Hoa gia hi su_Chap 52

Chương 52.  Chúng ta có thời gian cả đời, muội có thể chậm rãi học cách thích ta.

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Vốn Hoa Quý Lương định lấy ngày may mắn dựa theo sinh thần của Mạnh Hoài Cẩn, nhưng đại tướng quân sốt ruột, cứng rắn muốn bảy ngày sau làm lễ, vì vậy ngày cưới sau cuộc bàn bạc đã bị rút ngắn, mọi chuyện đều phải nhanh chóng xử lý hết.

Hoa Quý Lương cảm thấy quá mọi việc quá nhanh, sẽ ủy khuất khuê nữ nhà ông, nhưng Mạnh Hoài Cẩn vẫn cảm thấy hơi bất an, bởi vì sự tình tựa hồ có chút thuận lợi, hắn sợ sẽ xảy ra biến cố.

Không ngờ hắn vừa mới nghĩ như vậy, mấy ngày sau thánh chỉ đã hạ xuống.

Thời điểm Mạnh Hoài Cẩn đang vô cùng cao hứng đặt mua sính lễ thì nhận được tin Hoàng thượng điều động, nói ở ranh giới phương Bắc của ba nước, Hách Liên Thác Thác đang rục rịch, muốn hắn mau chóng xuất quân để dẹp loạn.

Hách Liên Thác Thác cùng quân đội của hắn ở trong mắt Mạnh Hoài Cẩn chỉ là một đám mã tặc mà thôi, cho dù có nháo cũng không xảy ra chuyện gì, sở dĩ hắn không quản chủ yếu là bởi vì Hách Liên Thác Thác thích đến chỗ biên cảnh Địch Đóa quốc làm loạn.

Vì vậy khi không lại đi giải quyết phiền toái giúp người Địch Đóa thật đúng là không phải phong cách của Mạnh Hoài Cẩn hắn, cho nên hắn vẫn dung túng cho Hách Liên Thác Thác làm loạn.

Nay Hoàng thượng bỗng nhiên hạ lệnh bảo hắn đi, Mạnh Hoài Cẩn vẫn nghĩ là do nguyên nhân giao hảo với Địch Đóa, hắn cũng không nghĩ nhiều, liền ra roi thúc ngựa chạy tới biên quan, thầm nghĩ đi sớm về sớm tránh phải làm chậm trễ hôn sự của hắn và Hoa Thanh Vũ.

Mạnh Hoài Cẩn bởi vì đi vội vàng, chỉ phái người thông tri Hoa gia, nói là chờ hắn thu phục xong Man tộc rồi trở về tiếp tục thương nghị chuyện kết thân.

Hoa lão gia ngược lại vui vẻ, vừa lúc ông có thêm thời gian để hảo hảo đặt mua đồ cưới cho Hoa Thanh Vũ,  đệ nhất thủ phủ thiên hạ ông gả nữ nhi há có thể cẩu thả.

Nhất định phải hào nhoáng rực rỡ!

Mấy ngày nay cao thấp Hoa quý phủ tất cả đều bận rộn vì chuyện đặt mua đồ cưới cho Hoa Thanh Vũ, Hoa Quý Lương vốn yêu thương Hoa Thanh Vũ, lại hối tiếc vì đã bạc đãi nàng hơn mười năm, cho nên ông tận lực muốn đem tất cả thứ tốt nhất khắp thiên hạ về cho nàng.

Tất cả môn hạ, môn sinh, gia phó đều được phái đi các nơi tìm kỳ trân dị bảo, châu ngọc dị ngoạn, nhung tơ gấm vóc. Cho nên Hoa gia từ trên xuống dưới đều bận tối mày tối mặt.

Chỉ có Hoa Thanh Vũ mỗi ngày đều nhìn gương thở dài, giống như một chút cũng không bị không khí vui mừng này ảnh hưởng.

Bởi vì khi nghĩ đến việc mình sẽ xinh đẹp như vậy mà xuất giá, Hoa Thanh Vũ liền cảm thấy trong lòng đau xót, mộng đẹp lúc bé đều vỡ tan……

Người bên ngoài không biết suy nghĩ của Hoa Thanh Vũ, chỉ nghĩ nàng sắp phải xuất giá nên luyến tiếc nhà mẹ đẻ.

