Hoa gia hi su_Chap 49

Chương 49. Đã vô duyên, không cần thề.

333

 

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

(*) Từ chương này, nhân vật Hoa Trảm Nhan sẽ đổi tên thành Hoa Trảm Nghiên, bạn nhớ hình như ở mấy chương đầu có từng nói qua là vì tác giả lúc thì để Nhan, lúc thì Nghiên, nên bạn quyết định thống nhất tên nhân vật này để theo lần đầu tiên (Nhan). Nhưng mấy chap về sau này, số từ “Nghiên” được tác giả dùng nhiều hơn, nên bạn quyết định sửa lại theo từ “Nghiên”, tôn trọng nguyên tác, mong các bạn thông cảm vì sự bất tiện này.

————————–

Trọng thần trong triều đều đi tham gia quốc yến chiêu đãi Địch Đóa nữ hoàng, vốn Mạnh Hoài Cẩn cũng phải vào cung , nhưng Hoàng thượng thông cảm cho thân thế Mạnh Hoài Cẩn, biết hắn mất đi cha mẹ ở trên chiến trường với người Địch Đóa, liền cho hắn xin nghỉ ở nhà.

Mà về thảm cảnh của Hoa gia mười mấy năm về trước, Trầm Ký Ngôn và Mạnh Hoài Cẩn đã điều tra ra một chút manh mối, Trầm Ký Ngôn bởi vì không thể ‘thoát thân’, nên Mạnh Hoài Cẩn đành trước đến Hoa gia thay lời chuyển đạt.

Mạnh Hoài Cẩn đến Hoa gia không thấy Hoa Thanh Vũ, chỉ thấy Hoa lão gia, nên hắn đem chuyện mà hắn với Trầm Ký Ngôn biết được nói sơ qua cho Hoa lão gia.

Hoa lão gia vừa nghe xong thì sắc mặt liền không tốt, đứng dậy chạy hướng sân viện. Mạnh Hoài Cẩn vội vàng đi theo phía sau ông, không nghĩ thế nhưng lại chứng kiến một màn Hoa phu nhân muốn giết nữ nhi này.

May mắn Địch Tam Thủy nói Hoa Thanh Vũ chỉ trúng nhuyễn cốt tán, không nguy hiểm tới tánh mạng.

Sau khi Hoa Thanh Vũ được giải nhuyễn cốt tán, lập tức hỏi thăm phụ thân.

Mạnh Hoài Cẩn an ủi nói:“Chỉ bị thương ngoài da, không có gì đáng ngại.”

“Vậy…… Vậy mẫu thân thì sao?”

Mạnh Hoài Cẩn hừ lạnh một tiếng nói: “Mụ độc phụ kia đã bị áp chế rồi, hiện tại đang quỳ gối trong chính phòng. Cha nàng muốn chờ nàng tỉnh lại rồi mới thẩm vấn.”

“Vậy chúng ta đi ngya bây giờ đi.” Hoa Thanh Vũ sốt ruột nói.

“Chờ tay chân muội hồi sức rồi nói sau, cứ để ả độc phụ kia quỳ thêm một chút!”

Nhưng Hoa Thanh Vũ vẫn cứng rắn muốn đứng lên, Mạnh Hoài Cẩn không ngăn được nàng, đành phải giúp nàng đứng dậy, cùng đi tới chính phòng.

Thời điểm bọn họ tới thì tất cả mọi người đã đông đủ, Trầm Ký Ngôn không biết từ nơi nào nghe được tin tức, cũng chạy đến, đã ngồi vào ghế khách thủ vị.

“Thanh Vũ không có việc chứ?” Hoa lão gia khẩn trương hỏi.

“Có ta ở đây cô ta đương nhiên không có việc gì!” Địch Tam Thủy theo sau Hoa Thanh Vũ, cười tủm tỉm với Hoa phu nhân,“Ngươi không hổ là tiểu sư muội của ta, thật là thông minh, biết ta ở đây thì hạ độc cũng vô dụng, dứt khoát dùng dao giết người, vừa đơn giản vừa nhanh chóng! Thông minh, thông minh!”

Địch Tam Thủy phía sau còn có tâm tình khen người, quả thực khiến mọi người không thể lý giải hắn, không hổ là quái thai, xem sự tình dưới góc độ không bình thường như thế, đúng là đồ không có đạo đức!

