Nam than phong ben_Chap 94

Chương 94: Sống chung

0c63dd904802adf41afc475ad6f1755c

Edit-Beta: Hiểu Dương- Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Sau khi giao Tô Song Song cho Tần Mặc, Tô Mộ cực kỳ yên tâm, cho nên lúc này cô đang ngồi xem phim, quan tâm hỏi một câu: “A lô! Song Song, sao thế?”

Tô Song Song nhìn Tần Mặc từng bước đi về phía mình, còn duy trì ở trạng thái kinh ngạc, cô kinh ngạc như thấy người ngoài hành tinh vậy.

Cô nghe tiếng của Tô Mộ, máy móc nói: “Không có chuyện gì, tôi gọi nhầm thôi, Tô Tô, tạm biệt.”

Tô Mộ còn muốn nói điều gì, Tô Song Song liền cúp điện thoại, để di động lên trên tủ đầu giường, ánh mắt vẫn không rời khỏi hộp cơm giữ nhiệt đáng yêu trên tay Tần Mặc.

Nhưng hộp cơm giữ nhiệt đáng yêu trong mắt cô trước kia bây giờ lại trở nên kinh khủng, nghĩ đến dáng vẻ Tần Mặc nấu cháo, Tô Song Song liền có loại kích động muốn chạy trốn.

Lúc trái tim Tô Song Song đập loạn, Tần Mặc làm như không thấy giơ hộp cơm giữ nhiệt lên, quơ quơ, bình tĩnh nói: “Cháo, bây giờ ăn?”

Tô Song Song vừa nghe, liền muốn khóc, cô muốn cự tuyệt Tần Mặc, nhưng lại nghĩ tới vừa rồi Bạch Tiêu nói không nên kích thích Tần Mặc, phải bao dung hắn, cô liền không thể cự tuyệt.

“Được, có thể ăn được cháo anh nấu, thật vinh hạnh, ha ha!” Tô Song Song hào sảng nói, nhưng biểu tình của cô lại không giống với lời nói.

Biểu tình của Tô Song Song đúng là muốn khóc, một bộ tráng sĩ xiết chặt tay chuẩn bị liều chết.

Tần Mặc tự nhiên nhận ra nét mặt cổ quái của Tô Song Song, nhưng hắn lại đưa một chén cháo tới, đưa cho Tô Song Song.

Tô Song Song vốn định nhắm mắt lại trực tiếp hớp một miếng, nhưng cháo vừa tới gần, một mùi thơm tấn công tới, cô không nhịn được giật giật cái mũi nhỏ.

Vừa ngửi mùi liền thấy thơm ngào ngạt, Tô Song Song vội vàng mở hai mắt nhìn chén cháo thịt, nháy mắt một cái, trong mắt đầy vẻ không tưởng tượng nổi.

Bát cháo này so với ngoài tiệm không kém, hơn nữa còn rất thơm, ngửi một chút cũng có thể kích thích vị giác, bên cạnh còn có một đĩa cà rốt nhỏ và chút thức ăn, càng nhìn càng có khẩu vị.

Tô Song Song nhìn lướt qua hộp cơm bị cô chê đặt ở đầu giường, nhất thời không có tiết tháo nuốt nước miếng nếm thử một cái, cô liền hạnh phúc nhắm mắt làm dáng vẻ hưởng thụ.

Đây là phúc từ trên trời rơi xuống nha! Không ngờ cháo Tần Mặc nấu lại ngon hơn nhiều so với ở tiệm.

Tô Song Song như hổ đói ăn cháo, quay đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt sáng lấp lánh như phát hiện ra một đại lục mới vậy, không nhịn được tán dương: “Tần Mặc, thì ra anh biết nấu ăn, còn nấu ngon như vậy!”

Tần Mặc dáng vẻ không nóng không lạnh, lấy lại chén của Tô Song Song, đột nhiên hắn đưa tay ra, ngón tay thon dài lạnh như băng sờ lên môi Tô Song Song.

Tô Song Song nhất thời ngây ngẩn, không rõ nhìn Tần Mặc rút tay về, khi nhìn thấy chút cháo trên tay, mặt hơi ửng đỏ.

Nhưng một khắc sau, Tô Song Song nhìn thấy Tần Mặc đưa ngón tay có cháo lên, lè lưỡi liếm chút cháo kia vào trong miệng.

Tô Song Song trong nháy mắt cảm thấy một cổ hơi nóng từ lòng bàn chân truyền lên đỉnh đầu, mặt cô lập tức đỏ bừng, nóng hổi, Tô Song Song nuốt nước miếng một cái, đưa ngón tay ra chỉ vào tay Tần Mặc.

Tần Mặc một bộ vô tội nhìn Tô Song Song, hỏi: “Sao vậy?”

“Không! Không có gì!” Đùa à, làm sao Tô Song Song có thể mở miệng nói, anh thật quá yêu nghiệt!

