Hoa gia hi su_Chap 55

Chương 55.  Hôn Hoa Thanh Vũ một cái sao lại khó như vậy chứ!

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Lý phó tướng dẫn đội trưởng tiểu đội vừa gặp được Hách Liên Thác Thác đến doanh trướng Mạnh Hoài Cẩn.

“Đại tướng quân, có tiểu đội nói phát hiện tung tích Hách Liên Thác Thác, đã giết vài tên Bắc Man, còn bắt được sủng phi của Hách Liên Thác Thác!”

Mạnh Hoài Cẩn lúc này đối với sủng phi của Hách Liên Thác Thác không có hứng thú, khoát tay nói: “Mặc kệ mặc kệ! Hiện tại ta không có tâm tư quản mấy việc đó! Sủng phi của Hách Liên Thác Thác thì có gì đẹp chứ, tùy tiện giam lại hoặc thả đi!”

“Nhưng mà……”

“Còn nhưng nhị cái gì nữa?”

Phó đội trưởng đi theo sau Lý phó tướng nói:“Tướng quân, cô nương kia nói nhất định phải gặp người.”

“Gặp ta?” Mạnh Hoài Cẩn nhíu mày hỏi,“Sủng phi của Hách Liên Thác Thác muốn gặp ta làm cái gì?”

Phó đội trưởng giải thích nói:“Cũng không chắc cô nương ấy là sủng phi, nàng nói hôm nay mới là lần đầu tiên nhìn thấy Hách Liên Thác Thác, nhưng Hách Liên Thác Thác kia lại cứng rắn muốn cướp nàng đi, không ngờ bị chúng ta tới cứu kịp lúc.”

Đội trường ở một bên nhìn không được, phản bác phó đội trưởng nói:“Một nữ tử ở vùng hoang vu dã ngoại làm cái gì? Khẳng định là ả nói dối!”

“Ngươi sao biết nàng nói dối, nàng nói là tới tìm tình lang của nàng!”

“Hừ, vùng hoang vu dã ngoại làm gì có tình lang nào chứ?”

“Nàng nói tình lang của nàng ở trong quân doanh của chúng ta!”

Nghe vậy đội trưởng càng tức, mắng:“Ta thấy tiểu tử ngươi chính là bị yêu nữ kia mê hồn rồi!”

Thấy hai người bắt đầu ồn ào, Mạnh Hoài Cẩn không kiên nhẫn phất tay nói:“Thôi, đừng náo loạn nữa! Dắt nàng ta tới hỏi một câu.”

Thật là phiền muốn chết, biết rõ hắn hiện tại lòng tràn đầy nhung nhớ Hoa Thanh Vũ, mấy người này còn mang loại chuyện cỏn con này đến làm phiền hắn!

Chỉ thấy bọn họ nâng một người lên, là một cô nương ăn mặc mộc mạc, chỉ là nàng không nhúc nhích nằm trên cáng, cứ như là bị ngất đi vậy.

“Cô ta sao vậy? Bị thương à?” Mạnh Hoài Cẩn kỳ quái hỏi.

“Không đúng, không đúng.” Phó đội trưởng giải thích nói,“Là trên đường quá mệt mỏi nên ngủ thôi……”

“Hừ!” Đội trưởng hừ lạnh một tiếng nói,“Ta thấy ngươi thật sự bị yêu nữ này mê hồn rồi, đến lúc này mà còn luyến tiếc đánh thức ả dậy à? Đại tướng quân muốn hỏi chuyện ả, còn không mau giội nước cho ả tỉnh!”

Đội trưởng vừa dứt lời, chỉ thấy cô nương kia trở mình, lăn lên trên thảm trong doanh trướng, thay đổi tư thế khác lại ngủ tiếp……

“Ta tự mình giội nước cho ả tỉnh!”  Đội trưởng kia nói.

