôm nay Địch Tam Thủy giải độc cho Hoa Thanh Vũ, cũng đã đi tới bước này, Hoa Quý Lương dứt khoát mặc kệ mọi thứ, quyết định cả nhà cùng nhau ăn bữa cơm.

Loại chuyện một nhà bốn người cùng nhau ăn cơm này, Hoa Thanh Vũ cơ hồ không nhớ được trong quá khứ từng có hay chưa.

Sau khi ngồi xuống, mọi người đều hai mặt nhìn nhau, có chút xấu hổ. Mà người khó xử nhất chính là Hoa Thanh Vũ, bởi vì đối với nàng mà nói, cuộc sống thay đổi quá lớn, cũng là quá đột nhiên, nàng chưa chuẩn bị tốt đã phải tiếp nhận rồi, cũng như vậy, nàng còn chưa kịp suy nghĩ thì chuyện cũ phủ kín bụi đất cùng bí mật liền giống như mạng nhện văng kín đầu nàng.

“Dùng bữa đi.” Hoa phu nhân thay Hoa Thanh Vũ gắp rau.

Hoa Thanh Vũ cúi đầu ăn cơm, cũng không biết nên làm gì, nói cám ơn có phài hơi khách khí hay không, mà không nói cái gì có phải quá lạnh lùng hay không?

Hoa Thanh Vũ cảm thấy đầu của mình như không còn nghe lời mình nữa, bởi vì đây vẫn là lần đầu nàng gặp mẫu thân sau khi biết thân thế của mình. Tuy rằng nàng biết mẫu thân đã không còn là mẫu thân của nàng, nhưng tình cảm mười mấy năm qua không phải một sớm một chiều là có thể thay đổi được.

Sau khi dùng xong bữa trưa, bốn người liền cùng nhau dùng trà. Hoa Trảm Nghiên vẫn không quá cao hứng, phụ thân hỏi vài câu cũng chỉ trả lời qua loa lấy lệ, Hoa Quý Lương cảm thấy mất mặt, cũng không hỏi nữa, bốn người lại hai mặt nhìn nhau……

Đây vốn là một buổi hàn gắn tình cảm gia đình, không ngờ tình cảnh lại không tốt như mong đợi. Vốn dĩ nhà này cất chứa nhiều bí mật, cho nên mới có thể duy trì kia vẻ  ngoài hòa thuận ấm áp. Nay bí mật đã không còn , ngược lại càng tăng thêm ngăn cách cùng hiềm khích.

Đã không có bí mật, sẽ sinh ra hoài nghi.

“Một nhà các người ngồi ngốc ở chỗ này làm cái gì?” Địch Tam Thủy đi thăm Lưu thái y trở về, vừa đến nhà chính, liền nhìn thấy bầu không khí trầm lặng như vậy, hắn nhìn không được, oán giận nói,“Nhìn bộ dạng các người mà ta cảm thấy phiền muốn chết, mau giao tiểu muội muội cho ta để ta giải độc, sớm chừng nào thì ta có thể quay về núi Vô Kê của ta sớm chừng đó!”

“Cũng tốt……” Hoa Quý Lương thở dài nói,“Sớm một chút chấm dứt việc này, đối với cả nhà chúng ta mà nói, đều là giải thoát.”

“Có thể chờ một chút được không?” Hoa phu nhân bỗng nhiên mở miệng nói,“Tôi muốn một mình nói mấy câu với Thanh Vũ.”

“Cứ để sau hãy nói đi.” Hoa Quý Lương đáy lòng vẫn có chút lo lắng,“Có chuyện gì thì chờ sau khi giải độc xong rồi nói cũng không muộn.”

“Cũng chỉ vài phút thôi mà.” Hoa phu nhân nói,“Lão gia lo lắng cái gì, ta chỉ là có vài câu muốn tự mình nói với Thanh Vũ mà thôi.”

Không biết vì sao, Hoa Quý Lương vẫn do dự, không muốn để Hoa Thanh Vũ một mình cùng Hoa phu nhân.

“Không sao đâu phụ thân, chờ một lúc nữa rồi giải độc cũng được.”

Bởi vì Hoa Thanh Vũ cũng có lời muốn nói với mẫu thân.

Hoa phu nhân nở nụ cười, đứng dậy kéo Hoa Thanh Vũ nói:“Chúng ta đi ra sân nói chuyện một chút.”

Thấy Hoa phu nhân cùng Hoa Thanh Vũ đi, Địch Tam Thủy mất hứng than thở nói:“Sao không có người hỏi ý kiến ta vậy……”

Kéo đến kéo đi, đã kéo tới mấy ngày rồi đó!

Hắn còn phải nhanh chóng trở về để cho độc trùng của mình ăn a!

Hoa phu nhân lôi kéo Hoa Thanh Vũ đi tới trong sân.

