Hop cuu tat hon_Chap 11

Chương 11

f316c73a274aa36d720490c83d82def3xd3

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

(*) Cảnh báo có cảnh hót, ai chưa đủ 16+ cần cân nhắc trước khi xem =]]]]

Tôi buộc chặt áo khoác, đột nhiên cảm giác có chút ảo não, áo ngủ tôi đang mặc bên trong chính là cái loại hoa hòe quê mùa. Nếu biết rõ người đến là hắn, bà đây ít nhất phải mặc một bộ trang phục thật hoa lệ…

Ah, không đúng, ý của bà đây là, ít nhất phải mặc nội y vào!

Tôi lại nắm thật chặt áo khoác, vẻ mặt phòng bị nhìn Thẩm Tang Miên, hắn ngồi đối diện tôi, cùng tôi trầm mặc giằng co.

Lại là tư thế này, tôi cảm thấy hai chúng tôi giống như luôn dùng bộ dạng như vậy mà ở chung, chính là đối lập và không thể điều hòa. Cho tới nay, đối với hắn mà nói, giữa chúng tôi chỉ nói điều kiện, không nói chuyện cảm tình.

Hôm nay hắn cũng là tới tìm tôi bàn điều kiện sao?

Cũng đúng, người nhà hắn trông mong người thừa kế đã bao lâu, nếu không lúc trước hắn cũng sẽ không tùy tiện mà đi lấy bà đây, hiện tại đột nhiên không cần tiền liền có một cậu con trai, hắn sao có thể bỏ qua?

Cái người thích bàn điều kiện kia, sao có thể không nắm lấy cơ hội dùng lý luận chó má của hắn thuyết phục tôi cơ chứ?

“Tử Lưu là con của anh.”

Thẩm Tang Miên nói lời này chính là dùng câu trần thuật, mà không phải câu nghi vấn, anh con mẹ nó biết rồi thì còn hỏi tôi làm gì? Tôi lạnh lùng nhìn hắn một cái nói “Tôi không thích nói cho anh biết!”

“Tử Lưu là con của anh đúng không? Anh muốn em nói cho anh biết.” Thẩm Tang Miên xiết thật chặt nắm đấm, gắt gao nhìn chằm chằm vào tôi, giống như là tôi thiếu nợ tiền hắn không trả vậy, loại ánh mắt này khiến trong nội tâm của tôi không khỏi chột dạ. Tôi mất tự nhiên phớt lờ, cố ý đề cao âm lượng nói: “Hỏi tôi làm gì? Baidu cái gì cũng biết, hỏi nó đi!”

“Thanh Thanh, em sinh Tử Lưu cho anh phải không?”

“Nếu như anh tới là muốn hỏi vấn đề nhàm chán như vậy …, vậy thì mời anh rời đi cho.” Tôi nhanh chóng đứng dậy đi về phía cửa, lúc kéo cửa ra cũng không nhìn hắn, chỉ là tận lực dùng thanh âm tỉnh táo nhất nói: “Đã muộn rồi, cô nam quả nữ ở chung một phòng rất không tiện, tôi tuy là một phụ nữ độc thân đã ly hôn nhưng chút thể diện này vẫn muốn giữ.”

Không nghĩ tới Thẩm Tang Miên bước đến, BA~ một phát lại đóng cửa, hắn cầm lấy cánh tay của tôi, trong mắt đều muốn bắn ra lửa.

“Vì sao không nói cho anh, vì sao không nói cho anh biết em đã có con!”

“Là con của anh thì sao! Anh sẽ quan tâm sao?” Tôi quay lại phía Thẩm Tang Miên la lên: “Sau 5 năm anh lại đến chất vấn tôi vì sao không nói cho anh biết tôi và anh đã có con? Nếu như con mẹ nó anh hiểu được cái gì gọi là tâm như tro tàn, cái gì gọi là tuyệt vọng, cũng đừng hỏi tôi con mẹ nó vì sao lúc trước không nói cho anh biết!”

Thẩm Tang Miên sửng sốt, trầm mặc nhìn tôi, nhưng lại vẫn chăm chú cầm lấy tay của tôi.

“Thả tôi ra, nếu còn không buông ra, tôi sẽ hô “cưỡng bức” đó!”

“Thanh Thanh, chúng ta kết hôn đi.” Thẩm Tang Miên nói rất chân thành, trong mắt có một loại giãy dụa tôi không hiểu.