Đội trưởng vừa dứt lời lập tức nghe thấy Mạnh Hoài Cẩn lớn tiếng quát to:“Ngươi ăn tim gấu gan báo à, phu nhân tướng quân mà ngươi dám giội nước sao!”

Có lẽ thanh âm Mạnh Hoài Cẩn quá lớn, có chút làm ồn đến Hoa Thanh Vũ, nàng không kiên nhẫn nhíu mi, lại trở mình.

#Mi: Chưa từng thấy bà nào tỉnh như bà nữ chánh này TvT

Mạnh Hoài Cẩn sợ đánh thức nàng, giống như nàng là một giấc mộng, khi tỉnh dậy sẽ biến mất.

“Đều nhỏ tiếng lại cho ta!” Mạnh Hoài Cẩn thấp giọng nghiêm khắc nói,“Đánh thức nàng dậy thì cẩn thận da của các ngươi!”

Đội trưởng mờ mịt, phu nhân tướng quân? Phu nhân tướng quân là ai?

Phó đội trưởng lúc này mới phục hồi tinh thần lại, trợn mắt há mồm hỏi:“Cô ấy nói tình lang kia ở trong quân chúng ta, sẽ không phải là đại tướng quân chứ?”

“Trừ bỏ bản tướng quân anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm, còn ai có thể xứng đôi với nàng?” Mạnh Hoài Cẩn không khỏi cảm thấy có chút đắc ý phất tay nói,“Các ngươi lập công lớn, ta sẽ nhớ kỹ, đều lui xuống đi.”

Đội trưởng thiếu chút nữa bị hù chết, hắn hôm nay thế nhưng thiếu chút nữa một đao giết chết phu nhân tướng quân!

Chẳng lẽ đây chính là vị hôn thê mất tích trong truyền thuyết của đại tướng quân?

Phó đội trưởng nhìn Hoa Thanh Vũ nằm ngủ trên cáng, im lặng không một tiếng động thở dài một hơi, xem ra mối tình đơn phương của hắn còn chưa bắt đầu đã kết thúc.

Vì thế hai vị đội trưởng mang theo tâm sự khác nhau ra khỏi doanh trướng.

Mạnh Hoài Cẩn ôm Hoa Thanh Vũ về giường của mình, thật cẩn thận quan sát Hoa Thanh Vũ đánh mất lại tìm về được, vừa vui mừng vừa nghĩ lại mà sợ hãi.

Vạn nhất nàng thật sự bị Hách Liên Thác Thác bắt đi thì phải làm sao đây?

Nghĩ đến đây, Mạnh Hoài Cẩn cảm thấy vẫn nên sớm diệt sạch đám người Hách Liên Thác Thác mới ổn……

Hoa Thanh Vũ ngủ say sưa, một chút cũng không biết trong đầu người bên cạnh đã suy nghĩ nhiều chuyện như vậy.

Mạnh Hoài Cẩn nhịn không được cảm thấy buồn cười, bao nhiêu người sốt ruột bởi vì nàng, chỉ có nàng vẫn tự mình ngủ ngon như vậy, thật sự khiến người ta vừa hận vừa yêu.

“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử……”

Hoa Thanh Vũ bỗng nhiên mở miệng nói chuyện, Mạnh Hoài Cẩn còn tưởng rằng mình đánh thức nàng, hoảng sợ, nhưng tập trung nhìn thì phát hiện nàng còn đang nhắm mắt ngủ.

Như vậy nghĩa là nàng gọi hắn trong mơ, nàng mơ thấy hắn?

Mạnh Hoài Cẩn nhịn không được cúi xuống ôm lấy Hoa Thanh Vũ, ôn nhu nói:“Ta cũng luôn mơ thấy nàng, mỗi khi tỉnh giấc mộng, trước mắt đều xuất hiện bộ dáng của nàng, không ngờ nàng cũng giống như ta.”

