Nam than phong ben_Chap 98

Chương 98: Bảo bối, em hãy nghe lời đi.

f59d564328b96d9746911821a9f342222

Edit-Beta: Hiểu Dương- Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Ngày thứ hai ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người Tô Song Song, cô theo thói quen lăn sang bên trái, BA~ một tiếng tay khoác lên trên giường.

Tô Song Song giật giật tay, sờ một cái, lại giật giật chân, giống như đụng phải thứ gì, cô ý thức mơ hồ nghĩ một chút, ngay sau đó bĩu môi một cái, cảm thấy không thoải mái.

Nhưng Tô Song Song quá mệt mỏi, không muốn mở  mắt, liền dùng chân đá, theo lý thuyết mỗi ngày cô đá chân thì sẽ đá vào khoảng không, nhưng tại sao bây giờ lại có cảm xúc chứ?

Đột nhiên cô ý thức được cái gì, chợt mở hai mắt, liền nhìn thấy Tần Mặc đang cau mày từ trên cao nhìn xuống, giống như chưa tỉnh ngủ, cặp mắt hoa đào kia hơi híp, trong mắt lộ ra một tia phiền não.

Tô Song Song ngây ngẩn, cô đưa tay xoa xoa mắt, cảm thấy nhất định mình còn chưa tỉnh ngủ, dùng sức một chút, động đến vết thương trên tay phải, đau đến lên tiếng, trong chớp nhoáng này cô hoàn toàn thanh tỉnh.

Cô chợt ngồi dậy, giống như nhảy bắn lên, đưa ngón tay hoảng sợ chỉ Tần Mặc, vừa mở miệng thanh âm cũng thay đổi: “Anh… Sao anh lại ở đây?”

Chân mày Tần Mặc nhíu sâu hơn, hắn hơi có chút bực bội khi phải rời giường, hắn quay đầu ngồi dậy, chăn tuột xuống, lộ ra thân thể trần truồng, bắp thịt cường tráng phía trên cũng không lộ vẻ đột ngột, hết sức bổ mắt.

“Anh! Sao anh lại ngủ trần truồng?” Tô Song Song nhìn lướt qua, ngay sau đó kêu một tiếng, bọc chăn lại lui về phía sau, rất sợ Tần Mặc đột nhiên đứng lên, lộ ra tiểu đệ đệ của hắn.

Tần Mặc đưa tay ra sau đỡ đầu, đem chăn vén lên, Tô Song Song bị sợ nhắm mắt hét ầm lên.

“Đùa à! Anh muốn làm gì?” Tô Song Song dùng chăn che đầu mình, sáng nay đúng là quá kinh hãi.

Tô Song Song vùi ở trong chăn, hơi buông lỏng một chút, nhưng cô cảm giác được lỗ mũi mình hơi nóng lên, trong lòng Tô Song Song kêu một trận, đưa tay sờ một cái, ướt một mảnh, nhất thời muốn khóc.

Tần Mặc chân dài bước xuống giường, đi về phía Tô Song Song, muốn giở chăn lên, nhưng Tô Song Song gắt gao giữ chặt chăn của mình, thề không buông tay.

Vốn dĩ Tần Mặc không quá vui vẻ vì bị đánh thức, thấy Tô Song Song ngoan cố chống cự, trên tay dùng chút khí lực, nói một câu: “Tôi mặc quần!”

Tô Song Song một tay che mũi, làm gì còn thừa tinh lực nghe Tần Mặc nói, trước mắt cô đều là hình ảnh thân thể trần truồng của Tần Mặc, cô lắc lắc đầu, một tay khác gắt gao kéo chăn, định phản kháng, kiên quyết không buông.

Nhưng Tô Song Song thế đơn lực bạc, Tần Mặc dùng thêm chút sức, chăn liền bị xé ra, Tô Song Song thấy được ánh sáng, liền đem đầu vùi giữa hai đùi, giả bộ làm con rùa đen.

Tần Mặc đứng ở mép giường, nhìn Tô Song Song co lại thành một đoàn, vốn không giỏi nói chuyện hắn càng không biết phải nói gì để giảm bớt lúng túng lúc này.

Tô Song Song mặc váy ngủ, vừa khom người về phía trước, váy nhỏ trực tiếp bị kéo lên, quần lót màu hồng liền bị lộ ra.

Tần Mặc nhìn lướt qua, lúng túng quay đầu, hắn ho nhẹ một tiếng: “Lộ ra… màu hồng.”

Màu hồng? Tô Song Song cúi đầu bực bội giữa hai đầu gối, nhìn lướt qua đồ ngủ màu trắng, màu hồng ở đâu, một giây kế tiếp cô hét lên một tiếng, vội vàng thẳng người, tay đưa ra sau lưng, che đi cái mông nhỏ.

Mặt Tô Song Song nháy mắt đỏ lên, cô đưa tay ra khỏi lỗ mũi, máu tươi liền chảy xuống, dáng vẻ hết sức chật vật.

