Than ma thu ha_Chap 35

Chương 35: Sinh tử bồi hồi

80060319f40432a21f08646166b6c25e1

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Hạ Linh nghiêm mặt chậm rãi cởi quần áo trên người Hàn Dục.

Thời điểm thân thể dần dần lộ ra, hô hấp nàng cơ hồ ngừng lại, cảnh tượng đó, hình ảnh đó làm cho người ta cảm thấy vô cùng thê thảm, sau tám năm, nàng lại một lần nữa nhìn thấy.

Nàng cầm lấy một cái khăn sạch sẽ thấm nước, chậm rãi lau đi tất cả vết máu và phần mưng mủ chảy ra từ miệng vết thương.

Mỗi một lần đụng chạm miệng vết thương, nhìn những vết rạn nứt huyết nhục dữ tợn kia nàng đều nhịn không được run rẩy một cái, sau đó lại lúng túng lau thật kĩ từng miệng vết thương.

Cánh tay cầm khăn ướt của Hạ Linh suốt cả quá trình đều run rẩy, dịch bao tử cuồn cuộn, gần như muốn nôn mửa.

Mỗi lần như vậy, nàng đều nhịn không được ngẩng đầu nhìn nam tử, nhưng nét mặt người nọ lại dường như vĩnh viễn chỉ có một mảnh bình tĩnh, dù là sắc mặt tái nhợt, môi mỏng tím xanh, nhưng vẫn có thể dùng thanh âm khàn khàn khó nghe nói chuyện với nàng: “Bên đùi còn có một vết thương chưa có lau, đừng quên đó.”

Hạ Linh lập tức quên đi hết thảy cảm giác buồn nôn, sợ hãi, tất cả chỉ còn lại sự phẫn nộ —— tên khốn kiếp này thực sự tự coi mình là đại gia rồi!

Nàng cầm khăn ướt hung hăng lau loạn xạ vài cái trên miệng vết thương ở bên đùi hắn.

Một tiếng rên rỉ trầm thấp, giống như đau nhức lại giống như mờ ám từ bên trên truyền đến, Hạ Linh kỳ quái ngẩng đầu, lại bắt gặp gương mặt hơi ửng hồng cùng một đôi mắt đầy hơi nước, ánh lên vài tia sáng đỏ tươi nhìn chằm chằm nàng, lông mi thật dài khẽ run rẩy, thỉnh thoảng còn toát ra xuân quang nơi đáy mắt. Cái loại ánh mắt này không cần lý do liền làm cho người ta xấu hổ tim đập. Ngũ quan vốn hơi có vẻ văn nhược, thanh tú lịch sự tao nhã của nam nhân đột nhiên tựu trở nên tinh xảo xinh đẹp, mê hoặc tâm thần con người.

Hạ Linh như bị bò cạp cắn mà mạnh mẽ buông khăn ướt rút tay về, ai ngờ mu bàn tay lại trong lúc vô tình cách lớp màn vải hơi mỏng chạm phải một thứ cứng rắn nóng như lửa.

Hạ Linh như bị sét đánh lập tức cứng người lại.

Sau nửa ngày qua đi nàng rốt cục hoàn hồn, sau đó liền lấy ra một cái khăn ướt khác hung hăng ném lên chỗ ‘lều vải’, giận tím mặt: “Loại thời điểm này … Loại thời điểm này mà ngươi còn có thể phản ứng, ngươi con mẹ nó là cầm thú à ?!”

Âm sát chi nguyệt ngày thứ hai mươi, tình huống của Hàn Dục kịch liệt chuyển biến xấu.

Tuy miệng vết thương được đắp qua thuốc trên thân thể không hề bị hư thối sinh mủ, thế nhưng các cơ quan trong cơ thể không cách nào chịu được sự dày vò này, từng cái mất đi công hiệu.

Linh lực trong Long vực mỏng manh, thân thể nếu không bổ sung nước và đồ ăn, sẽ dần suy yếu rồi chết.

Hạ Linh từng muốn dẫn hắn rời khỏi Long vực, thế nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới tình cảnh bên ngoài Long vực, nàng liền biết rõ, dùng tình trạng hiện tại của Hàn Dục xuất hiện trước mặt Long tộc thì chỉ có một con đường chết.

