Than ma thu ha_Chap 33

Chương 33: Ta lạc đường

Kết quả hình ảnh cho cổ đại

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

An bài tốt lô đỉnh thì Hạ Linh xoay người, vừa vặn thấy được một màn Hàn Dục ngã sấp xuống kia.

Sau đó, còn chưa kịp đợi nàng há to mồm bày tỏ sự khiếp sợ như sao hỏa đụng trái đất, người nọ bị ngã lại như không có việc gì một tay chống đất đứng dậy.

Thời điểm hắn phất tay áo, Hạ Linh trong vô tình thấy được cánh tay trái của hắn, trên cơ bắp cân xứng và làn da hơi sậm là hoa văn khủng bố như đang giương nanh múa vuốt, hơn nữa còn có linh lực màu đỏ sậm mãnh liệt chạy dọc xuyên suốt hoa văn.

Gương mặt đang vui cười của Hạ Linh đột nhiên cứng đờ, bộ da Hỏa Thử trong tay rơi xuống trong hố cát trắng cũng không hề hay biết.

Tay áo bị kéo lên nháy mắt rủ xuống, che đậy cảnh tượng đáng sợ bên trong. Hàn Dục như bình thường bước chân đi vào nhà gỗ, giống như người vừa rồi bị té ngã căn bản không phải là hắn vậy.

Một buổi chiều luyện khí này, Hạ Linh đều không yên lòng, nàng thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thăm thẳm. Ánh nắng có phần chói mắt, mây trắng có phần thưa thớt, trừ lần đó ra, không có chuyện gì khác thường.

Kết quả của việc không yên lòng chính là, một bộ da Hỏa Thử  giá trị vạn tinh bị nàng luyện hư mất. Hạ Linh đau lòng đem tất cả vật liệu còn dư thu vào trong Mê tàng hoàn, không dám làm thí nghiệm nào nữa.

Mãi tới khi mặt trời chậm rãi nghiêng về phía tây, nàng rốt cục lại gặp Hàn Dục một lần nữa.

Người nọ tựa ở bên cạnh khung cửa, thẳng tắp nhìn qua nàng, sau đó dùng khẩu khí mây trôi nước chảy, chẳng hề để ý nói: “Thu dọn đồ đạc, lập tức rời khỏi Long vực.”

Hạ Linh thoáng ngây ngốc đứng tại chỗ, trái tim đập thình thịch, nàng đảo mắt nhìn chung quanh, ở đây vắng vẻ lại an nhàn, không khí tươi mát, đám Tiểu Bạch Thương vẫn còn ở trong sân vui chơi hăng say, thỉnh thoảng còn hướng nàng làm cái mặt quỷ, phát ra tiếng cười khanh khách.

Lửa của luyện khí đỉnh quanh năm suốt tháng được đốt cháy, có khi sáng ngời, có khi ảm đạm.

Còn có ánh sáng đủ màu sắc của thần long mộc, nó luôn luôn an tĩnh đứng sừng sững ở bên cạnh nàng, giống như một ông lão khoan hậu bao dung, vĩnh viễn hết lòng lắng nghe, vừa tang thương, vừa an tường.

Hàn Dục nói, thu dọn đồ đạc, lập tức rời khỏi Long vực.

Tám năm trước, nàng vô cùng chán ghét chỗ này, sợ hãi cuộc sống cô độc dài dằng dặc trong rừng.

Thế nhưng khi trải qua tám năm, hôm nay đột nhiên nói phải rời đi, nàng lại cảm thấy…  khổ sở. Đúng vậy, là khổ sở, còn có vô cùng không muốn.

Hạ Linh lắp bắp, cố gắng sắp xếp câu chữ: “Ngươi … Ngươi không phải nói muốn ở lại đây hai mươi năm ư, hiện tại mới tám năm thôi mà? Ta nói này, vì sao đột nhiên phải rời đi?”