Thấy Hoa Thanh Vũ còn ngủ, Mạnh Hoài Cẩn cười khẽ một tiếng nói:“Đừng ngủ, mở mắt ra liền có thể nhìn thấy ta .”

Mạnh Hoài Cẩn gắt gao ôm Hoa Thanh Vũ, thở dài nói:“Aizz, thật sự thấy được nàng thật tốt, ta thích mùi hương trên người nàng.”

“Nhưng ta đã chạy hơn mười ngày không tắm rửa ……” Hoa Thanh Vũ thò tay chọc chọc Mạnh Hoài Cẩn nói,“Đại tướng quân, huynh ôm chặt quá, ta không thở nổi ……”

Mạnh Hoài Cẩn thân mình cứng đờ, cúi đầu vừa thấy người yêu bé nhỏ trong lòng mình không biết khi nào đã tỉnh, mở to hai mắt nhìn mình.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, nhưng lại cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Có lẽ là lâu rồi không gặp mặt, thời điểm gặp lại đều cảm thấy có chút thẹn thùng, tựa hồ có rất nhiều lời muốn nói, lại cố tình không biết bắt đầu nói từ đâu mới tốt.

“Nàng…… Ta……”

Mạnh Hoài Cẩn lẩm bẩm nửa ngày cũng không nói ra câu, Hoa Thanh Vũ bị ép tới khó chịu đành phải lại chọc chọc hắn nói:“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, huynh ôm chặt như vậy, ta không thể động đậy.”

Mạnh Hoài Cẩn nghe vậy lập tức nhảy dựng lên, xấu hổ đi ra ngoài, nói:“Ta tìm người nấu nước cho nàng tắm rửa……”

Mạnh Hoài Cẩn vừa ra ngoài doanh trướng liền bưng kín miệng mình.

Xong rồi, hiện tại Hoa Thanh Vũ đẹp như vậy, hắn càng chịu không nổi, chỉ ôm có một lát hắn liền cảm thấy xương cốt đều mềm nhũn, nếu còn tiếp tục như vậy sẽ gây ra tai nạn chết người mất! Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Mạnh Hoài Cẩn sai người nấu nước tắm, sau đó cách cái bình phong ngăn cách hắn cùng với Hoa Thanh Vũ, Hoa Thanh Vũ ở bên kia tắm rửa, hắn ở bên cạnh bồi nàng nói chuyện.

“Đại tướng quân, huynh có biết sau khi ta đào hôn thì phụ thân và tỷ tỷ thế nào không?”

“Nghe nói cửu Vương gia vào động phòng thì phát hiện người cùng hắn thành thân là tỷ tỷ nàng liền tức giận đến phát điên, nói với Hoàng thượng Hoa gia đưa sai người, nhưng tỷ tỷ nàng cứng rắn nói nàng không phải Hoa Trảm Nghiên, mà Hoàng thượng cũng biết Hoa Trảm Nghiên là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, liền không tin hắn. Trầm Ký Ngôn vô cùng tức giận, nhất định phải trị tội Hoa gia, Hoàng thượng vì mặt mũi hoàng gia, ra lệnh hắn cưới tỷ tỷ nàng, không cho hắn tự ý hành động……”

“Vậy huynh ấy cứ như vậy bỏ qua sao?”

Mạnh Hoài Cẩn hừ lạnh một tiếng nói:“Ta phái người hỏi thăm, nói là ngày đó Trầm Ký Ngôn như phát điên lao ra ngoài phủ đệ, ngửa mặt lên trời thét dài, cuối cùng ruột gan đứt từng khúc nói ‘Thanh Vũ, ngươi…… Muội…… Giỏi lắm……’ sau đó hắn còn chưa nói hết liền ói ra một búng máu té xỉu, về sau thì bệnh nặng một hồi.”

Khi Hoa Thanh Vũ nghe Mạnh Hoài Cẩn nói chuyện này, liền vô cùng cao hứng, cười tủm tỉm nói:“Thổ Bao ca ca quả nhiên là người tốt, ta hiểu lầm huynh ấy rồi.”

