Than ma thu ha_Chap 36

Chương 36: Cảnh giới hóa thần

80060319f40432a21f08646166b6c25e1

Edit- Beta: Hye Mi
Nguồn: Hye Mi sweet home

Hạ Linh đang chìm sâu vào bóng tối trong giấc mộng, bỗng nhiên cảm nhận được một cổ khí tức nóng rực đến mức có thể thiêu cháy nàng thành tro bụi.

Cổ khí tức kia cứng rắn xâm nhập môi của nàng, thật điên cuồng giống như muốn hủy diệt dây dưa lấy đầu lưỡi của nàng, mút lấy nước bọt của nàng.

Hạ Linh từ trong sự sợ hãi cùng bối rối giật mình tỉnh lại, khi mở mắt ra, lại chỉ thấy vài sợi tóc đen rủ xuống trước mắt, còn có hàng lông mi thật dày dưới mái tóc đen nhẹ nhàng rung động.

Hạ Linh sợ hãi, theo bản năng hất ra cái mặt đang dính chặt lấy mình, thân thể đồng thời liều mạng giãy dụa.

Thế nhưng nắm đấm vừa vung ra lại dừng lại giữa không trung, nam tử vừa rồi còn đắm chìm trong lửa nóng tình dục ung dung tránh thoát quả đấm của nàng, buông tay ra để nàng nhẹ nhàng ngồi lại dưới đất.

Hạ Linh há to miệng thở hồng hộc, chầm chậm lùi lại vài bước, cảnh giác nhìn hắn: “Ngươi là Hàn Dục?” Không phải là bị thứ gì chiếm thể xác rồi đó chứ?

Hàn Dục có chút sửng sốt, lập tức cười nham nhở, hào quang nơi đáy mắt tỏa bốn phía: “Nàng sợ ta không phải sao?”

Hạ Linh tiện tay sửa sang phần tóc rối bời, sau khi dò xét hắn từ trên xuống dưới nửa ngày, rốt cục than thở: “Ngươi rõ ràng lại có thể vượt qua được! Nên nói ngươi là tiểu cường hay là tai họa ngàn năm đây!”

Hàn Dục tới gần nàng vài bước, đưa tay vén lọn tóc dài đen nhánh mềm mại của nàng lên, nói khẽ: “Kia cũng là bởi vì nàng muốn ta vượt qua, không phải sao?”

Hạ Linh tùy ý gật đầu, tâm tình có phần nhẹ nhõm, lại có chút mờ mịt.

Nhẹ nhõm là vì hắn cuối cùng cũng sống lại, cố gắng của mình không phải uổng phí; mờ mịt là vì chính mình lại thật sự cứu được tên ác ma này, sinh tử tự do từ nay về sau lại bị hắn điều khiển như lúc trước, con đường tương lai nên đi thế nào đây.

Nàng che miệng nhỏ ngáp một cái, đột nhiên cảm thấy rất mệt, không chỉ thân thể mà còn cả tinh thần.

Hàn Dục nhìn khuôn mặt tiều tụy của nàng có chút mất đi vẻ tuyệt diễm, ánh mắt trở nên nhu hòa, dịu dàng nói: “Hiện tại quả thật là ta nợ nàng một ân tình. Không có nàng, ta tuyệt nhịn không nổi qua ba mươi ngày này.”

Hạ Linh tiếp tục gật đầu, hoang mang nhìn hắn một cái, không biết hắn muốn biểu đạt ý tứ gì.

“Ta thiếu nàng, nhất định sẽ trả.” Ngón trỏ Hàn Dục nhẹ nhàng quấn quanh mái tóc dài của nàng, “Cho nên, nếu như nàng có tâm nguyện gì, cũng có thể nói với ta.”

Cơn buồn ngủ của Hạ Linh biến mất, nhưng nàng lại không có cảm giác mừng rỡ như điên, chỉ ngẩng đầu bình tĩnh nhìn hắn: “Kể cả khi ta nói không muốn làm con rối của ngươi, muốn tự do rời đi cũng có thể?”

Đồng tử Hàn Dục mạnh mẽ co rút lại, xiết chặt bàn tay đang nắm tóc nàng, cô gái phát ra một tiếng kêu đau.

Hàn Dục giận tái mặt, thản nhiên nói: “Người nếu quá tham lam thì cái gì cũng không chiếm được.”

Hạ Linh ra sức kéo tóc lại, cũng không có hứng thú lại tiếp tục dây dưa vấn đề vô nghĩa như vậy, thuận miệng nói: “Như vậy thì xin ngài xóa cho ta khoản nợ ba trăm triệu tinh đi, cám ơn!”