Hạ Linh đã từng thử cách tự mình hấp thu linh lực tinh thạch cấp thấp rồi truyền qua cho hắn, thế nhưng không biết có phải con đường giao chuyển quá chật hẹp hay không, tất cả linh lực vừa vào trong cơ thể hắn liền một đi không trở lại, biến mất vô tung vô ảnh.

Gương mặt Hàn Dục đã không nhìn ra bộ dáng lúc trước, gầy gò dữ tợn, trải rộng vết máu.

Hắn đã lâu không có mở miệng nói chuyện, Hạ Linh không biết là do cổ của hắn bị tổn thương hay là vì đối mặt với tình trạng ngày càng thê thảm nên không muốn lại mở miệng.

Bất kể như thế nào, nếu như tình huống lại tiếp tục xấu đi như vậy, hắn tuyệt đối không có khả năng sống qua âm sát chi nguyệt.

Hạ Linh khẽ thở dài, quay người ra ngoài, nàng nghĩ, vô luận như thế nào, nàng đều muốn trước phải tận lực, sau mới nghe theo thiên mệnh.

Sau một ngày, nàng rốt cục lại lần nữa đi vào nhà gỗ của Hàn Dục, bước chân gấp rút, ánh mắt trong trẻo như nước.

Hàn Dục hơi mở mắt ra, nhìn cô gái cẩn thận từng li từng tí đem cái gì treo ở đầu giường hắn, cúi đầu loay hoay một hồi.

Trước mắt Hàn Dục vốn tràn ngập màu đỏ huyết tinh, mấy ngày nay không ăn uống nên suy yếu, càng làm cho hắn gần như không thấy rõ bất kì thứ gì.

Chỉ cảm thấy cô gái tựa hồ kéo một đầu sợi chỉ thật dài lên trên cánh tay hắn, sau đó có thứ gì đó đâm vào trong cơ thể của hắn.

Huyết tiêu ma thể tàn phá tra tấn khiến cho thân thể của hắn cơ hồ đã mất đi hết thảy giác quan, chỉ còn lại sự đau khổ sâu tận xương tủy.

Thống khổ như vậy, ngay cả nói cũng nói không được, khớp xương nóng hổi, nội tạng hư thối, dần dần mất đi cảm giác ngũ quan, còn có sự giày vò vĩnh viễn nghiền nát hắn … Dường như vĩnh viễn không có cuối cùng, nhìn không tới một chút hy vọng sống sót.

Là ai hại hắn rơi vào tình trạng như thế này? Là ai khiến hắn phải chịu sự tra tấn mà đáng lẽ hắn không phải gánh chịu ngày qua ngày này?

Thường Tự Cẩm, Thường Tự Cẩm, hết thảy đều là do ngươi!

Hàn Dục mạnh mẽ mở ra hai mắt đỏ thẫm như máu, ánh mắt mê ly trong nháy mắt trở nên vô cùng rõ ràng.

Trước mắt lắc lư một thân ảnh quen thuộc, mỗi một cái nhăn mày, mỗi một nụ cười, nhất cử nhất động, đều đã từng in dấu thật sâu ở trong linh hồn của hắn. Dù cho thể xác và tinh thần bị hủy diệt, cũng khó có thể quên.

Nhưng mà, cũng là người này … Người mà hắn dùng tính mạng bảo vệ lại đi lợi dụng hắn, phản bội hắn.

Người như vậy, sao có thể tha thứ, làm sao để tha thứ!

Cho nên, phải giết nàng, phải hủy nàng!

Hàn Dục như mê muội nghiêng đầu, cánh tay đầy miệng vết thương nâng lên như kỳ tích, phủ lấy cái cổ yếu ớt của cô gái…

“Bang ——” Cô gái tiện tay đem tay của hắn ném lại trên giường, “Chớ lộn xộn, coi chừng khiến kim tiêm trượt ra ngoài.”

Nàng dùng vẻ mặt trịnh trọng, run rẩy cầm lấy sợi dây dài kia, mắt thấy nước muối sinh lí tự chế quả thật từ trong ống chảy vào tĩnh mạch Hàn Dục, không khỏi thở dài một hơi: “Khá tốt, không có lãng phí vô ích da Hỏa Thử trân quý.”

Cô gái nói xong đau lòng vuốt ve cái ống làm từ da Hỏa Thử màu bạc bóng loáng, thở dài nói: “Đây nhất định là trang bị truyền dịch đắt tiền nhất thế gian rồi, không nghĩ tới ta cũng có một ngày phá sản như vậy a!”

