Hoa gia hi su_Chap 54

Chương 54: Hình Nhạn Lai, Lễ Bộ thị lang! Ta nhớ kỹ rồi! Nàng chờ ta đến kinh thành tìm nàng đi!

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Mạnh Hoài Cẩn vừa ra khỏi cửa thì thấy thủ lĩnh cấm quân đang định đi vào trong phủ đi, giống như chuẩn bị đi tìm hắn, Mạnh Hoài Cẩn lập tức giả bộ sống không bằng chết, may mắn hắn mấy ngày mấy đêm chưa chợp mắt, bộ dáng tiều tụy cũng không cần cải trang, bằng không hắn chẳng thể nào so được tài diễn xuất của Hoa Quý Lương.

Vừa đến cửa thì thấy Hoa Quý Lương đứng ở đó, ông gật đầu với Mạnh Hoài Cẩn tựa hồ muốn nói hắn không cần nhiều lời, hết thảy ông đều biết.

Chỉ thấy Hoa Quý Lương dắt một con tuấn mã đến, đưa cho Mạnh Hoài Cẩn nói: “ Ngựa của Đại tướng quân chạy vài ngày hẳn đã mệt mỏi cùng cực, Hoa mỗ xấu hổ với cháu, cũng không làm được gì, chỉ có thể tặng tướng quân bảo mã một này đi bảy ngàn dặm này thôi.”

Mạnh Hoài Cẩn đang lo hồng mã của hắn vì chạy lâu nên không thể chạy được nữa, không ngờ Hoa Quý Lương liền tặng hắn bảo mã một này đi bảy ngàn dặm này.

Hắn đang định nói lời cảm tạ, Hoa Quý Lương lại đưa cho hắn một túi vải.

“Bên trong là vàng lúc trước đại tướng quân đưa, nay tiểu nữ đã tìm được giai ngẫu, cô phụ  tâm ý đại tướng quân, vàng này đại tướng quân vẫn là cầm lại đi thôi.”

Mạnh Hoài Cẩn sửng sốt, hắn khi nào thì đã đưa vàng cho Hoa Quý Lương rồi vậy?

Còn đang nghi hoặc, đã thấy Hoa lão gia nháy mắt ra hiệu với hắn, hắn lúc này mới hiểu được, vàng này là Hoa lão gia đưa cho hắn làm lộ phí.

Cũng đúng, Trầm Ký Ngôn là người âm hiểm, chỉ sợ sẽ không buông tha bọn họ đơn giản như vậy, khi hắn tìm được Thanh Vũ rồi thì hai người khẳng định là phải lưu lạc chân trời, không có tiền là không được.

Mạnh Hoài Cẩn tiếp nhận túi vải kia, vừa mở ra xem xét liền phát hiện tất cả bên trong đều là vàng lá có giá trị liên thành!

Nhạc phụ đại nhân quả thật có nhiều tiền!

“Đại tướng quân, lão phu sẽ không giữ cháu lại uống rượu mừng tiểu nữ!”

Hoa Quý Lương vỗ vỗ Mạnh Hoài Cẩn, bộ dáng vô hạn cảm khái.

Mạnh Hoài Cẩn cũng khó chịu nói không nên lời, bởi vì hắn biết lần từ biệt này có lẽ chính là vĩnh biệt cho nên không khỏi có chút nghẹn ngào.

Hoa Quý Lương lau nước mắt, lắc đầu nói:“Đi đi, đi đi thôi, đừng trở về nữa.”

Mạnh Hoài Cẩn gật đầu, định quỳ lạy Hoa Quý Lương, lại e ngại cấm quân đang theo dõi, liền chỉ ôm quyền bái tạ, sau đó lên ngựa rời đi .

————-hmsh———–

Hình Nhạn Lai biết đây là tội mất đầu, cũng biết nếu bị cửu vương gia phát hiện, người đó sẽ lấy mạng của hắn, nhưng hắn phải làm như vậy.

Bởi vì đây là chuyện duy nhất mà hắn có thể làm cho cô nương mình yêu thích.

Hình Nhạn Lai cưỡi ngựa dắt theo Hoa Thanh Vũ chạy một đêm, thẳng đến khi sắc trời bắt đầu sáng tỏ, con ngựa cũng chạy không nổi nữa mới dừng lại.

Hoa Thanh Vũ đã cải trang, nhưng cho dù có mặc quần áo nam nhân thì vẻ đẹp tuyệt thế kia vẫn không cách nào giấu được.

