Hoa gia hi su_Chap 47

Chương 47.  Nam nhân a, không thể không phòng!

5

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Bởi vì trước phải dùng dược trấn an mẫu trùng trong bụng Hoa Thanh Vũ, cho nên hôm nay Hoa Thanh Vũ ngâm trong bồn nước thuốc hơn nửa ngày, gần như bị bào mòn cả một tầng da, bất quá chuyện tốt là màu tím đen trên người nàng đã lui bớt.

“Mẫu trùng không thể quá phẫn nộ, bởi vì Hoa Mã một khi phẫn nộ rất có khả năng sẽ không nhận ra con của mình, vậy thì xong đời, cho nên mặc dù màu tím đen trên người ngươi đã lui bớt, ngày mai vẫn phải ngâm thuốc, ngâm ba ngày thì chúng ta mới có thể làm bước tiếp theo, biết chưa?”

Hoa Thanh Vũ bất đắc dĩ gật đầu, còn phải ngâm hai ngày, một tầng da của nàng thật sự sắp bị lột ra rồi!

Đến đêm, Hoa Thanh Vũ thật vất vả mới ra khỏi bồn tắm, trực tiếp leo lên trên giường, bởi vì sắc trời đã muộn, sẽ không còn người nào đến nên nàng cũng lười thay quần áo, vừa ngã đầu liền đi ngủ.

Mộng Điệp hôm nay tới tới lui lui thay nước liên tục cả một ngày cũng rất mệt, nên không quản Hoa Thanh Vũ, tự mình trở lại trên giường ở gian ngoài, ngã đầu liền nặng nề đi ngủ.

Cho nên thời điểm Mạnh Hoài Cẩn đến, hai người trong phòng đều đã sớm ngủ say như chết!

Hôm nay Mạnh Hoài Cẩn cũng bị truyền triệu vào cung, sau khi thương lượng quốc sự xong, cửu vương gia bị Hoàng thượng giữ lại trong cung, mà Mạnh Hoài Cẩn rốt cục đợi tới thời điểm ban đêm mọi người đều say giấc, mới vụng trộm chạy đến tiểu viện của Hoa Thanh Vũ.

Nhìn thấy Hoa Thanh Vũ đã ngủ, Mạnh Hoài Cẩn có chút mất hứng.

Đã nói sẽ tới tìm nàng, sao lại không chờ hắn đã ngủ rồi vậy!

Vì thế Mạnh Hoài Cẩn vì trừng phạt Hoa Thanh Vũ, quyết định dọa nàng một cái, hắn cố ý không đánh thức Mộng Điệp bên ngoài, vụng trộm chạy đến bên giường Hoa Thanh Vũ, một bả nhảy lên ôm nàng.

“Ưm?!”

“Là ta!” Mạnh Hoài Cẩn ở bên tai Hoa Thanh Vũ nhẹ giọng nói.

Nghe thấy thanh âm của Mạnh Hoài Cẩn, Hoa Thanh Vũ mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, không giãy dụa nữa.

“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, huynh làm gì vậy?” Hoa Thanh Vũ mặt đỏ bừng lui về sau, vươn tay ra đẩy Mạnh Hoài Cẩn nói,“Huynh…… Huynh đi mau, mau đi xuống!”

Mạnh Hoài Cẩn không biết Hoa Thanh Vũ vì sao muốn đuổi hắn đi, vừa định tức giận, cúi đầu liền thấy được một vật rất khủng khiếp……

Trên người Hoa Thanh Vũ chỉ mặc một cái yếm!

Mạnh Hoài Cẩn mặt đỏ bừng, mạnh mẽ nhảy xuống giường, xoay lưng nói:“Nàng…… Nàng nhanh mặc quần áo vào!”

Hoa Thanh Vũ lập tức đem áo lót một bên mặc vào .

Mạnh Hoài Cẩn sau khi nghe thấy một hồi xột xột xoạt xoạt, vẻ ngượng ngùng lúc nãy cũng dần lui bớt, đột nhiên lại sinh ra ý xấu, cố ý trêu chọc Hoa Thanh Vũ:“Mặc xong chưa? Ta quay đầu nhé!”

“Không được, không được!”

Thấy Hoa Thanh Vũ nóng nảy, Mạnh Hoài Cẩn càng hăng hái.

“Nhanh lên, đếm tới ba ta sẽ quay đầu!”

“Đừng mà!”

“Một, hai, ba!”

