Hop cuu tat hon_Chap 3

Chương 3

f316c73a274aa36d720490c83d82def3xd3

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

(*) Editor có lời muốn nói:

Truyện chính thức lên sàn, mỗi tuần sẽ ra chương mới đều đặn nhé (nếu không có sự cố), nói tóm lại là cứ tung bông ủng hộ truyện mới nào ( ̄▿ ̄)

Có người nói địa cầu là hình tròn, cho nên năm năm trước khi tôi ra đi đã nghĩ, tôi sẽ không vĩnh viễn đứng ở nơi không may mắn. Bất quá tôi quên mất một việc, đó chính là tôi sớm muộn gì cũng sẽ trở lại nơi không may mắn kia…

Trong thang máy, Mark chỉ vào người tôi nói với Thẩm Tang Miên: “Sean, vị này chính là Ada, là của tôi…” Mark dừng một chút, ẩn ý liếc nhìn tôi một cái, sau đó lại tiếp tục giới thiệu: “Là nhân viên thuộc phòng ban của tôi.”

“Ada?” Thẩm Tang Miên  cười cười, cười rất bình thản, cười rất mây trôi nước chảy, cười rất quái lạ dị thường, sau đó lễ phép vươn tay nói với tôi: “Rất hân hạnh được biết cô, tôi là Sean.”

Tôi mờ mịt vươn tay chào hỏi cùng hắn, sau đó tôi gần như không có cảm giác, thẳng đến khi Thẩm Tang Miên gật đầu với chúng tôi, dẫn đầu đi ra ngoài thang máy, bước lên chiếc Limousine đẹp tuyệt trần của hắn rời đi, tôi rồi mới từ trong trạng thái đờ đẫn tỉnh lại.

Vì sao vừa rồi hắn dùng loại ngữ khí lễ phép ôn hòa chào hỏi tôi mà lại khiến tôi có một loại cảm giác lạnh buốt toàn thân, giống như có một chậu nước từ trên đầu đổ xuống?

Vì sao đã 5 năm rồi tôi lại còn có cảm giác mất mác sâu sắc này?

Tôi giống như không thể chịu đựng được việc hắn coi tôi như người xa lạ, tôi tình nguyện hắn dùng ánh mắt phẫn nộ hoặc là chán ghét nhìn tôi, cũng không hy vọng là loại bình tĩnh không có một tia cảm xúc kia…

Sau khi ý thức được chính mình đang nghĩ gì, tôi bị dọa sợ tới mức cả kinh.

Mày xong rồi, Diêm Thanh, mày nhất định còn ôm ảo tưởng với hắn, chắn chắn là vậy!

Tôi đã chết một lần trong quá khứ rồi…

“Ada… Ada?”

“A? Làm sao vậy?” Tôi lúc này mới chú ý tới Mark đã kêu tôi vài lần rồi.

Mark xoa xoa đầu của tôi, cười ôn nhu.

“Sao tinh thần cứ mơ màng vậy. Không phải em có chuyện muốn nói với anh sao?” Ánh mắt Mark lóe sáng, sáng đến mức tôi cảm thấy có chút đau eo.

Tôi cười khan hai tiếng, vươn tay vào trong túi áo. Khẽ nắm chặt lấy cái hộp nhỏ màu đỏ, nghĩ lại lý do từ chối ban đầu.

Tôi vốn muốn nói cái gì? Sao tôi lại không nhớ rõ.

Mark yên lặng cười nhìn tôi, cũng không thúc giục, bạn thấy anh ta là người ôn nhu cỡ nào chưa. Trên mặt hắn là chờ mong, còn có cổ vũ. Tôi nhìn trong mắt của hắn có hai ngọn lửa hy vọng nhỏ. Mà ngọn lửa kia nhìn rất quen mắt, thời điểm vừa gả cho Thẩm Tang Miên , mỗi ngày tôi soi gương đều có thể thấy hai ngọn lửa nhỏ này. Cho nên, nhìn bộ dạng Mark như vậy, tôi bỗng nhiên không đành lòng.

Diêm Thanh, mày không thể như vậy.

Mark là người tốt, tuy không thể nói anh tuấn nhưng vẫn coi như có đường nét, hơn nữa anh ta còn rất yêu mày, đối với mày rất tốt, rất ôn nhu, thậm chí không quan tâm mày đã có một cậu con trai năm tuổi, quan trọng nhất là anh ta có xe, có nhà, cha mẹ đều mất, người đàn ông tốt như vậy sẽ không còn ai nữa đâu.

