Hop cuu tat hon_Chap 10

Chương 10

Kết quả hình ảnh cho couple anime kawaii

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

“Thanh Thanh, tôi sẽ cho em đãi ngộ mà một người vợ xứng đáng, đây là thẻ tín dụng, trừ lần đó ra mỗi tháng tôi sẽ chuyển thêm cho em một khoản tiền, ngoài ra sẽ lập cho em một thẻ bạch kim, hoàn toàn đảm bảo bất cứ nhu cầu nào cho cuộc sống của em. Em có thể lựa chọn đến công ty làm việc hoặc là ở nhà, tôi cũng sẽ không can thiệp cuộc sống riêng tư của em, chẳng qua em là  phu nhân của Thẩm Tang Miên tôi, cho nên tôi hy vọng em có thể chú ý hình tượng của em trước công chúng. Mặt khác đây là bản hợp đồng hôn nhân, bên trong có liệt kê kỹ càng quyền lợi dành cho em, kể cả hoa hồng hàng năm… Đương nhiên, nếu như em có thể sinh hạ người thừa kế cho Thẩm gia, như vậy còn sẽ có những khoản tiền khác nữa, em hiểu chưa? Nếu đã hiểu…, vậy ký tên đi.” Thẩm Tang Miên dùng thanh âm máy móc nói xong mấy lời này, sau đó đem tài liệu mở ra để trước mặt tôi.

Đây chính là lời mà hắn muốn nói với tôi lúc ở trên máy bay sao?

Đây chính là những lời mà hắn sẽ nói với người vợ mới cưới của mình?

Hắn vừa mới nói cái gì vậy?

Đúng rồi, hắn nói hắn căn bản không yêu tôi… Sau đó liền nói với tôi một đống lời như vậy!

Con mẹ anh, anh không yêu tôi vậy anh lấy tôi làm gì? Đùa tôi sao!

Tôi chỉ cảm thấy có cái gì đó xiết chặt lấy lòng tôi, tôi bỗng nhiên có một loại cảm giác như vừa tỉnh mộng, tôi ngơ ngác nhìn bản hợp đồng lạnh như băng kia, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, giống như là có một thùng nước từ trên trời giáng xuống, trút toàn bộ dòng nước lạnh buốt lên người tôi.

Thì ra Tang Miên không yêu tôi…

Thì ra, là tôi tự mình đa tình…

Tôi cầm lấy cây bút máy xinh đẹp kia, đây là cây bút máy mà Tang Miên luôn mang theo bên mình, cũng đã viết tới mức cũ kĩ rồi. Tôi sững sờ nhìn bút máy, làm sao cũng không hạ bút xuống được, tên của tôi là gì vậy?

Tôi ngẩng đầu cười tủm tỉm nhìn Tang Miên, gõ gõ đầu của mình nói: “Tang Miên, em hình như không nhớ rõ tên của em viết như thế nào rồi…”

“Thanh Thanh, em không nên đòi hỏi quá nhiều, làm người không thể quá tham lam.” Trong mắt Thẩm Tang Miên đã lộ ra một tia không kiên nhẫn, tôi nhìn ra được hắn rất chán ghét tôi.

Chán ghét tôi?

Hắn cho là tôi còn muốn thêm điều kiện khác sao?

Hắn xem tôi là người như vậy…

Xem ra hắn một chút cũng không hiểu tôi, hoặc là nói, hắn một chút cũng không muốn hiểu tôi…

Tôi cười, cười đến con mẹ nó tê tâm liệt phế.

“Đúng rồi, em tên là Diêm Thanh, em nhớ ra rồi.” Tôi cúi đầu xuống bắt đầu tìm chỗ kí tên trên hợp đồng, nhưng tôi lại tìm không ra, bởi vì hai mắt đã bị nước mắt làm cho mơ hồ.

Nước mắt giọt lớn giọt nhỏ rơi trên giấy, tôi không thể tin được đây là nước mắt của tôi.

Tôi sao lại khóc như vậy?

Thì ra tôi vốn cũng không phát hiện nước mắt của mình lại lớn như hạt châu vậy?

Tôi nhanh chóng ký tên vì nếu không Tang Miên sẽ mất hứng, tôi nghĩ lau khô nước mắt, nhưng chúng lại như muốn cùng tôi đối nghịch, làm sao cũng không thể lau khô.

Lúc này tôi thật sự sốt ruột, nước mặt đại nhân à, cầu xin ngài phối hợp với tôi một chút được không? Ngài nói tôi tốt xấu gì vẫn đang ở cùng người mình thích, Tang Miên rất đáng thương rồi, vợ của mình lại là người mình không yêu đã đủ bi thương, các ngài lại chảy xuống thế này, hắn đoán chừng sẽ chán ghét luôn cả người vợ này của hắn, như vậy về sau còn sống thế nào được!

