Nam than o phong ben_Chap 97

Chương 97: Yêu kế trong kế*

f59d564328b96d9746911821a9f342222

(*) Kế hoạch yêu đương tốt nhất trong các loại kế. E hèm, nghe tên chương thấy phấn khích không các tình iu =]]]]] #Mi

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy 

————————–

Tô Song Song quấn kín chăn, chỉ lộ ra cái đầu, nhắm mắt lại, sau đó thận trọng ngẩng đầu lên, nhắm ngay hướng phòng tắm, Tô Song Song mặc niệm trong lòng: Mình chỉ là học tập một chút, học tập một chút!

Một giây kế tiếp, cô mạnh mẽ mở hai mắt ra, đang định nhìn lén, nào ngờ vừa liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tần Mặc ở trong phòng tắm cũng đang xuyên qua lớp sương mù nhìn lại đây.

Giờ khắc này, Tô Song Song có thể hoàn toàn khẳng định, Tần Mặc đang nhìn mình.

Tô Song Song nhất thời bị dọa sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, cô nuốt nước miếng một cái, vốn định mỉm cười, lại cảm giác mình như vậy quá bỉ ổi nên trực tiếp kéo chăn lên, mặt đầy ảo não cau mày giả chết.

Trong lòng cô đã sớm gào khóc: Mày đúng là sắc quỷ! Xem đi, xem đi! Lần này tốt rồi, bị người ta bắt quả tang ngay tại chỗ!

Tô Song Song bực bội trốn dưới chăn, căn bản không dám ló ra ngoài, không biết là mệt nhọc hay là bởi vì thiếu dưỡng khí, cô bắt đầu thấy chóng mặt.

Cho đến khi cảm giác chỗ giường bên cạnh mình hơi lún xuống, Tô Song Song mới mơ mơ màng màng mở mắt, còn chưa kịp ló đầu ra nhìn chuyện gì, chăn liền bị vén lên.

Một cổ khí lạnh đánh tới, khiến cho cô hơi thanh tỉnh, Tô Song Song quay đầu nhìn kẻ đầu sỏ, khi thấy gương mặt của Tần Mặc, cả khuôn mặt trong nháy mắt lại bắt đầu đỏ rực.

Cô muốn tìm chăn che kín mình, nhưng đưa tay với một cái, mới phát hiện Tần Mặc đã đem cả cái chăn quăng đến dưới chân cô.

Tô Song Song cảm thấy thân thể mình cũng bắt đầu cứng lại, cô co rúc đầu lại như đà điểu, căn bản không muốn động đậy dù chỉ một chút, rất sợ vừa động một cái thì sẽ lập tức phá vỡ giờ khắc yên lặng này, sau đó Tần Mặc liền bắt đầu mắng cô tại sao nhìn lén hắn tắm!

Nhưng cho dù như vậy Tô Song Song vẫn có thể cảm nhận được Tần Mặc đang nhìn mình chằm chằm, cô thở ra một hơi, mãnh liệt ngẩng đầu cam chịu nói: “Chụy nhìn đó! Thì sao hả!”

Tần Mặc xoay người lại, cắm điện cho máy sấy tóc, chợt nghe câu Tô Song Song nói, đứng dậy nhìn cô, trong mắt hơi toát ra một tia kinh ngạc: “Vừa rồi em nhìn lén?”

“?” Tô Song Song trong lòng cả kinh, trợn to mắt nhìn, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tưởng tượng, trong lòng đã bắt đầu đánh trống: Chẳng lẽ Tần Mặc không nhìn thấy cô nhìn lén?

Tô Song Song ngừng thở, cẩn thận thử dò xét hỏi một câu: “Vừa rồi anh không nhìn ra ngoài?”

Tần Mặc đưa tay đỡ Tô Song Song từ trên giường ngồi dậy, bật máy sấy tóc, bắt đầu sấy khô tóc cho Tô Song Song, làm xong hết thảy mới suy nghĩ một chút, sau đó trả lời cô một câu: “Có sương mù nên không thấy rõ.”

“…” Tô Song Song nghe xong tuyệt vọng nhắm mắt lại, một bộ dạng cam chịu, cô bây giờ thật muốn ngửa mặt lên trời gào to một tiếng: Ông trời, ông đùa tôi à!