Nhưng Hoa phu nhân vẫn không nhúc nhích quỳ gối, không để ý tới Địch Tam Thủy, giống như không còn thiết tha với cái gì nữa rồi.

Thấy Hoa phu nhân không để ý tới mình, Địch Tam Thủy cũng thấy chán, lầu bầu chạy đến ngồi chỗ bên cạnh Hoa Trảm Nghiên đang khóc sướt mướt.

Mạnh Hoài Cẩn đỡ Hoa Thanh Vũ ngồi xuống, mọi người lúc này mới nhìn về phía Hoa Quý Lương, chờ ông lên tiếng.

Nhưng không biết là quá khó khăn hay là quá khiếp sợ, Hoa Quý Lương cũng không mở miệng, vẫn không nhúc nhích nhìn Hoa phu nhân, như đang cẩn thận đánh giá bà.

Có lẽ Hoa Quý Lương cảm thấy mười mấy năm qua hắn chưa từng hiểu rõ thê tử của mình, cho nên mới nghe không ra lời nói dối hết lần này tới lần khác của bà, nhìn không ra tâm địa rắn rết của bà, hôm nay, hắn quyết định muốn nhìn thấu tất cả.

Thấy Hoa Quý Lương không nói lời nào, Trầm Ký Ngôn liền mở miệng trước.

“Hoa phu nhân có gì muốn nói không?”

Hoa phu nhân không để ý hắn, trên mặt vẫn không thay đổi biểu cảm.

“Hoa phu nhân không trả lời, vậy để bổn vương hỏi cũng được.” Nói xong Trầm Ký Ngôn vỗ vỗ tay, gã sai vặt phía sau liền lấy ra một quyển sách, Trầm Ký Ngôn tiếp nhận rồi ném nó xuống đất, nói với Hoa phu nhân,“Đây là bát tự của Hoa Thanh Vũ, khâm thiên giám đã xem qua, đây căn bản không phải mệnh cách họa thủy gì đó, ngược lại là đại cát. Mà tên hòa thượng, thầy phong thuỷ cùng cao tăng đắc đạo ngày đó, ta đều tìm được, dĩ nhiên lại là một lũ người giang hồ bịp bợm! Bọn họ cũng rất thành thật, nói mười lăm năm trước, là bà thỉnh bọn họ bày vở kịch. Hoa phu nhân, bà còn gì muốn nói?”

Hoa phu nhân hoàn toàn không để ý Trầm Ký Ngôn, vẫn duy trì biểu tình thản nhiên lãnh đạm.

Địch Tam Thủy cảm thấy hứng thú, nhảy đến trước mặt Hoa phu nhân nói:“Ta biết rồi, ngươi khẳng định là đố kị Lương Lương thương yêu Hoa Thanh Vũ, cho nên tìm người tới nói Hoa Thanh Vũ là tai tinh, muốn Lương Lương tự tay giết nữ nhi chính mình, có phải không?”

“Còn có gì mà có phải hay không!” Mạnh Hoài Cẩn híp mắt đánh giá Hoa phu nhân, lạnh lùng nói,“Mụ độc phụ này thấy kế hoạch thất bại, cho dù mất tiền tài cũng không thể khiến Hoa lão gia động sát tâm, liền bắt đầu hại tính mạng người khác. Chỉ tiếc thay hạ nhân nha hoàn ngày đó bị biến thành quân cờ, uổng mạng chỉ vì để bà ta hãm hại Hoa Thanh Vũ! Những người này chỉ sợ đến lúc chết vẫn không biết bọn họ chết là vì lòng đố kỵ của một nữ nhân.”

“Ngày đó, người hạ hạc đỉnh hồng với Hoa Thanh Vũ chỉ sợ cũng là bà đi Hoa phu nhân?” Trầm Ký Ngôn cười lạnh nói,“Lúc ấy ta đã cảm thấy Hoa lão gia sẽ không hạ độc, chỉ sợ có người lấy danh nghĩa ‘vì đại nghĩa không quản người thân’ mà thực hiện thủ đoạn thâm độc này a!”

Nghe đến đó, Địch Tam Thủy có chút sởn hết cả gai ốc, lui từng bước về phía sau nói:“Chậc chậc, ngươi thực độc ác, tiểu sư muội, nếu lúc trước ngươi không xuống núi lập gia đình, hiện tại nhất định còn có thể dụng độc giỏi hơn cả ta nha.”