Hàn Dục sững sờ, khẽ mỉm cười, đáy mắt có chút lưu luyến cùng bất đắc dĩ: “Được, ba trăm triệu tinh nàng không cần trả lại, về sau nàng cũng sẽ không nợ bất luận tinh thạch hay pháp bảo gì của ta. Về sau, của ta chính là của nàng.”

Hạ Linh mở to hai mắt nhìn, ngơ ngẩn nhìn hắn, giống như không rõ hàm nghĩa trong lời nói của hắn.

Hàn Dục nhịn xuống xúc động muốn cúi đầu xuống nhẹ nhàng ngậm lấy đôi môi mềm mại kia, thấp giọng nói tiếp: “Chuyện này không liên quan tới tinh thạch pháp bảo, lời hứa của ta với nàng vĩnh viễn hữu hiệu, dù nguyện vọng của nàng là muốn thế giới ngược dòng thời không, ta cuối cùng cũng có một ngày sẽ vì nàng thực hiện. Nàng nhất định phải …”

“Chờ một chút!” Hàn Dục như đang trịnh trọng tuyên bố lời thề, đáng tiếc người nào đó vừa rồi còn đang đắm chìm trong lợi ích, hoàn toàn không có đem lời nói tình thâm ý trọng ngàn vạn lần phía sau nghe vào, “Chờ một chút!”

Nàng luống cuống tay chân lấy ra một cái hộp nhỏ bên trong mê tàng hoàn, ném một khối tinh thạch vào bên trong, giơ lên trước mặt Hàn Dục, vẻ mặt khẩn trương nói: “Có thể đem lời ngươi vừa mới nói lặp lại một lần nữa được không?”

Hàn Dục híp lại mắt nhìn đạo cụ tu chân kỳ quái trước mắt, thần sắc không khỏi ảo não, nhưng nháy mắt đã bị nụ cười ôn nhu cùng bất đắc dĩ thay thế: “Lặp lại cái gì?”

Hạ Linh nói: “Thề không cần ta trả ba trăm triệu tinh, thề về sau tuyệt không đòi nợ ta, mặc kệ ta mượn ngươi cái gì đó.”

Nụ cười Hàn Dục trong nháy mắt cứng ngắc.

Hạ Linh vỗ vỗ cái hộp cổ quái kia, chiếc hộp phát ra vài tia chớp, nàng rốt cục lần đầu tiên mỉm cười kể từ khi tỉnh lại, mặc dù nụ cười này lại vô cùng nhạt nhẽo: “Ta cũng không thể phân biệt ai là tiểu nhân ai là quân tử, vạn nhất ngày nào đó ngươi đổi ý, ta không phải mừng hụt rồi sao? Cho nên, vẫn là có cái gì đó chứng nhận, chừa chút con đường đi sau này nha.”

Vì vậy, tấn biển đệ nhất cao thủ, ma tu đại thừa kỳ mà mỗi người trong giới tu tiên khi nói đến phải biến sắc- Hàn Dục, xiết chặt năm ngón tay cầm pháp khí kỳ quái của người nào đó, ngoan ngoãn viết bản sao giấy cam đoan đầu tiên cho người khác.

Từ đó về sau, hai người lại quay về hình thức ở chung lúc trước.

Hàn Dục đóng cửa tu luyện, Hạ Linh ngồi bên cạnh thần long mộc nhóm lửa luyện khí, còn tiểu Bạch Thương thì ở bên người nàng chơi đùa vui cười sôi nổi.

Âm u hỏa biến mất đã lâu không biết lại từ chỗ nào chui ra, chỉ là lúc này hình người của nó rõ ràng biến lớn hơn rất nhiều, khuôn mặt mới thành hình lúc trước đã dần dần trở nên có đường nét rõ ràng.

Chỉ là này khuôn mặt này lại có cả tai mắt mũi miệng, thấy thế nào cũng làm cho người ta cảm thấy khôi hài.

Trước kia khi nó nhìn thấy Hạ Linh đề bày ra bộ dạng vênh váo tự đắc, lần này trở về không biết tại sao lại trở nên thân thiện hơn rất nhiều, thường xuyên nịnh nọt, giả vờ giả vịt giúp nàng nhóm lửa quạt gió, chỉ là bộ dáng kia rất buồn cười, thường khiến cho Hạ Linh không chút khách khí cười to.