“Muội ngồi đây than thở cái gì, tỷ còn chưa thở dài đây.” Hoa Trảm Nghiên đến xem Hoa Thanh Vũ, liền thấy nàng một mình thở dài, nhịn không được ghen tức nói,“Lúc muội còn xấu xí cũng không thấy muội nhìn gương thở dài! Quả nhiên người vừa đẹp lên liền trở nên tự luyến bản thân!”

Hoa Thanh Vũ rất muốn tiếp một câu là ‘quả nhiên người vừa xấu đi liền trở nên cay nghiệt’, nhưng ngẫm lại vẫn là quên đi……

Bởi vì tỷ tỷ hiện tại đã hoàn toàn khác, không còn vẻ đẹp rung động lòng người kia nữa. Hoa Thanh Vũ trông mặt mà bắt hình dong lập tức cảm thấy thân thiết với tỷ tỷ hơn, một chút cũng không chán ghét nàng……

Tuy rằng nàng biết nghĩ như vậy là không đúng , nhưng vẫn không khống chế được thích tỷ tỷ!

“Tỷ tỷ, tỷ tìm muội có chuyện gì?”

“Đương nhiên là chúc mừng muội nha, nghe nói phụ thân mở lòng, nguyện ý đem muội gả cho Mạnh Hoài Cẩn, chỉ chờ hắn trở về từ biên quan liền tổ chức hôn sự.” Hoa Trảm Nghiên có chút không cam lòng lại có chút bất đắc dĩ thở dài nói,“Nhiều ngày trôi qua như vậy, cuối cùng cũng có một việc có thể miễn cưỡng khiến tỷ vui vẻ một chút.”

“Muội gả cho đại tướng quân thì tỷ cao hứng sao?” Hoa Thanh Vũ nghi hoặc hỏi.

“Đó là đương nhiên! Muội gả cho nhà tốt, tỷ tự nhiên cũng có thể dính chút hào quang để gả cho nhà tốt một chút.” Hoa Trảm Nghiên sờ mặt mình nói,“Tỷ hiện tại không còn gương mặt xinh đẹp nữa, chỉ có thể dựa vào muội gả vào nhà tốt, giúp đỡ cho tỷ một chút.”

“Lúc trước không phải có rất nhiều người cầu thân tỳ sao?” Hoa Thanh Vũ nói,“Tỷ sợ cái gì chứ.”

“Những người đó, vừa nghe nói chuyện của mẫu thân tỷ, sao còn có thể nguyện ý lấy tỷ?” Hoa Trảm Nghiên cười lạnh nói,“Huống chi, hiện tại tỷ đã thay đổi.”

Hoa Thanh Vũ bị lời của tỷ tỷ làm cho phiền muộn.

Thế giới này thật sự tàn khốc như vậy sao?

“Muội lúc trước xấu xí, nhưng đại tướng quân vẫn nguyện ý lấy muội.” Hoa Thanh Vũ thử an ủi Hoa Trảm Nghiên nói,“Nói không chừng tỷ cũng có thể gặp một đại tướng quân, tỷ nói có phải hay không?”

Hoa Trảm Nghiên nhíu mày nói:“Muội thật đúng là lạc quan……”

“Đúng vậy, thiên hạ này mỗi ngày đều phát sinh rất nhiều chuyện không tốt, cho dù chỉ là một Hoa gia thì mỗi ngày đều có rất nhiều chuyện bi kịch xảy ra, tỷ xem, buổi sáng hôm nay con chó Đại Hoàng trông cửa vì khó sinh mà chết rồi, cho nên chúng ta càng cần phải tìm một chút chuyện vui vẻ, ông trời không cho chúng ta chuyện vui, vậy chúng ta tự mình tìm chuyện vui , có phải hay không?”

Hoa Trảm Nghiên bất đắc dĩ lắc đầu cười nói:“Có lẽ tỷ nên thử học tập muội.”

Thấy tỷ tỷ bị mình thuyết phục, nhanh như vậy, Hoa Thanh Vũ ngược lại có chút không thích ứng.

“Tỷ tỷ, tuy tỷ hiện tại một chút cũng không điêu ngoa, nhưng muội lại thấy không quen.”

“Muội cho rằng tỷ không muốn tiếp tục điêu ngoa sao?” Hoa Trảm Nghiên ném tới một cái nhình khinh thường, cười lạnh một tiếng tự giễu nói,“Nhưng tỷ không có ngốc, hiện tại tỷ đã không còn tướng mạo khuynh quốc khuynh thành, đương nhiên sẽ không thể lại tiếp tục như trước.”