“Hắn sao lại là người tốt!” Mạnh Hoài Cẩn không hài lòng hỏi,“Hắn buộc nàng gả cho hắn, hắn tốt chỗ nào?”

“Huynh ấy không phải nói ‘Thanh Vũ, giỏi lắm’ sao, huynh xem, ta đào hôn mà huynh ấy vẫn nói ta giỏi! Vậy không phải là ta lúc trước hiểu lầm huynh ấy sao? Thế nhưng huynh ấy  sao lại bị bệnh vậy?”

Bắt đầu từ thời điểm này, Mạnh Hoài Cẩn mới xem như chân chính lĩnh hội sự vô tâm không phế của Hoa Thanh Vũ ……

Mạnh Hoài Cẩn vốn muốn nói cho Hoa Thanh Vũ, cửu vương gia còn chưa nói hết, mà cái câu “giỏi lắm”, phía sau hẳn là còn hai chữ “nhẫn tâm” ……

Bất quá nhìn bộ dáng nàng ngây ngốc như vậy, Mạnh Hoài Cẩn cũng không vạch trần, để nàng cao hứng không phải tốt lắm sao, cần gì phải làm rõ mọi chuyện ra chứ?

Hoa Thanh Vũ tắm xong thì bước ra ngoài bình phong, Mạnh Hoài Cẩn lúc này mới dám xoay người nhìn, còn chưa nhìn lâu liền sợ tới mức hắn lại lập tức quay người đi!

Bởi vì hắn thấy Hoa Thanh Vũ mặc trung y của hắn!

“Vì sao nàng lại mặc quần áo của ta?”

Nàng không biết loại hành vi này rất quá phận sao!

Việc này làm sao mới tốt đây, nàng ăn mặc như vậy, đây không phải là khiêu chiến cực hạn nhẫn nại của hắn sao……

“Bởi vì quần áo của ta đều bẩn hết rồi……”

Mạnh Hoài Cẩn cảm thấy hiện tại mình chính là bị ông trời tra tấn……

Không được, bây giờ chưa thể bị sắc đẹp làm phân tâm, hắn phải mau chóng mang theo Hoa Thanh Vũ đào tẩu, trong quân doanh nơi nơi đều có cơ sở ngầm của triều đình, chuyện Hoa Thanh Vũ đến đây không thể lừa được bao lâu. Trầm Ký Ngôn nếu biết Hoa Thanh Vũ ở nơi này, khẳng định là sẽ tìm tới gây sự, bọn họ phải nhanh chóng đào tẩu mới tốt!

“Ta đi tìm cho nàng một bộ quần áo tiểu binh, lập tức quay lại.”

Mạnh Hoài Cẩn lập tức ra ngoài doanh trướng, vừa ra liền đứng ở cửa hít sâu, muốn điều chỉnh tốt hơi thở mới đi vào, nhưng lại nhìn thấy Hoa Thanh Vũ từ phía sau đi ra.

“Vì sao vừa nhìn thấy ta huynh liền đi ra ngoài……” Hoa Thanh Vũ chớp mắt to, thê thê thảm thảm nói,“Bởi vì ta mặc quần áo của huynh nên huynh mất hứng sao?”

Nhìn Hoa Thanh Vũ như vậy, Mạnh Hoài Cẩn liền ôm ngang nàng lên, vọt vào trong doanh trướng.

Khốn kiếp, Hoa Thanh Vũ của hắn không thể bị người khác nhìn thấy!

Mạnh Hoài Cẩn buông Hoa Thanh Vũ, sắc mặt xấu hổ quay đầu đi, không dám nhìn nàng.

Thật là muốn mạng của hắn nha……

“Mạnh đại công tử……” Hoa Thanh Vũ kéo kéo Mạnh Hoài Cẩn, còn nói thêm,“Huynh sao vậy, hình như huynh có chút là lạ ?”