Đình viện trong Hoa gia đều là mời người tay nghề giỏi tỉ mỉ chế tác, mỗi một bước là một cảnh, từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, cảnh trí đều không giống nhau. Mỗi một tấm biển, câu đối, nét khắc trên bia đều có hàm ý sâu sắc, kết hợp với núi hồ, hoa cỏ trong đây, khiến cho người ta có cảm giác như thiên nhân hợp nhất.

Thời điểm Hoa phu nhân mới gả cho Hoa Quý Lương, liền yêu thích cách bày trí lâm viên này của Hoa gia, trước đây bà luôn nghĩ đến mình sẽ đi trong này mãi mà không biết mệt, nhưng hôm nay khi đã đi vài chục năm, rốt cuộc vẫn thấy mệt mỏi.

“Con người không thể có được tất cả những thứ mà mình muốn, chỉ có thần mới làm được điều đó, con nói có phải hay không?” Hoa phu nhân bỗng nhiên nói.

Hoa Thanh Vũ nhíu mày hỏi:“Mẫu thân, lời này của người là có ý gì? Con đâu có mơ tưởng cái gì đâu?”

“Ta không phải nói con, ta là nói chính mình.” Hoa phu nhân cười khổ nói,“”Ngay từ đầu ta  mơ tưởng rất nhiều thứ, nhưng đến cuối cùng lại phát giác thứ ta muốn nhất lại vĩnh viễn không thể có được.”

“Mẫu thân, thứ người muốn là gì?”

Hoa phu nhân dừng lại cước bộ, nhìn Hoa Thanh Vũ, nở nụ cười.

Nụ cười kia khiến cho Hoa Thanh Vũ cảm thấy có chút sợ hãi, cảm thấy mẫu thân không giống như lúc bình thường, bởi vì ánh mắt bà rét buốt, nào có ôn nhu cùng nhàn tĩnh lúc bình thường ?

Thấy Hoa Thanh Vũ sợ hãi, Hoa phu nhân cười nhạo, lắc đầu tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa nói chuyện:“Ta hiện tại cái gì cũng không muốn, khổ tâm bố trí lâu như vậy, không phải tất cả đều là công dã tràng sao. Hiện tại ta đã nghĩ kĩ, trước khi ta chết nếu có thể tranh lấy thứ gì đó cho nữ nhi của ta, như vậy dù có chết, ta xem như sống cũng không uổng phí.”

Hoa Thanh Vũ gục đầu xuống, nói:“ Là tỷ tỷ sao……”

“Đương nhiên, đương nhiên là vì Nghiên Nhi của ta.” Hoa phu nhân nhìn Hoa Thanh Vũ, ánh mắt ngày càng lạnh lùng,“Ngươi không phải nữ nhi thân sinh của ta, ngươi là con của Vân Nương.”

Trái tim Hoa Thanh Vũ dần dần nguội lạnh, nàng nghĩ nàng hẳn đã tập được cách quên đi thói quen mười mấy năm qua, thói quen luôn mong chờ mẫu thân sẽ yêu thương nàng.

Nhưng mấy ngày này nàng biết rất rõ, điều này là không thể.

“Mẫu thân, người hẳn là rất chán ghét con……” Hoa Thanh Vũ hỏi.

Hoa phu nhân nghiêng đầu không nhìn Hoa Thanh Vũ, dùng giọng điệu lạnh lùng mở miệng nói:“Sao lại không chán ghét ngươi cơ chứ, phàm là một nữ nhân yêu phu quân của mình thì đều sẽ không sẽ thích nữ nhân khác sinh hạ con cho phu quân mình.”

“Con tưởng……”

“Ngươi tưởng rằng ta và mẫu thân ngươi tình như tỷ muội, cho nên cũng đối với ngươi như con mình sinh ra, trước đây lãnh đạm với ngươi, chính là bởi vì mệnh cách xui xẻo của ngươi, có phải hay không?”

Hoa Thanh Vũ kinh ngạc lại mê mang gật đầu.

Chẳng lẽ không phải vậy sao?

Phụ thân nói như vậy mà……

“Đó là bởi vì ngươi và phụ thân ngươi giống nhau, một chút cũng không hiểu lòng người.” Hoa phu nhân đứng trước vườn hoa mẫu đơn, ngắt lấy một đóa hoa đẹp nhất, sau đó cài ở bên tai Hoa Thanh Vũ, nói: “Ngươi không hiểu, tâm tư của con người rất sâu, vĩnh viễn không thoả mãn, còn luôn oán hận, giận chó đánh mèo. Người như vậy, sao có thể yêu kẻ khác? Thấy kẻ nào tốt hơn mình, liền đố kị hắn; Thấy kẻ nào kém cỏi hơn mình, sẽ chán ghét vứt bỏ hắn; Thiện lương , liền lợi dụng hắn; Tà ác, liền sợ hãi hắn; Tính tình mềm yếu, liền khi dễ hắn; Tính tình kiên cường, thì sẽ nhân cơ hội tổn thương hắn. Đây mới là con người.”