Có đôi khi Hình Nhạn Lai hận không thể khiến Hoa Thanh Vũ biến lại bộ dáng lúc trước cho rồi!

Hắn không yên lòng, lấy bùn đất trên đất trét lên mặt Hoa Thanh Vũ thì vẻ mặt mới miễn cưỡng an tâm một chút.

“Được rồi, đừng lo lắng nữa, cũng không phải ta lần đầu tiên đào hôn, không có việc gì đâu!” Hoa Thanh Vũ cười tủm tỉm nói,“Bông Cải, huynh mau trở về đi, nhất định trước hôn lễ phải về đến, nếu không sẽ bị phát hiện.”

Hình Nhạn Lai gật đầu nhưng vẫn không chịu đi.

“Huynh sao vậy Bông Cải?” Thấy Hình Nhạn Lai cúi đầu, Hoa Thanh Vũ có chút sốt ruột, vừa đi lên trước thì phát hiện Hình Nhạn Lai đang khóc!

Hoa Thanh Vũ nghĩ Hình Nhạn Lai là vì biệt ly nên khóc, nàng cũng nghĩ tới về sau có lẽ mình thật sự sẽ không còn được gặp lại Hình Nhạn Lai nữa, cũng khóc.

Hình Nhạn Lai thấy Hoa Thanh Vũ cũng khóc, hắn khóc càng thương tâm hơn, hắn cũng quản không được nhiều như vậy, vươn tay liền ôm chặt lấy Hoa Thanh Vũ.

Bởi vì trước mắt là cô nương mà hắn thích rất nhiều năm.

Hình Nhạn Lai từ nhỏ đã thông minh, lại là con trai độc nhất trong ba thế hệ, dĩ nhiên nhận được ngàn vạn sủng ái, trong nhà hắn có rất nhiều tỷ tỷ muội muội, di nương cô cô không đếm hết, càng đừng nói tới đám nha hoàn luôn vây quanh hắn.

Cho nên Hình Nhạn Lai từ nhỏ đã thích các cô nương, cũng biết cách khiến các cô nương vui vẻ.

Nhưng hắn cũng biết rõ, những cô nương này không có một ai là tri âm của hắn .

Mỗi người đều nói mấy thứ hắn thích đều là vô dụng, chỉ có học thật tốt bát cổ mới là đúng đắn, hắn phải nỗ lực học tập, phải đạt được công danh, đó mới là chính đạo.

Chỉ có Hoa Thanh Vũ không nói như vậy.

Chỉ có Hoa Thanh Vũ ở bên dòng suối nhỏ sau Tĩnh An tự năm năm trước nói với hắn: “Công danh thì có ý nghĩa gì chứ? Nếu huynh không thích thì không cần phải làm! Việc huynh thích làm mới thật sự tốt, mới là chính đạo!”

Hình Nhạn Lai đến bây giờ còn nhớ rõ bộ dạng Hoa Thanh Vũ ngậm cọng rơm trong miệng, vừa tiêu sái lại không bị thứ gì trói buộc.

“Tự cổ chí kim có bao nhiêu vương hầu tướng quân, người tài ba hiền sĩ, người hát kẻ xướng vì thành công mà từ bỏ yêu thích cá nhân, nhưng cho tới bây giờ bọn họ còn lại cái gì, còn không phải một loạt mộ hoang mọc đầy cỏ sao? Huynh không cần phải cố thông minh, cứ thoải mái tự tại sống cuộc sống thần tiên của mình có gì không tốt?”

Đó là lần đầu tiên có người nói những lời này với Hình Nhạn Lai, cũng là một lần duy nhất.

Từ đó về sau, những lời của Hoa Thanh Vũ liền trở thành thổn thức mà hắn chôn sâu dưới đáy lòng.

Vì thế, rõ ràng Hình Nhạn Lai có thể chọn một cô nương tốt trong khắp thiên hạ, thế nhưng hắn lại chỉ thích mỗi Hoa Thanh Vũ dung mạo bình thường.

Nhưng mà hôm nay, hắn hoàn toàn phải buông tay, cũng phải buông xuống thổn thức mà hắn chôn sâu dưới đáy lòng, để nàng lưu lạc nơi thiên nhai, từ nay về sau chỉ sợ đến lúc chết cũng không thể gặp lại ……

“Bông Cải, đừng khóc, đến giờ rồi.”

Hoa Thanh Vũ khóc đủ, khẽ đẩy Hình Nhạn Lai, hắn lúc này mới ngừng khóc sướt mướt buông tay.

“Vậy một đường này muội phải cẩn thận.”

