Trong sinh mat the_Chap 1

Chương 1: Trí nhớ bất ngờ

f2602835616e20555e15aefd5fd08170

Edit-Beta:  Hiểu Dương-Hye Mi

Nguồn: Bảo bình thiên thủy – Hye Mi sweet home

Mặc dù sớm biết Tống Minh Hàn sống ở thành phố Hoài An, nhưng thành phố Hoài An lớn như vậy, làm sao tìm được chứ?

Tiêu Nhiên nhìn mặt trời thật to trên đầu, thở dài thườn thượt, hôm nay là ngày 18 tháng 6 năm 2018, cách tận thế chỉ còn một năm. Ba ngày trước, Tiêu Nhiên tỉnh lại từ giấc ngủ, trong mơ tựa như đã trải qua cả một đời, phần trí nhớ đó hỗn loạn kêu gào trong đầu, giống như đang kêu gọi cô hãy sống lại vậy.

Cô xem xét trí nhớ của ba năm rưỡi bỗng nhiên dư ra trong đầu, trí nhớ này không liên quan đến tình yêu nam nữ, mà liên quan đến tận thế! Nói là thảm họa nhân loại cũng không quá đáng chút nào. Trong đoạn trí nhớ đó, sau một cơn mưa sao băng bỗng dưng kéo đến, vi-rút phân tán khắp thế giới, sau khi nhân loại nhiễm vi-rút, một số người có được dị năng trời ban, một phần khác thì từ người biến thành zombie, còn lại là người thường.

Kiếp trước, mặc dù Tiêu Nhiên thức tỉnh dị năng trong giai đoạn nguy hiểm, nhưng chỉ là dị năng vô bổ, trước còn có thể đánh nhau một trận với zombie cấp thấp, nhưng đến sau này, zombie cấp ba, cấp bốn ở khắp nơi, Tiêu Nhiên cũng chỉ có thể không may trở thành thức ăn của zombie.

Trải qua thống khổ của cái chết, Tiêu Nhiên không muốn nhớ lại nhiều kí ức này. Tiêu Nhiên hít sâu một hơi, may mắn bây giờ có thể chuẩn bị trước thời hạn, lúc này Tiêu Nhiên chỉ là sinh viên năm hai đại học, sau khi có trí nhớ của tương lai, cô nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cho ra một kết luận, chính là – ôm bắp đùi!

Đừng trách cô theo đuổi ý tưởng như vậy, tận thế đến, không còn nhân tính, người yếu muốn sống chỉ có thể phụ thuộc vào cường giả. Huống chi hiện tại quả thật cô không nghĩ được biện pháp nào tốt hơn, bàn về dị năng, cô chỉ có dị năng bình thường nhất; bàn về không gian, cô cũng không có tiền mua một lượng lớn ngọc thạch để mở không gian; bàn về võ thuật, ngay cả một bộ thái cực quyền đơn giản cô cũng không đánh được.

Ôm bắp đùi nghe có chút kinh sợ, nhưng chỉ cần da mặt đủ dày, áp dụng đúng cách, cái mạng nhỏ tuyệt đối sẽ yên ổn. Tiêu Nhiên nhớ lại danh sách cường giả trong trí nhớ một lần, cuối cùng lựa chọn người lãnh đạo căn cứ Hỏa Tinh – Tống Minh Hàn.

Kiếp trước, trước khi Tiêu Nhiên chết, Tống Minh Hàn đã là người có dị năng cấp năm, lúc zombie cấp ba, cấp bốn đi khắp nơi, người có dị năng cấp năm nhất định có thể tung hoành. Huống chi, trong truyền thuyết anh ta chính là người song hệ dị năng hiếm gặp, cho nên bắp đùi này tuyệt đối chắc chắn!

Dĩ nhiên, quan trọng nhất là, Tống Minh Hàn không bao giờ cự tuyệt những cô gái tướng mạo xinh đẹp, ba năm tận thế, Tống Minh Hàn cũng đã thu nhận bảy tám cô gái, cao gầy thấp mập, xinh đẹp kiểu nào cũng có.

Tiểu Nhiên tự biết mình không quá đẹp, nhưng nếu Tống Minh Hàn thu nhận nhiều cô gái như vậy, có nghĩa là anh ta nguyện ý thu dùng người bình thường, mặt dày mày dạn đi theo anh ta, dầu gì cũng có thể lăn lộn đến một vị trí, coi như không thể trở thành người trong hậu cung của anh ta, làm đàn em cũng tốt!