Kết hôn?

Vì con trai sao?

Thật đúng là hi sinh vĩ đại nha!

Vì nối dõi tông đường cho nên cùng một người phụ nữ mà mình không yêu kết hôn cũng không sao, cho nên bắn chết một đứa ngốc cũng không sao, quả nhiên là chuyện Thẩm Tang Miên sẽ làm, không phải sao?

“Thanh Thanh, anh hối hận rồi, lúc trước em im hơi lặng tiếng dẫn con bỏ đi, không phải là hy vọng có một ngày anh sẽ hối hận, sẽ thống khổ sao? Hiện tại anh đã hối hận, anh biết đau khổ là gì rồi, chúng ta bắt đầu lại lần nữa có được không?”

Tôi tát Thẩm Tang Miên ‘BA~’ một cái, hắn mà cũng dám nói một câu như vậy.

“Thẩm Tang Miên, anh biết cái gì gọi là đau khổ sao? Đừng có cùng bà đây nói cái gì mà hối hận! Vì sao tôi phải làm anh hối hận, anh tưởng anh là ai? Anh cảm thấy Diêm Thanh tôi rẻ mạt như vậy sao? Tôi làm hết thảy cũng là vì tranh thủ sự đồng tình, thế giới của tôi nên chuyển động quanh anh thôi sao? Không có Thẩm Tang Miên anh thì Diêm Thanh tôi vẫn ăn được ngủ được, không lẽ anh cho rằng không có anh thì tôi không sống nổi đó chứ? Tôi rời khỏi anh là vì tôi không muốn lại bị coi thường nữa, bởi vì tình cảm và nước mắt của bà đây đều rất, rất quý, bởi vì bà đây con mẹ nó không yêu anh nữa rồi!”

“Không yêu anh thì sao em lại còn sinh con của anh! Không yêu anh thì sao em bây giờ lại khóc!” Thẩm Tang Miên giữ lấy bờ vai của tôi, trong mắt đã mất đi tỉnh táo cùng khắc chế xưa nay.

Vì sao…

Bà đây nào biết đâu vì sao!

“Anh con mẹ nó thả tôi ra!” Tôi quát Thẩm Tang Miên: “Bà đây thích sống sao thì sống, liên quan méo gì đến anh!”

Thẩm Tang Miên trừng mắt tôi, một bộ dạng nghiến răng nghiến lợi, tôi cũng không cam chịu yếu thế trừng lại, trừng người ai không biết chứ, trừng ai người đó nhức trứng thì biết!

Bỗng nhiên Thẩm Tang Miên gắt gao ôm lấy tôi, sau đó tôi liền cảm thấy có cái gì mềm mềm đánh lên miệng của tôi.

Khốn kiếp! Hắn vậy mà lại hôn tôi!

Thẩm Tang Miên “khí thế hung hung”, hoàn toàn vứt bỏ cái gì gọi là kỹ xảo, giống như là dã thú “cắn xé” môi của tôi, hắn cái này không phải hôn môi, hoàn toàn là xả giận!

Tôi giãy dụa muốn né ra khỏi ngực của hắn lại hoàn toàn lãng phí khí lực, ngược lại bị hắn càng ngày khóa càng chặt, chỉ cảm thấy eo hận không thể bị hắn cho chặt đứt.

Tôi vung tay đánh hắn, hắn lại hoàn toàn bất vi sở động, miệng bà đây bị cắn nên bất đắc dĩ không thể mắng người, nhưng không biết khí lực phát ra từ đâu, tôi bỗng mở hàm răng vốn dĩ đóng chặt, há miệng liều mạng cắn hắn một ngụm.

Chỉ cảm thấy lập tức nếm được một cổ hương vị ngai ngái, nhưng cùng lúc đó Thẩm Tang Miên vậy mà thừa cơ đem đầu lưỡi tiến đến! Tên khốn kiếp, anh là người sống đời sống thực vật nên không có tri giác hả! Tôi cắn anh như vầy thì anh cũng nên biết đau một chút được không!

Nhưng động tác Thẩm Tang Miên bỗng nhiên trở nên dịu dàng…, hắn chậm chạp mà cẩn thận mút thỏa thích môi của tôi, giống như là đang nhấm nháp chiếc bánh ngọt sô cô la hạnh nhân mà hắn thích nhất, từng chút một, từng bước xâm chiếm lấy lý trí của tôi.

