Nam than phong ben_Chap 103

Chương 103: Vì hắn mà ủy khuất.

Kết quả hình ảnh cho couple anime

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home – Bảo bình thiên thủy 

Tần Mặc vừa thay Tô Song Song nghĩ ra đường đi, lại vừa vẫn phải đảm bảo sẽ không bại lộ tình cảnh bây giờ của hắn, đang lúc nan giải, đột nhiên nghe Tô Song Song đã có quyết định, hắn quay đầu nhìn qua, thời điểm nhìn thấy tên công ty, chân mày khẽ cau lại.

“A Mặc, anh có biết công ty này không?” Mục tiêu cho tới nay của Tô Song Song chỉ có tiến vào công ty mẹ, cho nên đối với công ty khác hoàn toàn mờ mịt, cái gì cũng không biết.

Công ty trách nhiệm hữu hạn văn hóa xuất bản Đằng Phi, tập đoàn Đằng Phi?

Tần Mặc rũ xuống lông mày, đương nhiên hắn biết, hơn nữa còn biết rất rõ, nghĩ đến tổng tài sau lưng công ty này, hắn khẽ nheo mắt, đột nhiên một cái ý nghĩ xông lên đầu.

“Mới mở, thích hợp cho người mới phát triển.” Tần Mặc nói ngược lại rất đúng trọng tâm, ý tứ cũng rất rõ ràng, Tô Song Song có thể đi.

Tô Song Song nghe xong, nhất thời vui vẻ, cô cũng cho là như vậy, cô chỉ là một tiểu nhân vật, đi công ty lớn khẳng định chính là làm việc vặt, ở chỗ này nói không chừng có thể có chút thành tựu!

Tô Song Song nộp một phần lý lịch điện tử đơn giản, sau đó bắt đầu mở to hai mắt nhìn chằm chằm hộp thư của mình, chờ hồi âm.

Tần Mặc như cũ làm vài thứ trước máy vi tính mà Tô Song Song xem không hiểu, một lát sau, ánh mắt Tô Song Song đã mệt mỏi mà vẫn không có trả lời, cô có chút ủ rũ.

Tần Mặc cầm ly nước uống một hớp, ánh mắt liếc Tô Song Song, thuận miệng nói: “Em xin làm trợ lý manga?”

Tô Song Song nghe xong, trợn mắt nhìn Tần Mặc, một bộ dạng ‘ anh quả nhiên không hiểu nỗi đau của tân binh’, cô lộ ra chút thần sắc sầu khổ hiếm thấy, bĩu môi một cái.

“Tôi mặc dù học tập tốt, nhưng chỉ giỏi mỗi vẽ tranh thôi! Lại nói tôi cũng không phải sinh viên mỹ thuật, tôi học sư phạm, có thể tiến tới ngày hôm nay, đã rất không dễ dàng, nhưng dù vậy thì khả năng vẽ vẫn còn rất yếu, còn phải học tập thêm.”

Tần Mặc vẫn không có quan tâm tới chuyên ngành của Tô Song Song, chỉ biết là cô có thành tích học tập rất giỏi, giờ nghe xong cô lại học sư phạm, người ổn định như hắn cũng có chút sửng sốt.

“Em học sư phạm sao không đi tìm việc dạy học, làm trợ lý manga làm gì?” Tần Mặc lần đầu tiên nhiều chuyện.

Mặc dù hắn không quan tâm Tô Song Song làm gì, nhưng dựa theo trình độ học vấn của cô, có thể tìm một trường học tốt, sau đó thoải mái mà đi làm.

Nhưng bây giờ cô lại muốn đi làm một trợ lý nhỏ bé, mặc dù hắn sẽ không để cho cô bị ủy khuất, nhưng vẫn sẽ cảm thấy có chút… thương tiếc.

Tô Song Song mấp máy môi của mình, ánh mắt luôn sáng trong suốt đột nhiên ảm đạm một phần, cô quay đầu nhìn hòm thư.

Cô suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng không có gì phải giấu giếm Tần Mặc, cô chậm rãi nói: “Mẹ tôi là một họa sĩ, từ nhỏ đã hun đúc tôi, thật ra thì tôi cũng rất thích vẽ, nhưng khi còn bé lại có tâm lý phản nghịch rất lớn, cho nên không cố gắng học.”

“Cuối cùng chính mình sửa lại nguyện vọng, chọn chuyên ngành sư phạm, mẹ biết cũng không có trách tôi, chỉ nói tôi thích gì thì làm cái đó.”