Thời điểm hai tỷ muội không biết nói gì thêm, nhũ mẫu trong nhà lại chạy vào trong phòng, lớn tiếng nói:“Ôi, hai vị đại tiểu thư của ta, mau mau đến phòng lớn, trong cung phái người đến đây! Đó chính là thánh chỉ nha! Là thánh chỉ của Hoàng thượng, thái giám truyền chỉ kia nói, Hoa gia lần này sẽ có đại hỷ sự đó!”

Đại hỷ sự?

Hoa Trảm Nghiên cùng Hoa Thanh Vũ hai mặt nhìn nhau, không thể nghĩ được Hoa gia hiện tại còn có thể có đại hỷ sự gì đây.

“Hai vị cô nãi nãi, đứng ngốc đó làm cái gì, còn không thay đổi quần áo theo ta ra ngoài tiếp chỉ? Lão gia còn đang chờ đó!”

Hai tỷ muội vội vàng đi ra phòng lớn thì thấy phụ thân thần sắc trầm trọng chờ ở đó.

Hoa Thanh Vũ nghi hoặc quỳ xuống cùng mọi người, chỉ nghe thấy thái giám từ trong cung đến đọc thánh chỉ, giọng điệu cứ như đọc kinh:“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Hoàng tử Trầm Ký Ngôn của Trẫm nhân phẩm đáng quý, vô cùng hiếu thuận, văn võ song toàn, nay đã tới tuổi lập gia thất, nên kết duyên cùng hiền nữ. Nay nghe nói nữ nhi của Hoa thị Cẩm Quan thành Hoa Thanh Vũ, năm nay vừa tròn mười lăm, tướng mạo đoan trang, tú ngoại tuệ trung (vừa thanh tú vừa thông mình), vừa nhã nhặn lại độ lượng, ôn lương đôn hậu, cùng cửu hoàng tử có thể nói xứng đôi như thiên địa tạo ra, Thái hậu và Trẫm biết được rất vui mừng. Vì để kết hợp giai nhân, trẫm hạ chỉ khâm định nhi nữ Hoa thị Hoa Thanh Vũ trở thành Vương phi của cửu vương gia Trầm Ký Ngôn, tùy ý đại hôn, hết thảy lễ nghi, giao cho Lễ bộ cùng Khâm thiên giám xử lý, chọn ngày tốt thành hôn. Khâm thử!”

Thì ra là Hoàng thượng đại từ đại bi thích xen vào việc của người khác, đem Hoa Thanh Vũ ban cho hoàng tử ông ta yêu nhất là Trầm Ký Ngôn, chỉ chờ Hoa Thanh Vũ đến tuổi cập kê một tháng sau liền làm lễ thành thân.

————-hmsh————

Trầm Ký Ngôn có chút bất an, thật ra  hắn rất ít khi bất an vì bất kì người nào hay chuyện gì, chỉ là trong đầu Hoa Thanh Vũ suy nghĩ cái gì, hắn luôn không biết, trước đây không biết, hiện tại cũng không biết.

Hắn không biết Hoa Thanh Vũ sau khi biết Hoàng thượng tứ hôn sẽ có phản ứng gì, là cao hứng, là bối rối, hay là giận hắn, trách hắn không thông báo trước cho nàng.

Kỳ thật Trầm Ký Ngôn không muốn đi đến bước này, không muốn dùng thánh chỉ áp chế Hoa gia, cũng không muốn ép buộc Hoa Quý Lương gả Hoa Thanh Vũ cho mình.

Nhưng Mạnh Hoài Cẩn đối với Hoa Thanh Vũ như hổ rình mồi, Hình Nhạn Lai cũng chưa bao giờ hết hy vọng với Hoa Thanh Vũ, hiện tại nhiều đối thủ cạnh tranh như vậy, chờ thêm thời gian nữa tin tức về dung nhan tuyệt mỹ của nàng truyền ra, không biết còn gặp phải bao nhiêu chuyện phiền toái.

Trầm Ký Ngôn hắn không thể mãi đặt tâm tư vào Hoa Thanh Vũ, sức khỏe của phụ hoàng càng ngày càng kém, lúc này chuyện hoàng vị là chuyện mà hắn cần để tâm nhất, hắn không thể cứ lại phân tâm trên người Hoa Thanh Vũ nữa, cũng không có thời gian chậm rãi chờ Hoa Thanh Vũ cùng hắn lưỡng tình tương duyệt, nên chỉ đành giở chút thủ đoạn.

