Nam than phong ben_Chap 90

Chương 90: Liên tục cúi người cầu xin.

Edit-beta: Hiểu Dương-Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tô Song Song bây giờ còn chưa ngất đi, nhưng cô thật hy vọng mình ngất đi để không cần phải đối mặt với thực tế tàn khốc như vậy.

Con mèo hắn! Âu Dương Cẩm này thật sự là một tên biến thái, ngay cả chuyện này cũng nghĩ tới, rốt cuộc cô và cái người này có bao nhiêu oán hận, cho dù hắn chìm vào giấc ngủ, hắn cũng không buông tha cô!

Âu Dương Minh nghe xong thân thể liền căng cứng…, hắn trầm mặt, nhìn mấy gã áo đen: “Tao không phải muốn cứu cô ta, mà là đổi lại phương thức giết cô ta!”

Tô Song Song chóng mặt vùi vào ngực Âu Dương Minh, tay trái kích động gắt gao níu lấy vạt áo Âu Dương Minh, cũng may chỉ số thông minh của Âu Dương Minh cao! Phản ứng thật nhanh!

Mấy người áo đen đối diện vừa thấy cả người Âu Dương Minh tỏa ra khí chất yêu dị, đột nhiên có chút không biết đối diện rốt cuộc là người nào.

Bọn họ nhìn nhau, cuối cùng tầm mắt tất cả những người áo đen đều tập trung trên người cầm đầu, giống như đợi hắn đưa ra quyết định.

Thân thể Âu Dương Minh căng thẳng, cảm nhận được Tô Song Song nắm vạt áo mình, còn tưởng cô đã đau không chịu nổi, mà tay phải hắn khoát lên người Tô Song Song đã bị máu tươi nhuộm đỏ, nhìn thấy mà giật mình.

“Cút ngay!” Âu Dương Minh đột nhiên khẽ quát một tiếng, loại khí thế này, Tô Song Song cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp qua, ngay cả cô cũng run rẩy.

Những người áo đen đối diện cũng sững sờ, bọn họ bình thường quan sát Âu Dương Minh, phát hiện tính tình hắn ôn hòa, thậm chí còn chưa từng biết lớn tiếng.

Giờ khắc này, người áo đen cầm đầu cảm thấy đối diện có thể là Âu Dương Cẩm tính khí âm dương quái dị.

Hắn hơi né người, cúi đầu xuống, cung kính với Âu Dương Minh, Âu Dương Minh vẫn kéo căng mặt như cũ, sải bước đi ra ngoài, nhưng mới vượt qua bên người tên áo đen, tên áo đen này cũng đi sát sau lưng hắn.

Âu Dương Minh nhất thời cảm thấy hô hấp bắt đầu dồn dập, hắn cúi đầu nhìn Tô Song Song sắc mặt ngày càng trắng, hô hấp ngày càng yếu, biết không thể tiếp tục trì hoãn.

Hắn cắn răng quay đầu hung tợn nhìn chằm chằm người áo đen đi theo, nói ra một câu cực kỳ không phù hợp với tính tình hắn: “Tao không thích có người nhìn tao biểu diễn tiết mục trên giường!”

“Tê!” Người áo đen chợt hít một ngụm khí, vội vàng dừng bước chân, nhưng trong mắt vẫn còn chút nghi ngờ.

Nếu quả thật là lời Âu Dương Cẩm, với tính cách biến thái kia của hắn, cũng sẽ không quan tâm có người nhìn hay không!

“Âu Dương tiên sinh, hay là ngài ở trong phòng đi, dẫu sao bên ngoài cũng không có máy quay, không có phương tiện cho Tần Mặc nhìn!” Người áo đen này làm sao cũng không để cho Âu Dương Minh đi ra ngoài.

Âu Dương Minh cảm nhận được thân thể Tô Song Song trong ngực càng ngày càng lạnh, đôi mắt ôn nhu chợt nhiễm màu đỏ thẫm, hắn gầm nhẹ một tiếng, làm bộ muốn xông ra.

