Nam than phong ben_Chap 91

Chương 91: Có thu nhận tôi không?

f59d564328b96d9746911821a9f342222

Edit- Beta: Hye Mi
Ngun: Hye Mi sweet home – Bo bình thiên th

Trong phòng lập tức rơi vào trong yên tĩnh, đối mặt với yêu cầu ‘thu nhận’ của sếp, đại não Tô Song Song căng ra, trong lúc nhất thời không phản ứng kịp.

Cô không kiên nhẫn lặng lẽ nghiêng mắt nhìn Tần Mặc, nhưng kết quả vô cùng thê thảm khi nhìn thấy sếp vẫn lạnh nhạt nhìn cô như cũ.

“Cái đó… Cái này…” Tô Song Song có chút cà lăm, rõ ràng cảm nhận được sếp sẽ không dễ mắc lừa, sẽ không trúng chiêu ‘đổi chủ đề’ của cô.

Đôi mắt hoa đào lãnh đạm của Tần Mặc nhìn chăm chú Tô Song Song giống như muốn nhìn thấu linh hồn của cô, hắn có một chút cố chấp, chậm rãi mở miệng, không buông tha hỏi: “Em có thu nhận tôi hay không ?”

Đây cũng là lần đầu tiên trong đời Tần Mặc đem một câu lập lại ba lần, mà Tô Song Song phỏng chừng cũng là lần duy nhất trong đời có thể nghe thấy sếp đem một câu nói lập lại ba lần với cùng một người.

Nhưng thời khắc này Tô Song Song một nửa cũng không cảm thấy đây là chuyện vinh hạnh gì, ngay tại thời điểm cửa bị mở ra, Tô Song Song thấy Tần Mặc muốn mở miệng, cô rất sợ hắn sẽ ở ngay trước mặt Tô Mộ miệng rộng kia hỏi ra những lời mập mờ như thế.

Không biết là do nghe theo tiếng lòng của mình hay là cái gì khác, “trái tim thánh mẫu” của Tô Song Song Thánh lập tức đập rộn ràng khi đối diện gương mặt với ánh mắt đáng thương mưu cầu thu nhận cùng bao dưỡng của Tần Mặc .

Cô nghe thấy bên trong thân thể của mình có một thứ đồ chơi gọi là “khí tiết” trong nháy mắt vỡ vụn loảng xoảng, Tô Song Song theo bản năng gật đầu một cái.

Về sau, mỗi lần Tô Song Song nghĩ đến hành vi ngu xuẩn của chính mình hôm nay liền cảm thấy đầu của mình nhất định là bởi vì chấn động não nên mới trở nên ngu xuẩn như vậy, dĩ nhiên lại đem ánh mắt cố chấp chiếm giữ điên cuồng kia của sếp nhìn thành em gái nó* đáng thương.

(*) câu nói tục bên TQ, cũng như kiểu cmn bên mình á :v

Tần Mặc thấy Tô Song Song gật đầu nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Tô Song Song, đột nhiên khóe miệng của hắn hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười yếu ớt.

Tô Song Song cảm thấy nụ cười đó như ánh nắng mặt trời rực rỡ soi sáng đêm tối, sáng rỡ tới chói mắt, khiến cho cô sinh lòng quỳ lạy.

Ngay tại thời điểm Tô Song Song hoàn toàn thất bại trước mặt sếp, Tô Mộ đã lôi kéo lấy Đông Phương Nhã cùng một nhóm bác sĩ đi vào.

Một khắc trước mắt Tô Song Song bị che phủ bởi những cái áo khoác dài trắng kia, Tô Song Song rốt cuộc lấy lại tinh thần, cô hình như quên một chuyện rất quan trọng!

Em gái cô! Cô bị thương! Hơn nữa còn bị thương không nhẹ!

Vừa ý thức được chính mình bị thương, Tô Song Song liền cảm thấy trên người chỗ nào cũng phát đau, mà cũng khó trách, bởi vì toàn thân cô giờ phút này căn bản đều bị thương!

Cổ chân trái bị vặn gảy xương, cổ tay phải bị rạch, chỗ xương quai xanh cũng bị rạch, trên người toàn vết xanh xanh tím tím, chính yếu nhất là, cái đầu còn bị cô coi là mũ sắt tiến hành công kích tới hai lần.

