Nam than phong ben_Chap 102

Chương 102: Muốn đến công ty này làm!

f59d564328b96d9746911821a9f342222

Edit-Beta: Hiểu Dương-Hye Mi
Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Cho đến khi Tần Mặc đẩy Tô Song Song trở về nhà trọ, xoay người đi tìm hộ khẩu, Tô Song Song mới lấy lại tinh thần, chợt đứng lên, bắt lấy cánh tay Tần Mặc.

“Tần… Tần… Tần Mặc, anh không sao thật chứ? Có cần phải đi bệnh viện không?” Tô Song Song mặt đầy kinh hoảng nhìn Tần Mặc, bộ dáng kia hận không thể trực tiếp kéo hắn đi bệnh viện kiểm tra một chút.

Khoảng cách gió bão.

Tần Mặc cúi đầu nhìn chăm chú Tô Song Song, từng câu từng chữ hỏi: “Chúng ta có sống cùng một chỗ không?”

Tô Song Song suy nghĩ một chút, gật đầu một cái.

Tần Mặc thấy Tô Song Song gật đầu, hỏi tiếp: “Chúng ta đã cùng ngủ chung trên một cái giường đúng không?”

Tô Song Song lại suy nghĩ một chút, sau đó rất không cam lòng gật đầu, hơi nhíu mày nhìn Tần Mặc, không biết đột nhiên hắn hỏi cái này để làm cái gì.

Cô vừa muốn bổ sung một câu, đó không phải vạn bất đắc dĩ hay sao, Tần Mặc lại tiếp tục mở miệng hỏi: “Em đã thấy qua…của tôi…”

Rốt cuộc Tần Mặc không có không biết xấu hổ như vậy, chẳng qua cúi đầu nhìn hạ thân của mình một chút, Tô Song Song chợt hiểu, tối hôm qua mình nhìn lén người ta tắm đã bị bắt được.

Cô rất muốn không thừa nhận, dẫu sao cô cũng không thấy cái gì mà! Nhưng cảm thấy làm người không thể vô sỉ như vậy được, liền gật đầu, một bộ lòng không cam tình không nguyện gật đầu.

“Ừ, vậy em liền phụ trách đi.” Tần Mặc đột nhiên nói ra lời nói nặng khẩu vị như vậy, bộ dáng sau khi nói xong còn vô cùng tự nhiên như đang nói thời tiết bên ngoài rất đẹp vậy.

Tô Song Song đưa ra ngón tay chỉ mình, lại chỉ Tần Mặc, lúc này cô thật trợn mắt há hốc mồm, trợn tròn mắt, cô đưa tay xoa xoa lỗ tai mình, chắc chắn lỗ tai không có vấn đề, cô liền trực tiếp nhìn trân trân Tần Mặc.

“Tôi phụ trách?” Cô không quá chắc chắn lặp lại một lần, biểu tình trên mặt hết sức quắn quít không thể tưởng tượng được.

Tần Mặc gật đầu một cái, trực tiếp phá tan chút mong đợi của Tô Song Song, bày tỏ khẳng định, hơn nữa biểu tình kia chính là tôi không hề nói đùa, tôi rất nghiêm túc.

Tô Song Song cười khan một tiếng, thưởng cho Tần Mặc hai chữ: “Ha ha!” Ngay sau đó Tô Song Song một mực đè nén ưu tư bộc phát, cô hít thật sâu một hơi, trong lòng tự cổ vũ chính mình.

“Anh có phải đàn ông hay không? Tôi nhìn một cái thì sao? Tôi cũng không thấy cái gì, anh cũng không bị lỗ, tôi cũng không sờ anh, lại không hôn anh, sao lại phải chịu trách nhiệm… A…”

Tô Song Song nhìn chằm chằm Tần Mặc, nhìn bóng người phản chiếu trong mắt Tần Mặc, cảm giác bóng người kia càng lúc càng sâu, Tô Song Song bắt đầu chột dạ, thanh âm dần dần không có khí thế, càng ngày càng nhỏ.

