Nam than phong ben_Chap 92

Chương 92: Sống chung

534b9856c3f5fd89de9e8b45c12a5738

Edit-Beta: Hiểu Dương- Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tần Mặc hít một hơi thuốc lá, quay đầu nhìn Tô Song Song trong phòng bệnh một cái, đột nhiên nghĩ đến cái gì, tàn thuốc bị dập tắt rơi vào gạt tàn.

“Cái gì?” Đừng nói Bạch Tiêu, ngay cả Dương Hinh và Tô Mộ đều kinh ngạc kinh hô thành tiếng.

Tần Mặc ngược lại không có biểu tình đặc biệt gì, vẫn là bộ mặt tê liệt kia, hiếm khi kiên nhẫn giải thích một câu: “Tôi nói với cô ấy tôi phá sản, cô ấy đã đồng ý thu nhận tôi.”

Bạch Tiêu sửng sốt một chút, phản ứng đầu tiên, hắn thay đổi thần sắc cô đơn tự trách mới đó, trong mắt mang theo một chút chế nhạo, sau đó giơ ngón cái với Tần Mặc, không nhịn được trêu chọc nói: “Không hổ là em họ, thủ đoạn này cao!”

Dương Hinh lớn lên cùng với Tần Mặc và Bạch Tiêu trong nháy mắt liền biết chủ ý của Tần Mặc, chẳng qua là không tưởng tượng nổi.

Tần Mặc vì Tô Song Song làm chuyện này, cô ngẩng đầu nhìn cặp mắt hoa đào lạnh nhạt của Tần Mặc đang bộc lộ ham muốn chiếm giữ.

Dương Hinh không nhịn được xúc động trong lòng: Thật không biết loại cố chấp muốn chiếm người khác làm của riêng này là tốt hay xấu.

Đầu óc Tô Mộ mơ hồ, mới đầu còn tưởng rằng Tần Mặc thật sự phá sản, nhưng nhìn dáng vẻ Bạch Tiêu không giống vậy, há miệng muốn kêu lên, ánh mắt lạnh lùng của Tần Mặc liền quét tới.

Tô Mộ lập tức thức thời ngoan ngoãn im miệng, chẳng qua ánh mắt mang ý hỏi với Tần Mặc, cô mặc dù một mực giúp đỡ Tần Mặc, nhưng điều kiện tiên quyết là không được làm tổn thương Tô Song Song.

Tần Mặc hiểu Tô Mộ là thật tâm đối tốt với Tô Song Song, hắn coi như tương đối có kiên nhẫn với cô, giải thích thêm một câu: “Thuận tiện chăm sóc cô ấy.”

Chuyện lần này hoàn toàn khiến cho Tần Mặc khẳng định Tô Song Song rất quan trọng với hắn, cho đến bây giờ hắn vẫn không thể nào quên được hình ảnh Tô Song Song cả người đầy máu kia, trong lòng phát ra sợ hãi.

Loại sợ hãi này đối với Tần Mặc mà nói thật xa lạ, nhưng một khắc kia hắn thấm thía cảm nhận được, loại sợ hãi đó sâu tận xương tủy.

Một khắc hắn ôm Tô Song Song chạy ra ngoài, cảm giác sinh mạng Tô Song Song  từng chút một trôi qua, thân thể hắn cũng không chế được run rẩy.

Coi như bây giờ, đã qua hai ngày, hắn chỉ cần nghĩ đến tình huống khi đó, thân thể như cũ vẫn có chút run rẩy.

Cho dù biết Tô Song Song mất máu quá nhiều nên mới hôn mê, nhưng hai ngày này hắn vẫn như cũ không ngủ không nghỉ, hắn sợ chỉ cần hắn vừa nhắm mắt, Tô Song Song sẽ bỏ hắn mà đi.

Tần Mặc suy nghĩ hai ngày hai đêm, vẫn không biết cái này có phải gọi là tình yêu hay không, nhưng khi Tô Song Song mở hai mắt ra, nhìn thẳng vào hắn, trong nháy mắt đó, trong lòng hắn đã có câu trả lời.