Trong phòng ngoại trừ thanh âm ô ô của máy sấy tóc ra thì yên tĩnh đến đáng sợ, bầu không khí tựa hồ có chút ngưng trọng.

Tô Song Song cố sức nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra nên giải thích thế nào về việc mình nhìn lén, cô khóc không ra nước mắt nghĩ: Cô như vậy có tính là điển hình cho việc ‘không đánh đã khai’ không?

Gió từ máy sấy tóc ấm áp thổi qua, Tô Song Song dần dần cảm thấy đầu óc càng thêm mơ hồ, bắt đầu buồn ngủ.

Sự chú ý toàn bộ của cô đều đặt ở việc giải thích chuyện mình nhìn lén thế nào, cho nên cô căn bản không có chú ý tới giờ phút này người đang cầm máy sấy tóc cho mình không phải ai khác mà là Tần Mặc!

Cho đến khi bàn tay có chút lạnh như băng của Tần Mặc luồn vào tóc của cô, Tô Song Song mới phản ứng được, hiện tại, giờ phút này, đang xảy ra một chuyện hết sức quái dị!

Tiểu Cầm thú lại đang sấy tóc cho cô! Là sấy tóc đó! Trời có đổ mưa máu không vậy! Tiểu Cầm thú mà lại có thể làm ra chuyện như vậy?

Tô Song Song nhất thời cảm thấy nếu không phải Tần Mặc không bình thường thì chính là cô xuất hiện ảo giác, cô theo bản năng lui về sau một bước, trong mắt mang theo một chút phòng bị nhìn chằm chằm Tần Mặc.

Tô Song Song luôn cảm thấy dựa theo tính cách Tiểu cầm thú, đột nhiên tốt với cô như vậy, tuyệt đối không phải lừa đảo thì chính là trộm cướp!

Tần Mặc nhìn thấy Tô Song Song trốn về sau, mặt tê liệt như cũ, không có biểu tình kinh ngạc, bất quá hắn hơi quơ quơ máy sấy tóc trong tay mình, làn gió ấm áp lướt qua mặt Tô Song Song, Tô Song Song theo bản năng nheo mắt lại.

“Não em vừa bị chấn động, để bị cảm lạnh không tốt.” Tần Mặc lời ít ý nhiều biểu đạt xong mục đích của mình, đưa tay ra định kéo Tô Song Song qua.

Tô Song Song lại né người tránh thoát tay hắn, cô theo thói quen đưa tay phải ra, định cầm đem máy sấy tóc, tay làm hàm nhai.

Chẳng qua vừa đưa tay phải ra, nhìn tới cổ tay quấn băng vải, cô mới ý thức được tay phải của mình bây giờ không làm gì được, cô nhất thời có chút ảo não.

Tần Mặc nhìn Tô Song Song chăm chú, tia ảo não trong mắt cô đương nhiên không thoát khỏi ánh mắt Tần Mặc, hắn không mở miệng, nhưng lại đưa tay ra kéo cánh tay Tô Song Song, hơi dùng sức, thân thể của cô liền nghiêng về trước.

Đột nhiên Tần Mặc như nhớ tới cái gì, hắn hơi giật môi của mình, phun ra một chữ: “Ngoan.”

Thời điểm Tô Song Song nghe xong câu này, rõ ràng cảm thấy trái tim của mình sợ hãi nhảy lên một cái, ngay sau đó bắt đầu điên cuồng đập loạn.

Loại cảm giác xấu hổ tim loạn nhịp lại dâng lên, Tô Song Song nhất thời ngây người, cũng quên phản kháng, liền bị Tần Mặc kéo qua, nửa ôm vào trong ngực.

Tiếng ông ông lại vang lên trên đỉnh đầu Tô Song Song, không biết là do bị kích thích hay do làn gió ấm áp mà Tô Song Song tỉnh cả ngủ, Tô Song Song có chút kinh hoàng nhìn Tần Mặc sấy tóc cho cô, căn bản không có phản ứng kịp.

Chờ đến khi bàn tay Tần Mặc lần nữa nhẹ nhàng luồn vào tóc Tô Song Song, Tô Song Song cảm giác được một cổ khí lạnh từ dưới chân của mình truyền thẳng lên đỉnh đầu.

