Hop cuu tat hon_Chap 4

Chương 4

f316c73a274aa36d720490c83d82def3xd3

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

“Thanh Thanh, tôi…”

“Ngừng!” Tôi lập tức ngắt lời, không cho Thẩm Tang Miên mở miệng: “Đừng có gọi Thanh Thanh này Thanh Thanh kia nữa, chúng ta quen thân lắm sao? Anh không sợ buồn nôn nhưng bà đây vẫn ngại bị mất mặt đó!”

Tôi nghĩ theo tính cách của Thẩm Tang Miên, hắn sẽ phẫn nộ trừng tôi hoặc là quay đầu bỏ đi, thế nhưng bây giờ hắn lại cười! Hơn nữa còn là loại nghiêng đầu cười đến rất ôn nhu kia.

Được rồi, tôi thừa nhận hắn cười lên rất đẹp trai, bà đây cách đây 5 năm đã bị nụ cười của hắn làm cho mất hồn, nhưng…

Xùy xùy, hắn cười đẹp hay không không phải trọng điểm có được không, trọng điểm là tôi mắng hắn mà hắn lại cười? Hắn bị động kinh sao? Hay là bỗng nhiên biến thành kiểu người M thích bị hành hạ?

Thế giới này thật quá vi diệu, đã không thích hợp cho tôi sống nữa rồi…

Hắn lại nhìn về phía tôi nói: “Diêm Thanh, tôi nghĩ muốn nghiêm túc nói chuyện với em.”

“Nói chuyện cái cọng lông! Không thấy bà đây rất bận rộn, tay cầm đống thứ đây sao?” Tôi quay đầu bỏ đi, căn bản không muốn cùng hắn dây dưa, nhưng hắn lại một phát bắt được tôi.

Thẩm Tang Miên cau mày nói: “Nói chuyện đàng hoàng đi, tôi không thích em nói như vậy.”

Lại là câu này …

Tôi không thích em như vậy…

Em như vậy không tốt…

Hứ! Dựa vào cái gì tôi cần phải khiến anh ưa thích? Anh cho rằng tôi vẫn là con chó nhỏ thích ôm đùi anh, cầu xin tình yêu của anh sao?

Tôi gạt tay Thẩm Tang Miên ra, đứng thẳng nói: “Đây chính là cách thức tôi nói chuyện, ngài thích hay không thích, tôi vẫn cứ nói như vậy đấy, anh không thích thì đừng nói chuyện với tôi nữa, chẳng phải được rồi sao. Còn có việc gì nữa không? Không có việc gì thì bà đây phải về nhà nấu cơm, bà đây mỗi ngày đều vô cùng bận rộn.”

“Thanh Thanh, em không thể hòa thuận, nghe tôi nói được sao?” Thẩm Tang Miên lại bắt lấy tay tôi một lần nữa, tôi vung thế nào cũng vung không ra.

Ông trời ơi, còn dính lên nữa…

Tôi buông lỏng tay, ném cái túi cùng chai dầu xuống mặt đất, Thẩm Tang Miên cũng hơi giật mình, chậm rãi buông lỏng tay.

Tôi khoanh hai tay trước ngực, nghiêng đầu không kiên nhẫn nói: “Có rắm mau thả.”

Chỉ nghe thấy Thẩm Tang Miên  thở dài một hơi, sau đó dùng thanh âm không lớn lại rõ ràng nói ba chữ.

 Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Anh yêu em…

Không không không, mới không phải câu này.

Hắn nói là: “Thực xin lỗi.”

Lần này đến phiên tôi ngây ngẩn cả người, lập tức có một loại cảm giác kì lạ dâng lên, không phải thoải mái, cũng không phải vui sướng, mà là… nói không rõ, là một loại cảm giác mệt mỏi.

Có ý gì? 5 năm rồi, thực xin lỗi còn có ý nghĩa gì sao?

