Nam than phong ben_Chap 88

Chương 88: Anh thật biến thái.

Edit-Beta: Hiểu Dương-Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Bạch Tiêu trì hoãn một hồi, nặng nề giậm chân một cái, sau đó vội vã đi theo, quả thật bây giờ không phải thời điểm nghĩ những thứ này.

Nếu người trong lòng Tần Mặc đúng là Tô Song Song, vậy chuyện hôm nay cũng không phải nháo bình thường, chiếu theo tính cách cố chấp của Tần Mặc, không lật tung cái thành phố này lên đã là tốt lắm rồi.

Hơn nữa, nếu đối phương thật là đối thủ một mất một còn người của Tần gia, Âu Dương gia, vậy thì càng náo nhiệt, yên bình mười mấy năm sợ rằng sắp dậy lên một cuộc tinh phong huyết vũ.

——————————

Tô Song Song giờ khắc này thật vất vả chậm chạp cố sức ngồi dậy, cô chăm chú nhìn chằm chằm cửa phòng đóng chặt, hết sức khẩn trương.

Tô Song Song vừa rồi đã nhìn tỉ mỉ mỗi một góc nhỏ trong phòng, muốn giống như tiểu thuyết hay kịch truyền hình tìm được thứ có thể cắt dây.

Nhưng cô lại bi thống nhận ra rằng, phòng này chỉ có một cái giường, mà cái giường cũng là hình tròn, ngay cả góc cạnh cũng không có, cô lấy cái gì cắt dây thừng chứ!

Tô Song Song bây giờ chỉ có thể tuyệt vọng chờ Tần Mặc niệm tình cô đã nhiều lần chăm sóc Như Hoa của hắn mà tới cứu cô, nếu không cô cũng không dám nghĩ tên biến thái Âu Dương Cẩm sẽ làm ra chuyện gì nữa.

Đột nhiên ở cửa vang lên một tiếng động nhỏ, trong nháy mắt toàn thân Tô Song Song cứng lại, cô theo bản năng lui về phía sau, nhưng lùi một chút, cô lại dừng lại.

Cái phòng như thế này, cô lui nữa cũng có thể lui tới đâu? Đơn giản chỉ lãng phí thể lực!

Cửa vừa mở, quả thật là tên yêu nghiệt Âu Dương Cẩm, trên tay hắn còn cầm cái máy quay làm cho trong lòng Tô Song Song run sợ.

Âu Dương Cẩm vừa thấy Tô Song Song đề phòng, giống như con thỏ nhỏ, tính tình ác liệt trong nháy mắt hướng ra bên ngoài, chiếm lĩnh toàn bộ ý thức của hắn.

#Mi: thằng cha này xác thực có máu S, ko thể sai được -_-!!!

Âu Dương Cẩm vừa cười hề hề, vừa đưa tay cởi nút áo của mình, một nút lại một nút, sau đó lộ ra một mảnh da thịt lớn.

Tô Song Song ngồi trên giường, cố gắng trấn định, nhìn Âu dương Cẩm đã bắt đầu cởi quần áo, tóc gáy cả người đều dựng đứng cả lên, cô ha ha cười khan một tiếng.

“Cái đó… Âu Dương phó tổng, ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho tiểu nhân một lần đi, tiểu nhân sau này nhất định sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp ngài!” câu cuối cùng của Tô Song Song, thanh âm đã mang theo chút run rẩy.

Tại thời điểm cô mất hết khí tiết, Âu Dương Cẩm đã cởi hết nút áo, hai tay vừa động, cởi luôn áo sơ mi xuống, lộ ra thân trên.

Tô Song Song nhất thời khóc không ra nước mắt, cái này nếu đặt ở tình huống bình thường cô nhất định sẽ học hỏi nhiều thêm cấu tạo thân thể con người, chiêm ngưỡng thật tốt lồng ngực màu mạch to lớn này.