Tôi kéo tay áo dùng sức lau nước mắt, lau đến mức cả hai mắt đều thấy đau mới ngưng được khóc. Tôi dùng sức hít mũi, nhìn về phía hợp đồng, tìm được chỗ ký tên.

Thế nhưng khi mực bút vừa dính vào giấy liền nhanh chóng bị nhòe đi, bởi vì hình như nước mắt của tôi đã làm chỗ  kí tên bị ướt…

Tôi khẩn trương ngẩng đầu, sợ Tang Miên sẽ giận tôi, thế nhưng khi tôi vừa ngẩng đầu lại bắt gặp ánh mắt phức tạp của hắn.

Hắn làm sao vậy?

Chỉ thấy hắn nhanh chóng rút lại hợp đồng trước mặt tôi, nặng nề đóng lại, sau đó quăng sang một bên.

“Tang Miên, anh giận em?”

Tang Miên không nói lời nào, tỏ ra có chút ủ rũ, bộ dạng uể oải ôm đầu, thật lâu mới mở miệng nói: “Không ký…”

Không ký?

Trong lòng tôi vẫn là một mảnh mờ mịt, cũng không dám hỏi nhiều, tôi sợ nói nhiều hơn sẽ khiến Tang Miên đổi ý. Tôi đem bút máy cẩn thận từng li từng tí đặt trước mặt hắn, sau đó đứng lên nói: “Em đi rửa mặt trước…”

Con mắt cùng cái mũi đều đau quá, còn có, trong lòng cũng rất đau, tôi nghĩ tôi cần đổi một chỗ khác để tự kỉ.

“Thanh Thanh…” Tang Miên bỗng nhiên gọi lại tôi, hắn thở dài một hơi nói: “Thực xin lỗi, tôi cũng không muốn tổn thương em, em là cô gái tốt.”

Nước mắt vốn đã ngừng lại không thể ức chế trào ra, tôi chăm chú nắm lấy vạt áo của mình, đưa lưng về phía Tang Miên, không có hình tượng mà gào khóc.

“Không yêu em… Không yêu em vậy anh lấy em làm gì… Anh làm thế để đùa em à…”

Trong lòng mãnh liệt dâng lên ủy khuất, tuy tôi biết có thể lấy được một ông xã hoàn mỹ như vậy thì không nên oán giận ông trời, nhưng tôi vẫn là nhịn không được hỏi ông trời, vì sao hắn không yêu tôi…

“Tôi lấy em, bởi vì em thích hợp nhất.” Thẩm Tang Miên đi đến trước mặt tôi, vừa cau mày lau đi nước mắt rơi lã chã trên mặt tôi, vừa nói: “Tôi sẽ cho em mọi thứ mà một người vợ nên có, tôi sẽ đối đãi với em thật tốt, ngoại trừ yêu, cái gì tôi đều cũng có thể cho em, cho nên em cũng không cần đòi hỏi quá nhiều, được không nào? Nếu như em còn muốn duy trì hôn nhân của chúng ta…, em nên nghe lời một chút.”

Lời nói của Tang Miên liền đem nước mắt của tôi dọa trở về.

Hắn là có ý gì?

Nếu như tôi không nghe lời, hắn có phải cũng không cần tôi nữa hay không?

Tôi quả thực không dám nghĩ nếu hắn không quan tâm tôi nữa sẽ như thế nào…

Tôi mờ mịt nhìn Tang Miên, ngây ngốc gật gật đầu, thì thầm: “Em hiểu rồi, em hiểu rất rõ, em sẽ ngoan ngoãn mà…”

“Được rồi, đi rửa mặt đi, tôi phải về công ty xử lý chút chuyện.” Nói xong Tang Miên nhìn thoáng qua  tôi đang thất hồn lạc phách, sau đó vẫn là không quay đầu lại liền đi.

Cửa lớn ‘cạch’ một tiếng đóng lại, lúc này tôi mới ý thức được chuyện gì xảy ra.

Tôi vô lực ngồi xuống trên mặt đất, ôm đầu gối của mình lại một lần nữa không thể ức chế khóc.

Tôi tin rồi, hơn hai mươi năm qua tôi sống không tim không phổi, hiện tại đoán chừng là mình đã đem nước mắt tích góp từng tí một trong hai mươi năm khóc hết một lần.