Tiêu Nhiên dùng ba ngày để xin tạm nghỉ học một năm, gạt người nhà, mua vé xe đến thành phố Hoài An. Lúc này, cô đang kéo hành lý trên đường chính thành phố Hoài An, đang là mùa hè, khí trời nóng bức, Tiêu Nhiên cảm thấy không cần zombie, chỉ một mặt trời lớn cũng có thể đưa cô đến gặp Diêm Vương.

Rốt cuộc, Tiêu Nhiên tìm được một nhà trọ tương đối tiện nghi, dọn vào ở, không có cách nào khác, một đồng tiền cũng đáng quý, huống chi Tiêu Nhiên vẫn còn là sinh viên, tất cả tiền bạc đều do ba cấp cho.

Thành phố Hoài An là một thành phố nằm một phía Trung Quốc, nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, sao có thể tìm được một người dễ như trở bàn tay được?

Tiêu Nhiên đến đồn công an, dựa vào ba tấc lưỡi nhờ cô cảnh sát xinh đẹp mặc thường phục tra tên giúp. Máy lạnh trong đồn công an phả ra không khí lạnh, hơn nữa ánh mắt lạnh như băng của cô cảnh sát kia càng làm cho Tiêu Nhiên cảm thấy thêm lạnh. Cô cảnh sát xinh đẹp không nhịn được hỏi: “Em điều tra người này làm gì? Đây là tin tức cá nhân, không có thủ tục pháp luật, chúng tôi sẽ không giúp em tìm.”

Tiêu Nhiên nghe vậy, trong nháy mắt hốc mắt liền đỏ, một nửa diễn xuất một nửa thật lòng nói: “Năm ngoái lúc em đi du lịch ở Vân Nam, hành lí bị trộm, lại không quen cuộc sống nơi đây, suýt chút nữa bị bắt cóc đi bán, may mà gặp Tống tiên sinh, anh ấy giúp em mua vé xe về nhà, là ân nhân cứu mạng của em. Anh ấy là người tốt, làm ơn không cần báo đáp, chỉ nói cho em anh ấy là người ở thành phố Hoài An, lúc ấy em nhất định phải báo đáp ơn cứu mạng to lớn của anh ấy, nên mới đến đây tìm ân nhân.”

Câu chuyện dĩ nhiên là giả, nhưng Tiêu Nhiên từ thủ đô xa xôi chạy đến thành phố Hoài An, nghĩ đến mình cố hết sức, nhưng ngay cả bóng người Tống Minh Hàn cũng không thấy được, trong lòng Tiêu Nhiên liền không khỏi đau xót.

Cánh sát mặc thường phục nhíu mi: “Chúng tôi cũng có quy trình làm việc, trước mắt em điền vào tờ đơn này đi, ba ngày sau đến chờ thông báo. Nếu như phía trên phê duyệt, tôi mới có thể giúp em tìm kiếm.” Sau khi Tiêu Nhiên điền vào tờ đơn, loáng thoáng nghe cảnh sát mặc thường phục nói chuyện với đồng nghiệp: “Cho số điện thoại có phải dễ dàng hơn không!” Tiêu Nhiên le lưỡi, nếu cô có số điện thoại Tống Minh Hàn thì tốt rồi, thế nhưng cô căn bản không biết người ta.

Tiêu Nhiên xem danh sách những người có tên là Tống Minh Hàn đã là mười ngày sau, cô nhìn chín người trong danh sách một lượt, tuổi quá lớn hoặc quá nhỏ có thể trực tiếp loại bỏ, còn dư lại bốn người.

Tuổi tác chính là phương pháp thích hợp để kiểm tra, nhưng cũng không thể trực tiếp đến tìm người hỏi: “Này, xin hỏi anh có phải là người song hệ dị năng Tống Minh Hàn hay không?” Hình ảnh kia thật quỷ dị! Tiêu Nhiên không thể làm gì khác hơn là thuê một phòng trọ trong thành phố Hoài An, dựa vào danh sách tra xét từng người.

