Nam than phong ben_Chap 100

Chương 100: Nói nữa sẽ hôn em.

Kết quả hình ảnh cho anime couple

Edit-Beta: Hiểu Dương-Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

“Sao vậy?” Tần Mặc nhìn Tô Song Song mặt đầy dáng vẻ chột dạ, liền khẳng định cô lại nghĩ chuyện gì không tốt.

“Không! Chuyện gì cũng không có! Anh không nên suy nghĩ nhiều! Ngàn vạn lần không nên suy nghĩ nhiều!” Tô Song Song vội vàng quay đầu lại khoát tay chứng tỏ mình trong sạch.

Tần Mặc cũng sẽ không chủ động hỏi cô cái gì, Tô Song Song vừa nghe Tần Mặc mở miệng, còn tưởng rằng hắn nhìn ra cái gì, trong lòng cũng hoảng sợ rối loạn.

“Ừ.” Tần Mặc nhìn bộ dạng không có bất kỳ chuyện gì của Tô Song Song, mặc dù trong lòng khẳng định cô đang suy nghĩ khác, nhưng cũng chỉ là những thứ hắn không hiểu, cho nên hắn cũng không tra hỏi cô làm gì.

“Đi thôi, đi lấy tiền mua một ít thức ăn.” Tần Mặc nói xong đứng lên, đi tới bên cạnh tủ, cầm một bộ quần áo màu đen bình thường, định đi vào phòng vệ sinh thay.

Tô Song Song chớp chớp mắt, căn bản không phản ứng kịp, mua đồ ăn cô nghe rõ, nhưng cô không rõ lấy tiền là làm sao.

Tiền của cô trong thẻ ngân hàng đã dùng hết, cũng không còn bao nhiêu tiền mặt, cô đi đâu lấy tiền chứ?

“Tần Mặc, trong thẻ không có tiền, hai ngày trước vừa mới mua thức ăn ngon cho Tứ Gia.”

Trước khi Tô Song Song bị Âu Dương Cẩm bắt cóc, nhận một công việc vẽ, cho nên cô cho là tháng này đủ tiền xài, lại đau lòng Tứ Gia sinh non, mua cho nó thật nhiều đồ ăn ngon, chỉ giữ lại một ngàn đồng tiền cứu mạng.

Nào biết mình bị thương, mấy ngày trước tay phải không cử động được, không làm gì được, giá vẽ cũng chỉ để trưng bày, cho nên Tô Song Song liền rơi vào tình trạng thiếu tiền.

“Mới nhận một công việc vẽ minh họa, nhận được tiền đặt cọc một ngàn.” Tần Mặc vừa nói với Tô Song Song, vừa định đi vào phòng vệ sinh.

Tô Song Song lại nắm lấy ống quần Tần Mặc, Tần Mặc cảm giác nguy cơ quần sắp bị tuột xuống, vội vàng dừng bước, quay đầu nhìn Tô Song Song.

Cái nhìn này, Tần Mặc nhất thời cảm thấy, ánh mắt Tô Song Song sáng lên, nhìn hắn giống như nhìn một khối vàng.

“Sao… Làm sao vậy?” Lần đầu tiên Tần Mặc cà lăm, nói xong có chút phiền não đưa tay day day trán, nghiêng đầu.

Lúc này Tô Song Song mới ý thức được ánh mắt mình có chút quá dọa người, cô ha ha cười khan hai tiếng, khóe miệng theo bản năng bung ra, trong lòng nghĩ muốn thu liễm một chút, nhưng mi mắt vẫn cong cong như cũ, thiếu chút nữa chảy nước miếng.

“Đại thần, ngài vẽ đáng tiền như vậy sao? Tiền đặt cọc đã là một ngàn, vậy toàn bộ là bao nhiêu?” Tần Mặc suy nghĩ một chút, cho tới bây giờ hắn chưa bao giờ nhận công việc này, còn không biết một bức tranh là bao nhiêu tiền, nhưng hắn thay đổi ý nghĩ một chút, Tô Song Song cũng không có khả năng nghe, tùy tiện nói một con số là được rồi, nhưng giá tiền nhất định không thể quá cao.