Tần Mặc nghiêng đầu, tầm mắt chẳng qua là cảm thấy Tô Song Song ngồi dậy, cũng không nhìn thấy cô chảy máu mũi, hắn suy nghĩ một chút, đột nhiên nghĩ đến mấy câu trong quyển ‘yêu kế trong kế’ đọc được ngày hôm qua.

Hắn cảm thấy hiệu quả ngày hôm qua không tệ, định thử một lần nữa, có chút không quen mở miệng, thanh âm trầm thấp lộ ra một chút khàn khàn mới tỉnh ngủ, vừa nói vừa quay đầu lại nhìn Tô Song Song: “Em… Nghe lời…”

Mới vừa nói được nửa chữ, Tần Mặc nhìn thấy Tô Song Song chảy máu mũi không ngừng, liền ngây ngẩn, miệng cũng quên khép lại.

“Sao em lại chảy máu mũi?” Tần Mặc vừa nói vừa lấy giấy vệ sinh trên đầu giường, xé ra một khối, một tay nắm lấy cằm Tô Song Song, nâng đầu cô lên cao, sau đó một tay khác cầm giấy nhét vào lỗ mũi cô.

Tô Song Song ngơ ngác nhìn mặt Tần Mặc gần trong gang tấc, ngay cả kinh ngạc cũng không kịp, trong nháy mắt, trong cả thế giới của cô dường như bị khuôn mặt đẹp trai này của Tần Mặc chiếm giữ.

Tần Mặc lại cầm lên một tờ giấy xoa xoa máu mũi chảy xuống của Tô Song Song, làm xong hết thảy, mới phát hiện tư thế của bọn họ quá sức mập mờ.

Hắn hơi híp ánh mắt, một cặp mắt hoa đào phản chiếu hình ảnh Tô Song Song trợn mắt há mồm ngây ngốc, hắn theo bản năng từ từ tiến tới, muốn nếm thử đôi môi đỏ kia.

“Ách xì!” Ngay tại lúc Tần Mặc sắp đụng phải môi Tô Song Song, cô nhảy mũi một cái, trực tiếp đẩy lùi Tần Mặc.

Tô Song Song hai mắt ngấn lệ đưa tay xoa xoa lỗ mũi, đột nhiên nhét hai khối giấy vào mũi, cô cảm thấy có chút không thoải mái.

Tô Song Song vội ngẩng đầu nhìn sang, đã nhìn thấy Tần Mặc ngồi cách đó không xa, giấy lau mũi hồng hồng đều ở trên đầu hắn, tỏ ra phá lệ đỏ bừng, mà khuôn mặt đẹp trai của hắn, bị cô phun máu mũi hồng hồng lên.

Tô Song Song nhất thời liền không nhịn được, che miệng cười lớn, cuối cùng thân thể cũng run rẩy theo.

Chân mày Tần Mặc nhíu sâu hơn, hắn đưa tay lấy cục giấy, hung tợn ném trên mặt đất, rồi nhìn chằm chằm Tô Song Song.

Tô Song Song bị Tần Mặc nhìn như vậy, cả người run lên, lập tức ngừng cười, chẳng qua là thân thể vẫn run rẩy như cũ.

“Cái đó… Tàn Mặc, thật xin lỗi, tôi mới tỉnh ngủ, có chút hồ đồ.” Tô Song Song vội vàng cúi đầu nói, nhưng vừa cúi đầu xuống, lại không nhịn được bắt đầu cười lên.

Tần Mặc trực tiếp đứng dậy, nắm lấy quần áo trên ghế, mặc vào, hắn nhìn lướt qua tấm rèm đã sớm rơi xuống, chân mày nhíu chặt đến nỗi có thể kẹp chết một con ruồi.

Hắn thích ở trần ngủ, vốn cho là trung gian có rèm, cũng không có gì, ai biết nó lại không chắc chắn, chưa tới một ngày đã rơi xuống.

Tô Song Song đưa tay vỗ mặt mình một cái, thu lại nụ cười, cô ngẩng đầu nhìn Tần Mặc sắc mặt không tốt, biết mình có chút quá đáng.

Tô Song Song vội vàng kéo ra vẻ tươi cười, hơi có chút chân chó chỉ phòng tắm: “Ngài đi vệ sinh trước đi? Tôi đi làm cơm?”

Tần Mặc cũng không phản ứng, liếc ga trải giường của cô một cái, Tô Song Song không rõ, cúi đầu nhìn một cái, cái nhìn này làm Tô Song Song muốn điên!

Máu mũi của cô trên ga giường, mà cái vị trí này, thật sự là tà ác!

Cuối cùng Tô Song Song vô lực nhéo ga giường một cái, thở dài: “Anh đi rửa mặt trước đi, tôi dọn dẹp…”

Câu này của Tô Song Song còn chưa nói hết, cửa nhà trọ liền bị đẩy ra, người chưa thấy mà tiếng đã nghe: “Song Song, sao cô lại tắt máy, tôi còn tưởng rằng cô… A! Các người! A! Các người làm gì vậy? A! A!”