Hắn phảng phất hôn tôi giống như hôn người yêu, trong nháy mắt, tôi thậm chí cho là bên trong nụ hôn của hắn thật sự chứa đựng một tình yêu say đắm.

Trong trí nhớ, hắn đã từng hôn tôi như vậy, cho nên tôi biết rõ, hắn không hề yêu tôi, giống như lúc trước.

Thế nhưng mà mặc dù tôi biết rất rõ nụ hôn của hắn không phải yêu, nhưng vẫn nhịn không được muốn trầm luân bên trong sự ôn nhu của hắn, chỉ hy vọng cái ảo giác này có thể duy trì được lâu một chút. Tôi phát hiện mặc dù đã qua 5 năm, tôi đối với hắn vẫn không có sức chống cự.

Trong nội tâm bỗng nhiên dâng lên một cảm giác gần như là tuyệt vọng và phẫn nộ, tôi vươn tay ôm cổ Thẩm Tang Miên, cùng hắn hôn thật sâu.

Giống như đã sa vào vũng bùn thật sâu, còn quản cái gì không thể tự kiềm chế, coi như đây là lần cuối cùng hôn hắn, coi như đây là sự tạm biệt mà tôi và hắn chưa hoàn thành.

Chúng tôi gần như điên cuồng mà hôn lẫn nhau, hai chiếc lưỡi say mê rượt đuổi, giống như cho dù có gần gũi, dây dưa như thế nào cũng không thể thỏa mãn, tôi ở trong nụ hôn giống như phát tiết để đè lấp cảm giác bất an bối rối, mỗi một lần đầu lưỡi đụng vào nhau đều bị tôi mãnh liệt dao động.

Tôi biết rõ mình đã triệt để mất phương hướng.

Thẩm Tang Miên bỗng nhiên rời khỏi môi của tôi, sau đó nặng nề chống đỡ tôi ở trên tường, thân thể của hắn dính sát lấy tôi, cho dù cách áo khoác ngoài tôi cũng có thể cảm nhận được sự xao động của hắn.

Hắn thở hổn hển, khí tức nóng hầm hập phả lên trên gương mặt của tôi. Tôi hung dữ theo dõi hắn, giống như là nhìn kẻ thù, trong nội tâm có một loại phẫn hận không biết làm sao để dừng lại, khiến tôi nghĩ muốn hung hăng đánh hắn, hung hăng cắn hắn.

Trên thực tế, tôi thật sự đã làm như vậy.

Chúng tôi cơ hồ đồng thời hôn lên đối phương, đầu lưỡi đồng thời quấn giao, tay của hắn cũng không an phận du đãng dọc theo bên eo của tôi hướng lên trên.

Áo khoác bị Thẩm Tang Miên không kiên nhẫn giật xuống, sau đó bị ghét bỏ ném sang một bên, tay của hắn với vào trong áo ngủ của tôi, bàn tay lạnh buốt đụng phải da của tôi, khiến tôi nhịn không được rên nhẹ một tiếng.

“Cho anh.”

Thẩm Tang Miên  thở hổn hển ở bên tai tôi nhẹ nói.

Hắn vừa nói vừa đứt quãng hôn tôi, lý trí của tôi đã sớm bị trêu chọc cùng vuốt ve của hắn làm cho sụp đổ rồi, tôi biết rõ trước mặt chính là vực sâu, nhưng vẫn là nghĩ ‘làm việc nghĩa không được chùn bước’ liền nhảy xuống, cái này con mẹ nó chính là mạng của tôi.

Tôi dường như không do dự ôm cổ của hắn, quấn lên thân thể của hắn, Thẩm Tang Miên bắt lấy hai cái đùi của tôi, đem tôi bế lên, sau đó vừa cúi đầu cắn cổ của tôi, vừa lảo đảo đi vào trong phòng ngủ.

Chút ý thức còn sót lại nhắc nhở tôi một chuyện rất quan trọng, nhưng tôi đang lún càng ngày càng sâu vào bên trong vũng bùn, không kềm chế được.

#Mi: Oh my god, edit xong cái chap mà máu mũi chảy ròng ròng :v

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

5 thoughts on “Hop cuu tat hon_Chap 11

  1. Pingback: Hợp Cửu Tất Hôn | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s