“Hoa phu nhân, bà còn gì muốn nói không?” Trầm Ký Ngôn nhìn thoáng qua ngoài cửa nói,“Ta đã kêu quan sai chờ ở bên ngoài. Giết người phải đền mạng, càng đừng nói có nhiều mạng người chết trong tay bà như vậy. Nếu bà vẫn không nói chuyện, ta sẽ cho quan sai tiến vào, bản án này, hôm nay phải kết, cho dù bà một câu cũng không nói, nhiều nhân chứng vật chứng như vậy, bà cũng không thể trốn tội.”

Nhưng Hoa phu nhân vẫn không khóc không cười, mặt xám như tro tàn, thời điểm Trầm Ký Ngôn định gọi người tới bắt, Hoa Quý Lương vốn vẫn không nói được lờn nào bỗng nhiên mở miệng .

“Phu nhân……” Hoa Quý Lương thở dài nói,“Bà vẫn còn là thê tử của ta, ta vẫn nên gọi bà một tiếng phu nhân đi. Ta chỉ hỏi bà một việc, bà trả lời ta được không?”

“Ông vốn dĩ từng gọi ta là Lam nhi.” Hoa phu nhân rốt cục nói chuyện, trên mặt bà có thần sắc thê lương, nhìn Hoa Quý Lương nói, “Nhưng từ khi có Vân Nương, ông cũng không gọi tên ta nữa, chỉ gọi ta là phu nhân, lão gia, ông còn nhớ rõ tên của ta không?”

Hoa Quý Lương có chút xúc động, gật đầu nói:“Đương nhiên nhớ rõ, bà tên Bì Lam Bà, là nữ tử Miêu tộc, khi còn bé đi theo phụ mẫu đến Cẩm Quan thành bàn chuyện làm ăn. Tên của bà đặc biệt như vậy, ta từ nhỏ đã ấn tượng khắc sâu, sao có thể quên.”

Hoa phu nhân cười khổ chảy ra một giọt lệ.

“Thì ra ông còn nhớ rõ.”

“Ta nhớ rõ.” Hoa Quý Lương gật đầu, lại nhìn về phía Hoa phu nhân nói,“Bì Lam Bà, bà nói cho ta biết, cái chết của Vân Nương, có quan hệ với bà hay không ?”

“Ôi……” Hoa phu nhân cười lạnh, lắc đầu nói,“Ta biết, người ông không bỏ xuống được chỉ có Vân Nương.”

“Cái chết của nàng, có quan hệ với bà hay không?”

“Đương nhiên là có quan hệ.” Bì Lam Bà dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía Hoa Quý Lương, như là muốn dùng ánh mắt rạch ra vài lỗ thủng ở trên người ông,“Ta giỏi về dụng độc như vậy, thừa dịp  thời điểm ả ta sinh con, ngụy tạo thành tình trạng khó sanh mà chết thì có cái gì khó?”

“Câm miệng!” Hoa Quý Lương tức giận đến mức dùng sức chống bàn đứng dậy,“Vân Nương thế nhưng coi bà như tỷ muội ruột thịt!”

“Ả đương nhiên rất tốt với ta! Bởi vì tất cả ả có đều là cướp từ ta!”

“Bà vẫn là Hoa phu nhân, vẫn là đương gia chủ mẫu, ta đối đãi với bà và Trảm Nghiên cũng không có một chút không tốt, vì sao bà lại độc ác như vậy! Hại chết Vân Nương, còn hại chết nhiều mạng người như vậy chỉ vì để cắt đứt tình cảm cha con của ta và Thanh Vũ!” Hoa Quý Lương phẫn nộ tới run rẩy toàn thân,“Là ta quá ngu xuẩn, ngủ cùng một kẻ lòng dạ rắn rết như bà lâu vậy mà cũng không biết!”

“Ông đối xử với Trảm Nghiên không có một chút không tốt, ông là người có tình nghĩa, nhưng ông đối với ta là nghĩa không phải tình, ông đem tình đều cho người khác! Ông đối với ta vô tình thì dựa vào cái gì trách ta độc ác!”

“Bà điên rồi!” Hoa Quý Lương quát Hoa phu nhân,“Ta thực muốn moi tim của bà ra để xem nó có phải màu đen hay không!”

Hoa phu nhân giận dữ nhìn Hoa lão gia, cười rộ lên như phát điên.