Tiêu Nhiên đến thành phố Hoài An được mười lăm ngày, cô đã chạy đến ba địa chỉ, kết quả lấy được cũng không làm cô hài lòng. Lần thứ nhất tìm được một người mập mạp hai lăm tuổi, Tiêu Nhiên quả quyết bác bỏ, cũng không có ai có dị năng giảm cân, chưa từng nghe nói dáng người Tống Minh Hàn khác với người thường. Lần thứ hai là một giáo sư đại học, nghe nói Tống Minh Hàn không học đại học, nên hẳn sẽ không làm giáo sư đại học. Lần thứ ba là chủ quán rượu, sau khi Tiêu Nhiên thấy nội dung công việc của đối phương thì trực tiếp bác bỏ, Tống Minh Hàn quả là có thu nhận những cô gái nhưng cũng không có bán dâm, cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe nói trước kia hắn từng mở miệng nói chuyện với đàn ông bao giờ!

Tiêu Nhiên cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, chỉ còn lại một người, nếu như lại không đúng, cô chỉ có thể buông tha. Cô đi vào một siêu thị, mua một ít đồ dùng hàng ngày, bồi dưỡng tinh lực sau đó tiếp tục chiến đấu. Cô vốn cho đây là một trận đột kích, vạn vạn không nghĩ đến nó sẽ là một cuộc trường kỳ kháng chiến!

Tiểu Điều đẩy xe nhỏ lang thang trong siêu thị, trong lúc vô tình đi đến một góc vắng vẻ, cô không chú ý chọn khăn giấy, thuận tiện tính toán trong lòng tiếp theo nên làm cái gì, đột nhiên nghe thấy một giọng nam lạnh lùng trong trẻo: “Tại sao lại rời bỏ anh?”

Tiêu Nhiên liếc mắt một cái, ngay khúc quanh, một người đàn ông cao 1m8 đưa tay bắt lấy cánh tay phải một cô gái, cô ta dùng sức hất ra, gợn sóng thật to trước ngực của cô theo động tác tay chập chờn dao động, không khỏi làm cho người ta suy nghĩ miên man. Bởi vì góc độ nên không thể nhìn thấy mặt nên chỉ có thể nhìn thấy vóc người nóng bỏng.

Có kịch vui để xem, Tiêu Nhiên tiếp tục giả vờ chọn đồ, nhưng tầm mắt vẫn gắt gao dính trên cô tình nhân nhỏ.

Cô gái tóc uốn xinh đẹp nhàn nhạt nói: “Hôm qua anh cũng thấy Vương Đông rồi đó, anh ấy vừa cho xây một công viên lớn nhất thành phố Hoài An, tùy tiện tặng một món quà cho tôi cũng có giá hơn mười ngàn, còn anh ngay cả một món quà năm chục ngàn cũng chưa từng tặng, bởi vì anh, tôi đã tranh cãi với mẹ tôi bao nhiêu lần? Tôi chịu đủ rồi, chúng ta chấm dứt tại đây đi!”

Thì ra là câu chuyện thực tế “thà rằng khóc trong BMW cũng không cười sau xe đạp”, Tiêu Nhiên một bên xem náo nhiệt.

Sau khi cô gái tóc uốn xinh đẹp nói xong liền rời đi, lúc đi lướt qua Tiêu Nhiên, Tiêu Nhiên cố ý nhìn lướt qua khuôn mặt cô ta, thật là kinh hãi! Trên đời có một cô gái xinh đẹp như vậy, tại sao mình lại cùng một giống loài với cô ta, thật không khoa học! Lúc nội tâm Tiêu Nhiên do dự, cô thấy bảng tên trên ngực người đàn ông kia lại viết ba chữ Tống Minh Hàn!

Tiêu Nhiên không phải là người thô bỉ cố ý nhìn chằm chằm ngực người khác, chỉ vì chiều cao cô có giới hạn, nhìn thẳng chỉ vừa đến ngực mà thôi.

Trong nháy mắt đó, Tiêu Nhiên chỉ cảm thấy hoa tươi khắp đồi núi đang tranh nhau nở, cả người đều là cảm giác “xa tận chân trời, gần ngay trước mắt”! Đáng tiếc đối phương cũng không nhìn cô một cái, trực tiếp đuổi theo cô gái tóc uốn xinh đẹp.

Advertisements

One thought on “Trong sinh mat the_Chap 1

  1. Pingback: Trọng sinh mạt thế: Quyết tâm ôm bắp đùi | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s