Hop cuu tat hon_Chap 9

Chương 9

Kết quả hình ảnh cho couple manhwa

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Cả buổi tối hôm nay Mark đều tỏ ra có chút không yên lòng, tôi biết là vì câu nói kia của Thẩm Tang Miên .

Thanh Thanh, em trốn không thoát đâu.

Con mẹ anh Thẩm Tang Miên, chẳng lẽ anh không nhìn ra giữa tôi và Mark có không khí xấu hổ đề hai chữ ‘gian tình’ sao? Anh nói một câu tỉnh queo như vậy cũng không sợ bị mắc nghẹn sao? Anh cứ như vậy hủy tương lai bà đây rồi!

Tôi vụng trộm liếc qua Mark đang yên lặng lái xe như đang bị tổn thương, chỉ tiếc Diêm Tử Lưu đang ở đây, tôi không tiện giải thích với anh ta, cứ như vậy, tôi một đường nguyền rủa cái tên lương tâm bị chó ăn hết, không đúng… Là tôi một đường nguyền rủa cái tên lương tâm ngay cả chó cũng không thèm ăn Thẩm Tang Miên kia, sau đó vô cùng phiền muộn về tới dưới lầu nhà của tôi.

Tôi quay đầu nhìn phía sau xe, chỉ thấy Diêm Tử Lưu đã nằm trên xe ngủ rồi, Mark nhìn thấy một màn này liền cười cười, toát ra biểu lộ người cha hiền từ, tôi thừa nhận, tôi đả bị vẻ mặt này tàn sát.

Nếu Thẩm Tang Miên lúc trước có thể dịu dàng bằng một phần mười như Mark, có lẽ kết cục sẽ khác…

“Cậu nhóc ngủ rồi, đừng kêu tỉnh nhóc ấy dậy, để anh ôm thằng bé đi lên.” Mark nhìn tôi mỉm cười nói.

Được rồi, tôi thừa nhận tôi lại xao động nữa rồi, mà phải thừa nhận là, Mark cười rộ lên rất rất ôn nhu, tôi đối với người đàn ông ôn nhu như vậy không có khả năng kháng cự, huống chi là một người đàn ông ôn nhu đối với cả con của tôi?

Mark ôm Diêm Tử Lưu lên lầu, bất tri bất giác tôi lại nổi lên tâm hồn bà cô già thích ra vẻ văn nghệ nên lại ưu thương rồi, tôi nghĩ, nếu ngay từ đầu người tôi gặp là Mark thì thật là tốt biết bao, nếu Diêm Tử Lưu thật là con của hắn hẳn sẽ rất tốt?

Mark cẩn thận từng li từng tí đặt Diêm Tử Lưu lên trên giường của thằng bé, sau khi an trí tốt lại khẽ hôn một cái lên trán của nó, tôi đứng cạnh cửa, có chút không thể ức chế muốn rơi lệ. Tôi nghĩ, có lẽ Diêm Tử Lưu thật sự cần một người ba, tôi không thể bởi vì sự ích kỷ của mình mà không cho Diêm Tử Lưu có được một người ba, đúng không?

Mark nhẹ nhàng khép cửa phòng lại, nhìn về phía tôi cười cười nói: “Tiểu gia hỏa ngủ rất sâu, con nít tuổi này thật tốt, không có phiền não, cũng không có hoang mang mất ngủ.”

 

“Mark, em…”

“Đừng gọi anh là Mark,” Mark bỗng nhiên ngắt lời tôi, hắn xoa xoa đầu của tôi, nhẹ nhàng cười nói: “Gọi tên của anh, Mark là để cho người khác gọi, không phải cho người thân gọi. Thanh Thanh, mặc dù em không yêu anh, nhưng anh vẫn muốn làm  người thân nhất của em, được không?”

Tôi đột nhiên cảm giác được cái mũi cay xè, người thân…

5 năm rồi, tôi cùng Diêm Tử Lưu sống nương tựa lẫn nhau, mỗi lần lại bị ủy khuất bên ngoài chỉ có thể về nhà ôm Diêm Tử Lưu yên lặng rơi lệ, sau khi ba mất, làm gì còn có ai ôn nhu xoa đầu của tôi như vậy, gọi tôi là Thanh Thanh?

Đã không còn ai…

Tôi không tự giác ôm Mark, nhẹ giọng kêu: “Cám ơn anh, Tương Luy.”

Tên đầy đủ của Mark là Hàn Tương Luy.