“Hai ngàn, chỉ là bức vẽ đơn giản, không có bao nhiêu tiền.” Tần Mặc nhìn lướt qua cánh tay đang kéo quần mình của Tô Song Song.

Tô Song Song vừa nghe, vội vàng buông tay ra, trong ánh mắt sâu hơn, Tần Mặc đi về phía trước, lại lạnh lùng quay đầu nhìn Tô Song Song một cái, bổ sung một câu: “Thật ra, tôi không thích vẽ.”

Một câu nói làm cho nụ cười trên mặt Tô Song Song đông lại, cô không hiểu nhìn Tần Mặc, thấy biểu tình nghiêm túc của Tân Mặc không giống như đang đùa, càng thêm không hiểu.

Nếu như Tần Mặc không thích vẽ, tại sao còn sáng tác ra kiệt tác “Thục Tiên Truyện” như vậy chứ?

Cô há miệng muốn hỏi cái gì, nhưng đột nhiên đưa tay che miệng, muốn nuốt lời nói trở về.

Một khắc sau cô vội vàng thu tay về, làm bộ như không có chuyện gì, phất phất tay với Tần Mặc: “A Mặc, anh đi thay quần áo đi, chúng ta ra ngoài mua đồ ăn ngon.”

Tô Song Song làm hành động như vậy, bởi vì cô chợt nhớ đến lời dặn dò của Bạch Tiêu, Tần Mặc bây giờ là một người vô cùng nhạy cảm, nếu Tần Mặc đã bày tỏ chính mình không thích manga, vậy cô cũng không thể thuận miệng nói bậy bạ kích thích hắn.

Tần Mặc không rõ nhìn Tô Song Song một cái, luôn cảm thấy thái độ Tô Song Song đột nhiên trở nên kỳ quái, ngẫm nghĩ một chút, hình như là từ sau khi hắn để Bạch Tiêu nói chuyện riêng với Tô Song Song ở bệnh viện xong, cô liền bắt đầu không thoải mái, giống như rất… dung túng hắn?

Vừa nghĩ đến cái từ dung túng này, thân thể Tần Mặc không khống chế được run rẩy một chút, hắn quay đầu nhìn Tô Song Song, xoay người tiếp tục đi về phía trước.

Chẳng qua cặp mắt hoa đào kia toát ra một loại thần sắc lạnh như băng, trong lòng Tần Mặc nghĩ đến: Quả thật là Bạch Tiêu đã nói cái gì không nên nói với Tô Song Song.

Hừ, ngày tốt của Bạch Tiêu kia cũng có thể chấm dứt được rồi, phỏng đoán hắn sẽ thích đến Châu Phi khảo sát nghiệp vụ.

Tần Mặc vừa vào phòng vệ sinh, Tô Song Song nhất thời thở phào nhẹ nhõm, cô vuốt giường, cúi người nhìn quần áo trên người mình một chút, cảm thấy cũng không cần đổi lại.

Cô đưa tay phải ra, gãi gãi tóc của mình, khập khễnh đi tới cửa, thời điểm đi tới cửa phòng tắm, vừa vặn đúng lúc Tần Mặc thay quần áo xong đi ra.

Cả người Tần Mặc quần áo màu đen bình thường, bên trong là da thịt trắng trẻo, cả người tăng thêm một phần nho nhã, ít đi một phần bá đạo, Tô Song Song không kiềm được nhìn nhiều thêm một chút.

Trong lòng yên lặng khinh bỉ chính mình: Tiểu cầm thú sao lại có dáng dấp đẹp như vậy chứ? Ông trời thật không có mắt mà! Kích thích người khác như vậy!