Vô luận có phải tình yêu hay không, hắn biết đời này hắn đã nhận định người phụ nữ này, cô ấy chỉ có thể là người của hắn!

Hơn nữa sau khi trải qua chuyện này, chuyện Tô Song Song là cái xương mềm* của hắn đã bại lộ, bây giờ Tô Song Song còn chưa biết lòng của mình, Tần Mặc không thể cưỡng bách cô ở cùng một chỗ với hắn, nếu không sẽ hoàn toàn ngược lại, dọa Tô Song Song chạy mất.

(*)Điểm yếu.

Cho nên Tần Mặc nghĩ ra biện pháp này, mặc dù biết thời điểm Tô Song Song biết sự thật có thể sẽ sinh lòng oán phẫn (oán giận + phẫn nộ), nhưng bây giờ hắn đã không chịu đựng được khi không có Tô Song Song bên người.

Tô Mộ suy nghĩ một chút, hôm đó Tần Mặc điên cuồng, Tô Mộ cũng thấy được, cô không hề nghi ngờ tình cảm của Tần Mặc với Tô Song Song.

Cô cũng biết Tô Song Song có ý với Tần Mặc, chẳng qua cô ấy quá nhát gan, có lẽ cũng chỉ có loại biện pháp này mới có thể để cho Tô Song Song nhìn thấu lòng mình.

Cô nhìn phòng bệnh một cái, gật đầu nói: “Tôi biết rồi, tôi sẽ không nói!”

“Âu Dương gia bên đó cứ theo kế hoạch hai mà làm.” Tần Mặc nhìn Bạch Tiêu một cái, Bạch Tiêu vốn đang cười giễu trong nháy mắt liền nghiêm túc.

Ngay sau đó trong mắt Bạch Tiêu ánh ra một nét ngoan tuyệt, Âu Dương gia lần này cứu Âu Dương Minh đi, có thể thấy là ngầm cho phép chuyện hắn đối phó với Tần Mặc, đám lão bất tử kia yên tĩnh mấy năm quả thật đã không nhịn được.

Nếu bọn chúng muốn tìm chết, bọn họ dĩ nhiên cũng sẽ không khách khí với bọn chúng nữa, Bạch Tiêu nghiêm túc gật đầu một cái, nhìn về phía Tần Mặc.

“Yên tâm! Anh nhất định sẽ cho bọn chúng biết hậu quả.” Âu Dương Minh nẫng tay trên của hắn, đối với Bạch Tiêu luôn tự cao tự đại có thể coi là hết sức nhục nhã.

Làm sao hắn có thể tùy tiện quên chuyện này đi được, nếu như không thù, vậy thì không phải là Bạch Tiêu nhỏ mọn thù dai.

Tần Mặc thấy tất cả mọi người đều đã hiểu, chống thân thể lên muốn đi vào, Bạch Tiêu lại bước lên trước, kéo Tần Mặc lại, quét một vòng dáng vẻ Tần Mặc từ trên xuống dưới.

“Anh nói Tiểu Tần Tần, chú hẳn chỉnh lý mình một chút, coi như “phá sản”, cũng không đến nỗi chán nản như vậy chứ?”

Tần Mặc cúi đầu nhìn chính mình một chút, ngược lại không có biểu tình gì đặc biệt, hắn nói một câu, coi như là giải thích: “Cô ấy càng thích tôi như vậy.”

“…” Bạch Tiêu nhất thời không nói, nhìn Tần Mặc tiến vào phòng bệnh, quay đầu nhún vai một cái, chẳng qua chỉ nhìn thấy ánh mắt sưng đỏ như cũ của Dương Hinh, khóe miệng giơ lên một nửa của hắn nhất thời cứng đờ.

Tô Mộ vòng vo đảo mắt, vừa nhìn Bạch Tiêu vừa nhìn Dương Hinh, lập tức cảm thấy mình ở đây có chút cản trở, cô ho nhẹ một tiếng, thức thời nói: “Song Song có Tần tổng chiếu cố, tôi về trước.”