Hàn Dục không biểu tình rủ mí mắt xuống, gương mặt hơi có vẻ tái nhợt giấu ở trong tối, lộ ra một mảnh lãnh tịch: “Một mình ngươi đi, thu dọn đồ đạc, lập tức!”

“Cái gì?” Lúc này Hạ Linh thật sự hốt hoảng la lên, “Ta đi một mình? Như vậy sao được?”

Hàn Dục chậm rãi ngẩng mặt lên, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt không một tia gợn sóng: “Thường Tự Cẩm, ta lập lại lần nữa, ta là chủ nhân, ngươi là con rối. Đối với mệnh lệnh của ta, ngươi chỉ cần tuân theo là được.”

Hạ Linh xiết chặt nắm đấm, cắn môi, rốt cục nói khẽ: “Vâng, chủ nhân.”

Thời điểm thiếu nữ trả lời, sắc mặt tái nhợt, cho dù được ánh chiều tà đỏ hồng chiếu lên cũng không khiến gương mặt nàng có chút hồng hào nào.

Nàng ngẩng đầu, hơi nhếch môi, ánh mắt quật cường mà kiên định, lập tức quay người đi thu thập vật liệu và công cụ luyện khí trên đất.

Hàn Dục cứ như vậy tựa ở cạnh cửa, thần sắc hờ hững nhìn nàng thu dọn đồ đạc, nhìn nàng cáo biệt cùng những tiểu Bạch Thương, nhìn những tiểu Bạch Thương nắm chặt làn váy của nàng, thút thít nỉ non không cho nàng rời đi.

Thẳng đến khi bóng lưng của thiếu nữ hoàn toàn biến mất trong rừng, nàng cũng không quay đầu lại nhìn hắn một cái, thậm chí liếc cũng không có.

Hàn Dục thu hồi ánh mắt, thân thể gầy yếu rốt cục chống đỡ không nổi, ngã xuống đất.

Âm sát chi nguyệt … Giống như số mệnh luân hồi, cho dù bản thân có nghĩ hết hết thảy biện pháp, tính toán tường tận cỡ nào, cuối cùng vẫn chạy không khỏi vận mệnh bị hủy diệt đã định sẵn.

Hắn ngàn tính vạn tính cũng không thể ngờ, âm sát chi nguyệt trong long vực lại có thể so với bên ngoài đến trước mười hai năm.

Một bước đi sai, liền thất bại trong gang tấc, thua cả bàn cờ.

Hắn có phần nhàm chán nhớ lại một tháng kai của hơn hai trăm năm trước, hình như … rất thống khổ, đại khái là sống không bằng chết.

Ánh hoàng hôn chiếu lên mặt hắn, có chút nóng, có chút khô, hết thảy trước mắt đều như bị nhuộm thành màu đỏ.

Những tiểu Bạch Thương bị nhiễm màu đỏ ở trong mắt hắn đang lau nước mắt, đứng phía xa xa, vừa ngạc nhiên nghi ngờ vừa phẫn hận trừng mắt hắn, dường như đang lên án hắn đã đuổi bằng hữu tốt nhất của chúng đi.

Hàn Dục nhịn xuống dục vọng muốn giết chóc xuống đáy lòng, dùng tay chống sàn nhà gian nan đi vào nhà gỗ.

Cửa bị hắn dùng chân nhẹ nhàng đá lên, sau đó hắn liền nằm ở trong nhà gỗ có chút vẻ thê lương, lạnh lẽo như băng, nhắm mắt lại.

Người kia đã cách nơi này rất xa, linh lực chấn động sinh ra vết nứt không gian, sẽ không bao giờ… ảnh hưởng tới hắn.

Cho nên, đã tới lúc để nàng biến mất rồi.

Thần thức có thể khống chế trong cơ thể càng ngày càng ít, thậm chí cũng không được 1% lúc bình thường, nhưng nếu chỉ là khống chế con rối của mình phát nổ, vẫn rất dễ dàng.