“Nhưng là……”

Hoa phu nhân thu tay lại, cười tủm tỉm hỏi:“Nhưng ngươi không phải như thế, đúng không?”

Hoa Thanh Vũ gật đầu, nàng sẽ không  như thế.

Hoa phu nhân vừa cười vừa lắc đầu khiến Hoa Thanh Vũ càng mê man.

“Người như ngươi không nên sống ở trên đời này, sớm hay muộn đều sẽ bị kẻ khác hại chết. Không phải hôm qua, thì chính là hôm nay.”

Hoa phu nhân vừa nói xong, Hoa Thanh Vũ liền cảm thấy cổ họng như bị xiết chặt, muốn mở miệng nói chuyện, nhưng làm cách nào cũng nói không ra lời!

Chỉ thấy mẫu thân chậm rãi rút một con dao từ phía sau ra, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn nàng! Hoa Thanh Vũ xoay người muốn chạy, nhưng lại phát giác tay chân của mình không còn sức lực, chỉ có thể đứng bất động, dường như tay chân không còn là của mình nữa.

Toàn thân nàng mềm nhũn, liền ngã ngồi dưới đất, không thể động đậy!

“Đừng giãy giụa nữa, sáng nay ta đã bỏ nhuyễn cốt tán vào đóa hoa kia rồi, lúc ta cài nó lên tai ngươi, nhuyễn cốt tán bị ngươi hít vào, ngươi đương nhiên không thể động đậy.”

Hoa Thanh Vũ nhìn chằm chằm mẫu thân, dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn bà, nhưng mẫu thân lại lạnh lùng nhìn nàng.

“Kỳ thật không phải ngươi sai, suy cho cùng phải là ta xin lỗi ngươi. Ta biết ngươi là đứa nhỏ hồn nhiên, cũng biết ngươi từ nhỏ đến lớn dùng ánh mắt như thế nào nhìn ta. Mặc dù ta  không tốt với ngươi, ngươi cũng không oán hận ta. Thanh Vũ à, mẫu thân cũng đã từng cảm động, cũng đã từng do dự, nhưng hôm nay ta không thể do dự nữa. Ta bị cô phụ nhiều năm, cho nên hôm nay ta cũng chỉ có thể cô phụ ngươi .”

Hoa Thanh Vũ gian nan lắc đầu, hai hàng lệ rơi xuống.

Thẳng đến giờ khắc này, Hoa Thanh Vũ mới thật sự có gần chết mới sợ hãi, nàng phát hiện, vô luận như thế nào, nàng vẫn không muốn chết .

Nàng còn muốn sống, muốn gả đi, muốn một gia đình ấm áp.

“Ngươi chết rồi, Nghiên Nhi có thể tiếp tục làm mĩ nhân.” Hoa phu nhân nghẹn ngào rơi lệ,“Ta khi đó là bởi vì không đủ xinh đẹp, mới có thể bị người ta đoạt phu quân, mới có thể đáng thương như vậy, ta không thể để Nghiên Nhi giống ta!”

Hoa phu nhân biểu tình trở nên vặn vẹo, bà giơ con dao lên, dùng sức đâm hướng Hoa Thanh Vũ!

Đúng lúc này, có một người lao tới trước, vừa vặn bắt lấy tay Hoa phu nhân.

“Dừng tay!”

Hoa Thanh Vũ nhìn lại, người cứu của nàng dĩ nhiên là phụ thân!

Theo sau lưng Hoa Quý Lương còn có Mạnh Hoài Cẩn, Mạnh Hoài Cẩn vọt tới trước mặt Hoa Thanh Vũ, ôm nàng chạy vào phòng tìm Địch Tam Thủy.

Nhìn thấy Hoa Thanh Vũ bị mang đi, Hoa phu nhân liền đỏ mắt, phất tay lại một dao đâm tới, Hoa Quý Lương đưa tay cản lại, con dao nhỏ liền rạch một vệt máu thật dài trên cánh tay ông. Hoa phu nhân còn muốn vung dao, lại bị Hoa Quý Lương một cước đá đi, đem con dao nhỏ kia đá bay.

“Bà điên rồi sao!” Hoa Quý Lương quát Hoa phu nhân.

“Ta sớm đã điên rồi!” Hoa phu nhân hét lên,“Kể từ ngày ông đưa Vân Nương hồi phủ, ta đã điên rồi!”

Hoa phu nhân gỡ cây trâm trên đầu xuống, định đâm lên người Hoa Quý Lương, đúng lúc này, một người bỗng nhiên ôm lấy bà từ phía sau.

Người nọ không phải ai khác, chính là nữ nhi thân sinh của bà, Hoa Trảm Nghiên.

“Mẫu thân, người làm cái gì vậy? Đó là phụ thân!”

Hoa phu nhân nhìn thấy nữ nhi của mình, bỗng nhiên phục hồi tinh thần lại, buông lỏng cây trâm, khuỵu gối xuống đất……

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 48

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s