Nói xong Tô Mộ xách túi chạy ra, cô không muốn một hồi lại trở thành con tốt thí giữa hai người, vì vậy liền vội vàng rút lui.

Đây là bệnh viện tư nhân của Tần Mặc, bên phải tầng này đều là phòng bệnh tư nhân của Tần gia, cho nên hết sức an tĩnh, lúc này hành lang trống trải chỉ còn lại hai người, bầu không khí trong nháy mắt lập tức lúng túng.

Dương Hinh ngẩng đầu nhìn Bạch Tiêu một cái, lại nhanh chóng cúi đầu, cô giống như trước nhẹ nhàng mỉm cười, mở miệng phá vỡ yên lặng.

“Tiêu ca, ngày mốt em sẽ rời đi, cho nên anh không cần phải phiền lòng chuyện của em, anh hãy giúp đỡ Mặc ca thật tốt.”

Dương Hinh nói xong xoay người rời đi, Bạch Tiêu vội vàng đuổi theo trước hai bước, kéo cánh tay Dương Hinh, Dương Hinh ngừng một chút quay đầu nhìn hắn.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, nhưng không nói gì, Bạch Tiêu giật giật môi, không biết phải nói gì để giữ lại cô. Hắn căn bản cũng không có lập trường giữ cô lại, Bạch Tiêu luôn mang nụ cười bất cần đời lập tức nghiêm túc.

Dương Hinh lại đột nhiên cười lên, cô cười rất đẹp mắt, sau đó đưa tay đẩy cánh tay đang kéo mình xuống.

“Hinh Nhi!” Bạch Tiêu kêu một tiếng, lại không tiến về trước nữa, Dương Hinh cũng không tiếp tục, bởi vì lúc này mặt cô đã đầy nước mắt, cô không muốn Bạch Tiêu nhìn thấy dáng vẻ chật vật như vậy của mình.

Bạch Tiêu đứng tại chỗ, mãi cho đến khi không nhìn thấy Dương Hinh mới quay người ngồi trở lại trên ghế, hắn ảo não bắt lấy tóc của mình.

Bạch Tiêu muốn giữ Dương Hinh lại, cô ra nước ngoài hai năm, hắn luôn cảm giác bên người trống rỗng, nhưng hắn cũng biết, tình cảm của hắn với Dương Hinh không phải là tình yêu, mà chỉ là thói quen.

Hắn thật đáng xấu hổ khi có thói quen có Dương Hinh bên cạnh, nhưng không muốn bỏ, vẫn muốn cô ấy ở sau lưng, thật ra hắn đã sớm phát hiện tình cảm của Dương Hinh với tình cảm của hắn không giống nhau.

Nhưng hắn vẫn xấu xa làm như không biết, như cũ tham lam hưởng thụ quan tâm của Dương Hinh.

Bạch Tiêu càng nghĩ càng cảm thấy mình không phải người, hắn nhắm mắt lại, gầm nhẹ một tiếng, sau đó chôn đầu thật sâu giữa hai đùi.

#Mi: Thật ra bạn rất muốn ship cặp đôi này.  (Ọ^Ọ)

—————–hmsh-bbtt———————–

Tần Mặc trở lại trong phòng bệnh, ngồi bên giường Tô Song Song, hắn cúi đầu nhìn chăm chú Tô Song Song, bốn bề vắng lặng, độc chiếm trong mắt Tần Mặc càng đậm hơn.

Cuối cùng hắn cúi người, hôn một cái lên trán của Tô Song Song, sau đó dựa vào ghế, hơi nhắm mắt dưỡng thần một lúc.

Mặc dù thân thể Tần Mặc to lớn, ý chí kinh người, nhưng hai ngày chưa chợp mắt, hắn cũng không chịu nổi, dựa vào ghế một chút liền ngủ.

Đến khi hắn tỉnh lại, đã thấy Tô Song Song cầm bút hướng về phía mặt hắn, chóp mũi vừa vặn hướng về má trái hắn.