“Không sờ qua?” Tần Mặc nhàn nhạt hỏi, sau đó đưa tay kéo tay Tô Song Song, đặt trên mặt mình: “Sờ rồi đó.”

#Dương: làm tới đây cứ tưởng anh bắt chị sờ cái ấy cơ =]]]

#Mi: Mi tu=]]]]]]

Tô Song Song sờ gò má lạnh như băng của Tần Mặc, có chút sững sờ, còn chưa kịp phản ứng, rút tay mình lại, Tần Mặc tiếp tục mở miệng: “Không hôn tôi?”

Thanh âm Tần Mặc hết sức trầm thấp, Tô Song Song vừa nghe, tim chợt nhảy lên một cái.

Cô hít nhẹ một hơi khí, vừa muốn rút tay chạy trốn. Một tay khác của Tần Mặc nắm lấy ót cô, ngay sau đó hắn trực tiếp cúi người, nhẹ nhàng hôn cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn của Tô Song Song một cái.

Tô Song Song cả kinh trợn mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Tần Mặc, cho đến khi môi mỏng mang hơi lạnh của Tần Mặc rời đi, rút lại cánh tay đang nắm ót cô, cô vẫn chưa phản ứng kịp.

Một tay Tần Mặc đút vào túi quần, nhìn Tô Song Song, trong mắt nhìn hết vẻ mặt không hiểu của Tô Song Song, lộ ra một chút nóng bỏng, môi mỏng của hắn hợp lại, bình tĩnh khạc ra hai chữ: “Hôn rồi đó.”

Tô Song Song nghe thanh âm, vội vàng đưa tay che miệng, trong nháy mắt mặt đỏ bừng, chợt lui về sau mấy bước, cho đến khi tựa vào bồn rửa chén mới dừng lại.

Cô trốn tránh ánh mắt Tần Mặc, nhanh chóng cúi đầu xuống, ánh mắt lóe lên, tim đập rộn, một tay khác đưa trước ngực, cảm nhận được lồng ngực phập phồng, đầu óc một mảnh hỗn loạn, căn bản không có cách nào tỉnh táo lại.

“Có thể rồi chứ?” Tần Mặc nói xong muốn đi đến tủ đầu giường cầm hộ khẩu, Tô Song Song vội vàng tiến lên một bước, kéo lấy cánh tay Tần Mặc.

Tần Mặc quay đầu nhìn Tô Song Song, chờ cô mở miệng, Tần Mặc cũng không muốn ép buộc Tô Song Song, nhưng hôm nay hắn không muốn Tô Song Song trốn tránh quan hệ giữa hắn và cô.

“Cái đó… Để tôi suy nghĩ một chút! Để tôi suy nghĩ một chút!” Đầu óc Tô Song Song vốn đang thông suốt bỗng chốc biến thành mơ hồ, cô há miệng một cái, như cũ không tìm ra lời muốn nói.

Sao lại trở thành bộ dáng này chứ? Rõ ràng… Rõ ràng bọn họ chỉ có thể coi là quan hệ bạn bè, tại sao Tần Mặc lại trở thành tiểu cầm thú chứ?

“Tôi muốn em trở thành người phụ nữ của tôi.”  Tần Mặc thấy Tô Song Song không phải không muốn, cúi đầu nhìn chăm chú Tô Song Song, vừa mở miệng, từng câu từng chữ bá đạo, nhưng Tô Song Song bị sợ lui từng bước về phía sau.

Trong mắt cô tràn đầu kinh hoàng, ánh mắt Tần Mặc nhất thời tối đi một phần.

“Để tôi suy nghĩ một chút…” Tô Song Song cảm thấy trừ câu nói này, cô không biết nói câu nào khác, nói xong, vội vàng tránh đi ánh mắt Tần Mặc.

“Nửa tháng.” Tần Mặc không nghĩ há miệng chờ sung, bức bách Tô Song Song tiến vào thế giới của mình, để cô muốn chạy trốn cũng không thoát.

