Hoa gia hi su_Chap 56

Chương 56.   Nàng không làm nữ vương, ta cũng không cần chức vị tướng quân này

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Mạnh Hoài Cẩn lập tức dùng áo choàng bao lấy Hoa Thanh Vũ, sau khi giấu kĩ nàng mới ra ngoài doanh trướng, vừa ra liền thấy bên ngoài là đội ngũ đông đảo, cầm đầu là Trầm Ký Ngôn, phía sau hắn còn có một chiếc xe ngựa trang hoàng hoa lệ. Mạnh Hoài Cẩn đang đoán người ngồi trên xe là ai thì nhìn thấy màn xe ngựa bị xốc lên, Trầm Ký Ngôn lập tức xuống ngựa đi qua nghênh đón, sau đó liền nhìn thấy hắn đỡ một vị tuyệt đại giai nhân từ trên xe bước xuống.

Giai nhân kia không thể nào nhìn ra được tuổi, bất quá lại có một loại phong vận mà thiếu nữ không có, hẳn là một vị phu nhân, ăn mặc cũng cực vì đẹp đẽ sang trọng, khiến người ta nhìn không ra lai lịch.

Trầm Ký Ngôn đỡ giai nhân kia đi đến trước mặt Mạnh Hoài Cẩn, sau khi xua đi đám thị vệ tùy tùng chung quanh mới nhỏ giọng nói:“Vị này là nữ hoàng Địch Đóa quốc, Hoa Mạn bệ hạ.”

Mạnh Hoài Cẩn cảm thấy Trầm Ký Ngôn đến tìm mình tuyệt đối không có chuyện tốt, biết rõ mình chán ghét người Địch Đóa, còn cố tình đem bà ta đến, thật không biết hắn đang tính toán cái gì.

Mạnh Hoài Cẩn trong lòng mất hứng, cũng không bái kiến Hoa Mạn nữ hoàng kia mà đứng yên một chỗ.

Trầm Ký Ngôn lập tức trừng hắn, nổi giận nói:“Nhìn thấy nữ hoàng Địch Đóa cũng không biết hành lễ sao? Không lẽ người muốn khiến người ta cho rằng tướng lĩnh của nước ta đều không có quy củ như vậy sao!”

“Không cần.” Hoa Mạn nữ hoàng không chút để ý cười nói, “Chỉ là chút nghi thức xã giao thôi.”

Nghe Hoa Mạn nữ hoàng nói như vậy, Mạnh Hoài Cẩn ngược lại hành lễ với bà.

Hoa Mạn nữ hoàng cười lên, nói:“Ba người chúng ta không bằng đi vào doanh trướng thảo luận đi, cũng đỡ khiến vị cô nương trong lều một mình buồn chán ngồi chờ.”

Nghe vậy, Mạnh Hoài Cẩn cả kinh, Hoa Mạn nữ hoàng này sao lại biết!

Thừa dịp Mạnh Hoài Cẩn sững sờ, Trầm Ký Ngôn liền đỡ Hoa Mạn nữ hoàng đi vào trong doanh trướng, Mạnh Hoài Cẩn cũng không ngăn cản bọn họ tiến vào, cũng vội vàng vào theo.

Hoa Thanh Vũ thấy có người tiến vào, sợ tới mức tránh ở sau tấm bình phong. Nhưng hành tung của nàng lại bị nữ hoàng liếc mắt một cái đã phát hiện .

Hoa Mạn bất đắc dĩ cười cười, lắc đầu nói:“Nha đầu ngốc, chân cũng để lộ ra ngoài rồi, còn trốn cái gì nữa mà trốn, xuất hiện đi.”

Hoa Thanh Vũ không thể làm gì ngoài việc đi ra, chỉ thấy Trầm Ký Ngôn cùng một tuyệt đại giai nhân vào doanh trướng, giai nhân kia Hoa Thanh Vũ chưa từng thấy qua, nhưng kỳ quái là, rõ ràng bà ấy đẹp như vậy, Hoa Thanh Vũ lại không thấy chán ghét một chút nào, đây thật sự là chuyện chưa từng xảy ra.

