Nam than phong ben_Chap 93

Chương 93: Sếp chán nản.

2bf1337dfe2744c037767ac26490de58

Edit- Beta: Hye Mi
Ngu
n: Hye Mi sweet home – Bo bình thiên th

“Cái gì?” Đừng trách Tô Song Song phản ứng chậm, bởi vì cô trăm ngàn lần không nghĩ tới, cô đã khẳng khái chia cho người ta một nửa chén cơm, đã vậy mà người đàn ông này còn chưa thấy đủ, được voi đòi tiên, còn muốn cướp chiếm phòng của cô.

Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục, Tô Song Song suy nghĩ một chút, cảm thấy Tiểu Cầm thú người này là không thể đối tốt với hắn, nếu không khẳng định hắn sẽ được một tấc lại muốn tiến một thước.

Tô Song Song tức giận ngẩng đầu lên, nhưng khi đối diện với đôi mắt của Tần Mặc, cô liền yên lặng.

Tần Mặc vẫn luôn chăm chú nhìn cô, đôi mắt hoa đào lạnh như băng lộ ra một chút mong đợi.

Loại thần sắc mong đợi này, Tô Song Song cho tới bây giờ vẫn chưa từng thấy xuất hiện trong ánh mắt của Tần Mặc, lập tức khiến Tô Song Song choáng váng đến mê mẩn.

Cô hít một hơi thật sâu, trong đầu óc lại xuất hiện hai người tí hon bắt đầu đánh nhau: tiểu ác ma Song Song chống nạnh, nhiếu mày.

“Đồ đần này, cô cũng đâu phải chưa từng ngủ cùng giường với hắn ta, xấu hổ cọng lông! Cơ hội tốt như vậy nếu không nắm bắt, coi chừng soái ca bị người khác đoạt đi lúc nào không hay đó.”

Tô Song Song lập tức cảm thấy tiểu ác ma Song Song nói rất hay, vừa định gật đầu đồng ý, đột nhiên tiểu thiên sứ Song Song gương mặt thất vọng, thì thầm: “Song Song, khí tiết của cô đâu rồi! Khí tiết đâu rồi hả!”

Vừa nhắc tới một chút khí tiết còn sót lại của cô, Tô Song Song liền ỉu xìu, cô cảm thấy hai người tí hon cứ ở trong đầu mình cãi qua cãi lại liền cảm thấy thêm rối loạn, trực tiếp đánh bay hai người ở trong ý thức của mình, sau đó cô liền trầm mặc.

Tần Mặc cứ như vậy yên lặng nhìn Tô Song Song đang nghĩ linh tinh với những biểu tình phong phú, hắn biết Tô Song Song đang phân vân, hắn liền tỏ ra hơi ủ dột.

Lúc này Tần Mặc mặt mũi tiều tụy, sợi tóc rơi tán loạn trên trán, con người vốn dĩ luôn ngẩng cao đầu nhìn mọi người bằng nửa con mắt thì bây giờ lại cúi đầu, khiến cho người ta không thấy rõ mặt của hắn, lộ ra phá lệ chán nản.

Tô Song Song liếc mắt một cái lập tức bỏ qua ý kiến của tiểu thiên sứ Song Song, dùng sức gật đầu một cái, rất không tiền đồ nói: “Aizz… Mỹ nam chiến thắng, khí tiết mất hết!”

Tần Mặc nghe Tô Song Song lầm bầm, hơi nhếch miệng, tận lực duy trì bộ dạng “đáng thương” (thực hiện mưu kế thàng công).

“Cái đó… Anh thật sự không còn đồng nào trong người sao?” Tô Song Song ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn Tần Mặc, một bộ dạng ‘anh hãy mau phủ định đi’.

Tần Mặc không ngẩng đầu, chỉ khẽ gật đầu, chậm rãi nói: ” Ừ, ngay cả tiền thuê phòng cũng không có.”

Vừa nói Tần Mặc vừa từ túi quần của mình móc ra cái ví da tinh xảo, mở ra, đem tất cả tiền bên trong lấy ra hết, đặt lên giường, khẽ thở dài một hơi nói: “Thẻ cũng bị khóa, chỉ còn những thứ này.”