Nhưng chỉ động hai cái, liền bị người áo đen bắt được, gắng gượng kéo Tô Song Song trong ngực hắn ra, bọn họ đã biết Tô Song Song hẳn là người phải chết, cho nên xuống tay không có nửa phần nhu tình.

Tô Song Song chỉ cảm thấy thân thể trĩu xuống, ngay sau đó hai chân truyền tới đau đớn kịch liệt, nhất là cổ chân trái bị Âu Dương Cẩm bóp, đau đến mức mồ hôi chảy rần rần.

“A!” Tô Song Song nhịn đau không được hô một tiếng, bị một người áo đen trong đó kéo tay, treo ngược lên, thân thể đau không chịu nổi.

Tô Song Song nửa híp mắt, nhìn Âu Dương Minh bị kéo đối diện, trong lòng trầm xuống, cảm thấy lúc này đúng là chết chắc.

Tô Song Song cảm thấy quá mệt mỏi, cho tới bây giờ trên người chưa từng đau như vậy, hơn nữa toàn thân cảm thấy hết sức lạnh, cô khẽ run rẩy, loại cảm giác choáng váng buồn nôn càng thêm rõ rệt.

Tô Song Song hơi ngước đầu, nhìn bóng đèn sáng loáng trên đỉnh đầu, cảm thấy quá mệt, sau khi cha mẹ mất, cô một mực kiên cường sống, không có người nhà, lẻ loi một mình sống.

Giờ khắc này, cô đột nhiên cảm thấy cứ như vậy vĩnh viễn nhắm mắt lại cũng vô cùng tốt, nhưng đang lúc cô buông tha ý nghĩ muốn sống, đột nhiên một mảnh bóng tối xông vào mắt.

Cô không thích ứng híp mắt lại, đã nhìn thấy cặp mắt phượng lạnh như băng khắc trong trí nhớ cô.

Tô Song Song cảm thấy mình có thể đã chết, hoặc là ngất đi đang nằm mơ, nếu không làm sao cặp mắt lạnh như băng kia lại có vẻ tràn đầy lo âu.

Ngay sau đó cặp mắt kia tức giận ngập trời, hơi nhiễm một chút màu đỏ yêu dã, cho Tô Song Song một loại ảo giác, giống như cô là người rất quan trọng với hắn.

Loại cảm giác kia nhất thời làm cho Tô Song Song sống lại, cô há miệng một cái, cảm giác mình nói không ra tiếng, nhưng thanh âm khàn khàn tựa như thút thít nỉ non đó lại bay vào lỗ tai Tần Mặc.

“Tần Mặc…”

Một khắc kia, Tần Mặc cảm thấy tim mình trong nháy mắt như bị bóp nghẹn, hắn trực tiếp đem Tô Song Song đã ngất ôm vào ngực, nhìn mấy người áo đen bị khống chế khắp phòng.

Cặp mắt hoa đào trong trẻo lạnh lùng thoáng qua lửa giận ngập trời, hắn ôm Tô Song Song chạy ra bên ngoài, chỉ để lại một câu: “Chờ tôi tới xử lý!”

————hmsh-bbtt———

Tô Song Song mơ màng tỉnh lại đã ngửi thấy mùi nước khử trùng mà cô chán ghét, cô khẽ cau mày một cái, trong lòng thầm nói: Chẳng lẽ đây là mùi vị của âm tào địa phủ? Thật sự quá lừa gạt đi!

Nhưng một giây kế tiếp, Tô Song Song chợt mở hai mắt ra, nhìn trần nhà trắng, ngẩn người, ngay sau đó quay đầu nhìn chung quanh.

Cử động một cái, chỗ xương quai xanh cùng trên trán truyền tới một trận đau nhức, nhưng cô mừng rỡ như điên, bởi vì cảm nhận được đau đớn, có nghĩa là cô còn sống.