Cô vội vàng phủ định lắc đầu, quay đầu nhìn ra cửa sổ, hơi thở dốc, đưa tay làm bộ như quạt gió: “Không có gì, trong phòng quá nóng, tôi quạt!”

“Ừm!” Tần Mặc cố ý nhìn lướt qua nhiệt kế trong phòng, chậm rãi nói: “Mười lăm độ, quả thật rất nóng.”

“…” Tô Song Song trực tiếp coi thường, nhìn Tần Mặc chế nhạo mình, cảm thấy trong lòng vui vẻ, nhưng cô không phải M, chẳng qua chỉ là tiểu cầm thú như vậy mới thật sự là Tần Mặc.

Tô Song Song nhìn lướt qua Tần Mặc, luôn cảm thấy trên khuôn mặt của hắn lộ ra tia cười nhạo cùng vẻ nhẫn nhịn, cô vội vàng xoay đầu nhìn sang, nhưng cái gì cũng không có.

Tô Song Song cảm thấy mình nhất định là bởi vì đụng đầu hai lần, xuất hiện ảo giác, nếu không khuôn mặt tê liệt của Tần Mặc làm sao lại có dáng vẻ nhẫn nhịn, biết làm chuyện như yêu nghiệt như vậy.

Tô Song Song nằm lại trên giường, nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng lại cuồn cuộn mặc niệm: “Mình đang nằm mơ! Là ảo giác! Là ảo giác!”

—————–hmsh-bbtt—————

Tô Song Song nằm viện năm ngày, liền không nằm nổi nữa, vết thương trên người đã từ từ kết vảy, xương chân cũng không đau, cô liền la hét muốn trở về ổ nhỏ.

Buổi tối ngày thứ sáu, Tần Mặc rốt cuộc bị Tô Song Song làm ồn không chịu nổi, ngay cả thủ tục xuất viện cũng không làm, ôm cô về thẳng nhà trọ.

Trong lòng Tô Song Song kích động, bệnh viện tuy không tệ, nhưng vẫn không có internet!

Đối với Tô Song Song một ngày không có internet cũng có thể chết người, năm ngày không được sờ vào máy vi tính Tiểu Bạch, cuộc sống này thật đau khổ.

Khi Tô Song Song dựa vào Tần Mặc đứng ở cửa phòng mình, Tô Song Song liền muốn gặp Tứ Gia và Tiểu Bạch, hưng phấn thiếu chút nữa hát lên.

Nhưng khi nhà trọ mở cửa, Tô Song Song thấy rõ nhà trọ của mình, cả người cô cứng lại, nụ cười liền đông lại.

Ngay sau đó cô trợn to hai mắt, lại nhắm mắt lại mở mắt ra, xác định mọi thứ trước mặt mình không phải là ảo giác, cô quay đầu nhìn Tần Mặc, một bộ anh thật lợi hại!

Ai có thể nói cho cô, nhà trọ của cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện quỷ dị gì vậy?

Trong phòng, sát bên giường nhỏ hồng hồng mềm mại của Tô Song Song là chiếc giường như cái quan tài lớn của Tần Mặc, bên cạnh bàn làm việc nhỏ của cô cũng là bàn làm việc đen thui của Tần Mặc.

“Anh để giường sát như vậy làm gì?” Tô Song Song không nhịn được gầm nhẹ một tiếng, đây không phải là chung chăn gối hay sao?

Tần Mặc cúi đầu nhìn Tô Song Song, không có tức giận, hắn hơi nhíu chân mày, một bộ tôi làm sai rồi sao? Dáng vẻ ngây thơ như chính hắn thật sự sai rồi.

Tần Mặc lộ ra chút mềm yếu như vậy trong nháy mắt đâm trúng xương sườn mềm của Tô Song Song, cô nhất thời liền chột dạ.

Tô Song Song chính là một người như vậy, ăn mềm không ăn cứng, nếu đối phương hơi mềm một chút, cô sẽ suy nghĩ có phải mình làm sai rồi hay không, bây giờ chính là tình huống này.

Tô Song Song im miệng, nhớ tới dặn dò của Bạch Tiêu, có chút đuối lý, hiện tại mới là ngày thứ nhất, cô liền quên mình đã đồng ý, tức giận với Tần Mặc, rất dễ làm cho Tần Mặc suy nghĩ nhiều.

Cho dù là Tần Mặc hay là sếp tổng lúc trước, cô cũng không dám lớn lối la hét với hắn như vậy, cô chột dạ nhìn ngón tay.

Tô Song Song thấy Tần Mặc không lên tiếng, cô nhẹ giọng nói với hắn: “Tần Mặc, anh làm như vậy hình như không ổn?”

Tần Mặc không mở miệng nói gì, mà ôm Tô Song Song vào, sau đó đặt cô lên giường, lại quay vào phòng bếp rót một ly nước ấm, đưa đến tay Tô Song Song.