Bất quá Trầm Ký Ngôn nghĩ, Hoa Thanh Vũ sẽ tha thứ cho hắn .

Mặc dù nàng hiện tại không tha thứ cho hắn cũng không sao, bởi vì có một số việc nàng bây giờ còn không hiểu, chậm rãi mới có thể hiểu rõ, hắn không thể chờ nàng hiểu rồi mới làm được, chỉ sợ đến lúc đó đã quá muộn. Hắn chỉ có thể trước đem nàng giữ lại bên người, sau đó sẽ chậm rãi cùng nàng thay đổi.

Nghĩ đến đây, Trầm Ký Ngôn bước chân, đi vào Ngưng Huy tiểu trúc của Hoa Thanh Vũ.

Mộng Điệp nhìn thấy Trầm Ký Ngôn đến cũng không có tức giận, lạnh lùng hô một tiếng ‘cửu vương gia đến’ vào trong phòng coi như đã thông báo, thậm chí còn không thèm hành lễ với Trầm Ký Ngôn.

Bất quá Trầm Ký Ngôn giờ phút này cũng không có tâm tư cùng nàng so đo, hắn một lòng chỉ muốn biết tâm tư của Hoa Thanh Vũ.

Thời điểm vào trong phòng , Hoa Thanh Vũ đang ở trước bàn xem kinh Phật.

Tuy rằng sau khi Hoa Thanh Vũ khôi phục dung mạo, hắn cũng thấy vài lần, nhưng mỗi lần nhìn thấy gương mặt tuyệt đại tư sắc của nàng, Trầm Ký Ngôn vẫn âm thầm kinh hãi.

Bất quá Trầm Ký Ngôn có thói quen không thể hiện hỉ nộ ra ngoài, cũng không có đem chữ giật mình viết ở trên mặt, chỉ mỉm cười đi đến bên người Hoa Thanh Vũ, dùng ngữ khí tự nhiên vô cùng thân mật hỏi:“Đang xem gì mà chuyên tâm như thế?”

Hoa Thanh Vũ sửng sốt, lúc này mới ý thức được là Trầm Ký Ngôn đến đây, bỏ cuốn kinh Phật xuống nói:“Ta vừa rồi quá chuyên tâm, không biết huynh đã đến!”

Trầm Ký Ngôn mỉm cười, hỏi:“Xem Kinh Phật hay như vậy sao, ngay cả ta vào mà cũng không biết, khó trách lão hòa thượng ở Tĩnh An tự lại nói muội có tuệ căn.”

“Không phải! Ta một chữ cũng đọc không vào……” Hoa Thanh Vũ cười tủm tỉm giải thích nói,“Ta cầm kinh Phật nhưng là nghĩ tới việc khác đến chuyên tâm !”

“Nghĩ cái gì vậy?”

“Nghĩ làm sao để Hoàng thượng có thể không cho ta gả cho huynh!” Hoa Thanh Vũ thẳng thắn nói,“Huynh cũng biết chuyện này chứ? Hoàng thượng bảo ta gả cho huynh, nhưng ta không muốn……”

Trầm Ký Ngôn thiếu chút nữa không thể duy trì nụ cười trên mặt, Hoa Thanh Vũ này, tuy bộ dáng thay đổi, nhưng lời nói vẫn xuyên thẳng trái tim người khác như trước.

Bất quá Trầm Ký Ngôn cũng không tức giận với nàng, dù sao mấy thứ này hắn có thể chậm rãi dạy cho nàng, chậm rãi khiến nàng thay đổi.

Nếu không bằng tướng mạo như vậy, tính tình như vậy, không biết về sau có bao nhiêu người ghi hận nàng, nàng làm sao kham nổi trọng trách Vương phi.

Trầm Ký Ngôn điều chỉnh tốt nụ cười, xoa đầu Hoa Thanh Vũ hỏi:“Muội vì sao không muốn gả cho ta, không phải lúc nhỏ chúng ta rất thân thiết sao?”

“Bởi vì ta đã đồng ý gả cho đại tướng quân.”

Nghe được ba chữ ‘đại tướng quân’ này, ánh mắt Trầm Ký Ngôn biến lạnh.

Nhưng Hoa Thanh Vũ vẫn không phát hiện, cau mày mất hứng nói:“Ta không thể nói lời không giữ lời, hơn nữa hôm nay đáp ứng gả cho đại tướng quân, ngày mai lại nói muốn gả cho huynh, người ta sẽ nghĩ rằng ta là cô nương thay đổi thất thường nha.”