Tô Song Song nói tới đây, thanh âm bắt đầu hơi hơi khàn khàn: “Nhưng mãi đến khi học nghiên cứu sinh, tôi mới nhìn rõ lòng của mình, tôi thích vẽ, giống như mẹ vậy.”

“Vốn là muốn vào ngày sinh nhật lúc đó nói cho mẹ tin tức tốt này… Lại không nghĩ rằng…”

Tô Song Song nói tới đây đột nhiên không lên tiếng nữa, đã qua hai năm, mặc dù bây giờ nói ra khỏi miệng cũng không có gì, nhưng vẫn cảm thấy đau lòng, đau lòng tới mức cô hô hấp đều cảm thấy khó khăn.

Tô Song Song chậm rãi hít một hơi, vừa muốn quay đầu hướng Tần Mặc mỉm cười, để cho hắn không cần lo lắng, đột nhiên Tần Mặc đưa cánh tay ra, nắm cả bả vai gầy gò của cô, kéo cô vào trong lồng ngực rộng rãi của mình.

“Muốn khóc thì khóc đi.” Thanh âm của Tần Mặc không có bất kỳ dao động, rất bình tĩnh trầm thấp, nhưng lại khiến cho Tô Song Song có một loại cảm giác an ổn trầm tĩnh.

Tô Song Song tựa vào trước ngực Tần Mặc, đầu của cô vừa vặn để ở vị trí tim của Tần Mặc, một tiếng lại một tiếng tiếng tim đập thình thịch trầm ổn, làm cho Tô Song Song dần dần bình tĩnh lại.

Tô Song Song biết không nên như vậy, nhưng giờ phút này, cô chỉ muốn buông thả chính mình tham luyến một chút yên bình mà Tần Mặc mang lại cho cô.

Qua một khắc, cô mang theo quyến luyến hít một hơi thật sâu mùi vị trên người Tần Mặc, một cỗ long diên hương nhàn nhạt lẫn vào một chút mùi thuốc lá không dễ dàng phát giác, tựa như mang theo một loại ma lực khiến cho lòng của Tô Song Song không còn đau nữa.

Cô nhắm mắt lại, nhếch miệng kéo ra một nụ cười nhàn nhạt, đưa hai tay chống trước ngực Tần Mặc, dùng sức đẩy một cái, rời khỏi ngực của hắn.

Tô Song Song có chút ngượng ngùng quay đầu nhìn chằm chằm màn hình máy vi tính, nhưng kì thực khóe mắt vẫn nhìn chăm chú Tần Mặc, rất sợ hắn cười nhạo mình.

Bất quá Tô Song Song chỉ là suy nghĩ nhiều, Tần Mặc vẫn duy trì bộ mặt tê liệt như cũ, hắn đột nhiên quay đầu nhìn Tô Song Song, nói một câu: “Học kỹ xảo.” Ba chữ lời ít ý nhiều, nói xong hắn tự tay chỉ mình một chút.

Tô Song Song nghe thanh âm quay đầu nhìn Tần Mặc, mặt đầy vẻ khó hiểu, hắn chỉ nói câu này thôi hả? Tô Song Song trì hoãn một chút mới hiểu rõ ý của Tần Mặc.

Hắn là nói nếu như học kỹ xảo tại sao không học từ chỗ hắn, Tô Song Song trong đầu nghĩ: Dĩ nhiên không thể bỏ qua anh ta, chẳng qua là gần đây nhìn anh bị kích thích, không muốn quấy rầy anh thôi.

Bất quá thật ra thì còn có một chuyện quan trọng hơn, Tô Song Song suy nghĩ một chút, cũng học bộ dạng cao thâm bí hiểm của Tần Mặc, không nói rõ ràng.

Cô đưa ra ngón tay út chỉ chỉ vị trí tiền lương trên màn hình một cái, sau đó cường điệu ở phía sau chỗ đó ghi 2000- 4000 một tháng.

Tần Mặc vừa thấy liền hiểu, Tô Song Song lại là vì tiền? Hắn mới vừa muốn nói gì, lại đột nhiên dừng lại, Tô Song Song đi ra ngoài làm việc cũng tốt, như vậy thì lúc hắn xử lí chuyện làm ăn của mình càng thêm thuận lợi, tiết kiệm bị Tô Song Song đoán được hắn nói dối.

Tô Song Song thấy Tần Mặc không lên tiếng, tự cảm thấy vị trí mình cao hơn một bậc, cô quay đầu cười híp mắt nhìn Tần Mặc, bộ dạng như ‘chú vẫn còn non lắm, suy nghĩ của chụy chú không hiểu nổi đâu’!