Tô Song Song nhìn hai trăm năm mươi đồng trên giường, chói tới mù mắt, cô nháy mắt một cái, giật giật khóe miệng, quả thật, một chút tiền này, đừng nói thuê phòng, ngay cả cơm cũng không đủ ăn mấy ngày.

“Vậy… Bạch Tiêu đâu?” Tô Song Song đột nhiên nghĩ đến, Tần Mặc không có tiền, nhưng anh họ của hắn có tiền nha!

Tần Mặc vẫn không ngẩng đầu lên, trầm giọng nói: “Ông cụ Bạch gia đã ra lệnh, Bạch gia cùng tôi vạch rõ ranh giới, Bạch Tiêu cũng thân bất do kỷ.”

“Hít!” Tô Song Song chợt hít một hơi, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, càng xem càng cảm thấy hắn chán nản tới mức khiến người ta đau lòng.

Tô Song Song nhất thời hối hận muốn chết, mình bị cái gì mà hỏi nhiều như vậy, Tần Mặc tâm cao khí ngạo như vậy, nếu như không phải thật sự cùng đường, hắn làm sao sẽ mở miệng nhờ vả cô chứ.

“Cái đó! Anh cứ tới đi!” Tô Song Song hào sảng nói, nhưng trong lòng đã bắt đầu rối loạn, cô chắc chắn là kiếp trước thiếu nợ Tần Mặc, cho nên kiếp này mới phải trả nợ thê thảm như vậy.

“Thương tích của em còn phải nằm ở bệnh viện mấy ngày…” Tần Mặc thấy Tô Song Song đồng ý, rốt cuộc ngẩng đầu lên.

Tô Song Song vừa nghe mình còn phải nằm ngốc ở bệnh viện, nhất thời giật mình một cái, cô vén chăn lên, hét: “Trả phòng! Bệnh viện rất đắt nha! Tần Mặc, anh quên chúng ta bây giờ rất nghèo sao?”

Tần Mặc nghe Tô Song Song nói ‘chúng ta’, trong nháy mắt tâm tình liền vui vẻ, bất quá trên mặt vẫn là một bộ mặt tê liệt.

Hắn đưa tay đem Tô Song Song nằm trở lại trên giường, che kín chăn cho cô, bình tĩnh nói ra một câu khiến Tô Song Song nghe xong trái tim liền chảy máu.

“Thời điểm em nằm viện, tôi còn chưa phá sản, cho nên đã đem tất cả tiền mặt trong ví nộp viện phí rồi, ừm, đại khái đủ mười ngày, nếu em không ở, sẽ bị lỗ.”

“A! Anh là tên phá sản…” Tô Song Song vừa muốn khiển trách Tần Mặc phá sản, nhưng khi nhìn tới dáng vẻ đáng thương của hắn, câu kế tiếp liền nuốt vào họng.

Sau đó Tô Song Song mỗi lần nghĩ tới hôm nay liền thấy đầu óc của mình nhất định là bị đụng hư, nếu không thì sao lại đem ánh mắt mưu đồ bất chính của Tần Mặc nhìn thành đáng thương đây!

“Aizz…” Cuối cùng Tô Song Song nặng nề thở dài, thật ra thì vết thương trên người cô mặc dù không nặng, nhưng rất đau, giống như Đông Phương Nhã nói, thần kinh cảm giác đau của cô rất nhạy cảm, nếu có thể ở bệnh viện điều dưỡng một chút đương nhiên là vô cùng tốt.

Tô Song Song nhìn bộ dạng thê thảm của chính mình một chút, lại nhìn dáng vẻ chán nản của Tần Mặc, nhất thời cảm thấy hai người bọn họ thật giống như người cùng cảnh ngộ, sao lại thảm như nhau vậy đây.

Thật thê thảm!

Tô Song Song đột nhiên nghĩ tới tên đầu sỏ biến cô thành như vậy, Tô Song Song đưa tay trái kéo lấy cánh tay Tần Mặc.

“Tần Mặc, Âu Dương Minh đâu? Hiện tại anh ta là Âu Dương Minh không phải tên tiểu nhân Âu Dương Cẩm đó đâu! Các người không làm gì anh ta chứ…”

“Hắn ta được người Âu Dương gia đón đi rồi.” Tần Mặc tựa hồ không muốn nhắc tới người này, nhất là khi thấy Tô Song Song lo lắng cho hắn, càng thấy phiền não, trực tiếp ngắt lời Tô Song Song.