Trầm Ký Ngôn nhìn thấy Hoa Thanh Vũ khoác chiếc áo choàng không hợp với trung y, trong lòng giống như bị người ta đâm một đao, hắn vẫn không nhúc nhích nhìn Hoa Thanh Vũ, ánh mắt thống khổ mà chấp nhất, nhìn tới mức Hoa Thanh Vũ tim đập thình thịch, nói không rõ là vì khó chịu hay là sợ hãi.

Mạnh Hoài Cẩn thấy thế lập tức bước lên, chắn trước người Hoa Thanh Vũ. Hoa Thanh Vũ lúc này mới cảm thấy bình tâm một chút.

“Cửu vương gia cùng Hoa Mạn nữ hoàng đến doanh trại của ta rốt cuộc là có chuyện gì?” Mạnh Hoài Cẩn hỏi.

Hoa Mạn cũng không trả lời hắn, chỉ vẫy tay với Hoa Thanh Vũ nói:“Con tới đây.”

Hoa Thanh Vũ nhìn về phía Mạnh Hoài Cẩn, Mạnh Hoài Cẩn gật gật đầu, cho phép nàng đi qua.

Hoa Mạn đánh giá Hoa Thanh Vũ một lượt, mỉm cười vuốt cằm, lại nói:“Con quay lại, đưa lưng về phía ta xem xem.”

Hoa Thanh Vũ nghe lời quay lưng lại.

Lúc này Hoa Mạn vươn tay vén tóc Hoa Thanh Vũ lên, khẽ vạch cổ áo của nàng.

Trầm Ký Ngôn cũng nhìn về phía sau Hoa Thanh Vũ, sắc mặt lập tức liền thay đổi.

“Bây giờ cậu có thể tin chưa?”

Trầm Ký Ngôn không nói gì, quay đầu đi chỗ khác, gật gật đầu.

Mạnh Hoài Cẩn cũng biết được Hoa Mạn cho Trầm Ký Ngôn xem cái gì, đi lên phía trước hỏi:“Người cho hắn xem đồ đằng sau cổ Hoa Thanh Vũ?”

Hoa Mạn gật đầu thừa nhận.

Mạnh Hoài Cẩn kinh ngạc hỏi:“Người cũng biết lai lịch đồ đằng sau cổ nàng?”

Ngay từ đầu Mạnh Hoài Cẩn vì đồ đằng này còn tưởng Hoa Thanh Vũ là mật thám, thiếu chút nữa giết nàng!

Hoa Mạn vén tóc mình sang một bên, nói với Hoa Thanh Vũ:“Nha đầu, con xem, ta cũng có đồ đằng này.”

Hoa Thanh Vũ đi lên nhìn, quả thực hình vẽ y đúc cái sau gáy mình.

“Người cũng có cái bớt giống ta!” Hoa Thanh Vũ kinh ngạc nói.

Hoa Mạn sửa sang lại mái tóc, bất đắc dĩ cười nói:“Đây không phải bớt.”

“Vây đó là gì?”

Hoa Mạn nhìn thoáng qua Trầm Ký Ngôn, Trầm Ký Ngôn lúc này mới mở miệng nói chuyện.

“Đây là đồ đằng đặc thù của người Địch Đóa, sở dĩ mỗi người đều có đồ đằng này là vì để thể hiện sự tôn trọng với hoàng tộc.”

“Vì sao?” Hoa Thanh Vũ vẫn không hiểu.