Cô rốt cuộc không nhịn được ngước đầu nhìn Tần Mặc, hỏi một câu: “Tần Mặc, anh có phải bị kích thích gì không? Anh thấy chỗ nào không ổn thì phải nói với tôi, tôi dẫn anh đi gặp bác sĩ, không cần tiếc tiền.”

Tần Mặc thoáng dừng tay, ngay sau đó duy trì tình trạng tiếp tục sấy tóc cho Tô Song Song, tầm mắt theo bản năng liếc xuống quyển manga bị hắn để lên bàn.

Bất quá hắn chỉ liếc thoáng qua một chút liền thu tầm mắt lại, cúi đầu nhìn Tô Song Song, không trả lời cô.

Hắn lại sấy tóc một lúc, thấy tóc Tô Song Song đã xõa tung, Tần Mặc đứng dậy, ngồi vào chiếc  ghế bên cạnh, tự sấy tóc cho mình.

Tô Song Song vẫn còn khiếp sợ, duy trì tư thế nhìn chằm chằm Tần Mặc.

Tần Mặc bị Tô Song Song nhìn thật sự không thoải mái, hắn suy nghĩ một chút, nói một câu: “Tôi không thích thiếu nợ người ta, chăm sóc em coi như là tiền phòng.”

Tô Song Song nghe xong, nhất thời thở phào nhẹ nhõm, Tần Mặc nhìn thấy Tô Song Song như trút được gánh nặng, ánh mắt trong nháy mắt lạnh như băng một phần, chẳng qua hắn vẫn im lặng sấy khô tóc mình như cũ.

Tô Song Song vỗ vỗ trước ngực, thoáng bình ổn trái tim bởi vì kinh sợ quá độ mà đập bang bang, cô trực tiếp ngửa về sau một cái, quấn mình trong chiếc chăn mềm mại.

Nghe Tần Mặc nói như vậy, cô ngược lại có thể tiếp nhận, dù sao dựa theo tính tình kiêu ngạo của tiểu cầm thú, quả thật không giống như dạng ăn cơm chùa, hắn phỏng chừng cũng là vạn bất đắc dĩ mới có thể nhờ cậy cô.

Tô Song Song nghĩ như vậy, liền cảm thấy mấy ngày nay được Tần Mặc chăm sóc là chuyện đương nhiên, hôm nay hắn nay đặc biệt động kinh cũng có thể hiểu được, cảm giác xa lạ và sợ hãi nhất thời giảm bớt không ít.

Thần kinh vừa buông lỏng, hai mắt của Tô Song Song cũng không mở ra được, đột nhiên đèn lớn trong phòng bị tắt, chỉ để lại mấy cái đèn có ánh sáng nhu hòa trên tường, tầm mắt tối sầm lại, cảm giác buồn ngủ càng thêm rõ ràng.

Tô Song Song quay đầu nhìn Tần Mặc sau khi đóng hết cửa nẻo lại ngồi xuống ghế, ánh đèn màu vàng mờ ảo chiếu lên người Tần Mặc, khiến hắn lộ ra một phần nhu hòa.

Ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng của hắn khẽ luồn vào những sợi tóc đen thui, càng khiến chúng thêm trắng nõn đẹp mắt.

Tô Song Song mơ mơ màng màng nghĩ, ông trời thật là ưu ái Tần Mặc, lại cho hắn làn da đẹp mắt như vậy, thậm chí ngay cả chi tiết nhỏ cũng được điêu khắc vô cùng tinh vi tỉ mỉ.

Tô Song Song vừa nghĩ ngày mai sẽ có thể coi Tần Mặc là người mẫu, còn là miễn phí, muốn làm gì thì làm, tâm tình liền tốt hẳn lên lên.

Cô dần dần buông lỏng ý thức, vùng vẫy hai cái, cuối cùng hai mắt không chịu đựng được mệt mỏi mà nhắm lại ngủ thiếp đi.

Tần Mặc cảm thấy Tô Song Song không có động tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn, thấy cô hình như là ngủ thiếp đi, liền tắt máy sấy tóc trong tay, cầm lên khăn lông ở một bên, như có như không lau thoáng qua.

Tần Mặc đợi trong chốc lát, thấy Tô Song Song không có động tĩnh, thực sự ngủ thiếp đi, hắn mới đứng dậy đi tới bàn của mình, cầm lên quyển manga kia.