“Nơi nào không thoải mái?” Tô Song Song còn chưa có phản ứng vui mừng từ trong cảnh chết đi sống lại, liền nghe thấy bên tay phải truyền đến thanh âm trầm thấp khàn khàn.

Cô quay đầu nhìn sang, đã nhìn thấy Tần Mặc ngồi trên ghế, nhưng cô cau mày một cái, nghi ngờ có phải mình bị đụng hư đầu rồi hay không.

Bỏi vì cô không có cách nào liên hệ người đàn ông trước mắt này cùng tổng tài lãnh khốc ngang ngược bá đạo.

Trước mặt, Tần Mặc khoác âu phục màu đen nhăn nhíu, trên mặt một mảnh tiều tụy, dưới cằm lún phún vài sợi râu, tóc cũng xốc xếch trên trán, thấy thế nào cũng giống ông chú đẹp trai lưu lạc đầu đường.

Bộ dáng muốn có bao nhiêu chán nản thì có bấy nhiêu, Tô Song Song nháy mắt một cái, sau đó giật giật cổ, cảm giác được chỗ xương quai xanh truyền đến đau nhức.

Cô lần nữa khẳng định mình không phải nằm mơ, Tần Mặc nhìn Tô Song Song ngây ngô sững sờ nhìn mình, còn tưởng cô không thoải mái, đứng dậy muốn đi gọi bác sĩ, liền nghe thấy Tô Song Song khàn giọng, hết sức nghiêm túc hỏi: “Tần Mặc, anh phá sản hả?”

“?”

Tần Mặc dừng bước chân, cúi đầu nhìn Tô Song Song, khi nhìn thấy trong cặp mắt to bộc lộ vẻ đồng tình, hắn nhất thời biết trong cái đầu hạt dưa của cô nghĩ cái gì.

Nhưng Tần Mặc không có phản bác, hắn ngồi xuống ghế, chăm chú nhìn chằm chằm, chậm rãi mở miệng, giống như sắp nói ra lời thống khổ vậy.

“Ừ, tôi bị thiệt hại nghiêm trọng, nếu như một phân tiền tôi cũng không có, em có thể thu nhận tôi hay không?”

“Gì?” Tô Song Song nháy con mắt, một bộ dáng vẻ hoảng sợ, theo bản năng liền muốn nói, anh và tôi có quan hệ gì chứ! Tôi vì anh mà cái mạng nhỏ này cũng sắp mất, lúc này anh còn không bỏ qua cho tôi sao! Chẳng lẽ kiếp trước tôi đào mộ tổ tiên nhà anh à?

Nhưng Tô Song Song nhìn Tần Mặc chán nản trước mặt, không biết tại sao lòng chua xót khó chịu, trong ấn tượng của cô, Tần Mặc phải là hăng hái, chứ không phải cái bộ dáng này.

Hơn nữa cơn đau trong đầu không biết có phải giống máy cà thẻ hay không, một mực quay lại thời khắc cặp mắt hoảng sợ lo âu của Tần Mặc trước khi té xỉu, cặp mắt kia bộc lộ ra ngoài sự lo lắng, làm cho cô có dũng khí sống tiếp!

Cô cúi đầu, cắn môi, giờ phút này, nhịp tim hết sức nhanh, cô bắt đầu suy tính, ngay cả đau đớn trên người cũng quên.

Nếu như Tần Mặc cái gì cũng không có, vậy cô cho dù có ý với hắn cũng không phải là với cao, cũng không phải là có mục đích mới tới gần.

Như vậy cô có cần phải suy nghĩ kỹ một chút, tại sao Tần Mặc đối với cô lại tồn tại đặc biệt như vậy.

“Tôi…” Tô Song Song vừa muốn mở miệng nói tôi có thể suy nghĩ một chút, hoặc là không có khí tiết nói, vậy tôi nuôi anh cũng được.