Một năm sau, rạng sáng ngày nào đó, Hạ Linh chợt nghe một hồi âm thanh sấm rền. Nàng mơ mơ màng màng bừng tỉnh từ trong giấc ngủ, đi ra ngoài phòng, lại ngạc nhiên phát hiện trong không trung dày đặc áng mây, linh lực kỳ quái trong long vực dao động, ẩn ẩn có dấu hiệu xuất hiện vết nứt không gian.

Những áng mây kia cơ bản tập trung ở phía trên nhà gỗ Hàn Dục, bầu trời ngũ sắc rực rỡ, hừng đông mờ tối bỗng nhiên sáng như ban ngày..

Đây là … thăng cấp sao? ! Hạ Linh há to miệng, mặt mũi tràn đầy sợ hãi thán phục, chẳng lẽ Hàn Dục lại sắp đột phá đại thừa kỳ hậu giai rồi?

Thế nhưng mà, hình như hắn tiến vào đại thừa kỳ chỉ mới vài chục năm thôi? Là vài chục năm, không phải vài trăm năm nha! Cho dù đột phá Kết đan kỳ cũng không thể nhanh chóng dễ dàng như vậy được?

Chẳng lẽ, uy lực huyết tiêu ma thể thật sự khổng lồ như vậy ?

Mắt thấy những vết nứt không gian càng lúc càng lớn, càng ngày càng nhiều, Hạ Linh bắt đầu cảm thấy sợ hãi, thân cành thần long mộc điên cuồng lay động, nhóm tiểu Bạch Thương đã sớm trốn vào khe hở không gian nghiền nát nghỉ ngơi, trong thiên địa dường như chỉ có một mình nàng cô độc chờ đợi giây phút bị không gian vặn vẹo xé rách.

“Bang ——”

Vết nứt không gian giống như dã thú đột nhiên mở ra cái miệng lớn đầy máu thoáng chốc cuốn phăng nóc nhà gỗ của Hạ Linh, mảnh gỗ vụn nhao nhao sụp xuống. Nàng kinh kêu một tiếng, cấp tốc thối lùi.

Nhưng, khi khóe mắt vừa xẹt qua, lại đột nhiên nhìn thấy bên trái đằng sau mình là một vòng xoáy dữ tợn quanh quẩn khe hở.

Nàng kinh hoảng muốn dừng bước, theo bản năng bắt đầu khởi động linh lực, lại dĩ nhiên càng hấp dẫn vòng xoáy kia qua đây.

Cảm giác đau khổ như bị vòi rồng xé rách cơ thể lập tức xâm nhập toàn thân nàng, Hạ Linh cơ hồ muốn thét lên cũng không được, sau đó liền bị khe hở càng ngày càng lớn kia một bả cuốn vào

Ngay tại lúc nàng sinh lòng tuyệt vọng, nhắm mắt chờ cái chết đến, bỗng nhiên toàn thân chợt nhẹ, một đôi cánh tay hữu lực vòng lấy eo của nàng, nhanh chóng kéo nàng trở về, sau đó gắt gao ôm vào trong ngực.

Thẳng đến khi toàn bộ vết nứt không gian biến mất, bầu trời quay về thời điểm tờ mờ sáng, thân thể Hạ Linh vẫn còn kịch liệt run rẩy.

Đây là lần đầu tiên nàng đối diện với tử vong mà ngay cả suy nghĩ có thể có cơ hội trọng sinh hay không cũng không có, chỉ duy có hoảng sợ cùng mờ mịt.

“Không có việc gì rồi.” Hàn Dục ôm nàng thật chặt, cúi đầu xuống khẽ hôn đỉnh đầu của nàng, nhưng trái tim lại không cách nào ức chế cấp tốc nhảy lên, “Không có chuyện gì đâu, ai cũng không thể cướp nàng từ trong tay của ta, ai cũng không thể.”

Nụ hôn của hắn nhẹ nhàng lướt qua vành tai ngọc ngà giấu ở dưới mái tóc đen mềm mại, thanh âm hơi trầm thấp, như si như cuồng: “Nàng là … Của ta.”

Nhà gỗ của Hạ Linh lần này gần như bị sự chấn động linh lực phá hủy toàn bộ, giờ này khắc này nàng ngồi ở trong phòng Hàn Dục, sau khi uống vào chén trà toả mùi thơm ngát dịu nhẹ vẫn còn hơi thẫn thờ.

Hàn Dục yên tĩnh nhìn nàng một hồi, bỗng nhiên nói: “Nàng muốn về nhà?”

Hạ Linh giật mình, lập tức lộ ra một nụ cười khổ: “Ta đã nói rồi, nhà của ta không phải ở đây, cho dù có muốn cũng không thể quay về.”