Tô Song Song rõ ràng cảm giác được thái độ phiền não bất an của Tần Mặc, cô nghĩ tới đủ loại kịch bản thường xem, lập tức thông suốt, hẳn là tên tiểu tiện nhân Âu Dương Cẩm kia bày kế hại Tần Mặc phá sản, cô lập tức nói sang chuyện khác, không muốn lại kích thích Tần Mặc.

“Cái đó, chìa khóa ở trong túi xách của tôi, buổi tối anh không có chỗ ở, thì đi… đi tới chỗ tôi…” Mấy lời cuối cùng Tô Song Song như lấy hết sức để nói ra.

Tần Mặc gật đầu một cái, đứng dậy cầm cái túi ở đầu giường, lấy cái chìa khóa móc hình con heo đen ra, Tần Mặc suy nghĩ một chút, nói: “Buổi tối em muốn ăn cái gì, tôi làm cho em.”

“Cái gì?” Tô Song Song vừa nghĩ tới thời gian mình bị Tần Mặc chèn ép, lại nghĩ tới phòng bếp sạch sẽ tới mức cái gì cũng không có của Tần Mặc, nhìn hắn hết bên trái rồi tới bên phải như thể nhìn quái thú, cô thật sự không thể phát hiện Tần Mặc còn biết nấu cơm nha?

“Ăn cháo nhé?” Tần Mặc quơ quơ chìa khóa trong tay, “Tôi về thay quần áo khác, thuận tiện chuyển đồ qua, có chuyện gì thì em gọi điện cho tôi.”

Tô Song Song nháy mắt mấy cái, thấy Tần Mặc thật sự muốn nấu cơm cho cô, không biết tại sao luôn cảm thấy nếu cô ăn đồ Tần Mặc làm, nhất định sẽ bị thuốc chết.

Cô vội vàng dùng lực lắc đầu, muốn cự tuyệt lại sợ tổn thương tới lòng tự ái của Tần Mặc, nhẫn nhịn nửa ngày mới thốt ra một câu: “Tôi cảm thấy hay là thôi đi, cơm hộp bệnh viện ăn rất ngon, lại còn là miễn phí, không thể làm phiền anh được.”

“Tôi làm thử một chút, nếu như thành công, sẽ mang tới cho em.” Tần Mặc nói xong thì đứng dậy, nhìn Tô Song Song một cái, xoay người đi ra ngoài.

Hắn vừa ra ngoài, Tô Song Song nhìn chằm chằm túi xách cùng 250 đồng hết sức châm chọc mà Tần Mặc đặt lên giường, níu lấy chăn muốn khóc òa lên.

Cô cứ như vậy mà hảo tâm chứa chấp một tiểu Cầm thú kiêu ngạo chán nản? Cô khi nào trở nên Thánh mẫu như vậy! Thật là ‘Lam nhan họa thủy’ mà, trực tiếp gieo họa cho cô.

Ngay tại thời điểm Tô Song Song ở chỗ này tự oán, cửa đột nhiên bị mở ra, Tô Song Song cho là Tần Mặc quay lại, vội vàng thu liễm biểu tình hối hận trên mặt, vừa muốn nở nụ cười, đã nhìn thấy người đi vào là Bạch Tiêu.

Bạch Tiêu cũng không có đi vào, đùa sao, bây giờ Tần Mặc giống như cự long nổi bão, nếu hắn không muốn sống nữa thì mới dám đi vào địa bàn mà hắn đã khoanh vùng, nhìn lén bảo vật mà hắn cất giấu.

“Bạch tiên sinh, ngài có chuyện gì sao?” Tô Song Song đối với Bạch Tiêu ít nhiều có chút mâu thuẫn, bởi vì cô cảm thấy người này so với Tần Mặc còn không đáng tin cậy hơn.

Ít nhất Tần Mặc cho tới bây giờ đều là công khai ức hiếp cô, còn Bạch Tiêu này lại là một bụng ý nghĩ xấu, không biết lúc nào sẽ bị hắn tính toán, bị lừa bán mà còn ngồi đếm tiền cho hắn đây.

Bạch Tiêu nhìn Tô Song Song mặt đầy phòng bị nhìn mình chằm chằm, hắn áo não sờ cái mũi của mình một cái, đây là lần đầu hắn bị phụ nữ nhìn với ánh mắt như vậy.

