Hoa gia hi su_Chap 53

Chương 53.  Tiểu Hoa lại đào hôn rồi

Edit-Beta: Miho-Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Mạnh Hoài Cẩn mỗi ngày ở biên quan chính là thu thập Hách Liên Thác Thác, thời điểm nhàn rỗi sẽ viết thư nói với Hoa Thanh Vũ hắn có bao nhiêu nhung nhớ nàng. Thế nhưng đã viết nhiều phong thư như vậy, lại không hề thấy nàng hồi âm! Mạnh Hoài Cẩn chỉ nghĩ Hoa Quý Lương không cho Hoa Thanh Vũ hồi âm, cũng không để ý, vẫn tiếp tục viết thư rồi cho bồ câu đưa tin, sau đó lại đánh Hách Liên Thác Thác!

Hách Liên Thác Thác bị đánh cũng không chống đỡ được lâu, đánh vài lần liền sợ tới mức trốn sâu vào trong thảo nguyên. Bởi vì Hoàng thượng cũng không nói muốn đem Hách Liên Thác Thác đuổi tận giết tuyệt, Mạnh Hoài Cẩn cũng mặc Hách Liên Thác Thác chạy thoát. Dù sao hắn cũng không muốn thật sự giết thằng nhãi này, bởi vì Hách Liên Thác Thác ít nhiều cũng có tác dụng kiềm chế Địch Đóa.

Vì thế sau khi thu thập xong Hách Liên Thác Thác, Mạnh Hoài Cẩn cảm thấy mình không có làm nhục thánh mệnh, một bên viết thư về triều, một bên tự mình khởi hành quay về.

Dù sao trong lòng hắn còn nhớ rõ một đại sự- hôn sự của hắn với Hoa Thanh Vũ còn chưa có tiến hành!

Quân đội Mạnh Hoài Cẩn vẫn ở lại trấn giữ biên cương, hắn chỉ mang theo vài phó tướng hồi kinh trước, thời điểm đi ngang qua Cẩm Quan thành thì dừng bước.

Bởi vì nơi này là quê hương của Hoa Thanh Vũ, Mạnh Hoài Cẩn trong lòng đối với Cẩm Quan thành giàu có và đông đúc này cũng nảy sinh thêm vài phần hảo cảm, liền muốn đi xem thử nơi mà Hoa Thanh Vũ đã lớn lên .

Cẩm Quan thành quả nhiên náo nhiệt giàu có và đông đúc, dân phong so với kinh thành cũng phóng khoáng hơn, lại bởi vì là nơi thương nhân tụ tập, tửu lâu ở đây so với kinh thành còn nhiều hơn!

Mạnh Hoài Cẩn cùng phó tướng liền tìm tới một tửu lâu lớn nhất, nghĩ nếm thử các món ăn đặc sắc của Cẩm Quan thành, thế nhưng lại không ngờ còn nghe thấy mấy người bàn kế bên nói chuyện.

“Hôn sự này của cửu vương gia thật sự khiến ta bất ngờ, lúc trước không phải nghe nói ngài ấy có ý với cháu gái Hoàng hậu sao? “

“Quản ngài ấy lúc trước thích ai, miễn là Hoàng thượng đã ban hôn, thì chuyện đó chính là ‘ván đã đóng thuyền’! Tóm lại là Cẩm Quan thành ta được vinh quang.”

“Cũng đúng, tương lai cửu vương gia nếu là lên ngôi, Cẩm Quan thành chúng ta không phải sẽ thành quê hương của đệ nhất Hoàng hậu nương nương sao?”

“Đúng vậy, đúng vậy!”

Mạnh Hoài Cẩn càng nghe trong lòng càng thấy kỳ quái, Trầm Ký Ngôn này sao lại sắp thành hôn rồi?

Nhưng Trầm Ký Ngôn không phải vẫn luôn nhớ thương Hoa Thanh Vũ của hắn sao, sao bỗng nhiên lại muốn đi cưới vợ?

Mạnh Hoài Cẩn nhịn không được gọi lại người ở bàn kế bên hỏi:“Xin hỏi huynh đài, huynh vừa mới nói cửu vương gia muốn kết hôn, vậy đối tượng là ai vậy?”

“Ôi, chuyện lớn như vậy mà ngươi còn chưa biết sao?”

Biết rồi còn phải đi hỏi ngươi sao!

Mạnh Hoài Cẩn nhịn xuống cơn tức, lại hỏi: “Ta vừa mới nghe huynh nói là thánh chỉ tứ hôn? Đối tượng còn là người Cẩm Quan thành?”