Tô Song Song bi thương hết nhìn cổ chân trái bó thạch cao lại nhìn cổ tay phải bị băng bó cực kì chặt chẽ của mình.

Không biết có phải Âu Dương Cẩm rạch vết thương quá sâu hay không, Tô Song Song giờ phút này mới chú ý tới cổ tay phải của mình không còn sức lực, cô run sợ trong lòng thử giật giật tay phải của mình, thấy nó vẫn còn hoạt động linh hoạt mới thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may Âu Dương Cẩm không mất trí tới mức cắt bỏ phần gân tay phải của cô gân, nếu không mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ đối với cô, một em gái chỉ biết suốt ngày ở trong nhà ngồi vẽ tranh, sau này sẽ sống thế nào đây!

Tần Mặc yên lặng ngồi ở bên cạnh nhìn bác sĩ kiểm tra thân thể cho Tô Song Song , ánh mắt quét từ cái trán xuống dưới xương quai xanh, cổ tay, cổ chân của Tô Song Song, đôi mắt hoa đào vốn mang theo một chút ấm áp giờ đây lại hoàn toàn biến đổi thành lạnh lẽo.

Gương mặt Đông Phương Nhã tê liệt lạnh giá, nhìn hết sức chuyên nghiệp, chẳng qua thân là con chuột bạch dưới tay cô,Tô Song Song thế nhưng đặc biệt tinh tường bản chất của cô .

Bởi vì từ đầu tới cuối Đông Phương Nhã kiểm tra căn bản là lừa bịp cô, lười biếng xem qua cho cô một chút, ngay sau đó nhẹ nhàng chớp mắt, quay đầu nhìn sếp đang đứng trên ranh giới chuẩn bị nổi bão.

Giọng của Đông Phương Nhã rất nghiêm túc, “Não chấn động nhẹ, trên người nhiều vết thương nhỏ, vết thương cổ tay bên phải hơi sâu một tí, xử lý thích đáng sẽ không lưu lại vết sẹo, ừm… còn cổ chân trái … chỉ là gảy xương nhẹ, cẩn thận nghỉ ngơi một tháng là được rồi.”

Ngữ khí Đông Phương Nhã mặc dù máy móc, nhưng cô cố ý nhấn mạnh ở mỗi từ ‘nhỏ’, ‘nhẹ’, rõ ràng vô cùng bất mãn khi bị gọi tới chỉ vì này những vết thương vụn vặt không gây chết người này.

Tần Mặc nghe vết thương trên người Tô Song Song không đáng lo, thân thể vốn dĩ căng thẳng chuẩn bị bạo phát rốt cuộc thanh tĩnh lại.

Hắn nhìn lướt qua Đông Phương Nhã rõ ràng đang rất không kiên nhẫn, dùng giọng điệu so với cô còn máy móc hơn nói yêu cầu của mình: “Bốn lần, một chút vết sẹo cũng không được lưu lại.”

Đông Phương Nhã nghe thấy từ ‘bốn lần’, ánh mắt sáng lên, cô câu môi khẽ mỉm cười, gật đầu một cái: “Không thành vấn đề, sau khi miệng vết thương khép lại thì làm một ca chỉnh hình nhỏ là ok rồi! Bảo đảm da thịt so với lúc trước cũng còn đẹp hơn!”

Sau khi Tô Song Song bị nhóm bác sĩ y tá giày vò, mấy chỗ không đau cũng bắt đầu muốn cách mạng, cô cau mày, bởi vì đau đớn, trên trán lại bắt đầu nổi lên một tầng mồ hôi lạnh.

Tần Mặc tự nhiên cũng chú ý tới, đứng dậy đi tới bên người cô, cầm một cái khăn tay mềm mại bên cạnh, nhẹ nhàng lau mồ hôi trán cho Tô Song Song.

Đông Phương Nhã nhìn một màn trước mắt này, đôi mắt dưới cặp mắt kính lóe ánh sáng, giống như nhìn thấy tiết mục kích thích hạn chế người xem, nhìn vô cùng cao hứng, căn bản không muốn đi nữa.

Mà Tô Mộ đứng ở phía ngoài cùng thì mặt đầy lo lắng nhìn Tô Song Song nằm ở trên giường, cô luôn cảm thấy Tô Song Song đời này chính thức ‘game over’  trên tay Tần Mặc.