Mạnh Hoài Cẩn thay bọn họ trả lời:“Bởi vì hoàng tộc Địch Đóa vừa sinh ra liền có đồ đằng này, đây là tượng trưng cho hoàng tộc ……”

Mạnh Hoài Cẩn nói đến một nửa liền tỉnh ngộ. Hắn mở to hai mắt nhìn về phía Hoa Mạn nữ hoàng, Hoa Mạn hướng hắn cười gật đầu, chứng minh phỏng đoán của hắn.

“Hoa Thanh Vũ là Địch Đóa hoàng tộc!” Mạnh Hoài Cẩn kinh ngạc kêu lên.

“Nó là công chúa Địch Đóa.” Hoa Mạn nhìn về phía Hoa Thanh Vũ còn đang ngơ ngác, bình tĩnh nói,“Con là nữ nhi của ta.”

Mạnh Hoài Cẩn khiếp sợ vô cùng, ngay cả Trầm Ký Ngôn sớm đã nghe được tin tức từ nữ hoàng cũng vẫn không thể bình tĩnh, ngược lại vẻ mặt Hoa Mạn và Hoa Thanh Vũ đều không chút gợn sóng, cứ như giờ phút này bọn họ đang nói tới một việc hết sức bình thường.

Thật không hổ là mẹ con, đều bình tĩnh như nhau.

“Con không phải nữ nhi của người.” Hoa Thanh Vũ có chút chán nản cúi đầu nói,“Tuy rằng người rất ôn nhu, con cũng muốn có một người mẹ như người, nhưng mẹ của con đã chết, con không thể nhận những người khác làm mẹ……”

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Mạnh Hoài Cẩn có chút sốt ruột hỏi,“Mẫu thân Hoa Thanh Vũ là Vân Nương mà, mười sáu năm trước vì khó sinh mà chết, bị ném tới bãi tha ma, người như thế nào lại thành mẫu thân của nàng, không thể nào……”

“Vân Nương đó là ta.” Hoa Mạn giống như đang nói một chuyện vô cùng nhỏ,“Ta không có chết.”

Mạnh Hoài Cẩn lại bị tin tức này làm kinh sợ, lần này ngay cả Hoa Thanh Vũ cũng lộ ra thần sắc kinh ngạc.

Hoa Thanh Vũ nhìn Hoa Mạn nhất thời không biết nói gì, không biết hỏi thế nào mới tốt. Người này chính là mẫu thân của nàng sao?

“Cũng là mệnh của ta chưa tận, không những không chết tại bãi tha ma kia mà còn có thể đoạt lại ngôi vị hoàng đế, giúp đỡ xã tắc.” Vân Nương cúi đầu cười thán, nhẹ nhàng cầm tay Hoa Thanh Vũ nói,“Vốn ta cũng không muốn quấy rầy cuộc sống của con, kéo con vào trong vòng tinh phong huyết vũ của hoàng thất, nhưng lần này ta đến, lại nghe đến chuyện con đào hôn, làm mẫu thân, ta vẫn nhịn không được muốn quan tâm.”

Hoa Thanh Vũ đứng ở tại chỗ có chút không biết làm sao, Mạnh Hoài Cẩn lại khẩn trương lên, vội hỏi:“Nếu hơn mười năm này chưa từng quản, tội gì bây giờ còn nhúng tay. Ta sẽ không buông tha cho của nàng.”

Hoa Mạn vừa cười vừa bất đắc dĩ nói:“Xem cậu bị dọa sợ kìa, ta sao có thể đến chia rẽ nhân duyên của nữ nhi đây? Ta chỉ là muốn để cửu vương gia biết, hắn vì sao không thể cưới Hoa Thanh Vũ thôi.”

Trầm Ký Ngôn lạnh lùng nói:“Ta đã xác nhận, tự nhiên đã chết tâm.”

“Ngươi chết tâm?” Lần này đến phiên Mạnh Hoài Cẩn kinh ngạc ,“Ngươi cam lòng bỏ cuộc?”