“Đúng vậy!” Người nọ đắc ý dương dương tự đắc nói,“Người cửu vương gia muốn kết hôn chính là tiểu nữ của Hoa gia Cẩm Quan thành ta, là Hoa Thanh Vũ!”

Mạnh Hoài Cẩn thân mình chấn động, khiếp sợ đến mức bóp nát chén rượu trong tay.

Mạnh Hoài Cẩn bắt lấy cổ áo người nọ, trừng đỏ mắt quát:“Ngươi lặp lại lần nữa! Cửu vương gia muốn kết hôn với ai?”

Người nọ sợ tới mức run lên, run rẩy nói:“Cửu vương gia…… Cửu vương gia muốn kết hôn với tiểu nữ của Hoa gia Cẩm Quan thành ta, là Hoa Thanh Vũ!”

Mạnh Hoài Cẩn buông lỏng tay, đem người nọ ném xuống đất, sau đó bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười ha hả.

Hắn rốt cục biết vì sao Hoàng thượng bỗng nhiên phái hắn đi đánh Hách Liên Thác Thác rồi!

Nhiều thế hệ của Mạnh gia đều là võ tướng, tổ phụ hắn, phụ thân hắn đều chết trận ở trên sa trường, hắn kế thừa lòng trung thành của gia tộc, tận tâm dốc sức vì quân vương, vì giang sơn mà không tiếc máu thịt!

Nhưng hôm nay Hoàng thượng vì muốn thành toàn cho con trai mình mà an bài một màn kịch hay như vậy, thậm chí không tiếc tính mạng của hắn, tính mạng của các tướng sĩ!

Nghĩ đến đây Mạnh Hoài Cẩn không khỏi cảm thấy cõi lòng nhiệt huyết lập tức nguội lạnh .

Lại nghĩ tới tin tức tứ hôn bị ngăn cản truyền đến tai hắn chặt chẽ như vậy, thì ra từ đầu tới cuối hắn chẳng biết gì, hắn cứ ngốc như vậy, còn ngây thơ cố gắng mau chóng chiến thắng để quay về cưới giai nhân!

Khó trách hắn gửi cho Hoa Thanh Vũ nhiều bức thư như vậy nhưng nàng lại không bao giờ hồi âm, thì ra là thế……

Không ngờ Hoa Thanh Vũ cũng đồng lõa với người khác lừa gạt mình, Mạnh Hoài Cẩn nghĩ đến đây liền đau lòng không chịu nổi, lập tức tức giận đến mức phun ra một búng máu!

Phó tướng hoảng sợ, vội vàng cho người gọi quân y đến, nhưng Mạnh Hoài Cẩn lại bước đến chỗ người qua đường bị dọa choáng váng, lại xách hắn lên hỏi:“Hôn kỳ là lúc nào?”

Người nọ cũng không dám giấu diếm, run rẩy trả lời nói:“Định là ngày mười lăm tháng này…… Còn ba ngày nữa……”

Mạnh Hoài Cẩn bỏ người nọ ra, cũng không để ý mọi người ngăn trở, ra ngoài cưỡi ngựa rời khỏi.

Hắn không cam lòng, hắn không tin Hoa Thanh Vũ vô tình như vậy, hắn nhất định phải tự mình hỏi rõ ràng!

Mạnh Hoài Cẩn ra roi thúc ngựa ngày đêm không ngừng, thời điểm đuổi tới kinh thành vừa đúng ngay ngày mười lăm.

Hoàng gia đón dâu, thiên hạ thủ phủ gả nữ nhi, đương nhiên sẽ trở thành kinh thành đại sự. Dọc theo đường đi đều nhìn thấy giăng đèn kết hoa, hơn nữa còn náo nhiệt hơn lúc bình thường. Trái tim Mạnh Hoài Cẩn lại đau xót, hắn cưỡi ngựa đến cửa phủ Hoa gia, chỉ thấy trên cửa dán chữ hỉ thật to, trên mặt bọn người hầu cùng nhóm nhũ mẫu vào vào ra ra đều là vẻ vui mừng.

Mạnh Hoài Cẩn xuống ngựa liền muốn đi vào trong, không ngờ lại bị thị vệ canh cửa ngăn cản!

Vừa thấy thị vệ canh cửa liền biết đó là cấm vệ quân, xem chừng là do Trầm Ký Ngôn phái tới trông coi Hoa Thanh Vũ .

“Ngươi là cái thá gì mà dám cản ta!”

Mạnh Hoài Cẩn một bụng đầy hỏa không chỗ phát tiết, liền đem mọi bực bội đổ lên đầu thị vệ, sau đó lại đi vào trong.