Cho nên, Diêm Thanh, mày không thể như vậy, mày không thể dùng phương thức Thẩm Tang Miên  đối với mày lúc trước để mà đối đãi với người đàn ông này, không thể bởi vì cảm thấy “thích hợp” mà gả cho anh ta.

Làm như vậy là không có đạo đức đấy!

Diêm Thanh tôi không thể làm chuyện thất đức như vậy!

Tôi rốt cục suy nghĩ cẩn thận, buông lỏng bàn tay đang gắt gao siết chặt cái hộp nhỏ màu đỏ ra, sau đó phất phất tay nói với Mark : “Em phải đi đón con trai rồi, chờ em sắp xếp từ ngữ tốt rồi lại nói với anh!”

Nói xong tôi liền mặc kệ Mark đang sửng sờ tại chỗ mà chạy mất.

Tôi không có ý định buông tha cho cuộc sống mới, nhưng tôi không thể cứ mơ hồ như vậy mà tiến vào cuộc sống mới. Hơn nữa giữa tôi và Thẩm Tang Miên còn có một trái bom, tùy thời sẽ bạo nổ, tôi không thể liên lụy làm Mark tổn thương.

Cho nên, vẫn là nên cho hai người chúng tôi một chút thời gian nữa thôi.

Nghĩ đi nghĩ lại, bà đây không biết rớt nước mắt từ bao giờ, vì sao bà đây muốn chạy về phía cuộc sống hạnh phúc lại khó khăn như vậy? Vì cọng lông gì mà con đường đi tới thành công lại luôn bị tắc vậy!

Tôi nhìn xe buýt đứng kín người cùng với dòng xe cộ trên đường cái di động chậm chạp thở dài một hơi, trên thực tế, không chỉ có con đường đi tới hạnh phúc tràn đầy chướng ngại vật, mà ngay cả con đường đi đến nhà trẻ của con tôi cũng vô cùng trắc trở…

Gian nan chen lên xe buýt, ở trên đường bị kẹt mất 40 phút, chờ tôi đến nhà trẻ Diêm Tử Lưu đã là 7 giờ. Lúc này Diêm Tử Lưu đang ngoan ngoãn ngồi xổm một mình ở cổng trường u oán vẽ vòng tròn.

“Diêm Tử Lưu! Mẹ con đến rồi!” Tôi ở đằng xa gọi về phía thằng nhóc.

Diêm Tử Lưu kinh hỉ ngẩng đầu, vứt cành cây trong tay chạy về phía tôi, nhìn bộ dạng đáng yêu của con trai tôi đột nhiên cảm giác bình thường trở lại, chỉ cần giống như vậy cũng đủ rồi…

Bạn xem, tôi mất đi rất nhiều nhưng cũng tìm được rất nhiều.

Tuy đoạn tình cảm  lúc trước có thể nói là thất bại thảm hại, nhưng tôi lại có được một cậu con trai đáng yêu nhất trên thế giới! Được rồi… Là có được cậu con trai đáng yêu nhất trên thế giới trong mắt tôi!

Tôi ôm lấy Diêm Tử Lưu, xin lỗi: “Thực xin lỗi, mẹ đến muộn, hôm nay làm bún thịt cho con nhé!”

Lúc 7:30 tôi và Diêm Tử Lưu rốt cục thành công lách xuống xe buýt, tôi một tay dắt cậu con trai hoạt bát, một tay xách túi mua sắm và một bình dầu ăn.

Bạn nhìn đi, đây chính là hình ành chân thật được tôi luyện từ cuộc sống thực tế, lúc trước tôi chỉ là cô gái nhỏ tay trói gà không chặt, hôm nay thì có thể đạp lấy giày cao gót 8 centimet, một tay xách túi đồ ăn đầy ắp cùng với chai dầu ăn 5 lít nhãn hiệu kim long ngư nặng 10 cân bước đi như bay, đồng thời còn có thể mặt không đỏ hơi thở không gấp theo sát con trai nói chuyện phiếm.