Hắn làm tất cả mọi thứ, quen cửa quen nẻo, giống như hắn mới chính là chủ nhân nơi này vậy.

“Em nhìn một chút, trừ chỗ này ra thì còn có chỗ nào khác sao?” Tần Mặc ngồi trên ghế đối diện, nhìn Tô Song Song, một bộ dáng vẻ em tranh cãi thật vô lý.

Tô Song Song quay đầu nhìn một chút, quả nhiên nhà cô chính là nhà trọ đơn, cả nhà để cái giường, bàn làm việc và tủ quần áo, liền hết sức chật chội.

Nếu như còn phải để cái giường nữa, cũng chỉ có chỗ ở cửa sổ sát đất kia thôi, nhưng gió rất lớn, để Tần Mặc ngủ ở đó, giống như ghét bỏ hắn vậy.

Tô Song Song suy nghĩ một chút, đem đề nghị này nuốt vào bụng, nhìn nhìn hai cái giường dính chặt vào nhau, Tô Song Song rất bất đắc dĩ.

“Em  yên tâm, lát nữa tôi sẽ kéo ra, để chừa một chút khe hở.” Tần Mặc vừa nói vừa đứng dậy, vén tay áo lên, khom người bắt đầu kéo giường.

Tần Mặc trong ấn tượng của Tô Song Song, vẫn là hô phong hoán vũ, cao cao tại thượng, lúc nào lại làm những công việc bốc vác như vậy.

Trong lòng Tô Song Song không thoải mái, cô đưa tay kéo cánh tay Tần Mặc, nhìn một chút hai cái giường, thật ra thì kéo cũng không được bao nhiêu khe hở, thôi, coi như bỏ đi.

“Được rồi, cứ như vậy đi, nhà không lớn, dời đi thì ngay cả chỗ đặt chân cũng không có.” Tô Song Song nói xong có chút lúng túng nhìn bên cạnh, nói ra những lời này, làm cho cô xấu hổ muốn nhảy lên.

Tần Mặc nhìn Tô Song Song, gật đầu một cái, sau đó hắn đứng lên, chỉ chỉ phía trên: “Tôi kêu người làm một tấm rèm.” Tần Mặc nói xong, đưa tay kéo rèm xuống, Tô Song Song vừa thấy rèm, ánh mắt liền sáng lên.

Mặc dù lúc trước chê bánh bao, nhưng đến một ngày bánh bao cũng không có, đột nhiên có một người cho bạn một cái bánh bao, thì bạn sẽ vô cùng cảm kích, kích động khó nhịn.

Tình hình của Tô Song Song chính là cái này, vốn không cách nào tiếp nhận được chuyện ngủ chung với Tần Mặc, bây giờ có một tấm rèm, cô cũng có thể kích động hết sức.

Nhưng khi bình tĩnh lại, hai người ở chỗ này mắt to trừng mắt nhỏ, Tô Song Song có chút không quen, cô ho nhẹ một tiếng, đã thấy Tứ Gia ngạo kiều đi tới.

Cô nhất thời vui vẻ, đưa tay thân mật gọi: “Tứ Gia, tới đây, để tao ôm một cái,…”

Tô Song Song còn chưa nói hết, Tứ Gia khinh thường liếc cô một cái, sau đó chậm rãi đi đến bên chân Tần Mặc, cọ qua cọ lại.

Dáng vẻ chủ động nịnh hót này, làm mù mắt Tô Song Song, tuy cô nuôi Tứ Gia, nhưng nó vẫn luôn xa cách với cô, chưa từng thân mật như vậy.

Tô Song Song giận dữ bất bình nhìn Tần Mặc, nhìn chằm chằm khuôn mặt đẹp trai không tì vết của hắn, chẳng lẽ vóc người đẹp trai, ngay cả mèo cũng có thể bị quyến rũ?

“Đây là giống Xiêm La sao?” Tần Mặc cũng cảm nhận được khí tức ai oán nồng đậm kia của Tô Song Song, hắn cúi người xuống ôm Tứ Gia vào ngực.

Tô Song Song vừa nghe Tần Mặc hỏi cái này có chút chột dạ, cười khan hai tiếng, Tứ Gia vốn là mèo đen, lại thích chơi trong bùn, mấy ngày đó thấy nó có thai, Tô Song Song cũng cưng chiều, mang đó đi lăn bùn.

Sau đó sau đó… liền quên tắm cho nó, ai biết đột nhiên thì phải sinh, một con mèo bị cô nuôi bẩn như vậy, thật xin lỗi.

Tô Song Song nhất thời cảm thấy có chút xin lỗi với Tứ Gia da lông gọn gàng.

“Cái này… Có thể là ngày đó nó muốn sinh, cho nên da lông biến dị…” Tô Song Song nói xong, thật hận không thể cắn đứt đầu lưỡi, lời nói này, ngay cả chính cô cũng không nghe nổi!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

2 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 94

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s