Nam than phong ben_Chap 96

Chương 96: Nhất định là cố ý

Edit-Beta: Hiểu Dương- Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Tần Mặc sửng sốt một giây, hơi quay đầu nhìn xuống đất, nói một câu làm cho Tô Song Song hận không thể đập đầu vào tường: “Em… táo bón à? Có cần tôi đi mua thuốc hay không?”

Tô Song Song nhắm mắt thở dài, ngay sau đó cũng không chịu nổi ác ý của ông trời với cô, cùng với kích thích tiểu cầm thú vẻ mặt tê liệt này mang lại.

Một giây kế tiếp, cô hai tay bụm mặt lắc đầu, kêu một tiếng: “A!” Ngay sau đó hai tay nắm tóc mình, rơi vào trạng thái bi thương.

Tần Mặc chưa bao giờ thấy Tô Song Song như vậy, hắn quay đầu nhìn Tô Song Song: “Em sao vậy? Có cần đi bệnh viện không?”

“Không!” Tô Song Song nghiến răng nghiến lợi hô lên từng chữ: “Mỗi tháng đều có mấy ngày như vậy, không cần để ý tới tôi!”

Tần Mặc một bộ bừng tỉnh, định đi ra ngoài, quay đầu nhìn Tô Song Song một cái, hỏi một câu: “Mua cái đó cho em nhé?”

Cái đó? Cái nào? A!

Khi Tô Song Song phản ứng được thứ Tần Mặc nói là gì, Tô Song Song hít một hơi sâu, cô cảm thấy không thể đấu được với Tần Mặc EQ bằng 0 này, nếu không cô nhất dịnh sẽ sụp đổ.

Tô Song Song nắm lấy băng vệ sinh ở giá bên, quơ quơ, tận lực khống chế tính khí chính mình, chẳng qua tay nắm băng vệ sinh dùng sức bóp nát.

“Anh nhìn xem, đã có!” Tô Song Song bắt đầu bội phục tính tình mình tốt, cho đến bây giờ còn có thể nhịn, hơn nữa còn cùng một người đàn ông bình tĩnh nói chuyện băng vệ sinh.

“Ừ.” Tần Mặc đáp một tiếng, xoay người muốn ra ngoài, Tô Song Song chợt đứng lên, chân trái cô thật ra không có gì đáng ngại, chẳng qua chỉ là gãy xương nhẹ.

Chỉ cần không dùng khí lực quá lớn, liền không thành vấn đề, thật ra thì căn bản không cần Tần Mặc đỡ hay ôm, nhưng có thể lúc trước Tô Song Song được Tần Mặc ôm, liền thành thói quen, ban đầu cũng không chú ý có cái gì không ổn.

Tần Mặc nghe được thanh âm Tô Song Song đứng lên, quay đầu nhìn cô, đưa tay ra đỡ cô, Tô Song Song suy nghĩ một chút, đưa tay bắt lấy tay Tần Mặc.

Tay hắn thật lạnh, Tô Song Song một khắc chạm vào kia, thân thể run rẩy một chút, theo bản năng mở miệng hỏi: “Tần Mặc, sao anh không mặc nhiều một chút, bây giờ còn chưa có lò sưởi, trong phòng rất lạnh.”

Đợi một hồi, Tô Song Song thấy Tần Mặc không lên tiếng cũng không có đi, ngẩng đầu lên không rõ nhìn hắn, đã thấy hắn cúi đầu nhìn mình chăm chú, một cặp mắt hoa đào chiếu hình bóng mình.

Tim bỗng nhiên co rút một cái, ngay sau đó bắt đầu điên cuồng nhảy lên, Tô Song Song cảm giác được hô hấp mình dồn dập, cô hơi nghiêng đầu, có chút lúng túng nói: “Sao… Thế nào?”

“Được.” Tần Mặc phun ra một chữ, trực tiếp bế Tô Song Song lên, vốn Tô Song Song cảm thấy không có gì, nhưng giờ phút này tim cô đập nhanh, hô hấp dồn dập, một hít một thở, trong lỗ mũi tràn đầy mùi vị Tần Mặc.

Tô Song Song nhất thời cảm thấy gò má nóng bỏng, cô đưa tay chà sát mặt mình, cảm thấy rất mất mặt, nhưng nghĩ lại, cảm thấy đây cũng là phản ứng bình thường, ai bảo dáng dấp Tần Mặc yêu nghiệt như vậy, gái trai già trẻ gì cũng tàn sát!

Cô mơ mơ màng màng bị Tần Mặc ôm trở về giường, Tần Mặc nửa đứng trước mặt cô, tầm mắt ngang hàng cùng cô, nói một câu: “Nếu em thấy tắm rửa bất tiện, tôi đem khăn lông lau cho em? Vừa vặn vết thương của em cũng không thích hợp ngâm nước.”

Hiếm thấy Tần Mặc nói nhiều như vậy, nhưng Tô Song Song không có nửa điểm vinh hạnh.