“Được rồi!” Hoa Thanh Vũ thở phào một hơi nói,“Được rồi, huynh có thể quay đầu .”

Mạnh Hoài Cẩn lúc này mới đắc ý dương dương tự đắc xoay người, thấy Hoa Thanh Vũ đã thay xong quần áo ngồi ở trên giường, liền đi qua ôm nàng nói: “Đến, chúng ta cùng nhau nằm một chút, ta cũng mệt mỏi .”

“Như vậy sao được……” Hoa Thanh Vũ đỏ mặt nói,“Chúng ta……”

“Không có việc gì, ta cái gì cũng không làm.” Mạnh Hoài Cẩn nằm xuống, vỗ vỗ cánh tay mình nói,“Đến, nằm xuống!”

Hoa Thanh Vũ vẫn là không được tự nhiên, loay hoay không chịu nằm xuống.

Thấy Hoa Thanh Vũ do dự, Mạnh Hoài Cẩn liền mất hứng, trừng mắt nàng nói:“Sao? Không tin ta à?!”

“Ta tin ……”

Hoa Thanh Vũ bất đắc dĩ thở dài, nằm xuống.

Mạnh Hoài Cẩn ôm Hoa Thanh Vũ, trong lòng ngọt ngào như mật đường, nhưng Hoa Thanh Vũ lại rất khẩn trương, khẩn trương đến độ không biết tay nên đặt ở đâu, chân nên để ở hướng nào. Nàng ở trong lòng Mạnh Hoài Cẩn loay hoay tới lui, cuối cùng biến thành Mạnh Hoài Cẩn vô cùng không được tự nhiên……

“Tiểu Hoa, nàng có thể đừng lộn xộn nữa không.” Mạnh Hoài Cẩn có chút xấu hổ nói.

Hoa Thanh Vũ lại tiếp tục loay hoay nói:“Nhưng ngủ không thoải mái, tự nhiên muốn cử động.”

Mạnh Hoài Cẩn mặt nghẹn hồng nói:” Nàng cử động, ta sẽ không thoải mái……”

“Vì sao?” Hoa Thanh Vũ nghi hoặc hỏi.

Mạnh Hoài Cẩn không biết nên  giải thích với Hoa Thanh Vũ như thế nào, xem ra nàng thật sự cái gì cũng đều không hiểu……

Haizz, chuyện nam nữ, xem ra hắn phải chậm rãi dạy nàng mới được, nếu không bị người khác chiếm tiện nghi cũng không biết.

Bất quá giờ phút này, Mạnh Hoài Cẩn quyết định trước nhịn xuống!

Ngay tại lúc này, Hoa Thanh Vũ bỗng nhiên duỗi tay lên người Mạnh Hoài Cẩn, nghi hoặc cào cào, nói: “Đại tướng quân, tay huynh luôn ôm lấy ta, thật không thoải mái ……”

Tuy rằng Hoa Thanh Vũ rất nhanh liền thu tay lại, nhưng Mạnh Hoài Cẩn vẫn thiếu chút nữa là ‘bạo huyết bỏ mình’!

Vừa mới thấy cảnh Hoa Thanh Vũ chỉ mặc mỗi cái yếm, Mạnh Hoài Cẩn đã sớm một bụng đầy lửa nóng, vốn vừa mới ổn định tâm tình xong, nhưng động tác này của Hoa Thanh Vũ lại khơi lên ngọn lửa vừa nãy trong hắn, nếu không phải biết Hoa Thanh Vũ thật sự cái gì cũng đều không hiểu, hắn nhất định nghĩ rằng nàng cố ý trêu chọc hắn.

Nói như thế nào hắn cũng là một thiếu niên huyết khí phương cương* nha! Mạnh Hoài Cẩn cảm thấy Hoa Thanh Vũ thật sự rất không tự giác, cũng may hắn là quân tử, sẽ không chiếm tiện nghi người ta.

(*) Tràn đầy tinh lực.

Mạnh Hoài Cẩn thật sự rất cố gắng khống chế chính mình, nhưng Hoa Thanh Vũ không buông tha hắn, rốt cục tia lý trí của hắn cũng bị đứt, không có cách nào khống chế chính mình, bản năng lao về phía Hoa Thanh Vũ.