Không nghĩ vừa mới đi được hai bước lại có thị vệ tới ngăn cản.

“Vương gia nói, người ở trong quý phủ này là vương phi tương lai, không thể cho đại tướng quân gặp.” Thống lĩnh cấm quân nói,“Thỉnh đại tướng quân đừng làm bọn ta khó xử.”

Mạnh Hoài Cẩn nghe xong liền bị chọc giận, Trầm Ký Ngôn thế nhưng dám đi tới bước này!

“Ta hôm nay chính là muốn các ngươi phải khó xử!”

Mạnh Hoài Cẩn đang muốn phát tác, lại nghe phía sau truyền đến một tiếng gầm.

“Mấy người các ngươi là ở chỗ nào tới!” Chỉ thấy Hoa Quý Lương ra ngoài cửa, quát mắng thị vệ đang ngăn cản Mạnh Hoài Cẩn,“Nơi này là Hoa gia của ta, khi nào thì đến phiên các ngươi tới làm mưa làm gió, ngăn cản khách quý của ta!”

Thị vệ kia vẫn một ‘giấy dầu không thấm muối’*, mặt lạnh nói:“Hoa lão gia, bọn ta là phụng mệnh bảo vệ Vương phi, đây là lệnh của Vương gia, ngài có ý kiến thỉnh nói với Vương gia.”

(*) Kiểu như nước đổ lá khoai í.

“Chó má!” Hoa Quý Lương tức giận đến mắng to,“Chỉ cần Hoa Thanh Vũ một ngày chưa xuất giá, liền vẫn là người của Hoa gia ta, là nữ nhi của Hoa Quý Lương ta! Chừng nào nó còn chưa xuất giá thì chừng đó nó còn chưa phải là Vương phi của các ngươi! Không tới phiên các ngươi quản! Đều biến hết cho ta!”

Cấm quân bị Hoa lão gia nói không đáp được, hôm nay lại là ngày đại hỉ, không nên xung đột với người khác, hắn chỉ đành tránh ra, sau đó cho người đi bẩm báo cửu vương gia.

Mạnh Hoài Cẩn đi đến trước mặt Hoa Quý Lương, đang muốn mở miệng nói chuyện, nhưng Hoa Quý Lương lại khoát tay áo trước nói:“Ta không phải người cha tốt, cũng không có bản lĩnh, không giúp được nữ nhi, ngay cả việc để nó hài lòng vui vẻ cũng không làm được, vậy việc đắc tội với bề trên hôm nay cứ để ta đến làm, dù sao cửu vương gia cũng sẽ không gây khó dễ với ta, cháu cứ đi đi thôi.”

Nghe thấy Hoa lão gia nói như vậy, ủy khuất phẫn nộ trong lòng Mạnh Hoài Cẩn vơi đi một nửa, hắn có chút nghẹn ngào bái lễ với Hoa Quý Lương, cũng không chần chừ thêm, lập tức chạy tới Ngưng Huy tiểu trúc của Hoa Thanh Vũ.

Mạnh Hoài Cẩn đi vào Ngưng Huy tiểu trúc, chỉ thấy Mộng Điệp đang ở cửa giáo huấn bọn nha hoàn động tác mau một chút. Nàng đang nói thì ngẩng đầu, nhìn thấy đại tướng quân phong trần mệt mỏi .

Lúc đầu nàng còn sửng sốt, rất nhanh liền lấy lại tinh thần, trên mặt hình như có thần sắc thương tâm, tức khắc đuổi bọn nha hoàn trong phòng đi, cũng không nói câu nói nào liền mở cửa cho Mạnh Hoài Cẩn vào trong.

Mạnh Hoài Cẩn cũng thấy lòng chua xót, đối với Mộng Điệp cảm kích gật đầu, liền vào phòng.

Hắn vừa vào trong thì thấy trong phòng có một nữ tử một thân hồng y, mũ phượng khăn đỏ, choàng khăn voan đỏ tươi ngồi đưa lưng về phía hắn.

Mạnh Hoài Cẩn từng tưởng tượng Hoa Thanh Vũ mặc hỉ phục rất nhiều lần, nhưng ngàn lần chưa từng nghĩ tới nàng sẽ kết hôn cùng nam nhân khác. Giờ phút này trái tim hắn như bị người ta bắn một mũi tên, đau đến mức hắn cảm thấy mở miệng nói chuyện cũng là một loại tra tấn.

“Tiểu Hoa, là ta, ta đã trở về.”

Hoa Thanh Vũ thoáng run rẩy, nhưng không có lên tiếng.