Tần Mặc nhìn chăm chú cặp mắt Tô Song Song, ánh mắt đột nhiên trở nên hết sức nghiêm túc, Tô Song Song nhất thời cảm thấy không đúng, cảm giác Tần Mặc tựa hồ muốn ra đại chiêu.

Cô còn chưa kịp quay đầu giả chết, chỉ nghe thấy Tần Mặc từng chữ từng câu hết sức trịnh trọng nói với cô: “Không quá nửa năm, tôi nhất định sẽ ‘Đông Sơn tái khởi’, đến lúc đó tôi sẽ dùng thứ quan trọng nhất của mình báo đáp…phần ân tình em đã thu nhận tôi này.”

Tô Song Song nghe xong, trong nháy mắt liền nhớ lại cảnh Tần Mặc cầu hôn mấy ngày trước, cô cho là Tần Mặc muốn nhắc lại chuyện đó, cô căn bản cũng không có chuẩn bị tâm lý, bị dọa sợ đến suýt nữa té từ trên ghế xuống.

Qua một khắc, Tô Song Song mới lắp ba lắp bắp tìm thanh âm của mình, cô tốn sức sắp xếp nụ cười, đầu tiên là cười khan một tiếng, dự định hóa giải một chút bầu không khí.

Cô lúc này mới lên tiếng: “Cái đó, chúng ta không phải là bạn bè sao, bạn bè thì phải giúp đỡ lẫn nhau… là điều nên làm thôi… Tôi làm sao có thể muốn cái gì chứ.”

Ánh mắt Tần Mặc ảm đạm một phần, ngay sau đó quay đầu, không nhìn Tô Song Song nữa, để lại một câu: “Em đã không muốn nhận tiền, vậy đến lúc đó liền đem mấy trăm vạn dùng để cảm tạ quyên cho học sinh nghèo khó thôi.”

Lộp bộp!

Tô Song Song rõ ràng cảm giác hô hấp của mình trong nháy mắt đều ngừng lại, ngay sau đó cô chợt hít hai ngụm khí, mới cảm giác mình sống lại, là mấy trăm vạn nha!

Ánh mắt Tô Song Song nhìn Tần Mặc đều bắt đầu sáng lên, cô xoa xoa đôi bàn tay, lấy lòng nói: “Thật ra thì tôi cũng rất nghèo khổ.”

Tần Mặc nghe Tô Song Song nói xong thì quay đầu nhìn cô, vẫn là bộ dạng nghiêm túc kia, chậm rãi nói: “Em muốn?”

Tô Song Song biết rõ bộ dạng mình bây giờ nhất định rất chân chó, nhưng nếu như Tiểu Cầm thú thật sự Đông Sơn tái khởi, mấy trăm vạn kia đối với hắn nhất định chỉ là ‘chín trâu mất một cọng lông’, dùng ‘một cọng lông’ của hắn báo đáp công ơn thu nhận của cô, để cho cô thoát khỏi biển khổ cũng không tính là quá đáng đi!

Tô Song Song điều chỉnh xong tâm trạng của mình, vội vàng gật đầu một cái, trơ mắt nhìn Tần Mặc, nhưng khi nhìn tới ánh mắt nghiêm túc của Tần Mặc, luôn cảm thấy có gì đó là lạ.

“Em nói rồi thì không thể hối hận, Tần Mặc tôi… Không phải em nói muốn thì muốn, không muốn thì không cần nữa.” Tần Mặc cố ý dừng ở chỗ kia một chút, để cho Tô Song Song hiểu lầm hắn nói về tiền.

Tô Song Song trong lòng nhổ nước bọt: Tiểu Cầm Thú này thật sự là đã quen chuyện có tiền rồi, cho không cô tiền, cô còn có thể hối hận sao, trừ phi đầu cô bị lừa đá.

“Ừ ừ, không hối hận!” Tô Song Song lại gật đầu một cái, một bộ dáng vẻ nịnh bợ ‘kim chủ đại nhân ngài thật là đẹp trai’.

Tần Mặc nghe xong đột nhiên câu môi cười một tiếng, nụ cười này nhất thời làm mù hai con mắt lóe lên hình đồng tiền của Tô Song Song, Tô Song Song không nhịn được nuốt nước miếng của mình, trái tim lại bắt đầu nhảy loạn.

Vào lúc này, âm thanh bài hát từ máy vi tính rất không đúng lúc vang lên, vừa vặn phát tới lời « không khí lãng mạn » là “không khí lãng mạn, gò má cháy bừng.” Tô Song Song theo bản năng sờ mặt mình một cái, vô cùng nóng bỏng, không cần nhìn cũng biết là đỏ như mông khỉ.