“Ta không có là lạ ……” Thanh âm Mạnh Hoài Cẩn có chút run rẩy.

“Vậy vì sao huynh không nhìn ta dù chỉ một cái?” Hoa Thanh Vũ nghĩ đến việc mình viết nhiều phong thư nhưng chưa từng được hồi đáp, chẳng lẽ lại là vì hắn không thích nàng nữa? Nghĩ vậy, Hoa Thanh Vũ có chút bi thương hỏi:“Đại tướng quân, huynh có phải chán ghét ta rồi không?”

Mạnh Hoài Cẩn không dám quay đầu , cau mày vội vàng nói: “Ta sao có thể chán ghét nàng chứ ?”

“Vậy huynh còn thích ta không?”

Mạnh Hoài Cẩn sớm đã thành thói quen với sự trực tiếp của Hoa Thanh Vũ, lớn tiếng nói:“Đương nhiên thích! Thích muốn chết!”

Hoa Thanh Vũ rốt cục thở phào một hơi, lúc trước nàng còn lo lắng Mạnh đại công tử không thích nàng, hiện tại nàng thích hắn như vậy, nếu hắn không thích nàng, nàng hẳn sẽ rất thương tâm ……

Bất quá, hiện tại hắn thích nàng, cho nên sẽ không có vấn đề gì nữa!

Hoa Thanh Vũ cao hứng mỉm cười, còn chủ động ôm Mạnh Hoài Cẩn.

Mạnh Hoài Cẩn hoàn toàn chấn kinh.

Không tốt, hắn lại bắt đầu không kiểm soát được, phải làm sao bây giờ?

Mạnh Hoài Cẩn chỉ cảm thấy cả người như bị kiến cắn, vừa đau vừa ngứa.

Làm sao bây giờ, nàng thơm quá, ta cũng rất muốn ôm nàng. Nàng thực mềm mại…… Ta sắp chịu không nổi nữa rồi……

Ngay tại thời điểm Mạnh Hoài Cẩn đấu tranh tâm lý, Hoa Thanh Vũ lại mở miệng .

“Anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm Mạnh đại công tử, ta muốn hỏi cưới huynh!”

“Hả?” Mạnh Hoài Cẩn lại một lần nữa ngây người.

“Huynh mau chóng lấy ta được không? Ta không muốn gả cho người khác, ta chỉ muốn gả cho huynh.”

Mạnh Hoài Cẩn không thể tin nhìn Hoa Thanh Vũ, hiện tại hắn có chút hoài nghi Hoa Thanh Vũ có phải bị đụng hư đầu rồi hay không…… Tuy rằng lúc trước nàng cũng không được bình thường cho lắm……

“Nàng…… Vì sao nàng lại nói như vậy?”

“Bởi vì ta rất thích huynh!” Hoa Thanh Vũ chậm rãi nói,“Mấy ngày nay ta chạy trốn, cảm thấy không giống so với lần đào hôn trước đó. Lần trước lòng ta rất thoải mái, nhưng bây giờ lòng ta lại luôn nhớ tới huynh. Thời điểm không nhìn thấy huynh, ta sẽ mơ thấy huynh, hiện tại nhìn thấy huynh, lòng lại cảm thấy đau. Thời điểm ta không thấy huynh ở thảo nguyên cảm thấy rất mất mát, nay tìm được huynh vừa cao hứng vừa sợ hãi……”

“Sợ hãi cái gì?”

“Sợ hãi có một ngày lại không tìm thấy huynh.” Hoa Thanh Vũ càng nói càng thương tâm,“Tựa như khi đó, ta bị ép gả cho cửu vương gia, mỗi ngày ta đều viết thư cho huynh, nhưng huynh ngay cả một phong thơ cũng không hồi âm cho ta. Ta đã nghĩ, huynh có phải không thích ta nữa không, ta có phải sẽ không còn được nhìn thấy huynh nữa không.”