Hoa Thanh Vũ gật đầu nói:“Nơi này cách Âm Bình cũng không tính xa, đến biên cảnh ta liền trực tiếp đi tìm đại tướng quân, tìm thấy huynh ấy rồi sẽ không đáng lo nữa.”

Hình Nhạn Lai cũng không thể nói gì hơn, liền ôm lấy Hoa Thanh Vũ,  bế nàng ngồi lên lưng con lừa.

“Đi thôi!” Hình Nhạn Lai hào khí hô.

Hoa Thanh Vũ mỉm cười phất tay với Hình Nhạn Lai, sau đó liền cưỡi con lừa của nàng chậm rãi rời đi.

Hình Nhạn Lai nhìn bóng dáng Hoa Thanh Vũ càng lúc càng xa, lau đi hàng nước mắt, hắn nghĩ lúc này đây, hắn là thật sự cùng cô nương mà hắn từng thích nhất tạm biệt.

“Đi thôi……” Hình Nhạn Lai thở dài nói,“Cô nương của lòng ta.”

……

Mạnh Hoài Cẩn cưỡi bảo mã chạy về hướng cửa thành ngoại, mới đi đuợc vài dặm đường thế nhưng lại gặp Hình Nhạn Lai.

Hình Nhạn Lai nói cho Mạnh Hoài Cẩn biết Hoa Thanh Vũ đi hướng Âm Bình, bởi vì nghe người ta nói quân đội của hắn đóng quân ở đó, Mạnh Hoài Cẩn cảm tạ Hình Nhạn Lai liền lập tức đi hướng Âm Bình.

Sau khi đến Âm Bình hội hợp cùng phó tướng của mình, hắn liền lập tức hỏi Hoa Thanh Vũ có đến tìm hắn hay không, phó tướng lại nói không có nữ tử nào tới cả.

Mạnh Hoài Cẩn lúc này mới hậu tri hậu giác ý thức được, Hoa Thanh Vũ căn bản không có khả năng đi nhanh hơn hắn, phỏng chừng nàng còn chưa đi được nửa chặng đường!

Vì thế Mạnh Hoài Cẩn lại phái người cầm theo bức họa Hoa Thanh Vũ đi tìm dọc theo bên đường, không ngờ tìm hơn nửa tháng vẫn không thấy.

Mạnh Hoài Cẩn chỉ đành ngồi chờ Hoa Thanh Vũ đến tìm hắn.

—————hmsh—————

Sau khi Hoa Thanh Vũ trốn thoát cũng không hề có một chút sốt ruột, đi vô cùng chậm, tuy rằng nàng hiện tại trở nên xinh đẹp, nhưng không biết là do di chứng cổ độc hay là trời sinh như vậy, nàng thật sự  không có cảm giác tồn tại, luôn có thể dễ dàng bị đám đông che phủ, chỉ cần nàng đội nón sa, cúi đầu, bình thường luôn có thể dễ dàng che giấu đi qua ……

Cứ như vậy, Hoa Thanh Vũ cưỡi con lừa lông ngắn  “Mạnh Hoài Cẩn” đi hơn nửa tháng rốt cục đến Âm Bình. Tìm người hỏi thăm một chút chỗ đại tướng quân đóng quân, liền vô cùng cao hứng cưỡi con lừa lông ngắn của nàng đi về hướng thảo nguyên.

Trời nhanh chóng sập tối, trên thảo nguyên không còn người, tốc độ của Hoa Thanh Vũ lại chậm, thời điểm đang tìm quân đội ở chỗ nào thì thấy phía trước có một vài binh lính.

Bất quá quần áo của quân đội này sao lại không giống như lúc trước nàng nhìn thấy? Ngay cả cách búi tóc cũng không giống, thậm chí trên đầu bọn họ còn đội da thú?

Nhưng trên thảo nguyên này ngoại trừ quân đội của đại tướng quân thì còn có ai đây?

Hoa Thanh Vũ nghi hoặc đi lên, may mắn đội ngũ kia vì lén lút nên đi không nhanh, nàng rất nhanh liền đuổi kịp!

Đám người kia tựa hồ cũng phát hiện động tĩnh của nàng, quay lại nhìn về phía nàng, Hoa Thanh Vũ lúc này mới thấy được mặt của bọn họ ……

Ồ……

Bộ dạng thực không giống với người Trung Nguyên nha……

Thời điểm Hoa Thanh Vũ cùng với người đi đầu liếc mắt nhìn nhau, cũng nghe thấy đám binh lính kia bô bô nói ngôn ngữ mà nàng nghe không hiểu, nàng mới biết được nàng tìm lầm người……

Nàng tìm được không phải quân đội của Mạnh Hoài Cẩn!