Nhưng lúc này cô thật sự kinh hãi run sợ, hận không tự móc hai mắt mình, lừa dối chính mình làm như không thấy, trong lòng không nhịn được oán trách một câu: Tên tiện nhân này! Trời lạnh như thế này mà chỉ mặc một cái áo sơ mi, thật không có khí tiết!

Cũng không phải thần kinh Tô Song Song cứng rắn, bởi vì trong tiềm thức của cô, Âu Dương Cẩm mặc dù biến thái và yêu nghiệt, nhưng dù sao bản chất hắn vẫn là Âu Dương Minh, cô luôn cảm thấy hắn sẽ không làm chuyện gì thương tổn tới cô.

Cho nên giờ phút này mặc dù khẩn trương lo sợ, cô vẫn không có tuyệt vọng, não cô lại bắt đầu nới rộng.

Nhưng giây kế tiếp, Tô Song Song thật hối hận, cô không nên không có cảm giác nguy hiểm như vậy, bởi vì Âu Dương Cẩm trực tiếp bước mấy bước lên giường, sau đó một tay không có khí tiết bắt đầu cởi quần.

“Em gái anh!” Tô Song Song bị dọa sợ đến quát to một tiếng, làm bộ một cước đạp tới, nào biết Âu Dương Cẩm giống như đã đoán được Tô Song Song sẽ có động tác như thế, hắn trực tiếp đưa tay ra bắt lấy cổ chân Tô Song Song.

Bởi vì một tay khác của Âu Dương Cẩm cầm máy quay, cho nên chỉ có thể tóm một cái chân của Tô Song Song, cái chân còn lại của Tô Song Song phải đá tới.

Nhưng cái tay đang nắm chân Tô Song Song của Âu Dương Cẩm đột nhiên dùng sức, mặc dù vang lên âm thanh “rắc rắc” rất nhẹ, Tô Song Song lại biết cái chân này của cô coi như muốn phế.

Cô nhất thời đau đến cắn chặt hàm răng, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, cả người cũng trắng bệch, Âu Dương Cẩm cầm máy quay dí sát vào khuôn mặt nhỏ nhắn thống khổ của Tô Song Song.

Hắn vẫn cười tà mị như cũ, giống như người bóp cổ chân Tô Song Song không phải là hắn, hắn nhướn mi, cười nói: “Song Song, sao cô không kêu lên? Không đau sao?”

Tô Song Song cắn răng, hung tợn liếc mắt nhìn chằm chằm Âu Dương Cẩm, không phải cô không muốn la, mà vì thật sự quá đau, cô căn bản không lên tiếng nổi.

Âu Dương Cẩm quơ quơ máy quay trong tay, giống như bất mãn đối với thái độ chống đỡ này của Tô Song Song, ngay sau đó hắn cởi áo khoác của Tô Song Song ra.

Bởi vì đau đớn cả người làm cho Tô Song Song không có một chút khí lực, khi cô ý thức áo khoác của mình bị kéo, lộ ra áo trong màu trắng, cô bị dọa sợ đến trợn to cặp mắt.

Giờ khắc này, Tô Song Song có thể khẳng định, Âu Dương Cẩm quả thật là muốn bắt cô khai đao đối phó Tần Mặc, từ đầu tới đuôi không phải là nói đùa!

Tô Song Song nhất thời khẩn trương hoảng sợ, mắt cá chân đau đớn thời khắc nhắc nhở cô, Âu Dương Cẩm nằm trên người cô có bao nhiêu đáng sợ.

Cô hơi há miệng, vừa mở miệng, thanh âm liền khàn khàn như lá cây lướt qua mặt đất: “Anh rốt cuộc muốn làm gì? Âu Dương Cẩm, tôi và Tần Mặc không có quan hệ!”

Âu Dương Cẩm vẫn cười như cũ, một bộ dáng vẻ không quan tâm, Tô Song Song cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, hậu quả khẳng định không phải mình có thể tiếp nhận, cô cũng không quan tâm đau đớn ở chân, bắt đầu kịch liệt giằng co.