Tôi thả tay xuống nhìn con mắt xinh đẹp của Thẩm Tang Miên, rất bình tĩnh, rất lý trí nói: “OK, anh xin lỗi thì tôi nhận, mặc kệ anh xin lỗi vì cái gì, tôi cũng không trách anh, xong rồi đó, vậy tôi đi nha.”

Nói xong tôi liền cầm chai dầu cùng cái túi lên, quay người đi về phía lầu trọ.

Quả nhiên làm việc gì cũng không thể bỏ dở nửa chừng, nhất định phải hăng hái làm tới cùng, nếu không hiện tại sao đột nhiên tôi lại cảm thấy túi đồ trên tay nặng như vậy đây?

“Thanh Thanh…” Thẩm Tang Miên ở đằng sau kêu tôi, tôi vô ý thức dừng bước, chỉ nghe thấy hắn dùng giọng điệu có chút ảm đạm nói: “Tôi còn có một việc muốn hỏi em.”

Tôi rất ít khi nghe được ngữ khí Thẩm Tang Miên ảm đạm như vậy, trong trí nhớ của tôi, chỉ khi hắn nhắc tới Tào Nặc Sa mới có bộ dạng như vậy, mặc dù biết mình không thể chịu thua, nhưng tôi vẫn mềm lòng, mở miệng nhàn nhạt nói: “Anh hỏi đi.”

“Về sau tôi mới biết, khi đó chúng ta đã có con, nó…”

“Nó chết rồi.” Tôi hơi ngẩng đầu, tận lực thu lại nước mắt sắp trào ra, cố gắng khống chế thanh âm của mình không run rẩy: “Còn gì nữa không?”

“Là vì tôi lúc đó đã…”

“Đúng vậy.” Tôi ngắt lời nói: “Chính là bị anh một cước đá chết đó, cho nên anh biết tôi rất không muốn gặp lại anh chừng nào rồi đấy.”

Nói xong câu đó tôi rốt cục không thể ức chế mình nổi nữa mà khóc, nhưng tôi cắn răng, không cho bờ vai của mình run rẩy, không thể để cho hắn nhìn ra sự mềm yếu hay là sự nhẫn nhịn năm năm này của tôi. Không thể lại dây dưa cùng hắn nữa…

Diêm Thanh, mày không được chịu thua!

Thẩm Tang Miên ở đằng sau tôi trầm mặc vài giây, sau đó dùng thanh âm rất nhẹ nói: “Tôi biết rồi.”

Tôi không nói thêm gì nữa, đi nhanh về phía lầu trọ, sau đó dừng lại ở chỗ góc rẽ. Tôi một tay che miệng, không để cho mình khóc thành tiếng, một bên chăm chú nghe động tĩnh bên ngoài .

Một lát sau, tôi rốt cục nghe được tiếng động cơ xe.

Hiện tại Thẩm Tang Miên đã đi thật rồi.

Hắn là người thông tình đạt lý, nhất định sẽ không đến làm phiền tôi nữa.

Tôi không thể khống chế nổi mà khóc lớn, chai dầu đáng thương lần thứ hai bị tôi ném xuống đất. Tôi vừa khóc vừa cười. Mày xem đi, Diêm Thanh mày sao lại thất bại tới mức khóc lóc như vậy đây, nước mắt của mày sao lại con mẹ nó không đáng tiền như vậy chứ?

“Mẹ, sao mẹ khóc?” Diêm Tử Lưu có lẽ vì đợi quá lâu nên xuống cầu thang tìm tôi. Tôi ôm cổ con trai, chỉ cảm thấy trái tim cô đơn bỗng nhiên được sưởi ấm.

“Mẹ không có khóc.”

“Gạt người!” Diêm Tử Lưu cố lau nước mắt của tôi nói: “Mẹ không thể nói dối!”