Bỗng nhiên có một thứ ấm áp ngăn chặn miệng của tôi, tôi kinh ngạc mở to hai mắt, nhìn thấy Mark, không đúng, nhìn thấy lông mi dài của Hàn Tương Luy.

Cái gì gọi là gần trong gang tấc? Cái gì gọi là được một tấc lại muốn tiến một thước?

Mịa nó, bà đây vừa đáp ứng cho anh thành người thân, anh liền gấp gáp khó dằn nổi mà “thân”* người rồi!

(*) #Mi: thân = hôn

Nhưng tôi cũng phải thừa nhận, hắn hôn đến mức tôi có chút chóng mặt, bà đây quả nhiên đã quá lâu không có gần gũi đàn ông rồi…

“Thanh Thanh…” Tương Luy nhẹ nhàng chống đỡ lấy trán của tôi, cùng tôi nhìn nhau, trong ánh mắt của hắn có một loại như ngọn lửa âm ỉ, thanh âm cũng có chút khàn khàn.

Hàn Tương Luy tiến đến bên tai của tôi, còn gọi tôi một tiếng: “Thanh Thanh… Đêm nay anh không về được không?”

Tôi chỉ cảm thấy trên người chảy qua một cảm giác run rẩy, tôi nhắm nghiền hai mắt, giống như nhớ về lúc trước, hắn cũng gọi tôi là Thanh Thanh, Thẩm Tang Miên cũng gọi tôi là Thanh Thanh. Hiện tại Hàn Tương Luy ở tai tôi cũng gọi tôi như vậy, tôi thật có thể lại sẵn sàng để cho người đàn ông này đi vào cuộc đời tôi hay không.

Hàn Tương Luy nói khiến nhiệt khí vây trên cổ tôi, tạo cảm giác tê ngứa, có một loại dục vọng yên lặng rất lâu bỗng nhiên bay lên, nhưng tôi đột nhiên cảm thấy sợ hãi, tôi muốn không phải dục vọng.

Tôi mạnh mẽ đẩy Hàn Tương Luy ra, lui về sau một bước dài. Ngẩng đầu lên lại chống lại ánh mắt tổn thương của hắn…

Mịa nó, tôi rốt cuộc là đang làm cái gì?

Tôi thật muốn đánh chết mình!

“Thực xin lỗi… em…”

“Đừng nói nữa…” Tương Luy cười khổ ngắt lời tôi, hắn tiến lên, nghiêm túc nhìn ánh mắt của tôi hỏi: “Người kia là Sean đúng không? Ba của Diêm Tử Lưu, là anh ta, đúng không?”

Tôi nhìn Hàn Tương Luy, chỉ cảm thấy một câu nghẹn đến bên miệng, phun cũng phun không ra, nuốt cũng nuốt không vào, chỉ có thể cúi đầu xuống không nhìn hắn, tôi nghĩ tôi vĩnh viễn không có biện pháp nói dối hắn, thật lâu mới gật đầu nói: “Đúng vậy.”

“Vậy thì anh hiểu rồi…” Hàn Tương Luy chỉ cười khổ, ánh mắt bắt đầu ảm đạm, hắn lui về phía sau một bước, cúi đầu nói: “Sean rất tốt, so với anh ta anh còn quá kém cỏi, cũng không trách em không thể tiếp nhận anh.”

“Em không phải có ý đó, Tương Luy, em…”

“Anh về đây.” Hàn Tương Luy cầm lấy áo khoác, cười cười với tôi, nói: “Hẹn gặp lại.”

Nói xong liền hướng cửa ra vào đi tới.

Tôi bị một tiếng ‘hẹn gặp lại’ bất thình lình khiến cho ngây ngẩn cả người, hai chân giống như là bị đinh ghim trên mặt đất, trong đầu tôi chỉ có một ý niệm, đó chính là Hàn Tương Luy muốn đi, Hàn Tương Luy muốn cùng bà đây ‘say goodbye’ rồi!

Sau khi thức được điều này, tôi cơ hồ không do dự tiến lên ôm lấy Hàn Tương Luy.

Tôi biết rõ Hàn Tương Luy mới chính là hạnh phúc của tôi, tôi biết rõ tương lai của tôi là ở chỗ này, không phải ở bên Thẩm Tang Miên, tôi không còn là cô gái nhỏ ngây thơ nữa rồi, tôi biết rõ cuộc sống không chỉ có tình yêu, tôi không thể chỉ vì tình yêu mà sống.