Bất quá hiện tại tôi có chút hối hận vì buổi sáng chăm chút cách ăn mặc rồi, cái giày này quá cao, phòng tôi thuê lại ở sâu trong ngõ nhỏ, đường lại khó đi, thật sự là tự tìm phiền toái cho mình mà…

Tay có chút nhức mỏi, bất quá hy vọng vẫn ở phía trước, phía trước chính là lầu trọ tồi tàn mà tôi mong nhớ ngày đêm! Bất quá hôm nay lầu trọ này có điểm gì đó là lạ…

Lạ ở chỗ nào đây?

NGAO, không phải lầu trọ kì lạ, mà là chiếc xe đậu trước lầu trọ kia.

Trước nhà trọ tồi tàn lại đậu một chiếc Limousine, thân xe lấp lánh, nhìn lâu còn dễ bị đau eo. Tôi dời ánh mắt, dắt con trai tiếp tục sải bước đi lên phía trước, bỗng nhiên, tôi nghĩ đến một việc, nhanh chóng dừng bước.

Xe này, bề ngoài hình như giống như đúc với chiếc Thẩm Tang Miên hôm nay lái đi…

Không biết tại sao, trong nội tâm của tôi bay lên một cổ dự cảm không tốt. Phải biết rằng mấy dự cảm của các bà thím đều khá chuẩn xác nha! Tôi lập tức cúi người, nói thầm vào tai con trai: “Con trai, mẹ với con thi xem ai tới cửa nhà trước, ai thua thì hôm nay không được ăn thịt!”

Con trai nghe tôi nói như vậy xong lập tức bỏ tay tôi ra, bộ dạng xun xoe chạy về phía trước.

Mịa nó, muốn thịt không muốn mẹ…

Con trai dẫn đầu chạy vào lầu trọ, tôi buông túi nhựa cùng chai dầu ăn kim long ngư, lấy ra đồ cắt móng tay bắt đầu ở dưới đèn đường cắt móng tay.

Đến khi tôi cắt xong cả mười móng tay tôi mới một tay cầm túi nhựa một tay xách kim long ngư chậm rì rì đi lên phía trước.

Tôi muốn nói, một tay xách một cái thật sự là quá dễ dàng nha.

Quả nhiên, khi tôi đi đến cửa lầu trọ, thật sự thấy được người kia. Thẩm Tang Miên đang đút hai tay trong túi áo dựa vào chiếc xe sang trọng đợi tôi.

Được rồi, là tôi tự mình đa tình mới cảm thấy hắn là đang đợi tôi, bởi vì cái người khuôn mẫu mà tôi từng quen biết kia sẽ không bao giờ làm vậy.

Tôi không tự giác dừng bước lại, Thẩm Tang Miên nhìn thấy tôi cũng sửng sờ, không biết có phải tôi bị ảo giác hay không, sao tôi lại cảm thấy trong ánh mắt của hắn có loại ưu thương nhức cả trứng đây? Chỉ thấy hắn rút tay khỏi túi, đi đến trước mặt của tôi, dùng thanh âm dịu dàng mà tôi rất không quen gọi: “Thanh Thanh…”

Tôi sửng sốt, đầu óc lập tức phản ứng, chỉ cảm thấy cái mũi cay xè, trước mắt mơ hồ.

Năm năm này, mỗi lần tôi nửa đêm tỉnh mộng, một thân mồ hôi lạnh từ trên giường bật dậy, khi nhìn căn phòng tối như mực, âm thanh quanh quẩn bên tai chính là tiếng “Thanh Thanh” này.

Thanh Thanh, tôi nghĩ tôi không thể yêu em.

Thanh Thanh, ngoại trừ tình yêu, cái gì tôi cũng có thể cho em.

Thanh Thanh, em đừng đòi hỏi quá nhiều, em đã có rất nhiều rồi, con người không thể quá tham lam.

Thanh Thanh, tôi rất chán ghét bộ dạng lòng tham không đáy như vậy của em.

5 năm rồi, khi tôi cho rằng một tiếng Thanh Thanh này chỉ sẽ xuất hiện trong những cơn ác mộng, hắn vậy mà lại đi tới trước mặt của tôi, lại còn là với bộ dạng y như lúc xưa.

Thẩm Tang Miên, anh không cần thiết lại phải tới trêu chọc tôi!

Tôi hít mũi, thầm nghĩ ngẩng đầu hỏi trời xanh: Ông trời à, có cần phải hành hạ tôi như vậy hay không!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

11 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 3

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s