Tô Song Song vừa thấy Tần Mặc tỉnh, bị dọa sợ cả người đều ngẩn ra. Tần Mặc cũng yên lặng, cứ vậy lạnh nhạt nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tô Song Song, sau một khắc hai người đối mặt, Tô Song Song thua trận, cô ha ha cười khan một tiếng.

“Cái đó, tôi muốn viết vài thứ, đứng lên không được, thiếu chút đụng phải anh, xin lỗi!” Cái cớ chất lượng kém vừa ra khỏi miệng, Tô Song Song cảm thấy kéo căng người.

Tần Mặc đối diện cứ vậy nhìn Tô Song Song, đột nhiên lại gần một chút, đầu bút nhất thời đâm vào mặt Tần Mặc.

Tô Song Song sợ run tay một cái, vội vàng muốn thu tay trái cầm bút về, nào biết Tần Mặc nắm lấy tay trái Tô Song Song, không để cô động đậy.

Tần Mặc liền nhìn cô như vậy, chậm rãi mở miệng: “Song Song, bây giờ tôi không có cái gì cả, là em chứa chấp tôi, cho nên em không cần phải sợ thân phận tôi.”

Những lời này gợi lên sự chua chát trong lòng Tô Song Song, cô nhìn Tần Mặc hết sức chán nản trước mặt, trong lòng kêu gào, tiểu cầm thú không phải là bộ dáng này, không nên…

Tô Song Song cặp mắt ửng đỏ nhìn Tần Mặc, bộ dáng “tạm thời nhân nhượng vì lợi ích”, nhất thời cảm thấy mình thật quá ghê tởm, nhất định chính là tiểu nhân bỏ đá xuống giếng.

“Tôi chỉ muốn đùa với anh một chút, cái đó… không có ý gì khác.” Cô suy nghĩ một chút, cảm thấy nói như vậy sẽ làm tổn thương lòng tự ái của Tân Mặc.

“Anh yên tâm, bất luận anh có tiền hay không, anh ở trong lòng tôi mãi mãi giống nhau, sẽ không thay đổi.” Tô Song Song nói xong lại thấy lời này biểu đạt chút ý nghĩa khác, nghe giống như bày tỏ vậy.

Cô vừa định giải thích một chút, nhưng đối diện với cặp mắt hoa đào lộ ra đau thương của Tần Mặc bởi vì lời nói của cô mà trở nên sáng trong suốt, Tô Song Song liền nuốt lại lời giải thích xuống.

Cô cảm thấy bây giờ Tần Mặc cần khích lệ, cho nên cô cho hắn một nụ cười ngọt ngào xưa nay chưa từng có.

“Ừ! Anh yên tâm, sau này tôi sẽ bảo bọc anh! Tôi có một miếng cơm sẽ chia cho anh một nửa!” Tô Song Song bị Tần Mặc nhìn chăm chú, nhất thời liền mềm lòng.

Cô một lòng nghĩ không thể kích thích Tần Mặc, không khéo hắn lại có ý nghĩ muốn tự sát, lại không ý thức được mình đang đáp ứng một điều kiện mất chủ quyền từ nay về sau.

#Mi: chậc, cừu non đã vào tròng rùi!

Tần Mặc cứ nhìn Tô Song Song chăm chú như vậy, chậm rãi hỏi: “Chỗ ở của em có thể phân cho tôi một nửa không?”

“Ừ! Dĩ nhiên…” Tô Song Song căn bản chưa nghe rõ đã đồng ý, suy nghĩ một chút liền cảm thấy có chút không đúng.

Cái gì gọi là phân một nửa chỗ ở? Căn phòng trọ nho nhỏ kia của cô, làm sao có thể chia một nửa cho người khác?

Cô nháy mắt một cái, hỏi lại cẩn thận: “Cái gì?”

“Phòng trọ của tôi đã trả lại, nếu em đồng ý, vậy sau này tôi sẽ dọn đồ đến chỗ em.”

Tần Mặc căn bản không nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Tô Song Song sau khi nghe xong lời này, nói xong đứng dậy nhìn Tô Song Song, một bộ nghiêm túc, không có chút dáng vẻ đùa giỡn.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

2 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 92

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s