Ngay sau đó lại là “Khi anh cho em cái ôm độc nhất vô nhị.” Tô Song Song liền nghĩ đến vừa rồi bị Tần Mặc ôm, mùi hương độc nhất trên người hắn còn lượn lờ ở chóp mũi.

Sau đó máy tính lại không biết sống chết vang lên “Trái tim em đập thình thịch thình thịch thình thịch…”

Trái tim Tô Song Song liền bắt đầu đập thình thịch, giống như sắp nhảy ra khỏi ngực của cô vậy, Tô Song Song hai tay che cái mặt đỏ như mông khỉ của mình, trực tiếp từ trên ghế đứng lên.

Mới đứng lên cô liền nghe thấy “Đinh! ” một tiếng, Tô Song Song vội cúi đầu nhìn về phía máy vi tính, khi nhìn thấy có email hồi đáp, cô hết sức hưng phấn, mở ra xem, quả thật là của tập đoàn Đằng Phi.

“A Mặc! Tần Mặc! Tôi ngày mai có thể đi phỏng vấn rồi, tôi sắp có việc rồi! Hai ta có cơm ăn rồi!” Tô Song Song hưng phấn bắt lấy tay Tần Mặc quơ quơ, vô cùng vui vẻ.

Tần Mặc nhìn Tô Song Song cười vui vẻ, tâm tình cũng trở nên tốt hơn, hơn nữa vừa rồi Tô Song Song còn đáp ứng muốn thu phần đại lễ kia của mình, hắn càng vui thích, khóe miệng giương lên nụ cười vẫn không có biến mất.

Một lát sau, sức lực hưng phấn của Tô Song Song biến mất, cô mới chú ý tới mình kéo tay Tần Mặc, hơn nữa còn là cô chủ động kéo!

Tô Song Song lập tức như đụng phải củ khoai nóng phỏng tay, nhanh chóng rút tay mình về, cười khan một tiếng với Tần Mặc, cũng không ngồi yên nữa.

“Tôi đi làm cơm trưa…” Tô Song Song nói xong liền ảo não tiến tới phòng bếp, đứng ở phòng bếp nhìn chút cháo còn dư lại, cô mới phát hiện bọn họ mới vừa ăn xong điểm tâm, làm cơm trưa cái cọng lông!

Tô Song Song cảm nhận được bên cạnh có một ánh mắt bắn tới, cô tự động xoay người đưa lưng về phía Tần Mặc, khi mặt đối diện với cửa, vẻ mặt Tô Song Song liền sụp đổ, cô đây quả thật là ngu ngốc mà.

Mấy ngày nay phòng bị dột trời lại mưa cả đêm cho nên Tô Song Song quên mất ngày hai mươi phải đóng tiền phòng, kết quả thời điểm chủ nhà tìm tới cửa, cô mới ý thức cô và Tần Mặc lại thành nghèo rớt mồng tơi, chỉ còn lại mấy trăm đồng đau khổ chống đỡ.

Tần Mặc sau khi biết, trước tiên lại vẽ thêm một cái tranh minh hoạ cuộc sống, đưa ra một ngàn đồng cho Tô Song Song, ai biết Tô Song Song vì chuyện trên ngã một lần khôn hơn một chút, muốn gom tiền tiết kiệm để về sau dù bị bức bách vẫn còn đường đi.

Tô Song Song vì tiết kiệm tiền, năm ngày này hai người liên tục không ăn thức ăn mặn, Tần Mặc nhìn Tô Song Song vì hắn mà ủy khuất chính mình như vậy, sắc mặt đặc biệt không tốt.

Thời điểm ăn cơm trưa lại là cải trắng, Tần Mặc nhìn Tô Song Song đối diện gương mặt xanh xao mà vẫn còn miễn cưỡng cười vui, tâm tình trong nháy mắt thấp đến đáy cốc, hắn trực tiếp đứng lên, đứng dậy đi ra ngoài.

Tô Song Song kêu một tiếng, Tần Mặc cũng không quay đầu lại, mà là trực tiếp mở cửa đi ra ngoài, Tô Song Song đứng tại chỗ, nhìn cải trắng luộc màu sắc coi như tươi đẹp trên bàn, biểu tình có chút thương tâm.

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home và bảo bình thiên thủy, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editors của hai nhà.

Advertisements

One thought on “Nam than phong ben_Chap 103

  1. Pingback: Nam thần ở phòng bên cạnh: 365 ngày cưng chiều vợ | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s