Hàn Tương Luy rất tốt, hắn có thể cho tôi cảm nhận được thứ gì gọi là ôn nhu và cảm động, hắn có thể cho tôi và Diêm Tử Lưu sống yên ổn lâu dài.

Mà những thứ này…đã đủ để gắn bó một đoạn hôn nhân rồi.

Có lẽ tôi vẫn không quên được Thẩm Tang Miên, nhưng điều đó cũng không đại biểu tôi vĩnh viễn sẽ không quên được, không phải sao?

Tôi ôm thật chặt Hàn Tương Luy, chết cũng không buông tay.

“Thanh Thanh…” Hàn Tương Luy quay đầu, dùng thanh âm khắc chế nói: “Đừng như vậy…”

“Tương Luy, đừng đi, em không dám nói em có thể quên tên khốn Thẩm Tang Miên kia ngay được, hắn ở chỗ này, đoạn trí nhớ kia cũng ở đó, em không có cách nào xóa đi, nhưng em biết rõ mình muốn chính là cái gì, em muốn anh, cùng với anh ở cùng một chỗ sống thật tốt. Em dùng 5 năm bi thương mới đổi lấy tự do hiện tại, em rất quý trọng nó, cho nên, anh cũng đừng muốn vứt bỏ em, có được không?”

Hàn Tương Luy xoay người lại, cũng gắt gao ôm lấy tôi, ánh mắt của hắn giống như lại có hào quang, hắn nhẹ nhàng hôn trán của tôi nói: “Tốt, anh không buông bỏ, nếu em muốn anh không buông bỏ em, anh liền vĩnh viễn sẽ không buông tha cho em.”

“Vậy…” Tôi trộm nghiêng mắt nhìn hắn, ấp úng hỏi thăm: “Vậy… anh còn muốn đi hay không?”

Hàn Tương Luy sững sờ, có chút kinh ngạc nhìn tôi, hắn vậy mà hiếm thấy đỏ mặt, hắn nâng mặt của tôi, cẩn thận từng li từng tí dò hỏi: “Có thể chứ?”

Tôi đỏ mặt, túng quẫn nói không ra lời, bây giờ anh còn nói có thể hay không thể cái gì, có cần phải hỏi huỵch tẹt ra như vậy không! Bà đây rất thẹn thùng nha!

Tôi đang chuẩn bị mở miệng, bỗng nhiên thân thể lại chợt nhẹ. Hàn Tương Luy vậy mà một tay bế tôi lên, hắn xoay tôi một vòng trên không, tươi cười nói: “Em không thể đổi ý được nữa, anh sẽ không cho em thêm cơ hội do dự.” Nói xong hắn liền ôm tôi đi về phía phòng ngủ.

Mãi tới khi hắn đem tôi ném lên trên giường tôi mới ý thức được đến cùng xảy ra chuyện gì…

Đó là, tôi và hắn là muốn…

Mịa nó, bà đây thế nhưng lại khẩn trương, cũng đã là người phụ nữ 29 tuổi, bà đây vậy mà lại cảm thấy ngượng ngùng…

Hàn Tương Luy áp lên trên người của tôi, vừa hôn mặt của tôi vừa nói: “Thanh Thanh, em hối hận sao? Em còn có thể hối hận, anh sẽ không ép em…”

Mịa nó, chú cũng đã đặt bà đây dưới thân, còn hỏi bà đây có hối hận không?

Tôi có hối hận không?

Tôi tự hỏi mình…

Tôi nghĩ tôi vẫn rất sợ, sau khi bị tổn thương sâu như vậy, tôi cho rằng tôi sẽ biết sợ chuyện tình cảm, sợ hãi đàn ông, mặc dù tôi biết rõ Tương Luy là người tốt, tôi vẫn có chút tâm thần bất định.

Có thể chứ?

Tôi biết rõ điều này có ý nghĩa gì sao?

Hàn Tương Luy nhìn tôi, trong mắt là ngọn lửa tình dục, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy trong mắt của hắn có một tia giãy dụa, vì vậy tôi bỗng nhiên liền không đành lòng.

Hắn tốt như vậy, tôi không nên lại để mặc hắn kìm nén nữa.

Tôi so với ai khác đều hiểu rõ sự thống khổ khi si mê chờ một người, bởi vì tôi đã từng trải qua.

Tổn thương thì thế nào? Tôi có thể bảo đảm về sau sẽ còn có thể gặp được một người tốt như vậy sao?