Hàn Dục biết, người kia … linh hồn sống nhờ trong cơ thể Thường Tự Cẩm rất hận hắn.

Nàng có một nụ cười nhẹ nhàng thoải mái, một tính cách thích ứng trong mọi tình cảnh, lại có một đôi mắt vĩnh viễn không cách nào che dấu được yêu ghét.

Nàng cười với hắn, chỉ là bởi vì không cười so với cười, sống khổ sở hơn nhiều.

Nàng làm theo lệnh của mình, chỉ là bởi vì nàng biết rõ, trong thế giới mạnh được yếu thua, muốn sống sót nhất định phải thỏa hiệp.

Thời điểm nàng ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt sáng ngời nhìn hắn, dùng thanh âm thanh thúy vang dội nói với hắn: “Ta là con rối, thân bất do kỷ, tình thế bất đắc dĩ.” Lúc đó, Hàn Dục đã biết rõ ——

Nàng cười hay không cười, đau hay không đau, từ nay về sau sẽ không bao giờ cùng hắn có nửa phần quan hệ.

Nếu như nàng chứng kiến được tình cảnh của hắn giờ phút này, có lẽ sẽ thương cảm, sẽ thổn thức, thế nhưng ngoại trừ thương cảm thổn thức thì cái gì cũng không có.

Thậm chí, khi tỉnh táo lại, nàng sẽ vì lâu dài mà cân nhăc —— chỉ cần giết hắn, nàng có thể đạt được tự do chân chính.

Cho nên, người này, hắn không thể lưu, càng không thể để nàng ra khỏi Long vực nửa bước.

Bởi vì một khi nhị hoàng tử ở bên ngoài Long vực thấy nàng mà không thấy hắn, tất nhiên sẽ khởi động Long vực sát trận.

Cho nên … nàng phải chết, hơn nữa phải chết sạch sẽ.

Hàn Dục tỉnh táo tự hỏi lợi, hại khi loại trừ con rối, sau đó chậm rãi khống chế thần thức sót lại trong cơ thể, dẫn đến đầu ngón tay.

[ Ta đến từ một thời không khác, chỗ đó không có tu giả, chỉ có phàm nhân. Đó là một thế giới hoàn toàn khác biệt ở đây. ]

[ Ừm, ta đánh ngươi một cái, ngươi bị nhận lực của ta, nhưng ngươi đồng thời cũng phản đúng một lực như vậy với ta, chứng minh việc lực tác động lẫn nhau. Cái này gọi là vật lý. ]

Ngón trỏ thon dài cùng ngón cái nhẹ nhàng đụng nhau, thần thức chậm rãi hội tụ tại đầu ngón tay, nhẹ nhàng ma sát, va chạm ra ánh sáng màu lam yếu ớt.

Khoảng cách đã đủ xa, hắn nói với chính mình, thân thể nổ tung dẫn tới vết nứt không gian, tuyệt sẽ không ảnh hưởng đến hắn.

Cho nên, là lúc này rồi.

[ Nghĩ kỹ lại thì làm được cái gì! Ta nói, ta muốn TV, máy tính, máy giặt, quần áo, tủ lạnh, ngươi có thể mua cho ta sao? ]

[ Bởi vì, ta là con rối, thân bất do kỷ, tình thế bất đắc dĩ. Ta cần gì phải áy náy, không cần sa đọa! ]

Giết nàng! Hàn Dục trong lòng yên lặng nói với chính mình, lúc này bản thân hắn nhất định dữ nhiều lành ít, giết nàng có thể tránh được lo âu về sau, giết nàng mới có thể khiến Thường Tự Cẩm chân chính vì mình chôn cùng.

Lực lượng chỗ ngón trỏ có chút tăng lên, ánh sáng màu lam yếu ớt đầu ngón tay kịch liệt nhảy lên …

Bỗng nhiên, trong đầu có một giọng nói thiếu nữ gọi hắn, giọng cười mỉa mai mà quật cường: “Chủ nhân, ngươi lại quên rồi, ta không phải Thường Tự Cẩm!”