Nếu không nằm ngoài suy đoán, bọn họ chính là man tộc phương bắc mà anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử đi đánh giết ……

Tuy rằng khi Hoa Thanh Vũ ý thức được điều này thì lập tức quay đầu bước đi, nhưng cũng đã quá muộn! Bởi vì người đi đầu không chỉ có phát hiện nàng, còn một phen tóm nàng lại.

Bô bô bô bô……

Hoa Thanh Vũ bị người ta bắt đưa theo, nhìn nam nhân trước mắt cực kỳ cao lớn cường tráng giống như dã nhân. Chỉ thấy hắn cả người đều là cơ bắp, râu ria xồm xàm, mái tóc vừa thô vừa dài rủ xuống đến mắt cá chân.

Tại sao có thể có người có tóc dài như vậy, vậy hắn mỗi lần gội đầu không phài rất phiền toái sao!

Bô bô bô bô……

Hắn rốt cuộc đang nói cái gì? Vì sao một câu nàng đều nghe không hiểu……

Bô bô bô bô……

Hoa Thanh Vũ càng nghe càng hồ đồ, ngay tại thời điểm nàng cảm thấy mình sắp bị điểu ngữ này làm cho chóng mặt, lại bỗng nhiên nghe thấy có người mở miệng.

“Quên mất, nàng là người Hán, nghe không hiểu lời của chúng ta.”

Hoa Thanh Vũ sửng sốt, nghi hoặc hỏi:“Ngươi không nói điểu ngữ nữa?”

“Điểu ngữ?” Người nọ rất nhanh liền hiểu được ý của Hoa Thanh Vũ, cười ha ha, nói,“Nàng thực sự thú vị!”

Ừ, nàng thật đúng là thú vị, Hoa Thanh Vũ nghĩ.

Người nọ lại phá lên cười, lớn tiếng nói:“Nàng rất thú vị, ta thích nàng!”

“Ta không thích ngươi.”

Ta chỉ thích Mạnh đại công tử!

“Nàng rất đẹp!” Người nọ nói.

Ngươi mới đẹp! Cả nhà người đều đẹp! Tổ tông tám đời nhà ngươi đều đẹp! Nàng ghét nhất bị người khác nói là đẹp, chẳng lẽ không biết sao!

Hoa Thanh Vũ thở phì phì trừng mắt người cao to kia, bất quá người cao to ngược lại càng thêm cao hứng, nói:“Ta muốn nàng làm thê tử của ta!”

Như thế nào mới gặp mặt liền cầu hôn vậy? Người này thực không biết rụt rè, phụ thân gặp được nhất định sẽ mắng hắn.

“Ta không gả cho ngươi, ta muốn gả cho người khác.”

Ngươi phải gả cho ai? Ta giết hắn!”

Sao lại có người như thế……

Hoa Thanh Vũ liền xem thường nói:“Ta nếu gả cho ngươi, ngươi chẳng lẽ cũng sẽ tự sát sao?”

Người cao to sửng sốt, lại phá lên cười nói:“Nàng, rất thú vị!”

“Ngươi có thể bỏ ta xuống dưới không, bị người ta xách như vậy rất không thoải mái……”

Người nọ lúc này mới buông Hoa Thanh Vũ xuống, bất quá hiện tại Hoa Thanh Vũ mới lãnh hội được người cao to cao bao nhiêu rồi, vì nàng chỉ cao tới lồng ngực của hắn……

Nàng duỗi tay ra, phát hiện thế nào cũng không vươn tới được đỉnh đầu của hắn.

Oa, thật cao nha……

“Ta tên là Hách Liên Thác Thác, nàng tên là gì?”

Tuy rằng tỷ tỷ đã dặn dò mình không thể nói cho người lạ biết tên, nhưng hắn hình như rất lợi hại, nếu mình không nói không chừng sẽ bị hắn đánh chết……

Hoa Thanh Vũ nghĩ nghĩ nói:“Ta tên Hình Nhạn Lai!”

Bông Cải à, ta thực sự xin lỗi huynh, dù sao huynh cũng ở kinh thành xa xôi, không thể bị hắn làm gì được, phải không?

#Mi: điều này không chắc à nha =]]]]]]]

“Ba chữ đó thế nào, viết cho ta xem!”