“Muốn moi tim của ta? Chỉ sợ khi ông biết ta đã làm gì với quả tim của Vân Nương, sẽ tức giận đến mức muốn đem ta bầm thây vạn đoạn !”

“Bà làm gì với Vân Nương?”

Hoa phu nhân lạnh lùng nhìn về phía khác, chẳng hề để ý nói:“Ôg  đào mộ của ả lên nhìn chẳng phải sẽ biết sao.”

“Bà đúng là độc phụ!” Hoa Quý Lương trừng mắt Hoa phu nhân nói,“Bà còn muốn bắt ta đào mộ Vân Nương, khiến nàng chết cũng không yên sao?”

“Vậy ông sẽ vĩnh viễn không biết ta đã làm gì với Vân Nương mà ông yêu thương đâu.”

Ngay tại thời điểm Hoa Quý Lương vừa vội vừa tức, Nhũ mẫu bên người Hoa phu nhân dùng sức quỳ xuống.

“Lão gia, nô tỳ có tội!” Nhũ mẫu khóc nói,“Trong quan tài không phải thi cốt của nhị phu nhân!”

————–hmsh——————-

(*) Khúc này là đoạn hồi tưởng về quá khứ nên Mi sẽ sửa đại từ xưng hô của các nhân vật dưới trẻ hóa lại nhé.

Nguyên lai, từ khi Vân Nương gả đến Hoa gia, Hoa Quý Lương vô cùng chiều chuộng nghe lời Vân Nương, hận không thể đem những thứ tốt nhất khắp thiên hạ về cho nàng. Bì Lam Bà là nguyên phối, tuy rằng đố kị, nhưng cũng không có thể nói gì, bởi vì nàng muốn duy trì mỹ danh hiền lương thục đức kia.

Cho nên vô luận trong lòng đố kị cỡ nào, Bì Lam Bà vẫn giống như tỷ muội mà đối đãi với Vân Nương, khi đó nàng nghĩ, nàng cùng Vân Nương không giống, lão gia dù có yêu thích Vân Nương như thế nào, Vân Nương cũng chỉ là thiếp, nàng mới là thê! Nàng mới là người sau cùng đồng mộ với hắn!

Hơn nữa lúc này Bì Lam Bà đã mang thai, nàng luôn thầm nghĩ trong lòng phải ổn định thai khí, sinh hạ đứa nhỏ này.

Nàng đã nghĩ kĩ, nếu nam hài thì gọi là Hoa Trảm Dương, nếu là nữ hài thì gọi là Hoa Trảm Nghiên. Vô luận là nam hay nữ nàng đều sẽ nhất định hết sức yêu thương. Nàng cũng sẽ tận lực đối xử tốt với Vân Nương, chỉ cần Hoa Quý Lương cảm thấy cao hứng, nàng cái gì cũng có thể nhẫn.

Nhưng điều Bì Lam Bà phẫn nộ là, không đến một tháng sau, Vân Nương thế nhưng cũng mang thai!

Bì Lam Bà không thể chịu được Vân Nương cũng hoài thai cốt nhục Hoa gia giống mình, nàng không thể chịu được lão gia lại yêu thương đứa bé trong bụng Vân Nương hơn cả đứa con nàng sắp sinh!

Vì thế Bì Lam Bà cố ý thử Hoa Quý Lương, nói muốn cho Vân Nương làm bình thê. Nàng nghĩ rằng, nếu Hoa Quý Lương còn chút tình cảm cũng như tôn trọng mình thì sẽ không đáp ứng. Nhưng nàng sai lầm rồi.

Hoa Quý Lương không chỉ không có cự tuyệt, còn vui mừng đáp ứng! Vân Nương thế nhưng cũng không có cự tuyệt, còn cảm tạ nàng!

Bì Lam Bà hận!

Nhưng trừ bỏ oán hận, nàng còn có sợ hãi, nàng biết một ngày nào đó tất cả của mình sẽ biến thành của Vân Nương!

Nàng không thể để ngày nào đó đến!

Vì thế Bì Lam Bà tinh thông y lý cố ý thân cận Vân Nương, bề ngoài chiếu cố cuộc sống bắt đầu mang thai của nàng ta hằng ngày nhưng bên trong lại đang âm thầm hạ độc, khiến nàng ta khó sinh!