Động tác Hàn Dục đột nhiên trì trệ, hình ảnh mất trật tự bắt đầu như những mảnh vải vụn phân tán trong đầu hắn.

Cô gái dạng cả hai tay hai chân mà ngủ, còn chảy cả nước miếng, cô gái nằm trên ngực mình, cô gái bị huyết nga độc sưng vù mặt, cô gái vì thiếu nợ mà đau lòng uể oải, cô gái gặp may khoe mã, còn có …cô gái dùng ánh mắt thù hận nhìn mình rồi nghiến răng nghiến lợi nhổ ra hai chữ “Chủ tử” …

Hàn Dục mạnh mẽ dùng cánh tay che khuất ánh mắt của mình, tiếng cười trầm thấp từ lồng ngực của hắn tràn ra ngoài. Trong nhà gỗ vắng vẻ mà lãnh tịch, quanh quẩn vang vọng, chỉ có tiếng cười thê lương tuyệt vọng tới cực điểm của hắn.

“Tự cẩm … Thường Tự Cẩm …” Tỷ tỷ …

“Ngươi gọi ta hả?” Cửa nhà gỗ đột nhiên bị đẩy ra, một nữ tử thanh lệ tuyệt sắc đứng bên ngoài nhà gỗ, thăm dò nhìn về hướng hắn nằm trên mặt đất, ánh mắt vô tội thanh tịnh, khóe miệng ẩn chứa ý cười.

Thân thể Hàn Dục cứng ngắc khẽ run rẩy, sau nửa ngày mới chậm rãi buông cánh tay, giọng khàn khàn: “Ngươi trở lại làm gì?”

“A, cái này hả?” Thiếu nữ gãi đầu, hơi có chút xấu hổ nói, “Ta bị lạc đường trong rừng rậm nguyên thủy, vòng quanh một hồi lại trở về đây rồi.”

Hàn Dục hơi há to miệng, tim đập như đình chỉ, ngay cả hô hấp cũng yếu ớt, chỉ có thể nhìn thiếu nữ đi vào trong phòng, ngồi xổm xuống, sờ lên trán của hắn, hơi có chút hả hê thở dài nói: “Nhìn nhiệt độ này, dù thế nào cũng phải cỡ ba mươi chín độ nha.”

Hàn Dục chăm chú nhìn chằm chằm đôi mắt của nàng, lặp lại từng chữ: “Ngươi trở lại làm cái gì?”

Thiếu nữ vẻ mặt khó hiểu nhìn hắn: “Ngươi có biết vì sao lúc đầu ta lại bị nhốt trong Mặc Lan hiên tám tháng không?”

“Bởi vì tên khốn kiếp Liễu Sênh kia chỉ dắt ta đi vào, sau đó thì ném ta một mình ở bên trong.” Nói xong câu này, vẻ mặt thiếu nữ liền giận dữ: “Ta ngay cả phương hướng còn phân không rõ, thậm chí cả cung điện đơn giản dưới mặt đất trong phủ của ngươi còn không ra nổi, vậy mà ngươi rõ ràng lại để cho một mình ta đi vào rừng rậm nguyên thủy, hơn nữa còn phải tìm đúng phương hướng cửa Long vực, ngươi cảm thấy điều này là có thể sao?”

Nàng không nhìn đôi mắt rừng rực như lửa tĩnh mịch như biểncủa Hàn Dục, dùng tay áo nhẹ nhàng lau mồ hôi trên mặt, dưới đáy lòng yên lặng nhớ kỹ một câu chưa nói ra ngoài ——

Cho nên, ta đánh với chính mình một canh bạc.

Nếu như lạc đường, ta sẽ ở lại, chăm sóc ngươi một tháng —— trả lại…khoản nợ mà hai trăm năm trước ông trời đưa đẩy thiếu ngươi kia.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Than ma thu ha_Chap 33

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s