Tần Mặc nhìn Tô Song Song một cái, theo bản năng nhìn chân trái của cô, trực tiếp cúi người xuống, định ôm Tô Song Song như trước kia.

Tô Song Song bị sợ nhất thời lấy lại tinh thần, lui về phía sau một bước, tựa vào cạnh phòng bếp, lắc đầu một cái: “Chân tôi không sao, nhưng A Mặc, nếu anh ôm tôi đi mua thức ăn, thì thật có chuyện!”

Tô Song Song vừa nghĩ đến nơi bán đồ ăn toàn những bà dì nhiều chuyện, thấy cô bị đàn ông ôm, nhất là một người đàn ông đẹp trai như vậy, đoán chừng hôm nay cô phải trở thành đề tài cho cả nhà ăn.

Cô cũng không muốn nổi bật vậy đâu!

“Ừ?” Tần Mặc từ trong lỗ mũi hừ một tiếng, rõ ràng không quá hiểu hành động của Tô Song Song.

“Cái đó… A Mặc à! Chúng ta là đi mua thức ăn, anh có thấy ai bị ôm đi mua thức ăn bao giờ chưa?” Tô Song Song không dám kích thích Tần Mặc, chỉ có thể nhịn, giải thích tỉ mỉ cho hắn.

Tần Mặc hơi nghiêng đầu, nhìn Tô Song Song, ngay sau đó chân mày hơi cau lại, hắn trầm mặc một lúc mới mở miệng nói: “Tôi chưa từng đi mua thức ăn.”

Tô Song Song mặt đầy kinh ngạc, nhìn Tần Mặc, cau mày hỏi một câu: “Vậy chén cháo thịt trứng muối kia là từ đâu mà có?”

“Mua trong siêu thị nhỏ dưới lầu.” Tần Mặc đi ngang qua một siêu thị, bên trong có bán thịt và một ít rau cải thông thường, vô cùng thuận tiện, cho nên hắn nói xạo mà mặt không đỏ tim không đập.

“A?” Tô Song Song theo bản năng che bụng mình, mặt đầy biểu tình thống khổ, im lặng nhìn Tần Mặc.

“Sao vậy?” Tần Mặc còn tưởng rằng Tô Song Song đau bụng, đưa tay muốn đỡ cô, Tô Song Song lắc đầu một cái, đáng thương giương mắt nhìn Tần Mặc.

“Đại ca à! Ngài mua thịt ở đó sao?” Vậy ngài không xem thịt có tươi hay không sao?” Thịt heo và rau cải trong siêu thị nhỏ kia thường xuyên không bán được, có thể đã để lại mấy ngày, chính là dùng để lừa mấy người ngu ngốc như Tần Mặc.

“Còn tươi.” Tần Mặc không hề nghĩ ngợi nói ra miệng, dù sao cháo kia căn bản không phải do hắn làm, mà là đầu bếp riêng nhà hắn làm.

Nhưng Tần Mặc không muốn cho Tô Song Song biết, nếu không chuyện hắn phá sản sẽ bị bại lộ.

Tô Song Song không phải có tính cách thích soi mói, ăn một bữa cháo thịt hư cũng không có gì.

Nhưng cô luôn cảm thấy thái độ Tần Mặc hôm nay có chút kỳ quái, cho nên một mực không tha: “Làm sao anh biết? Ngay cả chợ anh cũng chưa từng đi lần nào mà?”

Tần Mặc đột nhiên tiến lên một bước, hai tay đặt bên người Tô Song Song, chống lên cạnh bồn rửa chén, đem Tô Song Song vây trong ngực hắn.

Tô Song Song bị sợ lập tức yên lặng, nửa ngước đầu, trợn mắt thật to nhìn hắn, một bộ dáng vẻ hoảng sợ.