“Không tới phiên cậu ta cam lòng, cho dù không cam lòng cũng phải buông tha.” Hoa Mạn nói hai ba câu liền khiến Trầm Ký Ngôn cùng Mạnh Hoài Cẩn im lặng, bà lại nhìn về phía Hoa Thanh Vũ nói,“Lần này đến phiên con lựa chọn.”

“Con?” Hoa Thanh Vũ khó hiểu hỏi,“Con phải lựa chọn cái gì?”

“Con là nữ nhi duy nhất của ta, con phải biết rằng nữ nhân Địch Đóa quốc có thể làm hoàng đế. Nếu con bước chân vào hoàng gia, vậy hôn sự của con liền không phải do mình con quyết định. Ta đương nhiên sẽ không để người thừa kế duy nhất của Địch Đóa chạy tới quốc gia khác làm vương phi, đó chẳng phải là đem quốc gia dâng cho người khác sao? Đây là nguyên do vì sao cửu vương gia không thể cưới con. Cậu ta muốn thiên hạ thái bình, muốn thuận lợi lên làm hoàng đế, nên sẽ không thể có được con.”

Hoa Thanh Vũ lúc này mới hiểu được đại khái, gật gật đầu.

“Hiện tại ta muốn con chọn, một là theo ta trở về, một là ở lại đây. Đi theo ta trở về, về sau con sẽ là nữ hoàng Địch Đóa, là nữ nhân có quyền thế nhất trên đời này, vinh hoa phú quý đều là của con, mẹ con chúng ta cũng có thể nhận lại nhau. Nếu con không theo ta trở về, thì phải vĩnh viễn quên đi thân phận hoàng tộc Địch Đóa của con, cả đời này đều sống như một người bình thường. Vì con, vì ta, cũng vì Địch Đóa, mẹ con chúng ta tuyệt đối không thể gặp lại.” Hoa Mạn dùng đôi mắt xanh câu hồn đoạt phách nhìn Hoa Thanh Vũ nói,“Thanh Vũ, hiện tại con phải chọn.”

Mạnh Hoài Cẩn gắt gao nắm chặt tay Hoa Thanh Vũ, sợ nàng sẽ chọn trở về, bởi vì hắn biết Hoa Thanh Vũ muốn một mẫu thân bao nhiêu.

Hắn không dám nghĩ, nếu Hoa Thanh Vũ không cần hắn, hắn nên làm cái gì bây giờ.

“Con chọn ở lại đây, con không theo người trở về.” Hoa Thanh Vũ cơ hồ không do dự trả lời.

Mạnh Hoài Cẩn hơi sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Hoa Thanh Vũ, chỉ thấy vẻ mặt nàng bình tĩnh, giống như căn bản không có một chút khó xử. Mạnh Hoài Cẩn trong lòng ấm áp, lại cảm thấy có chút hổ thẹn. Hắn chẳng lẽ lại còn không hiểu Hoa Thanh Vũ sao? Vậy mà hoài nghi nàng sẽ rời bỏ hắn……

Hoa Mạn cũng kinh ngạc vì nàng từ chối nhanh như vậy, hỏi:“Con không nghĩ lại ?”

Hoa Thanh Vũ lắc đầu nói:“Nơi này có cha có tỷ tỷ, có bạn tốt của con, có bầu trời tự do tự tại, còn có đại tướng quân, mọi thứ con muốn đều ở đây, Địch Đóa là nơi con chưa từng tới, con không thích đến đó làm hoàng đế đó đâu.”

“Con không biết làm hoàng đế rất tốt sao. Con không biết hoàng cung có bao nhiêu thứ đẹp, con cũng có thể có được rất nhiều thứ sao.”

“Làm hoàng đế có cái gì tốt? Cho dù lồng sắt có hoa lệ đến đâu thì cũng vẫn là lồng sắt, con không thích, con ở đây rất tốt, khoái hoạt như thần tiên, hoàng đế so ra còn chẳng bằng.”