“…” Bởi vì những lời này thiếu chút nữa làm cho trái tim Tô Song Song vừa mới khôi phục lại như cũ, một lần nữa lại nhảy bang bang.

Tô Song Song không biết nên cảm thấy vui mừng hay là bi ai, cô có chút nhụt  chí kéo bả vai, sau đó cam chịu nói: “Tôi không có cái đó…. Vừa rồi anh nhìn nhầm rồi, tôi không có bất tiện.”

Tần Mặc nghe xong biểu tình đọng lại một chút, nhưng sau đó lại là vẻ mặt tê liệt, hắn đứng lên, nhìn phòng tắm một chút, hiếm thấy đưa ra nghi vấn: “Vậy sao em không tắm?”

“Tắm…” Tô Song Song cắn răng nặn ra một chữ, đưa ngón tay chỉ phòng tắm, rốt cục không nhịn được, nói một câu: “Anh không thấy tường thủy tinh trong phòng tắm trong suốt sao? Làm sao tôi tắm?”

Tần Mặc EQ thấp không có nghĩa là IQ thấp, trực tiếp hiểu Tô Song Song muốn nói đến cái gì, chẳng qua hắn không rõ, liền nói thật: “Tại sao không thể tắm? Tôi cũng không có nhìn.”

“…” Tô Song Song cảm giác vô cùng bất lực, cô thu hồi suy nghĩ lại, một lần lại một lần tự nói, là mình suy nghĩ nhiều, Tần Mặc sẽ không nhìn… sẽ không nhìn!

Nhưng hắn bị ngốc sao, cho dù cô có to gan đến mấy, nhưng trong nhà có một người đàn ông, cô còn có thể ở trong nhà tắm trong suốt thoải mái tắm sao?

“Cái đó… Tần Mặc, tôi không quen, trong ngăn tủ có móc treo, anh lại kéo một cái rèm đi.” Tô Song Song thật muốn trực tiếp ngủ đi, không muốn nói với Tần Mặc.

Người này tuyệt đối là tới hành hạ cô, trước kia không ở chung một chỗ còn chưa phát hiện EQ hắn thấp, nếu không liên quan đến cô, phỏng đoán Tô Song Song sẽ che mũi khóc kêu gào: Thật dễ thương nha! Tiểu cầm thú ngây ngô như vậy, là ông nội anh dạy sao?

Mặc dù Tô Song Song cảm thấy dáng vẻ này của Tần Mặc rất dễ thương, nhưng… nhưng mà bây giờ người bị hành hạ đổi thành cô, cô làm sao có thể vui được?

Tần Mặc không nói gì nữa, tìm ra móc treo, sau đó rèm trung gian vốn treo ở giữa hai cái giường bị tháo xuống, treo trên tường thủy tinh trong phòng tắm.

Tô Song Song nhìn phòng tắm bị che kín, rốt cuộc chậm một hơi, cô chống giường đứng lên, khập khễnh muốn đi vào tắm.

Tần Mặc đưa tay muốn đỡ cô, Tô Song Song lắc đầu, bây giờ cô chỉ muốn mình yên tĩnh, nếu không cô có thể sẽ rất hối hận vì đã chứa chấp tên tiểu cầm thú này.

Tần Mặc cũng không lên tiếng, kéo tay Tô Song Song lại, Tô Song Song quay đầu nhìn hắn, Tần Mặc nói một câu: “Chờ một chút.”

Tô Song Song không giải thích được đứng một chỗ, muốn đi, nhưng vẫn dừng lại, đợi một hồi, Tần Mặc đến lấy băng gạc, bắt lấy cánh tay phải Tô Song Song, quấn băng gạc lên vết thương của cô.

Tô Song Song đầu tiên còn không rõ, đến khi Tần Mặc làm xong, cô mới rõ ràng, cả khuôn mặt nhất thời đỏ bừng.

Tần Mặc làm xong tất cả những thứ này, chỉ vào phòng tắm, nói một câu: “Có thể rồi.”

Tô Song Song vội vàng vịn tường đi vào, một khắc đóng cửa kia, cô dựa vào tường, che lại lồng ngực đang nhảy nhót, nhìn cổ tay quấn băng gạc của mình, hô hấp lại bắt đầu dồn dập.

Tô Song Song ngửa đầu nhìn trần nhà trắng nõn, mặt nhăn lại như cái bánh bao, tiểu cầm thú một bộ ôn nhu, quả thực là muốn mạng người!

Mà Tần Mặc bên ngoài ngồi lại giường, cầm lên quyển manga mới xem một nửa kia, suy nghĩ một chút, xoay người, đưa lưng về phía phòng tắm.

Tô Song Song thở dốc một hồi, trái tim đang nhảy nhót mới bình tĩnh lại, một tay cố vịn, chân trái hơi dùng sức chống xuống đất, vừa cố sức chống vừa cố chuyển động thân thể, xem ra cũng không đến mức bất tiện.