“Thật là độc ác nha, ta đã trở về rồi nhưng nàng lại không chịu liếc mắt nhìn ta một cái sao? thực cứ như vậy gả cho người ta làm vương phi sao?”

Hoa Thanh Vũ vẫn không nói lời nào.

“Ngay cả một câu nàng cũng không muốn nói với ta sao?” Mạnh Hoài Cẩn bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười ha hả, cười xong bi phẫn nói,“Tốt, nếu nàng nhẫn tâm như vậy, ta cũng không quản cái gì nữa, ta lập tức đi giết Trầm Ký Ngôn, xem thử nàng gả cho ai làm vương phi!”

Mạnh Hoài Cẩn xoay người muốn đi, nhưng đúng lúc này Hoa Thanh Vũ mạnh mẽ xốc khăn voan, cầm tay hắn.

“Ai nha, ngươi muốn đi giết người nào hả!” Chỉ thấy dưới khăn voan là vẻ mặt sốt ruột của Hoa Trảm Nghiên, nàng nhìn Mạnh Hoài Cẩn nói,“Là ta, không phải Thanh Vũ!”

Mạnh Hoài Cẩn sợ tới mức nhảy dựng về phía sau, ngay cả thương tâm cũng quên mất, kinh ngạc chỉ vào Hoa Trảm Nghiên, ngươi ngươi ta ta nửa ngày nói không ra lời.

“Hừ!” Hoa Trảm Nghiên bỏ khăn voan xuống, cẩn thận nhìn thoáng qua bên ngoài, sau đó mới đem Mạnh Hoài Cẩn đã bị dọa tới choáng váng kéo đến trước mặt nhỏ giọng nói,“Thanh Vũ đào hôn, ta thay nó xuất giá!”

“Sao gan các người to như vậy!” Mạnh Hoài Cẩn vừa mừng vừa sợ lại không nhịn được lo lắng,“Đây chính là tội khi quân!”

“Ai nói chúng ta khi quân?” Hoa Trảm Nghiên đắc ý dương dương tự đắc nói,“Mỗi người đều biết, Hoa gia có thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Hoa Trảm Nghiên, còn có Hoa Thanh Vũ dung mạo xấu xí, cách biệt một trời một vực với tỷ tỷ, ngươi nhìn bộ dáng ta hiện tại đi, ta không phải Hoa Thanh Vũ thì là ai? Đã như vậy thì khi quân chỗ nào? Nói cho ngươi biết, ta lập tức sẽ thành vương phi, ngươi nói chuyện với ta nên cẩn thận một chút!”

Mạnh Hoài Cẩn lúc này mới phục hồi tinh thần, vừa hiểu rõ mọi chuyện, lại không kịp cao hứng, nghiêm túc bất an hỏi:“Các người sao hồ đồ như vậy! Cô có biết chuyện này nguy hiểm cỡ nào không? Làm không tốt thì cả nhà các người đều phải mất đầu!”

“Mới vừa rồi ngươi còn muốn đi giết cửu vương gia , bây giờ còn đứng đây nói việc chúng ta làm nguy hiểm à?” Hoa Trảm Nghiên trừng mắt nhìn Mạnh Hoài Cẩn, xem thường nói,“Còn không phải tại ngươi sao, từ lúc tứ hôn tới nay, Hoa Thanh Vũ viết bao nhiêu phong thư gửi cho ngươi, tìm ngươi bao lâu, ngươi lại chẳng hề quan tâm. Ta đều đã khuyên nó, nói ngươi khẳng định vì sợ Hoàng thượng trách tội nên không dám cãi thánh chỉ, nó lại không tin, nhất định phải chờ ngươi về chứ không chịu gả cho cửu vương gia. Kết quả ngươi thật lâu cũng không về, hôn kỳ lại càng ngày càng gần, không thể chần chừ nữa nên chúng ta mới phải ra hạ sách này!”

“Ta một phong thư cũng không có nhận được!” Mạnh Hoài Cẩn vội vàng giải thích nói,“Ta không biết đã gửi cho nàng bao nhiêu phong thư, nhưng một lần hồi âm cũng không nhận được, ta còn tưởng……”

“Còn tưởng rằng muội muội ta nói chuyện không giữ lời, gả cho cửu vương gia, không quan tâm ngươi sao?” Hoa Trảm Nghiên liếc Mạnh Hoài Cẩn một cái nói,“Phi, ngươi cho nữ tử chúng ta cũng giống như nam nhân các ngươi thay đổi thất thường sao?”