Chẳng lẽ có người có thể sau một thời gian dài tới mức vật đổi sao dời mà còn y nguyên chờ ai đó sao?

Mịa nó, bà đây bất chấp tất cả! Bị ai hủy còn không phải vẫn là bị hủy, bị ai thượng còn không phải vẫn là bị thượng?

Tôi gật đầu, ôm lấy mặt Hàn Tương Luy nói: “Em không hối hận.”

Vừa dứt lời, hắn liền giống như nổi giận mà hôn tôi.

Mịa nó, xem ra tôi nguyên lai thật sự đã nín hỏng hắn rồi…

Hàn Tương Luy một bên cắn cúc áo sơ mi của tôi cởi ra, một bên đem tay rời xuống dưới váy âu phục của tôi, khi tay của hắn đụng phải… của tôi, tôi chỉ cảm thấy một hồi run rẩy, thậm chí còn cảm thấy sợ hãi.

Không biết vì sao, trong nội tâm bỗng nhiên bay lên một loại cảm giác mất mác, vắng vẻ cực lớn, giống như là có một lỗ đen, hút đi tất cả cảm nhận của tôi, chỉ để lại một mảnh hư không.

Tôi nhắm mắt lại, thử phối hợp với hắn.

Tôi đã hạ quyết định không phải sao?

Cho nên, Diêm Thanh, mày phải học được cách buông tha, mày không thể tổn thương người tốt với mày như vậy được.

Tôi mở mắt ra, đem bàn tay hướng về phía dưới thân Hàn Tương Luy, nhưng vào lúc này, một hồi chuông điện thoại rất không thức thời vang lên, nhưng động tác của Hàn Tương Luy vẫn không có dừng lại, hắn một mặt vươn tay móc ra điện thoại trong túi áo, một mặt tiếp tục cùng cúc áo sơ mi của tôi đấu tranh, nhưng ngay tại lúc hắn nhìn thoáng qua màn hình điện thoại, động tác liền lập tức ngưng lại…

Thoạt nhìn là một cú điện thoại rất quan trọng.

“Gì…” Hàn Tương Luy nói.

“Hiện có ở đó không?”

“Được rồi, tôi lập tức tới ngay…”

BA~ một tiếng hắn đã cúp điện thoại, sau đó bất đắc dĩ cúi thấp đầu áp lên trên người của tôi.

“Thanh Thanh, anh phải đi rồi…” Hàn Tương Luy làm ra một bộ dạng bị ủy khuất nói: “Có chút việc gấp hiện tại phải đi xử lý, em trước cho anh giữ lại, anh trở về tiếp tục…”

Không biết vì sao, khi nghe thấy hắn nói phải đi, tôi vậy mà thở ra một hơi…

Tôi vừa mới chuẩn bị nói vài lời an ủi, lại phát hiện Hàn Tương Luy bất động nhìn tôi…

Tôi biết, hắn nhất định đã thấy một màn tôi thở dài kia rồi…

Mẹ nó, bà đây sao lại kém cỏi như vậy, cuộc sống như trò đùa, toàn bộ dựa vào hành động, mà bà đây hành động thật sự là quá kém…

“Thanh Thanh… Em chưa chuẩn bị tốt…” Tình dục trong mắt Hàn Tương Luy lập tức thối lui, chỉ còn lại có một cỗ ưu thương nhàn nhạt, hắn cười khổ một tiếng, lại nhẹ nhàng hôn tôi một cái nói: “Được rồi, vẫn là chờ em thật sự chuẩn bị xong thì chúng ta lại tiếp tục… Anh chờ em…”

Nói xong hắn bò xuống giường sửa sang lại quần áo, nhìn tôi còn ngẩn trên giường nói: “Em nghỉ ngơi thật tốt, anh đi trước, anh sẽ đóng cửa thay em thật kỹ.”

Hắn nhìn tôi cười cười, kéo cửa liền đi ra ngoài.

Thẳng đến khi nghe được thanh âm cửa chính đóng lại, trái tim vẫn một mực căng thẳng của tôi mới hoàn toàn buông lỏng…

Bà nhà nó, tôi sao lại vô dụng như vậy…

Tôi nện đầu của mình, muốn đem người trong đầu kia đuổi ra ngoài. Nhưng hắn lại không đi, những …chuyện không tốt kia…đều chạy tới chạy lui trong đầu tôi, cơ hồ sắp làm cho tôi nổ tung…

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

2 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 9

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s