Ngón tay Hàn Dục nhẹ nhàng đặt cạnh mép bàn, giống như là đang chăm chú suy nghĩ cái gì đó, sau thời gian nửa chén trà, hắn rốt cục mở miệng nói: “Nếu như ta nói, ta có biện pháp cho nàng trở về thì sao?”

Hạ Linh khẽ buông tay, chén trà trong tay ‘choang’ một tiếng rơi xuống trên mặt đất, nước trà văng khắp nơi, nhưng nàng lại dường như không phát giác gì, mạnh mẽ đứng dậy đi đến trước mặt Hàn Dục, run giọng nói: “Ngươi … Ngươi nói cái gì?”

Hàn Dục nhẹ nhàng cầm chặt bàn tay lạnh buốt run rẩy của nàng, ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt ôn nhu mà tĩnh mịch: “Nàng có biết Hóa thần kỳ là gì không?”

Hạ Linh sững sờ, không rõ hắn vì sao bỗng nhiên đem câu chuyện chuyển sang một vấn đề không hề có liên quan. Mặc dù lòng nàng nóng như lửa đốt, nhưng vẫn nhẫn nại nghe tiếp.

Hàn Dục đứng người lên, dịch nửa người, đem nàng hoàn toàn bao phủ dưới thân ảnh của mình: “Sức mạnh của thần, là khai thiên lập địa, là tam thủy quy nguyên, là tùy ý qua lại giữa tam giới, là mở ra bất kì một cánh cửa thời không nào.”

Hạ Linh chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt có phần đờ đẫn: “Thế nhưng mà, thế gian này căn bản không có người có thể đạt tới hóa thần kỳ …”

“Ta cũng không thể sao?” Hàn Dục chậm rãi cúi đầu xuống, ghé sát mặt nàng, thanh âm nhẹ nhàng như đầu độc, “Nàng cho rằng, ta cũng không có khả năng đạt tới nó sao?”

Trái tim kịch liệt đập loạn, giống như sợ hãi giống như mờ mịt, Hạ Linh chăm chú đè lại ngực, thở dốc: Đúng vậy! Nếu như nói thế gian này còn có một người có thể đạt tới Hóa thần kỳ. Như vậy người này, không thể nghi ngờ chính là Hàn Dục.

Thế nhưng mà, Hóa thần kỳ … Hóa thần kỳ đối với thế gian này hay bất cứ người nào mà nói, cũng chỉ là một truyền thuyết, là một hi vọng xa vời không thể thành.

Bởi vì đã gần vạn năm rồi, người đột phá đại thừa kỳ hậu giai mặc dù không có một trăm nhưng ít nhất cũng có hơn mấy chục người, nhưng mấy chục người này lại không có một người nào có thể thăng thành tiên.

Nhưng mà, trái tim Hạ Linh vẫn vì cái giả thiết này khiến cho rung động, hy vọng xa vời nhưng vẫn tốt hơn so với tuyệt vọng!

Hàn Dục thấy nàng không hề che dấu cảm xúc biến hóa, nụ cười nơi đáy mắt càng thêm sâu sắc, càng thêm nhu hòa: “Nếu như nàng hy vọng ta sớm ngày đột phá Hóa thần kỳ, nhất định phải giúp ta một chuyện?”

“Chuyện gì?” Hạ Linh hai mắt tỏa sáng, kích động nói, “Chỉ cần ta có thể làm được, ngươi cứ việc nói.”

“Bang ——” Hàn Dục từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một bản cổ tịch đặt lên bàn, vô cùng ngượng ngùng mỉm cười nói, “Khúc Lâm Uyên năm đó có nói, đây là thứ duy nhất có thể giúp ích ngũ hành thần thông cho huyết tiêu ma thể của ta, cũng chỉ có nó có thể giúp ta sớm ngày đột phá cảnh giới Hóa thần, phi thăng thành tiên. Cho nên, ta cần nàng giúp ta cùng tu luyện bộ công pháp này.”

“Công pháp gì?” Hạ Linh thăm dò nhìn lại, bốn chữ to dùng ngân lân phấn viết lên trên cuốn sách cổ thình lình đập vào mắt nàng ——

Ly mạch song tu….

© Bản edit này thuộc về nhà hye mi sweet home, nếu bạn thấy bản edit này ở trang khác thì đó là trang ăn cắp, xin tẩy chay và truy cập vào trang nguồn chính để ủng hộ editor

Advertisements

One thought on “Than ma thu ha_Chap 36

  1. Pingback: Thần ma thủ hạ dễ sai bảo | Hye Mi 's sweet home

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s