“Một tháng.” Tô Song Song vừa nghe, vội vàng mở miệng trả giá, chính cô cũng không ý thức được, mình có bao nhiêu không thoải mái.

Cô vừa mở miệng không phải cự tuyệt, mà là đáng chết kéo dài thời gian!

Tần Mặc tự nhiên phát hiện Tô Song Song không cự tuyệt hắn, cặp mắt hoa đào lạnh như băng hiện lên một chút ấm áp, nhưng lắc đầu một cái: “Hai mươi ngày.”

Tô Song Song hít một hơi, chuyển mắt một cái, cắn răng giậm chân: “Hai mươi lăm ngày!”

“Ừ.” Tô Song Song còn nghĩ Tần Mặc lại cự tuyệt, không ngờ hắn lại gật đầu một cái, cô nhất thời không quen.

“Tôi đi vẽ tranh, em thu thập.” Tần Mặc nói xong chỉ các loại thức ăn trên mặt đất, xoay người đi tới cái ghế bên cạnh, ngồi xuống, giống như chẳng có chuyện gì xảy ra, khởi động máy tính, chuyên chú làm việc.

Tô Song Song  đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn một đống thức ăn, nháy mắt mấy cái, cô làm sao còn có thể chú ý tới đồ ăn Tần Mặc mang về?

Tô Song Song rõ ràng vẫn còn chưa tỉnh táo lại, đầu cô trống rỗng, cái gì cũng không dám nói, ngồi chồm hổm xuống, thu dọn thức ăn trên đất.

Tần Mặc quay đầu nhìn Tô Song Song  ngây ngô ngồi chổm hổm nhặt thức ăn dưới đất, đôi mắt hoa đào lại sâu một phần.

Xem ra, hai mươi lăm ngày sau, bất luận là hắn có lấy được lòng cô hay không, hắn cũng sẽ mang cô vào thế giới của mình, không cho cô có cơ hội trốn tránh tình cảm nữa, bởi vì cô là của hắn!

Buổi tối, lúc Tô Song Song  rốt cuộc phản ứng, cô theo bản năng nhìn tới cái rèm ngăn giữa hai giường của bọn họ, khi nhìn thấy bóng người Tần Mặc in lên, Tô Song Song  bỗng nhiên cảm thấy tim đập rộn lên.

Cô thận trọng hít sâu hai cái, mới khống chế được trái tim đang nhảy loạn nhịp, Tô Song Song nắm tóc, chợt ngã xuống giường, lại bắt đầu hỗn loạn lên.

Nếu Tần Mặc không có ở bên cạnh giường cô, Tô Song Song sợ rằng sẽ cho chính mình một cái tát, nhìn xem một chút có phải là mơ hay không, tiểu cầm thú sao lại cầu hôn cô? Hơn nữa còn ngang ngược nói muốn cô trở thành người phụ nữ của hắn?

Tô Song Song quay đầu nhìn về phía Tần Mặc, trong đầu nghĩ: Tiểu cầm thú bá đạo cầu hôn như vậy là do người nhà hắn dạy cho sao?

Tô Song Song  suy nghĩ một chút, liền ngủ, ngày thứ hai thức dậy, Tô Song Song mặt đầy sợ hãi, nhưng nhìn Tần Mặc giống như cho tới bây giờ chưa nói cái gì, vẫn giống như trước, nên làm cái gì thì làm cái đó.

Tô Song Song thận trọng quan sát Tần Mặc hai ngày, thấy hắn không có gì khác lạ, chân cô cũng đang tốt dần lên, cũng không nói với hắn, lặng lẽ che giấu trong đầu.

Cho đến ngày thứ năm, Tô Song Song  bắt đầu vui sướng, chân cô cũng không sai biệt lắm, chỉ cần không bất cẩn, đi bộ bình thường đều có thể.

Tháng mười chính là thời điểm tìm việc làm, đủ loại hội tuyển dụng sẽ mở ra ở các trường đại học.