Hàn Dục yên tĩnh tựa trên cái gối kiều mạch mềm mại, ở dưới thân trải một chiếc chiếu sạch sẽ, trên người cũng được đắp một cái mền vô cùng mềm mại và sạch sẽ, dù toàn thân đầy vết thương, mùi máu nồng tới mức gay mũi, mái tóc hắn vĩnh viễn vẫn chỉnh tề gọn gàng, quần áo luôn phảng phất một mùi hương thơm ngát.

Người này, đã từng nhận lấy bộ da rắn Hỏa Thử mà mình kiếm được đưa cho nàng, thời điểm đó nàng rất vui vẻ, xem chúng như trân bảo.

Người này, cứ như vậy mà ở bên giường chăm sóc hắn một ngày lại một ngày, một đêm lại một đêm, chưa bao giờ từ bỏ.

Người này, không phải Thường Tự Cẩm.

Âm sát chi nguyệt ngày thứ 24, khớp xương Hàn Dục bắt đầu sai chỗ, thân thể do sốt cao tạo thành những trận rét run liên tục.

Hạ Linh quấn thanh nẹp lên tất cả các đốt ngón tay của Hàn Dục, bên trong thanh nẹp còn bôi lên thuốc mà nhóm tiểu Bạch Thương luyện chế cho nàng.

Xử lý tốt hết thảy, một lần nữa treo thêm một lọ nước muối sinh lí, sau đó đắp kín chăn cho hắn, Hạ Linh một mình đi ra phòng ngoài, nằm ở trong hố cát bạc nhìn bầu trời.

Một tiểu Bạch Thương nhảy đến bên tai nàng, níu lấy tóc của nàng cười khanh khách.

Hạ Linh đem nó giơ lên, đặt nó lên trên bụng mình, nhẹ nhàng nói: “Mẹ ta là y tá, ba ta là giáo viên trung học, nhà của chúng ta không giàu có, chỉ ở trong không gian chật hẹp hơn 70 mét vuông, bày đầy đồ dùng trong nhà.”

Nàng ngơ ngác nhìn lên những ngôi sao chớp tắt trên bầu trời, đêm tối yên tĩnh như vậy, xa xôi như vậy.

“Nguyện vọng lớn nhất của ta chính là kì nghỉ có thể kéo dài thêm, bài tập thì ít đi một chút, mỗi ngày ngủ đến tự nhiên tỉnh, ngày nghỉ có thể cùng bạn thân hẹn mấy anh chàng đẹp trai cùng đi chơi. Chúng ta luôn nghĩ về những giấc mộng thật đẹp rồi sau đó lại phàn nàn cuộc sống thật buồn tẻ và nhàm chán. Mẹ luôn luôn do dự khi quyết định có nên mua một đôi giày cao gót 200 đồng hay không, còn ba sẽ hút thuốc lá tiện lợi rồi lại phàn nàn hương vị không đủ đậm đà …”

Hạ Linh cúi đầu nhìn tiểu Bạch Thương đang vui đùa trên bụng nàng, chăm chú mấp máy môi, giọng nói khàn khàn: “Mẹ ta rất thông minh, tay chân lanh lẹ, suy nghĩ kĩ càng, còn ta thì tay chân lại luôn vụng về, ngay cả người bệnh cũng chăm sóc không tốt. Tay của ba ta thì rất có lực, bước chân cũng rất vững vàng, có ông ấy ở bên, ta cái gì cũng không cần sợ hãi. Còn có bạn bè của ta, chúng ta luôn ở cùng nhau, cùng nhau chơi đùa, cùng nhau cố gắng, cùng nhau hứa hẹn … mãi mãi là bạn.”

Hạ Linh cắn chặt răng mới có thể làm cho thanh âm mình không nghẹn ngào: “Ta muốn về nhà, ta thật sự … rất muốn về nhà. Ta dần dần không còn nhớ rõ mọi thứ ở thế giới kia nữa, những gương mặt ấy trở nên mơ hồ, thanh âm trở nên lạ lẫm. Thế nhưng mà, có trời mới biết phải mất thêm bao nhiêu năm nữa ta mới có thể trở về, hoặc là cả đời này đều khó có khả năng trở về.”