Tô Mộ tay cầm chìa khóa hết chỉ Tô Song Song lại chỉ qua Tần Mặc, miệng thét ra một tiếng chói tai.

Tô Song Song hoàn toàn ngây người, cô làm sao có thể quên được Tô Mộ có chìa khóa nhà cô, điểm chết người là, cô ấy tới nhà cô đều không bao giờ gõ cửa.

“Im miệng.” Tần Mặc bị tiếng thét làm cho đau đầu, khẽ quát một tiếng, tiếng thét chói tai của Tô Mộ ngừng hẳn, chẳng qua là bầu không khí trong phòng càng thêm lúng túng.

Tô Mộ cũng lấy lại tinh thần, nhìn sắp xếp trong phòng một cái, hai cái giường, cô thở phào nhẹ nhõm, khi tầm mắt nhìn thấy vết máu trên ga giường Tô Song Song, cô che miệng mình, lại bắt đầu hét ầm lên.

Trừ Tô Song Song ra, Tần Mặc chưa bao giờ phải nói lần thứ hai với người khác, cho nên hắn cũng không mở miệng, lạnh lùng quét mắt Tô Mộ một cái.

Tô Mộ cảm thấy cả người giống như rơi vào hầm băng, không nhịn được run lên một cái, tiếng thét chói tai vừa muốn toát ra lại nuốt trở về, kìm nén đến đau, không nhịn được bắt đầu nấc.

Tô Song Song rốt cuộc lấy lại tinh thần, cô theo tầm mắt Tô Mộ nhìn xuống ga trải giường nhuốm máu dưới người mình, lập tức liền biết Tô Mộ hiểu lầm.

Cô vội vàng dùng lực lắc đầu, chỉ cục giấy đầy máu trên đất, hốt hoảng giải thích: “Tôi chảy máu mũi, cô đừng suy nghĩ nhiều.”

Tô Mộ nhìn cục giấy thấm máu trên mặt đất, một bộ dáng vẻ bừng tỉnh, vừa định nói cái gì, nhưng bị Tần Mặc nhìn như vậy, cô cũng cảm thấy cả người không thoải mái.

Tô Mộ nuốt nước miếng một cái, cảm thấy nên cách xa địa bàn của con rồng này thì tốt hơn, nếu không nói không chừng một hồi liền bị con rồng Tần Mặc này nướng một cái cháy khét.

“Song Song, tôi tới xem cô có sao hay không, cô không có chuyện gì tôi liền đi, tôi còn phải đi làm, ha ha! Ha ha!”

Tô Mộ cười khan hai tiếng, vội vàng lui ra ngoài, mới vừa đóng cửa, Tần Mặc nắm lại cửa, đưa tay ra, lạnh lùng nhìn chìa khóa trong tay Tô Mộ.

Tô Mộ lập tức thức thời cầm chìa khóa thả vào tay Tần Mặc, sau đó nặn ra nụ cười, làm bộ xoay người mà chạy.

Tàn Mặc đứng ở cửa, Tô Song Song chỉ có thể thấy sau lưng Tần Mặc, cho nên căn bản không biết hắn lấy lại chìa khóa trong tay Tô Mộ, còn tưởng rằng hắn đột nhiên biết hối cải nên đi tiễn khách.

Tần Mặc trực tiếp đặt chìa khóa ở tủ giày, đóng kín cửa, xoay người vào nhà vệ sinh, không chỉ trên đầu hắn dính máu, trên mặt còn bị Tô Song Song phun máu mũi lên.

Cho dù hắn không ngại Tô Song Song, nhưng bộ dạng này đối với người thích sạch sẽ như hắn, cũng là khó chịu trí mạng .

Trong phòng chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách, Tô Song Song ngã ngồi trên giường, đưa tay xoa đầu mình, cảm giác phiền chết rồi.

Cô cúi đầu nhìn ga trải giường dính máu, nghĩ đến ánh mắt Tô Mộ lúc gần đi có kinh hoàng mang theo chế nhạo, hận không thể đập đầu vào tường tự vẫn.

Bị Tô Mộ nhìn thấy một màn như vậy, mặc dù bây giờ ngại uy quyền của Tần Mặc mà trốn, nhưng đến khi chỉ có một mình cô, không biết còn bị Tô Mộ chế nhạo ra sao đây.

Tô Song Song càng nghĩ càng thấy phiền, ở trên giường lăn qua lăn lại, đưa tay chọc lỗ mũi mình, nói lầm bầm, “Sao mày lại không có khí tiết như vậy, nhìn thấy thân thể mỹ nam liền chảy máu, nếu mà thấy toàn bộ, không phải là chảy máu bỏ mạng hay sao! A! Thật là phiền chết!”

Lúc này Tần Mặc từ nhà tắm đi ra, nhìn lướt qua Tô Song Song, liền nhanh chóng quay đầu sang một bên.

Advertisements

2 thoughts on “Nam than phong ben_Chap 98

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s