Hoa Thanh Vũ nhặt lên một nhánh cây, viết tên Hình Nhạn Lai trên mặt đất.

“Chính là ba chữ này, ngươi có cái gì khó chịu thì đi kinh thành tìm Hình Nhạn Lai, rất nổi tiếng, là Lễ bộ Thị Lang đó nha! Hắc hắc, ta ở kinh thành chờ ngươi! Bất quá hiện tại ta phải đi trước, sau này còn gặp lại!”

Hoa Thanh Vũ định bỏ chạy, nhưng mới chạy được vài bước lại bị người ta bắt trở về.

“Không cho chạy, nàng là nữ nhân của ta!”

“Ta mới không phải! Ngươi không biết xấu hổ! Thả ra!”

“Không thả.”

Hoa Thanh Vũ liều mạng giãy dụa, bất thình lình một mũi tên từ phía sau phóng tới, đâm trúng cánh tay của Hách Liên Thác Thác, Hách Liên Thác Thác buông lỏng tay, liền làm hại Hoa Thanh Vũ bị ném xuống đất.

Bô bô bô bô.

Cũng không biết nhóm người này nói cái gì, chỉ thấy từ trong rừng bỗng nhiên nhảy ra một vài chiến sĩ mặc áo giáp màu đen, xông tới đánh nhóm người Bắc Man.

Hách Liên Thác Thác vốn định bắt Hoa Thanh Vũ lại, nhưng bất đắc dĩ một bàn tay bị thương, đành phải ở dưới sự bảo hộ của hộ vệ hạ nhảy lên ngựa, lớn tiếng nói:“Hình Nhạn Lai, Lễ bộ Thị Lang! Ta nhớ kỹ rồi! Nàng chờ ta đi kinh thành đón nàng!”

Nói xong này lời này Hách Liên Thác Thác liền nghênh ngang mà đi.

“Này, nữ nhân này làm sao bây giờ?” Sau khi đuổi đám Bắc Man kia đi, hắc giáp sĩ binh hỏi.

Người cầm đầu nói:“Hừ, nữ nhân Bắc Man, đương nhiên là giết!”

“Ta không phải nữ nhân Bắc Man!” Hoa Thanh Vũ dứt khoát xua tay nói,“Hắn thích ta, ta lại không thích hắn!”

“Đừng lừa người, lời hắn nói ta đều nghe thấy được!” Người nọ tức giận nhìn Hoa Thanh Vũ nói.

Hoa Thanh Vũ không thể làm gì, đành đáng thương nhìn người có khuôn mặt hiền lành bên cạnh.

Hoa Thanh Vũ dùng ánh mắt đáng thương nhất mà nàng có thể nghĩ đến nhìn người bên cạnh nọ, đáng thương nói:“Ta thật sự không biết cái người Bắc Man kia, vừa rồi thực sự là lần đầu tiên gặp được. Ta là người Hán, ta mới không thích người Bắc Man ……”

Phó đội trưởng bên cạnh vừa thấy bộ dáng đáng thương của Hoa Thanh Vũ liền mềm lòng, hắn đời này chưa từng gặp qua nữ nhân nào xinh đẹp như vậy, sao có thể nhẫn tâm thương tổn nàng đây?

Nhưng hắn biết tính của đội trưởng, nếu cứ vậy khuyên hắn, không chừng ngay cả chính mình hắn cũng giam lại, liền nói:“Ta thấy giết đi cũng không thỏa đáng, vừa rồi ngươi cũng nghe Hách Liên Thác Thác nói, hắn muốn đi kinh thành đón nàng, có thể thấy được hắn rất để ý nàng ta, so với giết nàng chẳng thà mang về làm con tin, trước giao cho tướng quân, xem tướng quân nghĩ như thế nào rồi xử trí.”

Đội trưởng nghĩ lại thấy hình như cũng có lý, liền nói:“Tốt, ngươi mang cô ta theo, mấy người còn lại mang mấy thi thể Bắc Man này theo, chúng ta trở về báo cáo với tướng quân !”

Tướng quân?

Hoa Thanh Vũ nhịn không được hỏi:“Là tướng quân nào?”

Phó đội trưởng thừa dịp đội trưởng không chú ý, cười cười với Hoa Thanh Vũ nói:“Là đại tướng quân Mạnh Hoài Cẩn đại danh uy vũ lừng lẫy. Bất quá cô yên tâm, tướng quân là người tốt, nhất định sẽ không làm khó một nữ tử.”

……

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

3 thoughts on “Hoa gia hi su_Chap 54

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s