Tô Song Song theo bản năng đã đem Tần Mặc coi là người mình, cho nên giờ phút này một chút hình tượng cũng không có, vắt chân ngồi trên ghế, bắt đầu hò hét cào loạn ổ gà, đọc tin tức tuyển dụng ít đến đáng thương trên báo.

Mặc dù Tô Song Song đã tốt nghiệp đại học, nhưng tuổi cô còn trẻ, mới hai mươi tuổi, Tô Song Song nhìn chứng minh thư của mình, nhất thời khóc không ra nước mắt.

Mụ nội nó, đầu năm nay, học vấn cũng bị nghi ngờ, hai mươi tuổi thì sao? Cô hai mươi tuổi đã tốt nghiệp nghiên cứu sinh, rõ ràng cho thấy chỉ số thông minh rất cao mà! Vì cái lông gì mà nhìn cô chỉ mới hai mươi mà cả phỏng vấn cũng không cho?

Tô Song Song lúc này giận dữ bất bình, Tần Mặc đang xem sách bên bàn bên cạnh, bộ tranh kia, Tần Mặc chỉ tốn một ngày đã hoàn thành.

Bởi vì thân phận đặc thù của hắn, bây giờ phải ở nhà trốn tránh, không thể đi tìm việc làm, cho nên hai ngày nay hắn vẫn ở nhà, làm một ít báo biểu mà Tô Song Song  không hiểu và những thứ khác.

Dù sao trong mắt Tô Song Song, Tần Mặc chính là “đang chờ thời cơ vùng dậy”! Cô thấy hắn có việc cần làm, còn bận rộn suốt ngày, cũng yên lòng, không cần sợ hắn khó chịu đi tự sát gì đó, liền bắt đầu chuyên tâm chăm chú tìm việc làm.

Tô Song Song liếc nhìn quyển sách tiếng Anh trong tay Tần Mặc, trong lòng bắt đầu phỉ nhổ: Giả bộ học vấn cao gì chứ!

Tô Song Song mặc dù đã tốt nghiệp nghiên cứu sinh, nhưng tiếng Anh rất kém, chỉ miễn cưỡng qua cấp bốn, nếu không phải trường đại học của cô yêu cầu không cao, dựa theo tài nghệ đi thi cấp sáu tám lần chưa qua của cô, đoán chừng cái bằng nghiên cứu sinh này của cô không thể có được.

Cho nên Tô Song Song  thấy người trước mặt cô khoe khoang tiếng Anh, liền tức giận bất bình.

Tần Mặc nhìn ánh mắt Tô Song Song, còn tưởng rằng cô buồn chuyện tìm việc làm.

Tần Mặc nhìn lướt qua, vốn muốn cho Tô Song Song đến một công ty con nào đó của Tần thị làm việc, dưới mắt hắn, cũng đỡ để cho cô phải chịu ủy khuất.

Nhưng Tần Mặc chính là tự làm bậy không thể sống, vì có thể chuyển vào nhà Tô Song Song, đã nói dối rằng mình phá sản, cho nên hắn sợ nếu để Tô Song Song đến công ty của mình, sợ rằng cô sẽ tìm ra manh mối nào đó.

Tô Song Song  thấy Tần Mặc nhìn tới, còn tưởng rằng hắn cảm nhận được oán niệm của mình, vội vàng xoay đầu, theo bản năng đổi một tờ tuyển dụng khác, khi nhìn thấy tin tức tuyển dụng mới nhất, nhất thời hai mắt cô sáng lên.

Tô Song Song vội vàng nhìn xem điều kiện tuyển dụng, không có yêu cầu tuổi tác, kinh nghiệm làm việc, hơn nữa các điều kiện của cô cũng phù hợp.

Tô Song Song  thoáng chốc muốn cám ơn ông trời, đưa tay hưng phấn chỉ cái này, la một câu: “Tôi muốn đến công ty này làm!”

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

 

 

 

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 102

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s