Trầm Ký Ngôn mỉm cười, vỗ vỗ đầu Hoa Thanh Vũ nói:“Yên tâm, có ta ở đây, không ai dám nói muội.”

Hoa Thanh Vũ nhìn Trầm Ký Ngôn một cái, lại cúi đầu nói:“Không được, ta vẫn không thể gả cho huynh.”

“Vì sao?”

“Bởi vì……” Hoa Thanh Vũ tựa hồ có chút ngượng ngùng, hai má ửng hồng, nửa ngày cứ lập lại chữ ‘bởi vì’.

Trầm Ký Ngôn rất ít khi nhìn thấy Hoa Thanh Vũ ngượng ngùng, nghĩ đến người làm cho nàng ngượng ngùng, đáy lòng Trầm Ký Ngôn liền sinh ra một cỗ tức giận.

Nhưng hắn vẫn cười như tắm gió xuân, ôn nhu hỏi: “Là bởi vì người muội thích là Mạnh Hoài Cẩn?”

Hoa Thanh Vũ bị nói trúng tim đen, mặt đỏ lên, ngượng ngùng gật đầu.

Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

“Quả nhiên……” ánh mắt Trầm Ký Ngôn hoàn toàn lạnh, âm thầm xiết chặt quyền, cười nhạo nói,“Lúc nào thì muội đã thích hắn vậy, cũng không thèm nói với ta.”

Hoa Thanh Vũ lại còn không biết sống chết nói:“Thổ Bao ca ca, huynh có thể nói Hoàng thượng thu hồi ý chỉ không? Huynh không phải nhi tử mà Hoàng thượng thích nhất sao, người khẳng định sẽ nghe lời huynh.”

Trầm Ký Ngôn nhìn dung nhan vô song của Hoa Thanh Vũ, cưỡng chế lửa giận, chậm rãi lắc lắc đầu, mỉm cười cự tuyệt nàng.

“Không thể, ta không thể khiến Hoàng thượng thu hồi ý chỉ .”

“Vì sao?”

“Bởi vì chính ta là người cầu Hoàng thượng hạ chỉ, vậy vì sao ta phải khiến Hoàng thượng thu hồi ý chỉ chứ?”

Hoa Thanh Vũ vừa nghe là Trầm Ký Ngôn chính mình đi thỉnh chỉ, gấp đến độ xoay vòng tại chỗ, vẻ mặt đau khổ nói:“Ai nha, Thổ Bao ca ca vì sao lại đi thỉnh này ý chỉ này vậy, huynh hại chết ta rồi!”

Trầm Ký Ngôn đè lại bàn tay bị Hoa Thanh Vũ nóng nảy vung loạn, cười lạnh hỏi:“Muội hỏi ta vì sao lại thỉnh ý chỉ này? Muội còn không hiểu sao? Bởi vì ta thích muội, ta muốn lấy muội.”

“Nhưng mà……” Hoa Thanh Vũ vẻ mặt cầu xin nói,“Nhưng mà ta không thích huynh, người ta thích là đại tướng quân.”

Trầm Ký Ngôn lần này rốt cục không cười nổi, hắn âm trầm giữ tay Hoa Thanh Vũ, lạnh lùng nói: “Không sao cả, chúng ta có thời gian cả đời, muội có thể chậm rãi học cách thích ta.”

“Ta không muốn học……”

Nàng đã thích đại tướng quân rồi, nàng mới không cần thay đổi thất thường đi thích người khác.

“Chuyện này không phải do muội muốn là được. Hoa Thanh Vũ, đừng đem sự dung túng của ta trở thành đương nhiên.” Ánh mắt Trầm Ký Ngôn lạnh như băng dừng ở trên người Hoa Thanh Vũ,“Chúng ta sẽ phải làm bạn cả đời với nhau, thay vì tra tấn lẫn nhau, chẳng bằng hảo hảo ở chung. Cho nên loại lời thích Mạnh Hoài Cẩn này, muội tốt nhất không nên nói nữa, thân phận về sau của muội là vương phi của vửu vương gia ta, điểm này muội nên nhớ kĩ.”

Hoa Thanh Vũ cảm thấy Thổ Bao ca ca giờ khắc này vô cùng xa lạ khiến nàng sởn hết cả gai ốc, nàng lui từng bước về phía sau nói:“Huynh cứng rắn buộc ta gả cho huynh, nhưng trong lòng ta chỉ nhớ về người khác, huynh làm vậy có ý nghĩa gì chứ?”