Trong ngực là một cô nương nhỏ nhắn như vậy, hắn cảm thấy nếu mình hơi chút dùng sức là có thể đem thắt lưng của nàng bóp nát. Điều này làm cho hắn nhớ tới thời điểm hắn cứu nàng ở đầu đường kinh thành, lúc đó hắn cảm thấy nàng rất nhỏ bé, còn cảm thấy làn da kia vô cùng non mềm, giống như là miếng đậu hủ trắng vậy.

Mạnh Hoài Cẩn hôn mặt, rồi tới môi, cổ Hoa Thanh Vũ, nhưng càng hôn nàng lại càng cảm thấy không đủ, tay cũng bắt đầu không thành thật, không tự giác trượt vào trong quần áo của nàng, thời điểm đụng tới chỗ mềm mại kia của nàng, sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu hắn cũng bị đứt, hắn biết, hắn không còn biện pháp dừng lại nữa rồi.

Thế nhưng lúc này Hoa Thanh Vũ đã phục hồi lại tinh thần, nàng có ngốc cũng là biết ngực cô nương không thể tùy tiện cho người ta sờ, cho dù là anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử cũng không thể tùy tiện sờ!

Nàng dùng sức ngăn Mạnh đại công tử, nhưng lại hoàn toàn thất bại.

Hoa Thanh Vũ nóng nảy, đánh Mạnh Hoài Cẩn nói:“Không cho sờ loạn, huynh không biết xấu hổ, huynh là đại lưu manh!”

“Đừng……” Mạnh Hoài Cẩn bắt lấy tay Hoa Thanh Vũ, đặt ở bên miệng nhẹ nhàng hôn, nói,“Để ta thương yêu nàng, được không? Ta sẽ không hại nàng, nàng tin ta, có được không?”

#Mi: Tiểu Hoa, cưng không được tin, tin là chết! aaaaa, Cẩn huynh quá lưu manh rồi!!! >.<

Trong bóng đêm, ánh mắt Mạnh Hoài Cẩn tỏa sáng, giống như là bảo thạch, nhìn ánh mắt xinh đẹp đến lạ thường của hắn, Hoa Thanh Vũ lần đầu tiên có loại cảm giác bị mê hoặc.

#Mi: Cái này tuyệt đối là sắc dụ trong truyền thuyết a!!!! O.O!!!

Nàng chưa từng bị ai mặt mê hoặc, nhất là người có bộ dạng xinh đẹp, nhưng lúc này đây, nàng thế nhưng không tự chủ được mà gật đầu, thì thào nói:“Ta đương nhiên tin huynh.”

Mạnh Hoài Cẩn biết rõ mình vô sỉ lợi dụng tín nhiệm của Hoa Thanh Vũ đối với hắn, nhưng nhiệt huyết nam nhi của hắn, hiện tại đã như tên trên dây, không thể không bắn, đến lúc này mà hắn có thể nhịn được, vậy hắn sẽ không phải là nam nhân! Hơn nữa hắn sợ nếu nghẹn ra bệnh gì, vậy về sau Hoa Thanh Vũ không phải sẽ bất hạnh sao?

#Mi: Đồng chí chỉ là ngụy biện mà thôi! Tên háo sắc!!!! -.-!!!!

Nghĩ đến đây hắn liền bắt đầu cởi bỏ quần áo của Hoa Thanh Vũ, Hoa Thanh Vũ cũng không giãy dụa nữa, cũng không ngăn lại động tác lột bỏ y phục của hắn.

Hoa Thanh Vũ thực sự rất thẹn thùng cũng như sợ hãi, nhưng nàng biết anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử sẽ không hại nàng, hắn là người tốt với nàng nhất trên thế giới này, cho nên việc hắn làm nhất định đều là vì muốn tốt cho mình.

Vì thế nàng nhắm chặt mắt lại, để mặc Mạnh đại công tử trêu chọc từng chỗ trên người nàng.

Nhưng chuyện kế tiếp đã xảy ra, Hoa Thanh Vũ hoàn toàn không cảm thấy thoải mái, nàng đau đớn kêu lớn lên.

“Đau!” Hoa Thanh Vũ đau khóc.

Hoa Thanh Vũ khổ sở khóc, Mạnh Hoài Cẩn thử an ủi nàng, nhưng hắn vừa động, Hoa Thanh Vũ liền bảo đau, khóc tới mức Mạnh Hoài Cẩn cũng không dám động tiếp.

Nước mắt Hoa Thanh Vũ giống như chậu nước lạnh hắt lên đầu Mạnh Hoài Cẩn, hắn lập tức thanh tỉnh, hắn lúc này mới thấy rõ bộ dáng  Hoa Thanh Vũ trong lòng.