Mạnh Hoài Cẩn bị Hoa Trảm Nghiên nói tới xấu hổ, hạ giọng hoà nhã hỏi:“Là ta sai rồi, còn không được sao? Cô có thể nói cho ta biết Hoa Thanh Vũ đi dâu không?”

“Đêm qua nó vừa đi, nói là đi tìm ngươi. Hình Nhạn Lai đưa nó đi, ta cũng không biết nó đi hướng nào. Hình Nhạn Lai nói chúng ta không biết vẫn là tốt nhất.” Hoa Trảm Nghiên thở dài nói,“Ngươi mau đuổi theo đi, nhớ kĩ thời điểm xuất môn nên giả bộ hồn bay phách lạc một chút, bên ngoài Hoa gia nơi nơi đều là cơ sở ngầm của cửu vương gia, đừng để bị nhìn ra sơ hở.”

Mạnh Hoài Cẩn gật gật đầu, đứng dậy định đi, nhưng lại như nghĩ tới cái gì, quay lại hỏi:“Vậy còn các người thì sao, chuyện này nhiều lắm kéo được vài canh giờ, đến lúc đó cửu vương gia phát hiện, Hoàng thượng trách tội xuống dưới, Hoa gia sẽ phải làm sao?”

“Đánh chết cũng không thừa nhận ta là Hoa Trảm Nghiên, dù sao ta cứ nhận định ta chính là Hoa Thanh Vũ dung mạo xấu xí đấy! Hắn có thể gì chứ? Cho dù Hoàng thượng trách tội xuống dưới cũng không sao.” Hoa Trảm Nghiên tiến đến bên tai Mạnh Hoài Cẩn nhỏ giọng nói,“Cha ta nói, nhà của ta có kim bài miễn tử!”

“Thật sao?” Mạnh Hoài Cẩn kinh ngạc hỏi,“Chuyện này Hoa lão gia cũng góp phần sao?”

Nếu thật sự như vậy, kĩ xảo diễn của Hoa Quý Lương cũng thật giỏi, vừa rồi đứng ở cửa diễn một màn như vậy cũng quá chân thật nha!

Hoa Trảm Nghiên gật đầu nói:“Đúng vậy, chính là cha ta cha an bài, vừa cứu muội muội, lại thành toàn cho ta, chẳng phải là tốt lắm sao?”

“Thành toàn?” Mạnh Hoài Cẩn khó hiểu hỏi,“Cô gả qua đó, cho dù Hoàng thượng không so đo, nhưng cô lừa Trầm Ký Ngôn, hắn sao có thể đối xử tử tế với cô?”

Hoa Trảm Nghiên cười khổ, chỉ mặt mình nói:“Bằng tướng mạo như vậy thì ta còn có thể trông cậy phu quân đối với ta như thế nào đây? Ta chỉ cầu một địa vị tôn quý, ăn ngon mặc đẹp cả đời là thỏa mãn rồi. Đại tướng quân, ngươi yên tâm đi, ta có mệnh của ta, ngươi cũng có mệnh của ngươi, đi đi thôi.”

Mạnh Hoài Cẩn nghe xong lời này trong lòng liền cảm thấy thê lương, Hoa Trảm Nghiên từng không coi ai ra gì, mắt cao hơn đầu nay lại nói ra mấy lời như vậy, thật sự không thể không khiến người ta cảm khái.

Hắn cũng không nhiều lời nữa, cung kính bái tạ Hoa Trảm Nghiên liền ra cửa.

Hoa Trảm Nghiên nhìn bóng lưng Mạnh Hoài Cẩn tới xuất thần, mãi đến khi phát hiện hai má lạnh lẽo mới hậu tri hậu giác phát hiện chính mình đang khóc.

Nàng thở dài, hiểu rõ nước mắt của mình không phải vì Mạnh Hoài Cẩn và Hoa Thanh Vũ mà rơi, cũng không phải vì cuồng phong bão tố sắp đến mà rơi, mà là vì chính bản thân Hoa Trảm Nghiên nàng mà rơi.

Nàng hiểu, vô luận kết cục mấy người bọn họ là tốt hay xấu thì cả đời này của Hoa Trảm Nghiên nàng đã định sẵn là khổ. Mẫu thân tạo nghiệt, còn thiếu nợ bao nhiêu, nàng phải thay bà trả hết.

Hoa Trảm Nghiên cười khổ lau nước mắt, lại thay mình đội lên khăn voan hồng.

Con đường có khó khăn hơn nữa, thì vẫn phải kiên trì đi tiếp.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

3 thoughts on “Hoa gia hi su_Chap 53

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s