Tiểu Bạch Thương nhẹ nhàng nhảy xuống bụng nàng, đi đến bên tai nàng, bàn tay nhỏ níu lấy tóc của nàng, leo đến bên cạnh mặt nàng.

Bàn tay nho nhỏ tuyết trắng phát ra ánh sáng long lanh nhẹ nhàng lau đi nước mắt ở khóe mắt nàng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn như tuyết ngọc tràn đầy thương tiếc cùng lo lắng.

Nó cúi đầu xuống, trịnh trọng mà nhu hòa tại chỗ bị nước mắt lăn qua ấn xuống một nụ hôn mát lạnh, sau đó ngẩng đầu cười ôn hòa như ánh sáng mặt trời cổ vũ an ủi nàng, giống như đang nói —— đừng đau lòng, ngươi còn có chúng ta.

Hạ Linh khì khì bật cười một tiếng, chua xót trong nội tâm rốt cục lại nhịn không được dâng lên, nàng đưa tay che đi đôi mắt, dòng nước mắt nóng hổi đứt quãng như hạt trân châu im lặng chảy xuống.

Vì đang đắm chìm trong thế giới của chính mình nên Hạ Linh và tiểu Bạch Thương đều không có phát hiện, cửa của căn nhà gỗ cách đó không xa lặng lẽ mở rộng ra, có một nam tử gầy như que củi, mặt mũi đầy vết máu, quanh thân bó đầy thanh nẹp ngồi thật lâu trước cửa, nhìn về phía bọn họ, thật lâu không nói gì.

Âm sát chi nguyệt ngày thứ 29, toàn bộ thân thể Hàn Dục mất đi sức sống … Mọi thứ đều chấm dứt.

Bởi vì, nơi này là Long vực, không có linh khí, giác quan toàn thân thể lại đều suy yếu, tính mạng sao có thể duy trì?

Bởi vì, đau khổ huyết tiêu ma thể âm sát chi nguyệt mỗi một lần càng mãnh liệt hơn, cửu tử nhất sinh sống qua lần thứ nhất đã là thần thoại của một đời tu tiên, sao có thể hi vọng xa vời mà có lần thứ hai?  

Cho nên, buông tha đi … Ngươi đã rất cố gắng làm mọi thứ, ngươi đã không thẹn với lương tâm rồi.

Hạ Linh ngây người đứng tại chỗ nhìn thân thể mất đi sức sống của nam tử nằm ở trên giường, trong lòng tràn đầy cảm giác thất bại, còn có nồng đậm không cam lòng.

Nàng đột nhiên đi lên phía trước, hai tay đan vào nhau, hung hăng ấn lên trái tim nam tử, “Hai trăm năm trước ta nhìn ngươi chịu mọi tra tấn, muốn làm điều gì đó lại bất lực. Hai trăm năm sau, ta bỏ qua thù hận, muốn dùng hết mọi biện pháp kéo dài tính mạng của ngươi, nhưng ngược lại chỉ biết trơ mắt nhìn ngươi chết đi! Ta làm hết thảy, liền thật sự không đáng một đồng như vậy sao?”

Lúc nào cũng vậy, sau khi nàng dùng hết toàn lực, mới phát hiện mình chỉ là tôm tép nhãi nhép.

Lúc nào cũng vậy, ngay khi nàng vừa mới bắt đầu có hy vọng, liền đem hết thảy tốt đẹp dập tắt.

Tình thương phụ thân của Hạ Viêm, kết thúc khi đệ đệ thiên phú được sinh ra; sự yêu mến của Thẩm Thanh, kết thúc khi cả nhà Hạ gia lưu lạc, một tờ hôn thư vô tình bị trả lại; tình nghĩa sư tỷ ngoại đường Thiên Khuê tông, kết thúc khi nàng không rõ chết đi, nhập hồn vào thân con rối.

Còn có hai trăm năm trước, thiếu niên thanh tịnh tốt bụng, cố chấp hứa hẹn bảo hộ nàng kia, cuối cùng cũng bị bóp chết trong dòng chảy thời gian.

Nàng thật sự không muốn chịu thua, không muốn thỏa hiệp.

Thế nhưng mà, không có tim đập, không có hô hấp … Bất luận hy vọng còn sống gì đều không có.

Nàng thật sự chưa bao giờ có một khắc vứt bỏ ý niệm muốn về nhà trong đầu, chưa bao giờ có một khắc dao động tín niệm kiên định của chính mình.