Vừa mở ra, đập vào mắt là năm chữ tiêu đề thật to trên trang thứ nhất: Yêu kế trong kế. Tần Mặc tiếp tục lật tiếp ra sau, tìm tới trang đang xem dở.

Bên trong quyển truyện này căn bản không có một hình vẽ, tất cả đều rậm rạp chằng chịt chữ viết, rõ ràng chính là một quyển sách bọc bìa manga!

Tần Mặc trực tiếp lật tới trang thứ ba đang đọc, mượn ánh sáng đèn bàn, nhìn lướt qua chỗ lúc trước đọc, cầm bút lên, tại dòng “Nói nhiều một chút những từ như ‘nghe lời’, ‘bảo bối’ các loại, có thể khiến phụ nữ vui vẻ” đánh một kí hiệu đúng.

Sau đó hắn tiếp tục đọc lên trên, đoạn thứ nhất trang này nói khoác mà không biết ngượng: Nếu như bạn không có chỉ số EQ siêu cấp, vậy thì mời bạn dùng sự tỉ mỉ đi đả động tâm đối phương, nếu như ngay cả một chút tỉ mỉ quan tâm mà bạn cũng không có, bạn thật sự là cực phẩm.

Đến lúc đó cũng chỉ còn lại một chiêu cuối cùng, chính là dùng hết khả năng cùng cô ấy tiếp xúc thân thể, nếu quả thực không được nữa thì bá vương ngạnh thượng cung, gạo nấu thành cơm, bảo đảm bạn sẽ thành công!

Tần Mặc khẽ nhíu mày một hồi, luôn cảm thấy Bạch Tiêu đề cử quyển sách này với hắn có chút không đáng tin cậy, hắn vừa định bỏ xuống, nhưng lại nghĩ tới tình trạng bây giờ của hắn và Tô Song Song, lại cầm nó lên.

Tần Mặc lại nhìn một lần đoạn văn này, cầm bút lên, chú thích một câu ở bên cạnh: Chi tiết, tỉ mỉ, tiếp xúc.

Sau đó hắn nhìn xuống, còn lại đều là mấy đoạn chi tiết miêu tả cụ thể làm thế nào để tạo ra tình tiết lãng mạn, Tần Mặc đọc một lát rồi đem nó bỏ vào trong ngăn kéo, dùng mật mã khóa lại.

Hắn đưa tay xoa xoa mi tâm của mình, thật ra thì hắn chỉ muốn khiến Tô Song Song vui vẻ, không muốn khổ cực như vậy, không nghĩ tới hắn chỉ mới đem suy nghĩ trong lòng biểu đạt ra ngoài, Tô Song Song lại bị dọa sợ đến như vậy.

Tần Mặc dựa lưng vào sau ghế, giờ khắc này, lần đầu tiên trong đời hắn nghĩ lại: Chẳng lẽ trước đây hắn thật sự rất tệ với Tô Song Song à?

Nhưng hắn lại không cảm thấy như vậy, ngược lại thì thái độ và hành động của hắn đối với Tô Song Song so với người khác không biết đã ôn nhu gấp bao nhiêu lần.

Tần Mặc nghĩ một hồi, tầm mắt theo bản năng lại liếc về ngăn kéo bị hắn khóa lại, hắn cảm thấy bây giờ chỉ có thể tạm thời tin tưởng đề cử của Bạch Tiêu.

Dù sao thì, đừng nói là yêu, ngay cả làm sao để đối tốt với một cô gái, hắn cũng không biết, bây giờ cũng chỉ có thể mèo mù vớ chuột chết, xem có thể đả động tâm Tô Song Song, không đem cô hù chạy hay không.

Tô Song Song giờ phút này nằm ở trên giường mơ giấc mộng đẹp còn không biết, rốt cục thì đại boss đã đem cô vây lại trong phạm vi thế lực của mình, ý định biến cô thành vật sở hữu, cũng chính vị Boss chưa từng có va chạm thực tế đó đã quyết định cho dù có phải đào sâu ba thước cũng phải tìm được con chuột chết!

#Mi: Má ơi, chap này TM dễ thương chết mất >v<!!!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

2 thoughts on “Nam than o phong ben_Chap 97

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s