Chỉ thấy Hoa Thanh Vũ quần áo không chỉnh tề nằm ở trong lòng mình, một bên kéo quần áo một bên thấp giọng khóc nức nở, bộ dáng đáng thương của nàng thức tỉnh lương tri Mạnh đại công tử,

Trời ạ, xem hắn đã làm ra cái gì đây?

Mạnh Hoài Cẩn bối rối mặc lại quần áo cho Hoa Thanh Vũ, lau đi nước mắt của nàng nói:“Thực xin lỗi, ta làm đau nàng , ta sẽ không làm gì nữa, được không?”

Hoa Thanh Vũ khóc gật đầu.

Mạnh Hoài Cẩn thở dài một hơi, gắt gao ôm Hoa Thanh Vũ vào trong ngực, không ngừng giải thích nói:“Thực xin lỗi, ta là tên vô liêm sỉ, không khống chế nổi chính mình, làm hại nàng thương tâm. Ta không động loạn nữa, nàng cho ta ôm một cái được không?”

Hoa Thanh Vũ ngừng khóc, gật gật đầu, có chút thẹn thùng nói:“Huynh…… Huynh vì sao làm vậy với ta……”

Hoa Thanh Vũ hỏi không ra tiếng, nhưng Mạnh Hoài Cẩn biết nàng muốn hỏi cái gì, liền đáp lời:“Bởi vì ta rất thích nàng.”

“Thích sẽ làm như vậy sao?”

“Không phải.” Mạnh Hoài Cẩn giải thích nói,“Là ta không tốt, ta không nên như vậy, ta hẳn nên đợi tới ngày chúng ta thành thân.”

Hoa Thanh Vũ gật gật đầu.

“Cái kia…… Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, huynh có thể buông ta ra không?” Hoa Thanh Vũ nhỏ giọng than thở nói.

Mạnh Hoài Cẩn có chút đỏ mặt, lại ôm nàng chặt thêm, xoa đầu của nàng nói:“Nàng không thể ngoan ngoãn giùm ta sao? Ngoan, để ta ôm một lát, chờ ta…… Ôm một chút cũng sẽ không chết mà!”

“Nga……” Hoa Thanh Vũ bĩu môi, tuy rằng không thích bị ôm, nhưng nếu Mạnh đại công tử đã nói, nàng miễn cưỡng đáp ứng cũng được.

“Đúng rồi, Tiểu Hoa, nàng phải nhớ, trăm ngàn không thể để cho người khác làm vậy với nàng biết không?” Mạnh Hoài Cẩn nói.

“Ta mới không để cho người khác làm vậy với ta đâu!” Hoa Thanh Vũ thở phì phì nói. Nàng là cô nương tốt, mới sẽ không xằng bậy đâu.

“Đừng nóng giận mà, ta chỉ nói như vậy thôi, ta tin nàng.”

Một lát sau, anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử lại nhớ tới cái gì, mở miệng nói:“Còn có một việc, nàng nhất định phải hảo hảo nhớ kỹ, biết không?”

Thấy Mạnh đại công tử nghiêm túc như vậy, Hoa Thanh Vũ cũng nghiêm túc gật đầu nói:“Được, huynh nói đi, ta sẽ nhớ kỹ.”

“Trăm ngàn lần không được cùng nam nhân khác một mình ở trong phòng, biết không?”

“Nga……” Hoa Thanh Vũ gật gật đầu nói,“Đã biết.”

“Phòng nào cũng không được, có giường hay không giường đều không được, biết không?”

Hoa Thanh Vũ dùng sức gật đầu nói:“Đã biết!”

Mạnh Hoài Cẩn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lại ôm người trong lòng mình chặt hơn một chút.

Hắn hiểu rất rõ nam nhân, đừng nhìn nam nhân vẻ ngoài bình thường nhưng kỳ thật đều là cá mè một lứa. Ngay cả hắn là anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm quân tử, kỳ thật…… kỳ thật cũng là như vậy …… ( anh tự biết luôn nhỉ =]]]]]]  #mi )

Cho nên, nam nhân a, không thể không phòng!

—————————-

Ps: Edit xong chương này mà mặt đỏ tim đập, thật tổn hao sức khỏe của người trong sáng như bạn mà, mô phật! O_o!!!  #Mi

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 47

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s