Hoa Mạn lắc đầu, sủng nịch cười nói:“Con chỉ mới là tiểu hài tử ích kỷ nên mới có thể nói những lời này. Hoàng tộc cũng có trách nhiệm hoàng tộc, vì lê dân bá tánh, không tự do cũng là chuyện không có cách nào khác.”

Hoa Thanh Vũ cúi đầu thấp giọng than thở nói:“Mấy chuyện lo nghĩ vì dân chúng bá tánh, quốc gia hợp lại phân, phân lại hợp, hoàng đế thay đổi một thế hệ lại một thế hệ, sau hoàng đế tốt luôn là hoàng đế xấu, sau đó hoàng đế xấu lại bị hoàng đế tốt thay thế, xấu xấu tốt tốt luân hồi thay phiên, mỗi ngày của dân chúng cũng là xấu xấu tốt tốt luân hồi thay phiên, nào có chuyện bình ổn. Nếu đã không bình ổn, con cũng lười đi tranh giành, tiêu dao cả đời mới là tốt nhất. Các người thích làm hoàng đế, chính mình đi làm là được, con chỉ thích làm dân chúng bình dân của con.”

Hoa Mạn nghe Hoa Thanh Vũ nói như vậy, cũng biết không thể khuyên, nha đầu kia giống y như bà lúc trước, chỉ là sau đó bà đã hối hận, bởi vì bà nhận ra hạnh phúc của phàm nhân cũng không thể nào bình ổn.

Nghĩ đến cuộc sống trước kia cùng Hoa Quý Lương, trong lòng Hoa Mạn không khỏi nhiễm lên một phần phiền muộn, bà lắc đầu không tiếng động thở dài một tiếng, buông tha cho ý niệm khuyên bảo nữ nhi trong đầu, chỉ nhìn về phía Mạnh Hoài Cẩn nói:“Mạnh đại tướng quân, đến phiên cậu chọn.”

“Yên tâm, ta cũng không làm tướng quân.”

Mạnh Hoài Cẩn biết, nếu Hoa Mạn không cho Hoa Thanh Vũ gả cho hoàng gia, đương nhiên cũng sẽ không cho nàng gả cho đại tướng quân nước láng giềng. Chỉ cần có quan hệ với hoàng quyền, hắn sẽ không thể cưới Hoa Thanh Vũ.

Trầm Ký Ngôn ánh mắt lạnh thấu xương nhìn về phía Mạnh Hoài Cẩn nói:“Mạnh gia là tướng môn thế gia, nhiều thế hệ trung lương, ngươi nay cứ như vậy vì một nữ tử mà buông tha cho hào quang gia tộc của mình sao?”

“Mạnh gia ta nhiều thế hệ là trung lương, phụ thân ta, tổ phụ ta, ông cố của ta, còn có thúc thúc bá bá của ta, đều là chết ở trên chiến trường. Nhưng trừ bỏ mồ mả bọn họ còn lưu lại cái gì, chiến tranh không phải vẫn tiếp tục sao.” Mạnh Hoài Cẩn sang sảng mỉm cười,“Cửu vương gia, yên tâm đi, không có Mạnh Hoài Cẩn cũng sẽ có người đánh giặc cho ngươi. Còn nhiều lương tướng chờ vì ngươi mà bỏ ra nhiệt huyết nơi chiến trường, chỉ là ta không còn nằm trong số người đó nữa mà thôi.”

Hoa Mạn nhìn Trầm Ký Ngôn một cái, gật đầu với hắn, sau đó lại nhìn về phía Hoa Thanh Vũ cùng Mạnh Hoài Cẩn, nói:“Bọn con đã khẳng định như vậy, chúng ta cũng không nhiều lời nữa. Kiếp này tất nhiên sẽ không nói tạm biệt, mà là vĩnh biệt.”

Nói xong, Hoa Mạn cười ôn nhu với Hoa Thanh Vũ, xoay người ra ngoài doanh trướng, dường như một chút lưu luyến cũng không có.