Hoa Thanh Vũ cảm thấy trời đất bỗng nhiên quay cuồng, chờ thời điểm phản ứng kịp, đã sớm bị Mạnh Hoài Cẩn áp lên giường mềm.

“Đại tướng quân, huynh làm gì vậy, huynh đè nặng ta, ta không thể động ……”

Nhưng Mạnh Hoài Cẩn vẫn gắt gao ôm Hoa Thanh Vũ không buông.

“Ta sao có thể không thích nàng! Ngày nào ta cũng viết thư cho nàng, nhưng ngay cả một phong thư hồi âm cũng không nhận được, ta tưởng cha nàng không cho nàng trả lời, liền thầm nghĩ ta phải sớm một chút chiến thắng trở về để lấy nàng làm vợ.”

“Vậy vì sao ta không nhận được thư của huynh, huynh cũng không nhận được thư của ta?”

Mạnh Hoài Cẩn không muốn lúc này lại đi nói xấu Trầm Ký Ngôn, đành phải nói:“Có lẽ quá trình xảy ra sai sót gì đó…… Chỉ là nàng tuyệt đối không cần nói cái gì mà ta không thích nàng nữa. Nàng có biết khi ta biết được tin nàng bị Hoàng thượng gả cho Trầm Ký Ngôn có bao nhiêu thống khổ không, ta đã tức giận đến mức hộc máu tại chỗ!”

Nói xong Mạnh Hoài Cẩn kéo tay Hoa Thanh Vũ đặt lên trên ngực mình, đáng thương nói:“Nàng sờ đi, tim của ta bây giờ còn rất đau……”

“Thực xin lỗi……” Hoa Thanh Vũ có chút áy náy nói.

Mạnh Hoài Cẩn được tiện nghi còn khoe mã, cầm lấy tay Hoa Thanh Vũ không buông, cợt nhả nói:“Vậy nàng xoa xoa giúp ta, xoa xoa sẽ không đau .”

Hoa Thanh Vũ tuy ngượng ngùng, nhưng bàn tay vẫn thay Mạnh Hoài Cẩn xoa nhẹ.

Mạnh Hoài Cẩn rất nhanh liền hối hận về quyết định của mình, hắn mạnh mẽ bắt lấy tay Hoa Thanh Vũ, đè lại nàng nói:“Không được, đừng xoa nhẹ nữa, thật muốn tra tấn chết ta !”

“Sao lại thành ta tra tấn huynh rồi?”

Mạnh Hoài Cẩn không biết giải thích như thế nào với Hoa Thanh Vũ, thở dài ôm lấy nàng nói:“Không sao, để ta ôm nàng giống như bây giờ là được, chỉ là nàng đừng động!”

Hoa Thanh Vũ không hoàn toàn hiểu được ý tứ của Mạnh đại công tử, nhưng vẫn gật gật đầu nói:“Được, ta không động……”

“Tiểu Hoa……” Mạnh Hoài Cẩn kêu tên của nàng.

“Ừ?”

“Để ta hôn nhẹ nàng nhé, được không?”

Hoa Thanh Vũ hoảng sợ, còn chưa kịp nói chuyện đã thấy lông mi dài của đại tướng quân gần trong gang tấc……

Nhưng ngay thời điểm Mạnh Hoài Cẩn sắp hôn Hoa Thanh Vũ, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một trận hỗn loạn……

“Báo!” Chỉ nghe thấy một tiểu binh vén rèm kêu lên,“Báo cáo tướng quân, cửu vương gia đến đây!”

Mạnh Hoài Cẩn thầm nghĩ muốn ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, hỏi ông trời vì sao không chịu buông tha cho hắn, hôn Hoa Thanh Vũ một cái sao lại khó như vậy chứ!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Hoa gia hi su_Chap 55

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s