Hoa Quý Lương vô cùng bi thương, nhưng phẫn nộ của Bì Lam Bà vẫn không nguôi ngoai, bởi vì nàng biết, cho dù nữ nhân kia chết, trái tim của tướng công nàng vẫn thuộc về nữ nhân kia!

Bì Lam Bà phẫn nộ, thừa dịp Hoa Quý Lương thương tâm ngất xỉu, đem thi thể Vân Nương tùy tiện quấn vải lại, cho người ném tới bãi tha ma! Nàng tuyệt đối sẽ không cho Vân Nương cùng Hoa Quý Lương cơ hội sau này đồng mộ, chỉ khi thi cốt của nàng ta không được đầy đủ, bị mèo hoang dã cẩu phân thây nàng mới có thể nuốt xuống cục tức này!

Mà ngày chôn cất, nàng cũng lấy lí do thời tiết nóng bức, không đành lòng để Hoa Quý Lương nhìn thi thể biến chất mà thương tâm nên tránh qua được một màn.

Trong quan tài của Vân Nương, bất quá chỉ là một khối thi thể hồ ly mà thôi……

—————hmsh——————

Nghe xong lời nhũ mẫu, Hoa Quý Lương đã thương tâm muốn ngất lịm, may mắn Địch Tam Thủy ở một bên mới khiến ông có thể thuận khí hơn một chút.

Hoa Quý Lương khổ sở rơi nước mắt, Hoa Trảm Nghiên muốn tiến lên an ủi phụ thân, lại bị ông một bả đẩy ra. Nhìn thấy nữ nhi của mình bị đẩy ngã trên mặt đất, trên mặt Bì Lam Bà mới có thần sắc không đành lòng.

“Ta giả trang mười lăm năm, nay cũng không muốn tiếp tục giả trang nữa, dù sao thứ ta muốn làm cơ hồ đều đã làm được, các ngươi giết ta cũng tốt, róc xương lóc thịt ta cũng được, ta không quản.”

“Mẫu thân……” Hoa Trảm Nghiên khóc nhìn mẫu thân của mình nói.

“Nghiên nhi……” Hoa phu nhân không đành lòng nhìn nữ nhi, lắc đầu nói,“Chỉ tiếc mẫu thân không thể vì con làm thành một việc cuối cùng.”

Hoa Trảm Nghiên biết mẫu thân chỉ là Hoa Thanh Vũ, lắc đầu nói:“Mẫu thân, người sao còn chấp mê bất ngộ như vậy!”

“Con hoàn toàn không hiểu!” Bì Lam Bà không ngờ nữ nhi của mình cũng nói mình như vậy, nhưng Hoa Trảm Nghiên là nữ nhi thân sinh của bà, bà cũng không thể hận nàng được, vì thế bà liền nhìn về phía Hoa Thanh Vũ, nghiến răng nghiến lợi nói,“Ta chỉ hận ta không thể sớm giết ngươi một chút! Trừ lần ngươi trốn ra ngoài, những gì ta cần làm đều đã làm, thế nhưng hôm nay ta vẫn không lấy mạng ngươi được!”

Mạnh Hoài Cẩn khẩn trương nhìn về phía Hoa Thanh Vũ, bởi vì hắn biết rõ nàng cho tới nay có tình cảm như thế nào với mẫu thân, mà hôm nay Hoa phu nhân nói như vậy, nàng khẳng định sẽ rất thương tâm .

Nhưng lại không ngờ, trên mặt Hoa Thanh Vũ cũng không có biểu tình hỉ nộ, mà là một bộ dạng bình tĩnh lãnh đạm.

“Con biết, chỉ khi con cũng thê thảm chết đi rồi người mới có thể chân chính vừa lòng, bởi vì lúc con chết, sự trả thù của người mới nguyên vẹn.”

“Phải.” Bì Lam Bà phẫn nộ nói.

“Chỉ tiếc, giống như lúc người ở trong vườn cài hoa cho con đã nói, con người không thể có được tất cả những thứ mà mình muốn, chỉ có thần mới làm được điều đó, người nói có phải không?” Hoa Thanh Vũ bình tĩnh nhìn Bì Lam Bà nói,“Chỉ là con cảm thấy, con còn sống mới là điều tốt nhất với người.”

Bì Lam Bà cười lạnh nói:“Ta không có tốt như ngươi nghỉ đâu!”