Hắn chuyển động ánh mắt, vừa nghĩ tới mục đích mình đến, ở trong lòng cười thầm, bất quá trên mặt lại là gương mặt lo âu: “Song Song, cô cũng biết Tần Mặc phá sản rồi chứ.”

Tô Song Song nghe xong, nhất thời ngồi nghiêm chỉnh, gật đầu một cái, nhìn thấy Bạch Tiêu nghiêm túc như vậy, trong nội tâm cô có chút sợ hãi.

“Tôi bây giờ bị gia tộc ngăn cản, không thể giúp nó, lòng tự ái của nó lại lớn như vậy… Aizz… Song Song, có điều cô không biết, lúc trước Tần Mặc thiếu chút nữa là tự sát…”

“A!” Tô Song Song nghe xong từ ‘tự sát’, bị dọa sợ đến mức cả người cũng khẩn trương, mắt mở thật to nhìn Bạch Tiêu, run run rẩy rẩy hỏi “Không… Không thể nào!”

Cô thế nào cũng không có cách đem loại chuyện hèn nhát như tự sát liên hệ tới Tiểu Cầm thú dũng mãnh, nhưng nghĩ lại, lại cảm thấy Tần Mặc vốn là người mạnh mẽ, bây giờ trở nên chán nản như vậy, làm ra loại sự tình kia cũng không phải là không thể.

Không biết tại sao, lòng của cô nhất thời khó chịu, Tô Song Song cúi đầu xuống, buồn rầu không lên tiếng.

Bạch Tiêu đứng ở cửa thấy Tô Song Song trầm mặc, trong lòng của hắn liền gấp gáp, ít nhiều gì cô cũng phải phản ứng một chút chứ! Bạch Tiêu dự định xuất ra tuyệt chiêu!

“Song Song, Tần Mặc mới vừa từ nước ngoài trở lại, cũng chỉ quen thân với cô, đột nhiên phát sinh sự tình kiểu này, mặc dù tôi biết rất đột ngột, nhưng vẫn muốn nhờ cô lo cho Tần Mặc sau này.”

“Cô nhất định phải trông chừng nó, đừng để nó làm ra chuyện điên rồ gì, hiện tại tâm tình của nó không ổn định, nếu làm ra chuyện kỳ quái gì đó, xin cô thông cảm cho nó.”

Bạch Tiêu nói những lời này, liền thở dài tới bốn năm lần, lộ ra vẻ phá lệ ưu sầu, Tô Song Song nghe xong trong lòng cũng bắt đầu khó chịu.

” Được, Bạch tiên sinh yên tâm, Tần Mặc là… bạn của tôi! Tôi nhất định trông chừng anh ấy thật kĩ!”

Trước đó Tô Song Song còn đang hối hận, bây giờ nghe Tần Mặc tự sát không thành công, liền cảm thấy không quen, quyết định coi hắn thành bạn bè, nếu cô còn chê bai hắn, vậy thì thật sự chèn ép hắn quá rồi.

Bạch Tiêu thấy Tô Song Song cực kỳ nghiêm túc gật đầu, hướng cô cười tán thưởng, lên tiếng chào vội vàng đi ra ngoài, vừa ra, hắn liền che miệng, thân thể run rẩy.tựa vào trên tường bắt đầu  cười.

———–hmsh-bbtt————-

Đợi đến buổi tối, Tô Song Song nhìn hộp cơm trước mặt mình, đưa đũa gạt gạt thức ăn thê thảm bên trong, cố gắng hết sức nuốt mấy hột cơm cứng ngắc kia.

Tô Song Song nhất thời cảm thấy y tá trong bệnh viện nhất định là ghen tị cô có đại soái ca Tần Mặc ở bên cạnh chăm sóc, cho nên mới cho cô hộp cơm khó ăn như vậy.

Tô Song Song gào thét bi thương một tiếng, đem hộp cơm thê thảm kia bỏ lên đầu giường, cô cầm điện thoại định gọi cho Tô Mộ cầu cứu.

Mới vừa thông máy, còn chưa kịp nói chuyện, cửa đã bị mở ra, Tô Song Song nhìn thân ảnh cao lớn của Tần Mặc xách hộp cơm giữ nhiệt màu hồng của mình đi vào, nhất thời liền trợn tròn mắt.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

2 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 93

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s