“Ta đưa bệ hạ ra biên cảnh.” Trầm Ký Ngôn cũng đi theo ra ngoài.

Hoa Thanh Vũ vẫn còn ngây người, bị Mạnh Hoài Cẩn kéo ra doanh trướng, sau đó nhìn theo hướng Trầm Ký Ngôn cùng Hoa Mạn nữ hoàng rời đi.

Hoa Thanh Vũ ngơ ngác nhìn bóng lưng của Hoa Mạn, nhận ra nàng vừa mới vừa nhận mẫu thân, liền vĩnh viễn mất đi bà.

Nhưng đây chính là lựa chọn của nàng, nàng không có gì phải hối hận .

“Bên ngoài gió to, chúng ta vào thôi.” Mạnh Hoài Cẩn ôn nhu thay Hoa Thanh Vũ khoác áo choàng nói.

Hoa Thanh Vũ ngẩng đầu nhìn đại tướng quân anh tuấn tiêu sái uy vũ bất phàm, tự đáy lòng nở nụ cười.

Nàng còn có đại tướng quân, như vậy là đủ rồi.

Hai người nắm tay xoay người vào trong doanh trướng.

Lúc này Hoa Mạn cùng Trầm Ký Ngôn đều quay đầu nhìn về phía bọn họ, chỉ là khi nhìn đến bóng dáng hai người nắm tay, cứ như người rời đi là hai người đó mà không phải bọn họ.

Trầm Ký Ngôn lại nghĩ tới đoạn thời gian ở đỉnh núi Vân Nam, khi đó hắn cũng nắm tay Hoa Thanh Vũ cùng đi như vậy.

Vốn cho là mình đã nghĩ thông suốt, nhưng giờ khắc này, Trầm Ký Ngôn lại phát hiện lòng hắn vẫn đau .

Lúc trước Trầm Ký Ngôn thường cảm thấy trái tim mình làm từ sắt đá, vô cùng cường đại. Nhưng sau khi gặp Hoa Thanh Vũ hắn mới hiểu, nguyên lai trái tim sắt đá so ra còn kém hơn bùn nhão, bởi vì sắt đá nhìn như cứng rắn lạnh băng, nhưng chỉ cần gõ một cái liền vỡ vụn

Hoa Thanh Vũ chính là người có thể đập nát trái tim của hắn.

“Đi thôi.” Hoa Mạn nữ hoàng thở dài nói,“Bọn họ đã giải thoát rồi, cậu và ta còn ở đây tiếp tục dày vò bản thân làm gì.”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

8 thoughts on “Hoa gia hi su_Chap 56

    • – Ta đã gửi mail cho nàng rồi, check giúp ta nhé! 🙂
      – Đây là quy định reup của Hoa gia hỉ sự phần 1: vì truyện mới hoàn nên nàng có thể up hết cho đến chương 50. Phần còn lại nàng có thể up tiếp sau 1 tháng kể từ ngày hoàn truyện, tức là 12/9/2016
      – Hệ liệt nàng nói tức là HGHS phần 2 phải ko? Nếu là HGHS 2 thì hiện tại ta chỉ đang pr dự án, nếu nàng muốn có thể share qua Facebook. Bộ truyện chưa được lên sàn chính thức, về thời gian dự kiến làm có thể là khi một trong các tác phẩm trong nhà hoàn, hoặc nếu nhận được ủng hộ đông đảo ta sẽ suy nghĩ việc rút ngắn thời gian cho lên sàn sớm hơn dự kiến 🙂
      –>Tuần sau ta sẽ cho mở lại blog, cám ơn nàng đã quan tâm và yêu thích bộ Hoa gia ta edit, hi vọng nàng tiếp tục ủng hộ trong thời gian tới ❤

      Liked by 1 person

  1. Pingback: Hoa gia hỉ sự [ Thiên hạ vô nhị ] | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s