Nhưng không quan tâm cô vừa đá vừa nháo, Âu Dương Cẩm trực tiếp cỡi trên người cô, một tay cầm máy quay chậm rãi dí sát vào khuôn mặt tái nhợt của Tô Song Song.

Tô Song Song giãy dụa hai cái, thấy thực lực chênh lệch quá xa, chỉ có thể buông tha, cô thấy Âu Dương Cẩm còn không có động tác kế tiếp, lập tức dừng lại, tính toán dưỡng sức.

Âu Dương Cẩm hơi nghiêng đầu, giống như đang suy nghĩ cái gì, đột nhiên hắn câu môi cười một tiếng, nụ cười này trong mắt Tô Song Song thật quá bỉ ổi, nhưng cô nhất thời cảm thấy ánh mắt Âu Dương Cẩm quét qua người mình thật quá mức kinh khủng.

Cô tận lực nín thở, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của chính mình, sau một khắc, Âu Dương Cẩm cư nhiên lại đứng dậy xuống giường.

Tô Song Song nằm trên giường còn có chút sững sờ, thần kinh hơi buông lỏng một chút, dưới chân liền truyền đến đau đớn bén nhọn, trên trán cô lại nổi lên một tầng mồ hôi lạnh, thiếu chút nữa làm cô ngất đi.

Cô phí sức chống thân thể lên, nhưng khi cô thấy Âu Dương Cẩm mở cửa đi vào, trong tay lại cầm theo một con dao nhỏ, Tô Song Song thật hận không thể trực tiếp ngất đi.

“Anh… Rốt cuộc anh muốn làm gì!” Trong lòng Tô Song Song sợ hãi nhìn con dao, cô hét lên một tiếng, công lực sư tử hống lại một lần nữa hiện ra.

Một tiếng hét này rõ ràng làm cho Âu Dương Cẩm không thích, nụ cười của hắn cũng tắt, híp mắt âm độc nhìn Tô Song Song.

Giống như hắn có ý hành hạ Tô Song Song, cũng không gấp gáp đưa ra câu trả lời, ngược lại qua một thời gian mới từ từ nói ra từng chữ hù dọa Tô Song Song.

“Tôi? Vốn tôi muốn hảo hảo yêu thương cô một chút, sau đó để Tần Mặc xem, nhưng lại nghĩ, tôi làm vậy không phải tiện nghi cho tên Âu Dương Minh hèn nhát đó sao…”

Tô Song Song vừa nghe hắn không có ý định cưỡng bức mình, ngược lại thở nhẹ một hơi, nhưng hắn lại tiếp tục mở miệng, lòng của Tô Song Song lại tiếp tục run sợ.

“Cho nên tôi cảm thấy, làm cho cô đổ máu, hoặc là… bẻ gãy mấy cái xương của cô, cũng có thể làm cho Tần Mặc… Sống! Không! Bằng! Chết!”

Bốn chữ cuối cùng này, Âu Dương Cẩm cắn răng nghiến lợi nói, bộ dạng kia Tô Song Song có thể khẳng định, nếu Tần Mặc ở trước mặt hắn, hắn rất có thể cắn chết Tần Mặc.

Tô Song Song hoảng sợ ngay cả hô hấp cũng quên, cô vội vã liếc nhìn con dao trong tay Âu Dương Cẩm, dao trong tay hắn giống như dao giải phẫu, nhìn hàn quang kia có thể khẳng định, nhất định vô cùng sắc bén.

Tô Song Song nuốt nước miếng một cái, thấy Âu Dương Cẩm từng bước đi tới chỗ mình, đột nhiên cô nhớ tới mình đã từng xem qua loại phim phanh thây ghê tởm, muốn kiên cường, nhưng nước mắt lại không khống chế được che kín tầm mắt.