Khóc một hồi bỗng nhiên cảm thấy thật vô nghĩa, có cái gì hay mà khóc, cũng không phải cha chết, hơn nữa, tôi nghĩ lại mấy lời hắn đã nói…, hắn nói hắn không yêu tôi, nhưng hắn cũng không nói hắn yêu người khác, không phải sao? Càng không có nói không có khả năng yêu tôi.

Hơn nữa hắn cuối cùng cũng không để tôi ký cái hợp đồng kia, không phải sao?

Tôi đi đến phòng tắm, nhìn chính mình trong gương, phát hiện tôi khóc đến mức hai mắt to như mắt con cá vàng, thật khó xem!

Tôi cố gắng gượng cười, nghĩ, cái này kỳ thật cũng không tính là một khởi đầu quá nan giải, ít nhất tôi biết rõ về sau vẫn có thể cố gắng, không phải sao?

Ôm mỹ nam cũng nào có thể dễ dàng như vậy?

Ít nhất chúng tôi đã kết hôn, tôi cùng hắn ở cùng một chỗ, sớm chiều ở chung, tôi vẫn có cơ hội, không phải sao? Ít nhất cơ hội của tôi nhiều hơn so với những người phụ nữ khác!

Đúng!

Chính là như vậy!

NGAO NGAO NGAO!

Diêm Thanh, mày là con gián đánh hoài không chết! Lên đi! Thẩm Tang Miên đang ở phía trước ngoắc tay gọi mày đó!

Tương lai tụi mày hài hòa mỹ mãn sinh hoạt OOXX không xa đang đợi mày, thời thanh xuân của mày là vô địch, hơn nữa mày lại hoạt bát đáng yêu, hiền lương thục đức, hắn nhất định sẽ chậm rãi yêu mến mày!

Nắm tay!

Cố gắng lên!

Vì vậy, tôi năm năm trước, khi đối diện với tấm gương, lại thấy được hai ngọn lửa rực cháy trong mắt.

Không lâu lắm, sự thật liền chứng minh, cứt chó chính là cứt chó, cho dù có bỏ vào nồi chưng cũng sẽ không biến thành bánh trái thơm ngon. Thẩm Tang Miên chính là Thẩm Tang Miên, cho dù bạn có đem trái tim móc ra cho hắn, hắn cũng sẽ không trở nên có lương tâm.

Aizz…

Tôi nằm ở trên giường nhớ lại năm đó, như cũ cảm thấy rõ mồn một trước mắt. Cái này con mẹ nó mới gọi là khắc cốt ghi tâm!

Bất quá lúc đó còn trẻ nên mới xem tình yêu là chuyện quan trọng, mới có suy nghĩ Thẩm Tang Miên chính là tất cả của tôi, bất quá tôi hiện tại đã biết rõ, không có ai thiếu ai thì sống không được.

Nếu tôi lúc đầu có thể có khí tiết một chút, có lẽ cuộc đời của tôi sẽ không đáng thương như vậy.

Mỗi một người cũng sẽ có thời điểm bỏ ra tất cả để yêu một người, thậm chí dù có bị coi thường, mà một người bình thường như tôi đương nhiên không phải ngoại lệ …

Không có biện pháp, ai bảo bà đây lúc trước giống như nổi điên mà yêu hắn đây? Cho nên mới có thể cam tâm tình nguyện lại để cho hắn khi dễ?

Bất quá, hiện tại bà đây không yêu hắn nữa rồi, hắn còn dám khi dễ tôi thử xem, xem tôi có đánh hắn ngất xỉu không!

Vừa nghĩ như vậy, chuông cửa liền vang lên.

Chẳng lẽ là Mark… Không đúng, chẳng lẽ là Hàn Tương Luy quay lại?

Tôi từ trên giường đứng lên, phủ thêm áo khoác đi mở cửa.

Người đứng ngoài cửa thế nhưng lại cái kẻ tôi chết cũng không muốn nhớ tới, nghĩ tới liền cảm thấy chết đi sống lại kia.

Thẩm Tang Miên đứng ở cửa, trong tay còn mang theo một cái hộp nhỏ tinh xảo.

“Thanh Thanh, có thể cho tôi vào không?”

Vào con em anh!

Nội tâm của tôi tại tru lên: Anh cút cho tôi, ngựa không dừng vó cút!

Nhưng tôi biết có một số việc là không thể tránh khỏi đấy, liền mặt không biểu tình nghiêng người để cho hắn vào.

Tôi như thế này gọi là gì?

Tôi như thế này gọi là “Dẫn sói vào nhà”, hơn nữa còn là con mẹ nó sói mắt trắng có thâm niên!

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

3 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 10

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s