Ở thời khắc khẩn trương này, đột nhiên cửa bị đẩy ra, ngay sau đó một tiếng thét kinh hãi, sau đó có âm thanh đồ rơi xuống đất.

“Song Song, rốt cuộc cô đã tỉnh!” Loại giọng sư tử Hà Đông này, Tô Song Song căn bản không cần ngẩng đầu lên cũng biết là Tô Mộ tới.

Cô như cũ không ngẩng đầu, bởi vì vừa nghĩ đến thiếu chút nữa mình nói ra lời không có khí tiết chiếm tiện nghi của người ta như vậy, khuôn mặt liền mắc cỡ đỏ bừng.

Tô Mộ kích động vừa khóc vừa cười, Tô Song Song rất sợ cô ấy khóc, chỉ có thể đỏ mặt ngẩng đầu lên, muốn an ủi Tô Mộ một câu.

Nào biết khi Tô Mộ nhìn thấy khuôn mặt Tô Song Song, hô một tiếng, Tô Song Song bị dọa sợ, thân thể run lên.

“Song Song, cô có phải bị sốt hay không, sao mặt lại đỏ như vậy, tôi đi gọi bác sĩ, cô chờ một chút!”

Tần Mặc vốn vẫn chờ câu trả lời của Tô Song Song, trên khuôn mặt tê liệt toát ra vẻ thất vọng, nhưng khi nhìn thấy mặt Tô Song Song đỏ như mông khỉ, môi mím thật chặt hơi giương lên một chút, tâm tình cũng coi như chuyển tốt.

“A!” Tô Song Song muốn gọi Tô Mộ lại, nhưng cô ấy vội tới lại vội đi, chỉ chừa cho cô một cái bóng lưng, Tô Song Song nhất thời cảm thấy vô cùng bi ai.

Cô lại vội vàng cúi đầu, có chút lắm điều ha ha cười nói: “Hình như là hơi sốt rồi!”

Tần Mặc lại lên tiếng, nhưng như cũ lại gợi lại vấn đề kia, giống như không lấy được câu trả lời trong miệng Tô Song Song thì sẽ không cam lòng bỏ qua.

“Em sẽ thu nhận tôi chứ?”

Tô Song Song lại nghe lời này của Tần Mặc một lần nữa, người như cũ không khống chế run lên một cái, trong lòng cô đang điên cuồng gào thét!

Trời ơi! Đất ơi! Sếp tổng cao ngạo băng sơn bây giờ lại đang cố sức nài nỉ cô thu nhận hắn! Đây là xảy ra chuyện gì vậy! Tha cho cái thân còn sót lại một chút máu này của cô đi!

Tô Song Song cảm thấy nếu không phải lúc trước chảy máu quá nhiều, vào lúc này khẳng định sẽ bị Tần Mặc hư hư thật thật nói lời nũng nịu ngu ngơ này làm cho mặt đầy máu mũi.

Thật ra thì Boss đối diện vẫn là khuôn mặt băng sơn tê liệt, câu nói vừa rồi cũng không có nhiệt độ gì, thật không biết làm sao Tô Song Song lại nghe ra chút ngu ngơ.

Giống như muốn kiểm chứng suy nghĩ trong đại não của Tô Song Song, Tô Song Song nhất thời cảm thấy lỗ mũi nóng lên, cô vội vàng lúng túng ngửa đầu.

“Cái đó… Tôi cảm thấy có thể hôm qua lỗ mũi tôi đụng bị thương, lúc này không không chế được chảy máu mũi!”

Tô Song Song đối với những lời này của mình, trong lòng hết sức hài lòng, trực tiếp giải thích vì sao mình chảy máu mũi đã xong, cũng giải vây cho mình, nếu không cô thật sự sẽ không có khí tiết thu nhận Tần Mặc!

Tần Mặc vẫn là khuôn mặt băng sơn nhìn Tô Song Song, có chút không rõ biểu tình phong phú kia của Tô Song Song là muốn biểu đạt ý tứ gì.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

 

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 90

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s