“Con biết, tâm địa người độc ác, con nhìn ra được. Chỉ là nếu ngay cả con cũng chết, người còn có thể hận ai đây, người sẽ không có người để giận chó đánh mèo nữa, không phải sao?” Hoa Thanh Vũ dùng thần sắc thương xót nhìn Bì Lam Bà nói,“Bởi vì phụ thân cưới mẫu thân con, người cảm thấy chính mình đã bị thương tổn, lại không biết làm sao để đối mặt với thương tổn kia, liền chỉ có thể hận bà, hận con. Nhưng mẫu thân rất tốt, con cũng rất tốt, lại không hề làm sai gì cả? Con rất thương xót người, người chỉ có thể hận mới sống được, người như vậy, không phải sống rất khổ sở sao?”

Hoa Thanh Vũ đứng dậy, nâng tỷ tỷ bị phụ thân đẩy ngã dậy, nói với Hoa Quý Lương:“Cho nên phụ thân cũng đừng hận tỷ tỷ, tất cả việc này đều là mẫu thân làm, không phải tỷ tỷ làm, chúng ta nếu giận chó đánh mèo tỷ tỷ……”

Hoa Thanh Vũ chỉ vào Bì Lam Bà nói:“Vậy chúng ta cũng sẽ giống như bà, nhưng chúng ta không thể giống bà như vậy.”

Hoa Quý Lương nước mắt tuôn đầy mặt giữ chặt tay Hoa Thanh Vũ, lắc đầu hỏi:“Con không hận bà ta?”

“Phụ thân, bà ấy đã tra tấn chúng ta nhiều năm như vậy, hôm nay tội gì còn muốn chịu bà tra tấn nữa?” Hoa Thanh Vũ kéo tay tỷ tỷ đưa cho phụ thân nói,“Có lẽ con có chút ích kỷ, so với sống phẫn nộ mà thống khổ, con tình nguyện lựa chọn sống thật vui vẻ, chuyện đã không thể thay đổi, con lựa chọn quên đi, sau đó là tha thứ.”

Hoa Quý Lương nặng nề thở dài, đón lấy tay Hoa Trảm Nghiên, vỗ nhẹ nhẹ, mà Hoa Trảm Nghiên cũng thương tâm khóc òa lên.

Bì Lam Bà nhíu mày, cười lạnh một tiếng nói:“Không thể ngờ được ngươi tuổi còn nhỏ mà miệng lưỡi lại lợi hại nhưa vậy. Tha thứ, hừ…… Ngươi nghĩ rằng ta cần các ngươi tha thứ sao?”

Hoa Thanh Vũ lắc đầu nói:“Con không cảm thấy người cần mọi người tha thứ. Chúng ta sống trên đời, chỉ cần gánh vác hậu quả do chính mình gieo nhân là được rồi. Người cũng vậy, người đã chịu báo ứng của người, chẳng lẽ không phải sao? Mười mấy năm này, có một ngày nào là người có thể sống khoái hoạt? Người có lẽ cảm thấy con khờ, phụ thân ngốc, nhưng kỳ thật con cảm thấy người mới là kẻ ngốc nhất. Tình ái hết thảy đều là thứ không thể vững bền, luôn luôn thay đổi, cuộc đời còn nhiều thứ đáng sợ hơn, tính mạng chỉ như ngôi sao sớm tắt. Trên đời này có cái gì là lâu dài không thay đổi, người vì sao phải vì tình yêu nam nữ mà khổ sở dày vò chính mình,  dày vò người khác? Người kỳ thật không đáng sợ, bởi vì trong lòng người còn có yêu, từ yêu sinh ưu sầu, từ yêu sinh ra khiếp sợ, nếu không yêu, sẽ không buồn không hoảng. Người chân chính buông xuống được mới có thể không buồn không hoảng, đó mới là cách trả thù tốt nhất.”

Trong phòng yên lặng, mỗi người đều cẩn thận tự ngẫm lại lời của Hoa Thanh Vũ.

“Từ yêu sinh ưu sầu, từ yêu sinh ra khiếp sợ……” Bì Lam Bà tự giễu cười cười, lắc đầu nói,“Chỉ sợ không dễ dàng mà buông xuống yêu hận như vậy.”