Khi dòng nước ấm áp xối xuống, Tô Song Song thật hạnh phúc đến lệ rơi đầy mặt, bây giờ cô tin tưởng, đợi sau khi cô tắm nước nóng xong, ác ý nhất định biến mất.

Tô Song Song tắm, cảm giác hạnh phúc liền tới, bắt đầu hát nho nhỏ, vừa hừ nhẹ vừa xoay người, cô chậm rãi quay đầu lại.

Khi nghe thấy thanh âm rào rào, Tô Song Song cũng không để ý, còn tưởng rằng âm thanh nước chảy xuống, cô chậm rãi mở mắt ra.

Khi tầm mắt đối diện với tường thủy tinh trong nháy mắt, Tô Song Song ngây ngẩn, theo bản năng đưa tay che miệng mình, nhưng vẫn như cũ không kiềm chế được tiếng thét chói tai.

Tường thủy tinh vốn không có cách âm, Tần Mặc ngồi bên ngoài vốn đưa lưng về phía phòng tắm, nghe tiếng thét chói tai còn tưởng rằng Tô Song Song trợt té, hắn chợt đứng dậy quay đầu, quyển sách trên tay cũng rơi xuống đất.

“Ba!” một tiếng, Tần Mặc nhìn sang, trong nháy mắt ngây ngẩn, lúc này là thật ngây ngẩn.

Hai người cách tường thủy tinh xa xa nhìn nhau, Tần Mặc giống như nhận ra điều gì không đúng, tầm mắt hắn chậm rãi dời xuống, cho đến khi nhìn thấy thân thể trần truồng của Tô Song Song, hắn chợt lui về phía sau một bước.

Ánh mắt Tô Song Song cũng sắp trừng cả ra ngoài, NGAO NGAO gào khóc mấy tiếng, tay cũng không biết phải che phía trên hay phía dưới, cuối cùng gấp gáp ngồi chồm hổm xuống đất.

Tần Mặc nhanh chóng quay đầu, trên mặt tê liệt có chút ửng đỏ, cúi đầu nói một câu: “Tôi không nhìn.”

Tô Song Song hốt hoảng ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua Tần Mặc, thấy hắn quả thật không nhìn nữa, vội vàng xả hết xà phòng trên người mình, bối rối mặc quần áo.

Đợi lúc Tô Song Song đi ra từ phòng tắm, nhất thời cảm thấy hai chân mình đều mềm nhũn, cô dựa tường ngồi chồm hổm xuống, nhìn Tần Mặc đang quay lưng, Tô Song Song cảm thấy mình giống như muốn giả chết một lần.

Tần Mặc nghe thấy động tĩnh, đứng dậy kéo Tô Song Song lên, Tô Song Song theo bản năng lui về phía sau một bước, cánh tay Tần Mặc dùng một chút lực, trực tiếp kéo Tô Song Song vào ngực mình.

Tô Song Song tựa vào ngực Tần Mặc, ngây ngẩn, Tần Mặc cũng kịp phản ứng vì dùng lực quá lớn, nhưng cảm giác Tô Song Song ở trong ngực hắn thật không tệ.

Một khắc sau, Tần Mặc ôm Tô Song Song bỏ lên giường.

Tô Song Song hơi nhìn lên trên, chính là không nhìn mặt Tần Mặc, chẳng qua mặt đỏ như mông khỉ vậy, giống như sắp rỉ ra máu.

“Đi ngủ, tôi đi treo rèm lên.” Tần Mặc xoay người lại, cũng không nhìn Tô Song Song, nhưng Tô Song Song lại kéo cánh tay Tần Mặc.

Tần Mặc quay đầu nhìn Tô Song Song, tầm mắt hai người đối mặt, Tô Song Song hoảng hốt dời tầm mắt, hỏi một câu: “Anh không tắm sao?”

Hỏi xong, hai người đều trầm mặc, Tô Song Song liếc phòng tắm sáng bóng một cái, thở dài, quả thật đầu cô đã bị đụng hỏng, đột nhiên lại hỏi câu hỏi không có phạm vi như vậy.

“Ừ, em có thể nhìn.” Tần Mặc lưu lại một câu nói như vậy, đứng dậy đi về phía phòng tắm.

Tô Song Song nhất thời ngổn ngang, cô trực tiếp trùm chăn lên, kêu một tiếng: “Nhìn em gái anh! Tôi mới không nhìn đâu! Em gái anh em gái anh!”

Tần Mặc quay đầu nhìn Tô Song Song bọc chăn giả chết, môi hơi lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Tô Song Song buồn bực một hồi, liền có cảm giác không thể thở, cô nghe tiếng nước chảy rào rào bên ngoài, cô cẩn thận thò đầu từ trong chăn ra.

Tô Song Song chuyển mắt một cái, trong mắt thoáng qua một chút giảo hoạt, hôm nay cô bị giày vò thảm, nhìn lén một chút phúc lợi nhỏ hẳn không có vấn đề gì chứ.

#Mi: háo sắc mà còn giả đò hả thím Song! =]]]]]]

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 96

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s