“Âu Dương Cẩm, tôi chưa từng đắc tội anh, anh bỏ qua cho tôi đi! Tôi và Tần Mặc thật không quen!” Đến bây giờ Tô Song Song còn ôm chút hy vọng, hy vọng Âu Dương Cẩm còn không có điên đến mức này.

“Anh giết tôi, anh cũng sẽ phải ngồi tù, sao phải khổ như vậy chứ?” Tô Song Song thấy Âu Dương Cẩm không có ý dừng lại, vội vàng ném ra lý do trọng yếu nhất mình có thể nghĩ ra được.

Âu Dương Cẩm vừa nghe, đột nhiên câu môi cười một tiếng, nhìn dáng vẻ hoảng sợ của Tô Song Song, trong mắt thoáng qua một tia khinh thường: “Cô cảm thấy ai biết được tôi giết cô?”

Chữ giết này, Âu Dương Cẩm nói rất nhẹ, giống như tiếng nói nhỏ bên tai người yêu, làm cho Tô Song Song bị dọa sợ, bởi vì giờ khắc này, Tô Song Song cũng không ôm bất kỳ ảo tưởng nào nữa.

Hắn! Tên điên Âu Dương Cẩm này, thật sự muốn giết cô!

Buồn cười là, lý do cũng là bởi vì cô đã vạch rõ giới hạn với Tần Mặc!

Tô Song Song lui về phía sau, liều mạng lắc đầu, cô không cam lòng! Rốt cuộc kiếp trước cô đào mộ tổ tiên Tần Mặc, hay giết cả nhà hắn, kiếp này lại phải trả nợ như vậy! Lại còn không thể giải thích được!

Âu Dương Cẩm lại không kiên nhẫn, hắn thật sự rất nhớ bộ dáng sụp đổ đến mức phát điên của Tần Mặc, hắn trực tiếp đi đến bên người Tô Song Song, cầm máy quay nhắm ngay Tô Song Song.

Tay phải hắn vung lên, trực tiếp xuống dao ngay phần xương quai xanh lộ ra của Tô Song Song.

Tô Song Song nhất thời cảm thấy cổ chợt lạnh, ngay sau đó có chút đau đớn, sau đó giống như có chất lỏng ấm áp chảy ra.

Âu Dương Cẩm xuất thủ thật sự quá nhanh, cô bị dọa sợ đến quên kêu, cúi đầu vừa nhìn, máu đã nhuộm đỏ cả áo trong màu trắng của cô.

Nhìn máu của chính mình, màu sắc đỏ tươi kia, Tô Song Song cảm thấy trước mắt mình hoa lên, cô hơi há miệng, ngay sau đó hoảng sợ kêu lên một tiếng.

Âu Dương Cẩm vừa nghe, câu môi cười lên, từ máy quay nhìn dáng vẻ hoảng sợ chật vật của Tô Song Song, hắn liền không nhịn được suy nghĩ, không biết khi Tần Mặc nhìn thấy, sẽ có biểu lộ đặc sắc gì!

“Đúng! Kêu lớn lên, nếu không làm sao Tần Mặc biết cô bị đau mà thương yêu đây!” Oán hận của Âu Dương Cẩm đối với Tần Mặc đã có từ nhỏ, theo thời gian đã biến thành chấp niệm.

Chẳng qua là cho tới bây giờ hắn không có cơ hội, trên thương trường không tranh thắng Tần Mặc, cho nên hôm nay vất vả lắm hắn mới tìm được “cây xương sườn mềm”* của Tần Mặc, hắn liền có quyết định, cho dù mình vạn kiếp bất phục, cũng muốn kéo theo người mà Tần Mặc để ý!

(*) ý chỉ những thứ là điểm yếu, uy hiếp của 1 người. #hmsh

Âu Dương Cẩm nghĩ tới đây, hận ý trong lòng càng như khuếch đại, ánh mắt hắn hơi phiếm hồng, là màu sắc điên cuồng, tay cầm dao dính máu lại một lần nữa tiến sát thân thể đang run rẩy của Tô Song Song.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

 

 

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 88

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s