“Không có ý nghĩa nhưng so với việc trở thành kẻ thua cuộc đáng thương vẫn tốt hơn.” Trầm Ký Ngôn thấy Hoa Thanh Vũ lui ra phía sau, liền cố ý đến gần nàng nói,“Ta hiểu rõ muội, muội là người biết rõ trả ơn, ta tốt với muội, muội cũng tự nhiên sẽ tốt với ta, ta không sợ hiện tại muội thích kẻ khác, chúng ta có thể chậm rãi tìm hiểu nhau, ta có kiên nhẫn.”

“Huynh không sợ ta sẽ hận huynh sao?”

“Không sợ, muội sẽ không . Ta hiểu rõ muội.”

“Ta sẽ !” Hoa Thanh Vũ hổn hển nói.

“Muội sẽ không.” Trầm Ký Ngôn khôi phục lại vẻ mặt nhu hòa xưa nay, thay Hoa Thanh Vũ vén lên mấy sợi tóc rơi tán loạn, cười tủm tỉm nói,“Hôm nay ta phải đi gặp phụ hoàng nên bây giờ phải đi trước, ngày khác lại đến thăm muội. Muội đừng nghĩ nhiều nữa, hảo hảo làm tân nương của muội, biết không?”

Thấy Hoa Thanh Vũ không đáp lời, Trầm Ký Ngôn cũng không nói nữa, thu hồi tay xoay người ra ngoài cửa.

Lúc đi tới cửa thì hắn lại giống như bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, quay đầu nói với Hoa Thanh Vũ:“Đúng rồi, ta khuyên muội không nên có ý nghĩ đào hôn, lần này không giống như lần muội đào hôn trước kia, kháng chỉ chính là trọng tội, sẽ liên luỵ Hoa gia. Muội nỡ nhẫn tâm nhìn mọi người trong Hoa gia vì muội mà chết sao?”

Hoa Thanh Vũ bị Trầm Ký Ngôn dọa, ngơ ngác lắc đầu.

“Vậy là tốt rồi.”

Trầm Ký Ngôn lúc này mới cất bước ra khỏi Ngưng Huy tiểu trúc.

Bây giờ tâm tình bất an cùng hưng phấn của hắn đã sớm tan thành mây khói, chỉ còn lại không cam lòng và phẫn nộ.

Hoa Thanh Vũ đối với hắn mà nói, cùng giống như vương vị, đều là tuyệt đối, duy nhất. Hắn không thể thua, cũng không được thua.

Hắn không giống Mạnh Hoài Cẩn từ nhỏ đã được mọi người kì vọng, tuy hắn là cửu vương gia, là hoàng tử mà đương kim hoàng thượng sủng ái nhất, nhưng chỉ có một mình Trầm Ký Ngôn biết, hắn khác với Mạnh Hoài Cẩn. Không lâu lúc trước, hắn vẫn giống như các hoàng tử khác, chỉ là một trong những đứa con của đương kim hoàng thượng mà thôi. Hắn không giống Mạnh Hoài Cẩn khi mười lăm tuổi đã trở thành thiên tài hơn người, có thể dẫn dắt tướng sĩ đánh giết quân địch, hắn bất quá chỉ là không ngu dốt và có đủ cố gắng mà thôi. May mà EQ của hắn cực cao, lại giỏi khống chế cảm xúc của chính mình và người khác, cho nên mới dần dần từ trong đám hoàng tử mà thể hiện tài năng, trở thành hoàng tử mà Hoàng thượng sủng ái nhất.

Nhiều năm qua, hắn đau khổ đi đến bước này, vô cùng cẩn thận, như đang đi trên miếng băng mỏng, trăm phương ngàn kế, thận trọng từng bước. Học cách không tin tưởng ai, ngay cả cha mẹ thân sinh của chính mình cũng đi tính kế, đơn giản là vì hắn không muốn bại dưới tay người khác.

Bởi vì trong hoàng cung, thua đồng nghĩa với chết.

Trầm Ký Ngôn hắn từ trước đến nay chưa từng thất bại, hiện tại hắn lại càng không muốn thất bại bởi Mạnh Hoài Cẩn. Hắn không sợ Hoa Thanh Vũ hận hắn, bởi vì Trầm Ký Ngôn chỉ quan tâm đến chấp nhất của mình, chỉ cần là thứ hắn muốn, hắn có thể đối địch với khắp thiên hạ.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 52

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s