“Dài dòng nữa, hôn em.” Tần Mặc nói xong lời này, trực tiếp thu tay về, lui về phía sau một bước, lưu lại Tô Song Song bị khiếp sợ vừa xấu hổ vừa lo lắng, xoay người đi về hướng sân thượng.

Tô Song Song chuyển đầu nhìn phương hướng Tần Mặc, cô đưa tay sờ trán mình, không nóng nha! Chẳng lẽ vừa rồi không phải là ảo giác?

Tần Mặc trực tiếp đi lên sân thượng, giống như ảo thuật lấy một chiếc xe lăn từ bên cạnh ra, sau đó đẩy tới bên người Tô Song Song.

“Tôi đẩy em đi.” Tần Mặc vừa nói vừa quay đầu nhìn lướt qua Tô Song Song vẫn còn đang xuất thần, hắn đột nhiên cảm thấy quyển sách “Bí kíp yêu” Bạch Tiêu cho hắn có chút không đáng tin cậy.

Tại sao hắn đã làm như bên trong sách nói, Tô Song Song lại không mặt đỏ tim đập, ngược lại là bộ dạng hoảng sợ.

“Bí kíp yêu” oán trách: Tần boss! Ngài dùng một bộ mặt tê liệt nói ra lời như vậy, còn nghi ngờ là tại tôi!

“Ngồi.” Tần Mặc có chút phiền não, làm sao để Tô Song Song thích mình, so với hợp đồng ba ngày ba đêm khó hơn nhiều.

Tô Song Song còn chưa lấy lại tinh thần, chợt nghe Tần Mặc ra lệnh, chân không tự chủ bước tới, ngồi lên xe lăn.

Cho đến khi Tần Mặc đẩy Tô Song Song đến cửa tiểu khu, Tô Song Song mới phản ứng được, cô chợt vặn vẹo quay đầu nhìn Tần Mặc sau lưng mình.

“Tôi nói… A Mặc… A! Anh thật là…” Tô Song Song nói đến chỗ này chỉ chỉ đầu mình: “Không có chuyện gì?”

Tần Mặc cau mày thở dài, cảm thấy nhất định mình bị Tô Song Song lây bệnh ngu si, mới đi tin tưởng quyển sách “Bí kíp yêu” Bạch Tiêu giới thiệu, lúc này chẳng những không thành công, ngược lại còn làm cho Tô Song Song nghĩ hắn mắc bệnh thần kinh.

“Lỡ lời.” Tần Mặc cắn răng khạc ra hai chữ, tiếp tục đẩy xe lăn ra ngoài, nhìn cái ngã ba, cúi đầu nhìn lướt qua Tô Song Song.

Tô Song Song cảm nhận được ánh mắt lạnh như băng kia của Tần Mặc, thân thể run một cái, nhưng thần kinh bi thảm sắp chết trong nháy mắt sống lại, không phải cô có chút tự ngược.

Mà tiểu cầm thú vốn có bộ mặt tê liệt, chỉ số EQ bằng không nào đó làm hành động  như vậy với cô, không bị hù chết, chính là có phúc.

Tần Mặc thấy Tô Song Song lộ ra biểu tình như trút được gánh nặng, trong lòng tồi tệ hơn, giọng không kiềm được lạnh như băng: “Bên nào?”

Tô Song Song thấy giọng Tần Mặc cũng khôi phục như thường, rốt cuộc cũng buông lỏng, vội vàng đưa tay sang bên trái, nói: “Đi thẳng, lại tiếp tục quẹo phải, chính là chợ.”

Tô Song Song vốn cho bọn họ như vậy là khiêm tốn, nhưng không nghĩ đến, khi Tần Mặc đẩy cô vào chợ, liền trở thành tiêu điểm cho các bác gái nhiều chuyện.

Nhất là khi Tô Song Song sợ hãi lắc đầu nói Tần Mặc không phải là bạn trai cô, bọn họ trong nháy mắt liền bị một đám bác gái bao vây.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 100

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s