Thế nhưng ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn đen như vậy, bóng đêm vẫn dài như vậy, dường như ánh sáng vĩnh viễn cũng sẽ không chiếu đến.

Hạ Linh nhẹ nhàng trượt xuống ngồi dưới đất, vô lực nhắm mắt lại.

Đã đủ rồi, thật sự đã đủ rồi, mệt mỏi như vậy, thống khổ như vậy, tuyệt vọng như vậy, còn kiên trì cố chấp…những tín niệm ngây thơ vô dụng này làm cái gì, chẳng lẽ nàng thật sự cho rằng, giữ vững được chúng thì sẽ có một ngày có thể trở về sao?

Người này sống hay chết có quan hệ gì với mình? Hắn chết rồi không phải rất tốt sao? Hắn chết rồi thì mình mới có thể có tự do chân chính, không phải sao?

Cho nên, buông tha đi.

Ta thật sự, thật sự đã tận lực.

————Hye Mi sweet home————

Hàn Dục mơ một giấc mộng thật đẹp, trong mộng có một cô gái nói với hắn khi đó còn nhỏ: “Hôm nay tỷ tỷ sẽ cho đệ biết, cảm giác có miếng bánh từ trên trời rớt xuống, bỗng nhiên được thần tiên cứu là như thế nào.”

Nhiều bông hoa hướng dương đột nhiên nở rộ ở trước mặt hắn, chói mắt mà xinh đẹp như ngày mùa hè, ôn hòa bao phủ thần tiên tỷ tỷ của hắn.

Thế nhưng mà, hắn đúng là vẫn bị ném bỏ. “Hơn nữa bản thân ta còn khó bảo toàn, không biết lúc nào sẽ bị biến thái chủ nhân gọi trở về. Không bằng, ta đưa đệ đến danh môn đại phái, chỗ đó đều có danh sư chỉ dạy đệ…”

Vội vàng ly biệt, lúc tương kiến lại là cảnh thương hải tang điền, lúc quay đầu thì thay đổi khôn lường, ác mộng mới bắt đầu.

Hàn Dục mạnh mẽ mở mắt ra, ánh nắng xuyên qua cửa sổ giấy mỏng mang chiếu lên trên người hắn, ôn hòa mà tươi mát.

Hắn nghiêng đầu nhớ lại tình cảnh trong mộng, hình như có hạ hoa héo tàn lại nở rộ, cũng hình như có mặt trời mới lên ở hướng đông lại lặn về phía tây, đến tột cùng mơ tới cái gì lại không thể nào nhớ nổi.

Hắn hơi nghiêng người, liền thấy được cô gái ngủ ở chân giường, hai tay ôm đầu gối, cuộn mình thành một đoàn, phiến lông mi thật dày run nhè nhẹ, ở trên gương mặt bạch ngọc không tỳ vết có những vết nước khô mờ nhạt.

Trong nháy mắt, cảm giác ôn hòa lại như chua xót trong mộng cảnh mãnh liệt ập tới.

Hàn Dục chậm rãi đứng dậy đi đến bên người cô gái, ôn nhu ôm nàng vào trong ngực, ngón trỏ nhẹ nhàng lướt qua một bên má tinh tế của nàng, thầm thì: “Thế gian này vì sao lại có người ngốc đến dùng đức báo oán, dùng ân báo thù? Người như vậy nếu không phải vì hổ thẹn lương tâm, thì chính là… có rắp tâm khác, nàng rốt cuộc là loại nào đây?”

Hắn khẽ vuốt ve thật lâu, bỗng nhiên khóe miệng hơi nhếch, hiện ra một nụ cười vô cùng trẻ trung vui vẻ, nhưng cũng lại ẩn chứa sự điên cuồng: “Thế nhưng cũng không có vấn đề gì. Vô luận nàng là ai, có mục đích gì, hiện tại, ta đã có năng lực khiến nàng vĩnh viễn ở bên cạnh ta, vĩnh viễn không cách nào thoát khỏi.”

Nói xong, Hàn Dục cúi đầu xuống, hôn thật sâu lên thiếu nữ đang ngủ say.

#Mi: từ chương này là mở màn những ngày anh sủng chụy rồi, bảo đảm ngọt như mía đường luôn, ahihi

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Than ma thu ha_Chap 35

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s