“Rời khỏi nơi này, thời gian lâu liền có thể quên, không có gì là không thể quên được.” Hoa Thanh Vũ nhìn thoáng qua quan sai đã chờ lâu ở cửa nói,“Người đi theo quan sai đi thôi, người giết nhiều người như vậy, còn phải gánh chịu báo ứng, đây là thứ mà người hẳn phải chịu, con sẽ không đau lòng vì người.”

Lúc này Trầm Ký Ngôn hướng quan sai ở cửa gật gật đầu, hai gã quan sai liền tiến vào, chế trụ Bì Lam Bà.

“Hoa phu nhân, đi thôi.”

Bì Lam Bà đứng ở tại chỗ sửng sốt một lúc lâu, sau đó si ngốc nhìn Hoa Quý Lương nói:“Vài chục năm làm vợ chồng, ngoại trừ những thứ…tồi tệ kia, thậm chí một chút ôn nhu cũng không có sao, hôm nay ta phải đi, ông không có câu nào muốn nói với ta sao?”

Hoa Quý Lương cũng không thèm nhìn Bì Lam Bà, khoát tay nói:“Tình cảm giữa bà và ta đã hết, ta không hận bà, nhưng cũng không muốn nhìn thấy bà, đi đi.”

“Tốt…… rất tốt…… Ha ha -” Bì Lam Bà thế nhưng nở nụ cười, chậm rãi đứng lên hướng quan sai nói,“Quan gia, chúng ta đi thôi.”

Trầm Ký Ngôn đứng lên, nói với Hoa lão gia:“Ta cũng theo bọn họ đi trước.”

“Mẫu thân……”

Hoa Trảm Nghiên khóc đuổi theo vài bước, nhưng Bì Lam Bà không có quay đầu.

Chỉ nghe thấy bà vừa đi ra ngoài, vừa nhẹ nhàng thì thầm:”Ký bất hồi đầu, hà tất bất vong. Ký nhiên vô duyên, hà tu thệ ngôn. Kim nhật chủng chủng, tự thủy vô ngân. Minh tịch hà tịch, quân dĩ mạch lộ. . .”*

(*) Tạm dịch: “Đã không quay đầu, hà cớ gì không quên. Nếu vô duyên, không cần lời thề. Mọi chuyện hôm nay, như nước vô ngân. Còn gì sớm chiều, quân đã là người lạ……”  (quân ở đây là phu quân, là chồng). #Mi

Bì Lam Bà không quay đầu, cũng không nhìn lại ngôi nhà mà bà đã ở mười lăm năm, cũng không vì một người mà bà đã từng toàn lực hận lưu lại một cái liếc mắt……

Hoa Thanh Vũ nhìn bóng dáng của bà, nghĩ mình chưa bao giờ nói với bà, tuy rằng bà luôn oán hận nàng, nhưng mười lăm năm qua, Hoa Thanh Vũ không có một khắc đình chỉ yêu thương bà.

Bất quá, việc này đối với bà, còn có đối với Hoa Thanh Vũ mà nói, đều đã không còn ý nghĩa.

Hoa Thanh Vũ nhìn bóng dáng Bì Lam Bà cùng quan sai rời đi, khẽ lau đi giọt lệ tràn nơi khóe mắt.

“Ái biệt ly, oán tăng hội, tát thủ tây quy, toàn vô thị loại. Bất quá thị mãn nhãn không hoa, nhất phiến hư huyễn.” * Nàng thì thào thở dài.

(*) Tạm dịch: “Không yêu, không oán, buông tha tất cả, mọi thứ đều sẽ giống nhau. Bất quá chỉ là hoa trong mắt, một mảnh hư ảo.”#Mi

……

#Mi: Thật sự thì Hoa phu nhân cũng là một người đáng thương, bị chồng phụ bạc, chỉ có con gái là niềm an ủi lớn nhất, sống vì con, tuy nhiên hành động của bà lại khiến cho lòng người rét lạnh. Chậc, suy cho cùng thì nguyên nhân cốt lõi cũng do ông cha, có vợ rồi còn đi lăng nhăng với người khác, đúng là tự tạo nghiệt thì không thể sống. TvT.

——————–

Ps: Mấy dòng thơ thẩn tự bạn hiểu sao thì dịch lại vậy, không biết đúng không nên vẫn để nguyên dòng Hán Việt trong chính văn, phần tự dịch chỉ mang tính chất tham khảo. nếu có sai sót, mong các bạn góp ý ! 🙂

——————-

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 49

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s