Tô Song Song mặc dù mơ mơ màng màng, nhưng cũng có thể cảm giác được ánh mắt khiến cô không thoải mái của Đông Phương Nhã, cô hơi nghiêng đầu, ý định giả chết không nhìn thấy.

“Làm sao để cô ấy không còn đau nữa?” Tần Mặc nhìn Tô Song Song nhíu chặt chân mày, tâm tình lại trở nên không tốt, mà kết cục khi khiến sếp tổng giận dữ cũng không chỉ đơn giản là khiến kẻ đó chảy máu ngàn dặm.

Đông Phương Nhã nhất thời cảm thấy một hồi rét buốt, cô nhìn Tô Song Song một cái, gương mặt tê liệt lại lộ ra ra một chút thần sắc thất bại.

“Thân thể cô ta quá nhạy cảm, cảm giác đau so với người bình thường bén nhạy hơn, cho nên dù ít vết thương nhưng vẫn thấy đau đớn khó chịu, nếu nói biện pháp thì chỉ có thể chích cho cô ta thuốc giảm đau, chẳng qua tôi không đề nghị làm như thế.”

Đông Phương Nhã dừng một chút, đôi mắt dưới cặp mắt kính giống như thoáng qua một tia chế nhạo, “Chích thuốc nhiều lần sẽ có ảnh hưởng tới chỉ số thông minh, cho nên chỉ có thể để cô ta nhịn một chút.”

Không biết tại sao, Tô Song Song luôn cảm thấy thời điểm Đông Phương Nhã nói đúng chỉ số thông minh có ảnh hưởng kia, nụ cười ở khóe miệng thật sự rất khả nghi.

Cô hừ hừ, biểu thị bất mãn, bây giờ chỉ có thể chấp nhận nhắm mắt lại, cố nén cái loại cảm giác đau nhói này lại, Tô Song Song thật hy vọng mình ngất đi, tiết kiệm chịu đựng loại đau đớn như thân thể bị nghiền nát này.

Bị nghiền nát… Bị nghiền nát, não Tô Song Song trong nháy mắt lại bắt đầu xoay chuyển, cái từ này sao lại giống như trong vở kịch kinh điển ‘tiểu yêu tinh’ bị giày vò vậy.

“Ừ.” Tần Mặc ừ một tiếng, Đông Phương Nhã thấy cô không còn chuyện gì liền dẫn nhóm bác sĩ ra ngoài, .

Tô Mộ đứng ở bên cạnh nhìn một chút, nhất thời cảm giác mình như kỳ đà cản mũi nên cũng không cam lòng đi theo.

Tô Song Song mơ mơ màng màng suy nghĩ lung tung, căn bản quên mất bên cạnh chỉ còn lại một mình sếp tổng lau mồ hôi cho cô, liền yên tâm thoải mái ngủ thiếp đi.

Tần Mặc ngồi ở bên cạnh nhìn Tô Song Song ngủ thiếp đi, đứng dậy đi ra ngoài, Tô Mộ ở ngoài cửa chờ cùng Bạch Tiêu và Dương Hinh vừa mới chạy tới đều đứng lên.

“Thật may không có chuyện gì!” Bạch Tiêu thở phào một cái, có loại cảm giác sống sót sau tai nạn.

Dương Hinh gật đầu một cái, chẳng qua ánh mắt vẫn hồng hồng như cũ, cô cố ý đứng ở bên kia Tô Mộ, ngăn cách với Bạch Tiêu.

Bạch Tiêu nhìn Dương Hinh đứng cách hắn một Tô Mộ, trong lòng không thoải mái, nhưng không biết tại sao, cuối cùng hắn đổ lỗi vì không quen, bởi vì lúc trước Dương Hinh vẫn luôn ở nơi gần hắn.

Nơi gần hắn sao? Bạch Tiêu trong lòng run lên, rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào thì Dương Hinh đã luôn dính sát ở bên cạnh hắn, mà hắn cũng đã dần dần hình thành thói quen.

Bạch Tiêu có chút phiền não đưa tay gãi gãi tóc của mình, vừa nhớ lại vừa ngồi xuống ghế trên hành lang.

“Hắn đâu?” Tần Mặc tựa vào cửa phòng bệnh, từ trong túi quần móc ra một hộp thuốc, đem điếu thuốc còn sót lại đốt, ngậm lên môi.