“Được rồi, mẹ thật sự khóc…” Không biết vì sao tâm tình tôi đã tốt lên rất nhiều, tôi cọ khuôn mặt nhỏ nhắn của Diêm Tử Lưu, đem nước mắt bôi lên mặt nó, nói: “Mẹ vừa nghĩ tới bị thua con nên không có thịt ăn, liền không nhịn được khóc.”

“Mẹ đừng khóc, con sẽ chia một nửa cho mẹ ăn. Mẹ khóc, con cũng muốn khóc.” Con trai bỉu môi ủy khuất nói.

“Ừ.” Tôi ôm chặt Diêm Tử Lưu nói: “Mẹ không khóc, mẹ không để Diêm Tử Lưu đau lòng.”

Sau khi làm hết mọi thứ, thời điểm lên giường ngủ đã mười một giờ, tôi con mẹ nó chứ rất lâu không có cảm thấy mệt mỏi như vậy rồi, Thẩm Tang Miên thật sự không phải rất lợi hại, thế nhưng hắn ở trước mặt tôi lại trở nên rất lợi hại.

Tục ngữ nói đúng, đằng sau mỗi con người thành công luôn có 1 ng đứng ra chịu trận hy sinh, nếu không phải bà đây liều chết mặc người khi dễ, hắn có thể kiêu ngạo làm ra đủ loại chà đạp với tôi sao?

Nói trắng ra là, vẫn là tự bản thân khiến mình bị coi thường, cho nên tôi không thể tiếp tục như vậy nữa, cũng đã ba mươi rồi, cho dù không có tiền không có quyền không có đàn ông, tốt xấu gì cũng phải có mặt mũi chút chứ?

Nghĩ như vậy tôi liền đi ngủ, hôm nay thật sự là quá mệt mỏi rồi.

Trong đêm tôi lại mơ giấc mộng kia, Thẩm Tang Miên ôm tôi, rất thâm tình nhìn tôi, sau đó nói với tôi: “Nặc Sa, anh yêu em.” Tôi kinh ngạc trừng lớn mắt, mới phát hiện tôi đã không ở trong lòng ngực của hắn nữa, tôi đứng trong bóng đêm, đôi cẩu nam nữ kia ở trước mặt tôi chỉ cách một bước chân, nhưng bọn họ không nhìn thấy tôi, bởi vì ngọn đèn chỉ chiếu sáng trên người bọn họ, tôi chỉ có thể đứng ngốc trong bóng đêm.

Con mẹ nó chứ lại làm bia đỡ đạn rồi.

Đột nhiên cảm giác thấy dưới bụng một hồi đau đớn kịch liệt, thật giống như có một máy trộn bê-tông chuyển động cực kỳ nhanh ở trong bụng tôi, tôi cúi đầu xuống nhìn, phát giác hạ thân của tôi tại đổ máu.

Tôi nhìn về phía Thẩm Tang Miên chỉ cách mình một bước ngắn, không ngừng hô: “Tang Miên, cứu em, cứu em!”

Thế nhưng mà hắn giống như cái gì cũng nghe không được, chỉ thâm tình nhìn xem Tào Nặc Sa.

Tôi rốt cục hiểu rõ cái gì gọi là gần nhau trong gang tấc mà xa cách như biển trời rồi.

Tôi mạnh mẽ mở mắt ra, ngồi dậy nhìn đồng hồ, đã ba giờ sáng, sờ sờ sau lưng, lại là một thân mồ hôi lạnh. Tôi mờ mịt nhìn căn phòng nhỏ hẹp tối đen.

Lại là nửa đêm tỉnh giấc, lại là căn phòng chỉ có bốn bức tường.

Con mẹ nó quá thê lương rồi!

Tôi nặng nề ngã xuống giường, làm sao cũng ngủ không được, chỉ cảm thấy nhớ lại những … chuyện kia khiến tôi cảm thấy giống như có một trận hồng thủy sắp trào lên mà nhấn chìm tôi.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

4 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 4

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s