Tần Mặc bình thường không hút thuốc lá, chỉ có ở thời điểm không khống chế được lửa giận của chính mình mới có thể điên cuồng hút thuốc hết hộp này sang hộp khác.

Mặc dù Tần Mặc không nói ra tên ai, Bạch Tiêu cũng biết người hắn muốn tìm là ai, Bạch Tiêu nhất thời càng thêm phiền não, trực tiếp đánh một quyền trên ghế.

“Đùng! ” một tiếng vang thật lớn, Bạch Tiêu ngay cả chân mày cũng không hề nhíu một lần, có thể thấy tâm tình hắn có bao nhiêu tồi tệ.

Dương Hinh vội vàng nhìn sang, ánh mắt lóe lên vẻ lo âu, bất quá sau một khắc, lại bị cô cứng rắn nhịn xuống, cô quay đầu lại, không nhìn tới cánh tay bị thương của Bạch Tiêu.

Tần Mặc lập tức hiểu rõ, mắt hắn lóe lên một vệt phiền não, bất quá rất nhanh liền bị hắn che giấu tốt, lạnh lùng nói: “Bị người Âu Dương gia mang về?”

“Ừ! Là tôi sơ sót, không nghĩ tới người Âu Dương gia lại coi trọng hắn như vậy, coi trọng tên biến thái này!” Bạch Tiêu hồi tưởng lại tình cảnh khi thấy Tần Mặc ôm Tô Song Song đi ra ngoài ngày đó, ngay cả người luôn tùy tiện như hắn cũng cảm thấy lửa giận ngút trời.

Trên bộ váy trắng tinh của Tô Song Song loang lổ từng mảnh từng mảnh màu máu đỏ chói mắt, cho dù cổ tay đã được xử lý đơn giản nhưng máu vẫn không cầm được chảy ra ngoài, nhìn thấy mà giật mình.

Sắc mặt Tô Song Song tái nhợt đáng sợ, ngay cả cánh tay cũng không có một chút huyết sắc, Bạch Tiêu lúc ấy bị hù dọa, nhìn thân thể Tần Mặc run rẩy ôm Tô Song Song chạy ra ngoài thì mới giật mình tỉnh lại.

Hắn nhìn thấy Tô Song Song luôn cười tủm tỉm giờ lại nhắm chặt mắt lại, không biết có phải là bởi vì đau đớn nên mới cau mày hay không, hắn nhất thời cảm thấy kẻ khiến một cô gái đơn thuần trong sáng trở thành như vậy nhất định không phải là con người.

Thời điểm Bạch Tiêu bắt Âu Dương Minh, hắn không chút suy nghĩ liền nặng nề đạp hắn một cái, nhìn hắn nằm sấp trên mặt đất, ngước đầu, trong mắt tất cả đều là lo âu và hối hận.

“Song Song có sao không!” Hắn gầm nhẹ một tiếng, Bạch Tiêu liền sững sờ, đột nhiên có chút không hiểu, rõ ràng là hắn ta khiến Tô Song Song thảm như vậy, vì sao hắn lại ở chỗ này giả  mèo khóc chuột làm gì!

Chỉ một thoáng ngẩn người, biến cố liền xảy ra, không biết một nhóm người áo đen từ đâu lại xông ra, bọn họ tập kích bất ngờ, Bạch Tiêu ứng phó không kịp, đành để cho bọn họ cứu Âu Dương Minh đi.

Bạch Tiêu mỗi lần nghĩ tới đây đều cảm thấy ảo não không thôi, cảm thấy Âu Dương Minh thật sự rất hèn hạ, lại dùng chiêu này kéo dài thời gian!

Bởi gì mấy ngày qua Tần Mặc luôn sớm chiều canh giữ ở bên cạnh Tô Song Song, Bạch Tiêu cũng không có cơ hội nói với hắn chuyện này.

“Không sao, xem ra mấy lão già của Âu Dương gia thời gian qua sống yên ổn đủ rồi.” Tần Mặc hiếm thấy nói một câu dài như vậy, nhưng mỗi một chữ đều lộ ra hàn ý, khiến người nghe bất giác run lên.

“Mặc, cậu có tính toán gì?” Bạch Tiêu một khi bắt đầu nghiêm túc, cả người cũng toát ra vẻ lạnh lùng, quả thật là người một nhà với Tần Mặc, gương mặt tê liệt không giống ai.

“Từ hôm nay trở đi, tôi phá sản.”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 91

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s